← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 60: Tìm lệnh bài

22 min read 28.08.2026

Bạch Kiều Mặc xuất quan, Phong Kim Lâm và Phong Nguyệt liền đi bận việc của mình. Canh giữ cho Bạch Kiều Mặc mấy ngày qua, bọn họ chẳng thể làm được việc gì khác.

Biết được Phong Minh cũng đang bế quan tu luyện, Bạch Kiều Mặc lập tức hiểu ngay Phong Minh đang làm gì. Trong lòng vừa có chút lo lắng, hắn vừa đến thủ ở bên ngoài phòng của Phong Minh.

Trong lúc hắn đang khôi phục thương thế nâng cao tu vi, Minh đệ cũng đang nỗ lực đề cao bản thân. Trong mắt hắn, đây chính là điểm vô cùng đáng quý của Minh đệ.

Kinh nghiệm của chính hắn đã chứng minh rằng, dựa vào người không bằng dựa vào mình, bản thân mạnh mẽ mới thực sự là mạnh.

Nhưng trải nghiệm của Minh đệ không giống vậy… Không đúng, hắn tùy tức lại nghĩ tới, kẻ được Phong bá phụ cưng chiều nuôi lớn là Phong Minh của đời này, còn đời trước mà hắn không hề lãng quên kia, những ngày tháng trôi qua tuyệt đối chẳng phải là những ngày bình yên.

Nghĩ đến những ma nạn mà Minh đệ từng phải gánh chịu trước kia, Bạch Kiều Mặc có chút xót xa, nhưng hắn sẽ không ngăn cản bước chân tiến lên của Minh đệ.

Canh giữ một ngày, Phong Minh cũng xuất quan. Thấy Bạch Kiều Mặc đang thủ ở bên ngoài, y đặc biệt vui mừng.

“Bạch đại ca, huynh khôi phục rồi! Hiện tại tình hình thế nào?”

Khóe môi Bạch Kiều Mặc ngậm cười, ánh mắt nhu hòa: “Tụ Khí cảnh trung kỳ rồi.”

“Oa, tốt quá rồi! Bạch đại ca huynh thật lợi hại, đan điền vừa mới khôi phục liền đã là Tụ Khí cảnh trung kỳ.”

“Minh đệ cũng rất tốt, đây là đã tới Khai Mạch cảnh trung kỳ rồi phải không? Đả thông được mấy cái kinh mạch rồi?”

Nhắc tới tình hình của mình, Phong Minh cũng cực kỳ hớn hở, giơ tay ra dấu một con số với Bạch Kiều Mặc: “Tám cái rồi! Chỉ cần đả thông thêm bốn cái kinh mạch nữa là đệ có thể cân nhắc chuyện tấn cấp Tụ Khí cảnh rồi.”

Y cũng là liều mạng hết cỡ. Lúc bế quan liên tục lặp đi lặp lại quá trình nghiền nát kinh mạch rồi lại tái tạo kinh mạch, hồn lực tiêu hao sạch sành sanh liền lập tức khôi phục, khôi phục xong lại tiếp tục quá trình tương tự.

Hơn nữa, kinh mạch mới sinh ra căn bản không cần phải đả thông, vốn dĩ đã quán thông sẵn rồi, cho nên y đỡ tốn công sức hơn các tu giả khác rất nhiều.

Trừ phi là loại thể chất đặc biệt bẩm sinh kinh mạch quán thông, bằng không các tu giả khác đều phải vất vả đả thông những kinh mạch bị bế tắc, bế tắc càng nặng nề thì quá trình đả thông này càng là một công phu mài giũa lâu dài.

Nhưng Phong Minh thì một bước lên mây.

Mấy ngày qua đi, ngay cả phần hồn lực được khai phá ra của y cũng đã lớn mạnh hơn không ít.

Bạch Kiều Mặc trên mặt cũng lộ ra vẻ mừng rỡ, vừa là vui mừng thay cho Phong Minh, vừa thấu hiểu được việc trong thời gian ngắn như vậy mà tái tạo nhiều kinh mạch đến thế, sự tra tấn bên trong tuyệt đối không phải người thường chịu đựng nổi, Minh đệ quả thực không phải người thường.

“Thành tích vô cùng tốt.” Bạch Kiều Mặc khẳng định, sau đó từ trong nhẫn trữ vật lấy ra một cuốn sổ nhỏ, “Đây là một bộ kinh mạch đồ ta tình cờ có được, dựa theo đồ hình trên này, trong cơ thể tu giả có thể quán thông ba mươi sáu cái kinh mạch. Đương nhiên càng về sau sẽ càng gian nan, đại đa số tu giả dù có biết đến sự tồn tại của ba mươi sáu cái kinh mạch này thì cũng không chắc đã đả thông nổi, cho nên Minh đệ hãy lượng sức mà hành sự.”

Phong Minh không hề khước từ mà đón lấy cuốn sổ, lật xem thử: “Quả nhiên là đồ tốt! Đúng rồi, vậy còn Bạch đại ca thì sao? Huynh đả thông được mấy cái rồi?”

“Hiện tại vẫn chưa tới ba mươi sáu cái, nhưng chỉ cần hoàn thành trước khi tới Nguyên Đan cảnh là được như nhau. Cuốn sổ này Minh đệ có thể đưa cho bá phụ xem thử, biết đâu có thể giúp bá phụ một tay.”

Phía trước đã từng nói qua, đẳng cấp cao thấp của công pháp có mối liên quan mật thiết với việc đả thông được mấy cái kinh mạch. Đẳng cấp càng cao, kinh mạch cần đả thông càng nhiều, bằng không công pháp phía sau sẽ không thể tu luyện được, đồng thời điều đó cũng có nghĩa là tiềm năng của tu giả càng lớn, thực lực cũng càng mạnh.

Phong Minh như một người anh em tốt đấm nhẹ vào bả vai Bạch Kiều Mặc một cái: “Đại ân bất ngôn tạ, đồ tốt thế này, đệ xin dày mặt nhận lấy vậy.”

Phong Minh không từ chối, Bạch Kiều Mặc mới thấy vui lòng.

Cất kỹ cuốn sổ kinh mạch, Phong Minh kéo Bạch Kiều Mặc đi đánh một bữa chén lớn, danh nghĩa là để chúc mừng cả hai cùng bế quan thuận lợi.

Dĩ nhiên là không chạy ra ngoài ăn rồi. Tình hình hiện tại của Bạch Kiều Mặc, người ngoài vừa nhìn là có thể thấy rõ nguyên khí quanh thân hắn, không cần kiểm tra cũng đoán được tình trạng của hắn có dị dạng, thế nên hiện tại hắn không thích hợp để lộ diện.

Đầu bếp nhà mình làm một bàn thức ăn ngon cũng rất được. Phong Minh vốn có tâm hồn ăn uống, đầu bếp mà Phong Kim Lâm mời về tay nghề đều rất khá.

Đến khi Phong Kim Lâm bận rộn xong việc bên ngoài trở về, Phong Minh lập tức tìm tới, giống như hiến bảo mà lấy cuốn sổ kinh mạch ra, nói rõ là do Bạch Kiều Mặc đưa cho y, đồng thời bộc bạch tình hình của bản thân, rằng mình đã đả thông được tám cái kinh mạch rồi, không còn là phế tài bị vây khốn ở giai đoạn đầu của Khai Mạch cảnh nữa.

“Tám cái?” Phản ứng đầu tiên của Phong Kim Lâm chính là căng thẳng cho tình trạng thân thể của Phong Minh, ngay cả cuốn sổ ghi chú ba mươi sáu cái kinh mạch kia cũng không màng ngó tới.

“Cha, người tới kiểm tra đi.”

Không cần Phong Minh phải nói, Phong Kim Lâm cũng muốn kiểm tra. Ông rút ra một luồng nguyên lực đưa vào trong cơ thể Phong Minh, quả nhiên phát hiện có tám cái kinh mạch đã đại biến dạng.

Kinh mạch ban đầu đến cả nguyên lực của ông cũng không dám dễ dàng chạm vào, nhưng hiện tại hoàn toàn khác biệt, Phong Kim Lâm vô cùng khó hiểu.

“Minh nhi tìm được cách giải quyết rồi sao? Trước đó con bế quan chính là làm chuyện này? Giải quyết thế nào?”

Phong Minh bày ra bộ dạng không thèm để ý nói: “Thì cứ nghiền nát ra rồi tái tạo lại là được thôi mà.”

Phong Kim Lâm suýt chút nữa nghẹn họng, đây là chuyện nói một câu là làm được sao?

Phong Minh vội vàng thành thật đem tình hình thực tế kể cho cha y nghe, tránh để ông cứ mãi lo lắng lại áy náy vì chuyện của y.

“Cha cũng biết thuật luyện dược của con cao siêu tuyệt đỉnh, chính là có liên quan đến tình hình hồn lực của con. Hồn lực của con mang theo sinh cơ rất nồng đậm, chính là nhờ luồng sinh cơ này mà kinh mạch của con mới có thể tái tạo.”

Phong Kim Lâm nghe xong lại càng thêm lo lắng, tình huống này quá mức đặc thù rồi. Ông suy đi nghĩ lại, hỏi một câu: “Liệu có liên quan đến túc tuệ của Minh nhi con không?”

Mắt Phong Minh sáng lên, cha y quả nhiên sáng suốt tinh tường, chuyện gì cũng không gạt được ông. Y liên tục gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy, cái gì cũng không giấu được cha. Con không chỉ có ký ức kiếp trước, mà ngay cả sức mạnh cũng mang theo tới đây. Có điều hệ thống tu luyện kiếp trước và kiếp này không quá giống nhau, vốn dĩ sức mạnh của con thuộc hệ trị liệu.”

“Hóa ra là thế,” Phong Kim Lâm tiếp nhận rất tốt, bởi vì ông đã sớm đoán ra rồi, bằng không một đứa trẻ vừa mới chào đời sao có thể hiểu chuyện đến vậy, còn biết xót thương người làm cha như ông, khiến ông nuôi con vô cùng nhàn hạ, “Nhưng tình hình này của con tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài, bởi vì cha chưa từng nghe nói có trường hợp nào như vậy cả.”

Phong Minh gật đầu: “Cha, con đương nhiên biết rõ mà.”

“Có điều cũng phải chịu không ít khổ cực đúng không, vậy mà không nói rõ với cha, để cha còn chuẩn bị thêm vài thứ cho Minh nhi.”

“Cha cứ yên tâm đi, chẳng có bao nhiêu khổ cực đâu.”

“Được rồi, cha tạm thời tin con vậy.” Phong Kim Lâm không truy hỏi tiếp nữa, cũng biết đứa nhỏ này là không muốn để ông phải lo lắng.

Người ngoài cứ nghĩ ông quá nuông chiều con cái, nhưng có ai biết Minh nhi nhà ông hiểu chuyện, biết nghĩ cho cha đến nhường nào, có cưng chiều thế nào đi chăng nữa cũng không ngoa.

“Nhưng lần sau còn như vậy, phải nói trước với cha một tiếng.”

“Được rồi, con sẽ nói với cha mà.” Phong Minh ngoài miệng đáp ứng rất nhanh, nhưng trong lòng lại nghĩ: Y đâu có hứa là sẽ nói trước, đợi làm xong xuôi rồi nói cũng như nhau cả thôi, đỡ phải để ông đi theo lo nghĩ.🤣

Ừm, cứ vui vẻ quyết định như vậy đi.

Nghĩ tới tình cảnh hiện tại của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, Phong Kim Lâm quyết định tìm hai khối ngọc bội ẩn nấp để che giấu khí tức trên người tụi nó, đặc biệt là Bạch Kiều Mặc, ít nhất phải giúp hắn giữ kín bí mật đan điền khôi phục trước khi tiến vào Huyền Nguyệt bí cảnh.

Nghĩ vậy, ngày hôm sau Phong Kim Lâm liền chạy tới Lưu Dương Các một chuyến, bỏ ra cái giá cực lớn để mua về hai khối ngọc bội.

Lưu Dương Các có một điểm tốt, chính là giữ bí mật thông tin mua sắm của khách hàng. Ít nhất thế lực như Ngô gia có muốn tới Lưu Dương Các dò hỏi xem Phong Kim Lâm đã mua những gì, Lưu Dương Các cũng sẽ không bán đứng, điều này đối với Phong Kim Lâm mà nói là quá đủ rồi.

Bạch Kiều Mặc ban đầu vốn định tự mình tìm hai khối ngọc bội để khắc họa ẩn nặc trận pháp, nhưng hiện tại đã có sẵn đồ dùng được, hắn cũng không từ chối.

Cùng với Phong Minh lần lượt nhỏ máu nhận chủ rồi đeo lên, Bạch Kiều Mặc tâm niệm vừa động, hắn lại khôi phục thành trạng thái đan điền bị phế, khắp người không một chút nguyên lực như trước kia. Trong mắt người khác, hắn cùng lắm chỉ là một tu giả Khai Mạch cảnh.

Phong Minh thì lại càng là một phế tài vừa mới bước chân qua ngưỡng cửa Khai Mạch cảnh.

“Thế này thì tốt rồi, lại có thể xuất môn rồi, đệ muốn ra ngoài ăn một bữa đại tiệc.”

“Đi đi đi đi, chú ý an toàn chút đó.”

“Biết rồi mà.”

Phong Kim Lâm cứ mãi không rời khỏi Cao Dương quận, khiến cho một số kẻ đang quan sát đều bắt đầu sốt ruột lên, rốt cuộc ông ta muốn làm cái gì đây.

Nói ông ta muốn tiến vào Huyền Nguyệt bí cảnh thì cũng không giống. Thứ nhất, ông ta không tham gia đấu giá lệnh bài bí cảnh; thứ hai, Huyền Nguyệt bí cảnh chỉ có tu giả Tụ Khí cảnh trở xuống mới có thể tiến vào, vượt quá Tụ Khí cảnh là không cách nào vào được nữa.

Trừ phi ông ta định để thuộc hạ của mình vào trong, nhưng như vậy cũng không cần thiết phải tự mình lưu lại.

Về phần song nhi và song tế của ông ta thì lại càng không cần phải nghĩ tới. Một kẻ là phế tài Khai Mạch cảnh, một kẻ đan điền bị hủy thành phế nhân, vào bí cảnh để tìm ngược chắc?

Bấy giờ thấy Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại bước chân ra khỏi cửa, các phương lập tức đổ dồn chú ý tới, hai kẻ này chạy ra ngoài làm gì vậy?

Phong Minh nhìn quanh quất, tuy không phát hiện ra tầm mắt của kẻ khác, nhưng y có loại trực giác rằng có không ít người đang âm thầm quan sát hai người bọn y.

Y cùng Bạch Kiều Mặc leo lên cỗ xe giác mã, nói: “Trong số những kẻ đang nhìn chằm chằm chúng ta này có Ngô Ứng Ngạn không nhỉ? Hắn đã rời khỏi Cao Dương quận chưa? Không lẽ cứ chờ mãi ở đây chứ?”

Những ngày qua bận rộn quá nên y không có thời gian quan tâm đến tin tức bên ngoài.

Bạch Kiều Mặc khẽ cười: “Hắn không có tính kiên nhẫn để cứ chờ mãi thế đâu. Chị em Phong Lâm Lang chắc đã trở về Tứ Hồng thư viện rồi, hắn không thể ở lại một mình, huống hồ còn phải phái người về gia tộc lấy nguyên tinh tới trả nợ.”

Cứ nghĩ tới lý do tại sao Ngô Ứng Ngạn phải trả nợ là Phong Minh lại thấy vui.

Bạch Kiều Mặc cũng cười: “Chúng ta đi tới một nơi trước đã.”

Phong Minh lập tức phấn chấn hẳn lên: “Có phải có liên quan đến lệnh bài không?”

“Đúng vậy, đi lấy lệnh bài.”

“Tốt quá rồi!”

Nghĩ tới cảnh mình và Bạch Kiều Mặc xuất hiện trong bí cảnh, đụng mặt với những tu giả quen biết khác, lúc đó biểu cảm của bọn họ nhất định sẽ vô cùng đặc sắc, y thật sự không kịp chờ đợi muốn nhìn thấy rồi.

Xe ngựa di chuyển trong ngoại thành được một khoảng thời gian, đoạn đường tiếp theo xe ngựa liền không tiện đi nữa. Bạch Kiều Mặc dắt Phong Minh xuống xe đi bộ vào trong, để xe ngựa ở ngoài chờ đợi, có hộ vệ đi theo vào trong bảo vệ bọn họ.

Nơi Bạch Kiều Mặc dẫn Phong Minh tới là khu ổ chuột thuộc Cao Dương quận. Nơi này tuy là thành trì cấp hai nhưng cũng có giàu có nghèo, hơn nữa tình trạng phân hóa giàu nghèo vô cùng nghiêm trọng.

Nơi này chính là khu cư trú của nhóm người nghèo khổ nhất ở ngoại thành Cao Dương quận.

Ở đây không chỉ có những kiến trúc thấp bé rách nát, mà ngay cả những con phố chật hẹp cũng bừa bộn hỗn loạn khôn cùng. Bọn họ vừa đặt chân bước vào, ánh mắt nhìn chằm chằm bọn họ từ trong tối ngoài sáng đã không hề ít.

Phong Minh trái lại rất điềm nhiên quan sát. Trong đó có một đứa trẻ nhìn bộ dạng của hai người bọn y cứ như sói con vậy. Không cần hoài nghi, nếu như có thể, nó sẵn sàng nhào lên cắn bọn y một cái bất cứ lúc nào.

Nhưng đáng tiếc là hộ vệ bên cạnh bọn y cố ý tản phát ra khí tức không hề yếu chút nào. Những đứa trẻ hoang dã bực này mẫn cảm với khí tức vô cùng, biết mấy người này không dễ chọc vào, cho nên chỉ nhìn chằm chằm bọn y chứ không dám hành động, đương nhiên cũng có khả năng là đang chờ đợi thời cơ.

Phong Minh trong lòng khẽ động: “Có phải huynh từng ở lại nơi này không?”

Phong Minh là đang chỉ về đời trước của Bạch Kiều Mặc, Bạch Kiều Mặc cũng hiểu ý y, ánh mắt bình thản gật đầu: “Đúng vậy, từng ở lại một thời gian không hề ngắn. Nơi này ngư long hỗn tạp, xem thường chỉ khiến bản thân chuốc lấy tai vạ thôi. Phía trước sắp tới nơi rồi.”