Chương 61: Cục diện Vân Thành
Đi theo Bạch Kiều Mặc vòng vo vài vòng, Phong Minh cùng hắn đi tới trước một tiệm tạp hóa.
Bản thân cửa tiệm này nhìn chẳng khác nào một kiến trúc nguy hiểm sắp sập, dường như chỉ cần một trận gió hơi lớn chút là có thể lật tung cả mái nhà. Bên trong trông giống nơi thu mua đồ cũ hơn là bán đồ tạp hóa.
Phong Minh đi theo Bạch Kiều Mặc vào một cửa tiệm như vậy, dưới chân phải chật vật lắm mới tìm được nơi đặt chân.
Điều kỳ lạ là, đám người bám đuôi hoặc trốn trong bóng tối dòm ngó họ đều không quá dám đến gần tiệm tạp hóa này, hiển nhiên nơi đây lai lịch chẳng tầm thường.
Đây chính là cái gọi là đại ẩn ẩn vu thị (*) sao? (trùm núp lùm núp giữa chợ)
Nói tiệm này giống nơi thu gom đồ cũ quả thực không hề có một chút hạ thấp nào. Hãy nhìn bụi bặm đóng đầy trong tiệm xem, trong góc còn giăng đầy tơ nhện.
Nếu Phong Minh thật sự là một vị kiều thiếu gia, chắc chắn một bước cũng chẳng muốn đặt vào nơi này, chỉ hận bụi bặm làm bẩn y phục của mình.
Lúc này hắn chỉ để hộ vệ canh giữ bên ngoài, còn bản thân thì tò mò nhìn quanh quất bốn phía trong tiệm, tìm xem chưởng quỹ đang ở đâu.
Thấy Phong Minh thích nghi khá tốt, Bạch Kiều Mặc liền buông lỏng tâm tình, sau đó chỉ tay về một góc.
Phong Minh nhìn theo hướng đó, quả nhiên thấy phía sau một đống tạp vật có đặt một chiếc ghế nằm. Một tiểu lão đầu đang cuộn tròn trên ghế ngủ say, chẳng hề bận tâm đến việc trong tiệm có người ngoài vào.
Bạch Kiều Mặc cũng không làm kinh động đến vị chưởng quỹ này, hắn lại đảo mắt nhìn quanh tiệm, rồi bước sang một bên, đưa tay sờ soạng một hồi. Chỉ trong chốc lát, ống tay áo đã dính đầy bụi bặm bẩn thỉu.
Nhưng hắn lại từ trong đống tạp vật kéo ra một chiếc hộp cũ kỹ, trên hộp còn có dấu vết bị sâu bọ gặm nhấm, khiến người ta không nỡ nhìn thẳng.
Bạch Kiều Mặc mở hộp ra, Phong Minh liền kinh ngạc nhìn thấy bên trong có đặt một khối lệnh bài, bên trên khắc hai chữ cổ “Huyền Nguyệt”, chẳng phải chính là giống hệt khối lệnh bài trong Kim Nguyên đấu giá trường hôm trước hay sao.
Bạch Kiều Mặc cười nói: “Quả nhiên vẫn còn ở đây.”
Là cơ duyên của hắn, quả nhiên chưa bị kẻ khác đoạt mất. Hắn đóng hộp lại, cất cao giọng nói: “Chưởng quỹ, chiếc hộp này cùng lệnh bài bên trong bán giá thế nào?”
Tiểu lão đầu bị đánh thức, nửa ngồi dậy đầy vẻ thiếu kiên nhẫn: “Ồn ào cái gì mà ồn ào, không biết bây giờ là giờ ngủ của lão nhi ta sao?”
Bạch Kiều Mặc khách khí cười nói: “Đắc tội, là chúng ta không phải. Ta có mang theo một vò linh tửu thượng hạng đến hiếu kính lão nhân gia, xem như là lễ tạ tội của chúng ta.”
Bạch Kiều Mặc lấy ra một vò linh tửu đã chuẩn bị sẵn từ trước, lúc này Phong Minh mới hiểu được dụng ý của Bạch Kiều Mặc khi cố tình mang theo vò rượu này trước khi ra cửa, hóa ra là dùng để hối lộ vị lão nhân gia này.
Ánh mắt vừa rồi còn vẩn đục của tiểu lão đầu lập tức trở nên tinh anh thấu suốt, lão nhanh như chớp lao vọt tới, giật lấy vò rượu từ tay Bạch Kiều Mặc, mở ra rồi hít hà một hơi sâu.
Rõ ràng ánh mắt tràn ngập vẻ thỏa mãn, nhưng cái miệng lại chẳng chịu thua ai: “Tàm tạm, bỏ đi, lão nhi ta lúc này tâm tình tốt, tha cho các ngươi một lần. Muốn thứ kia sao? Một vạn nguyên tinh, cứ việc cầm đi.”
“Được.” Bạch Kiều Mặc lấy ra một chiếc túi đựng một vạn nguyên tinh ném về phía tiểu lão đầu. Lão già đưa tay bắt lấy, lật tay một cái, chiếc túi liền biến mất tăm.
Giao dịch hoàn thành, Bạch Kiều Mặc cung kính hành lễ rồi lui ra, Phong Minh cũng làm theo: “Vậy chúng ta đi đây, không quấy rầy lão nhân gia uống rượu nữa.”
Tiểu lão đầu đâu thèm bận tâm đến hai người trẻ tuổi này, cứ thế nửa ngồi trên ghế nằm ôm vò rượu, ra bộ dạng xem rượu như mạng sống.
Ra khỏi tiệm tạp hóa, Phong Minh vẫn tò mò ngoái đầu nhìn lại, tiệm tạp hóa này trong mắt hắn quá đỗi huyền bí.
Hắn nhỏ giọng hỏi Bạch Kiều Mặc: “Vị lão nhân gia kia rốt cuộc có lai lịch thế nào?”
Bạch Kiều Mặc cười: “Ta cũng muốn biết lắm, đáng tiếc là luôn không rõ.”
Sau này hắn từng muốn quay lại đây xem thử tình hình, chỉ là âm sai dương thác, chưa từng trở lại Cao Dương quận lần nào, cũng không bao giờ gặp lại vị lão nhân gia này nữa, thân phận của lão nhân gia đối với hắn mãi là một bí ẩn.
Phong Minh: “Thật thú vị, hy vọng sau này còn có thể gặp lại.”
Ai có thể ngờ tới, lệnh bài của Huyền Nguyệt bí cảnh lại có được một cách đơn giản như vậy trong tay bọn họ. Tuy rằng trả một vạn nguyên tinh, nhưng hôm ở buổi đấu giá lại đấu ra cái giá trên trời hơn hai trăm vạn, xem ra thế này thì chưởng quỹ lỗ đến thấu xương rồi.
Hai vị thiếu gia rốt cuộc cũng chịu rời khỏi khu ổ chuột này, đám hộ vệ đi theo đều thở phào nhẹ nhõm. Ở nơi này áp lực của họ cũng lớn, chỉ sợ không bảo vệ tốt cho hai vị thiếu gia.
Tiếp theo, họ đi đến khu phố sầm uất để dạo chợ, Phong Minh muốn bổ sung cho mình một số linh dược.
Bởi vì sau khi nhận được truyền thừa luyện dược, chủng loại đan dược cần học trở nên nhiều hơn, lượng dự trữ ban đầu đã không thể đáp ứng được nhu cầu của hắn.
Chủng loại linh dược trong các cửa tiệm ở Cao Dương quận cũng chu toàn hơn nhiều so với Khánh Vân thành, tuy nhiên vẫn có một số loại linh dược thuộc hàng hiếm lạ bị thiếu hụt.
Phong Minh đi liên tiếp mấy cửa tiệm cũng không gom đủ, nhưng hắn cũng chẳng quá để tâm, có cơ hội thì bổ sung sau là được.
Vừa bước ra khỏi một cửa tiệm, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền nghe thấy có người gọi tên mình.
Nhìn theo âm thanh về phía trên phía trước, liền thấy Cung Ngọc Minh đang ở bên cửa sổ tầng hai của tửu lâu đối diện, vừa gọi vừa vẫy tay với bọn họ.
Phong Minh nhìn Bạch Kiều Mặc: “Có đi không?”
Bạch Kiều Mặc nói: “Vậy thì qua xem thử đi, xem hắn gọi chúng ta có chuyện gì.”
Kỳ thực hắn có thể nhìn ra được, Phong Minh khá thích đấu khẩu với Cung Ngọc Minh này.
Giống như chính hắn từng nói, hai người là kiểu bạn bè có thể trở thành hồ bằng cẩu hữu không cần quá để tâm, nhưng so với Thịnh Đạc thì không thể nào sánh bằng.
Phong Minh: “Vậy thì đi thôi.”
Hai người đến tửu lâu đối diện, lên một bao sương bên cửa sổ ở tầng hai. Rõ ràng trước đó ở bên ngoài nhìn vào cửa sổ này còn có những bóng người khác, nhưng lúc này chỉ còn lại một mình Cung Ngọc Minh, hộ vệ đều canh giữ ở bên ngoài.
Phong Minh cũng sắp xếp đồ ăn thức uống cho hộ vệ của mình, sau đó kéo Bạch Kiều Mặc vô cùng không khách khí mà ngồi xuống.
“Minh thiếu gọi chúng ta qua đây có chuyện gì?”
“Hắc, không có việc gì thì không thể gọi các ngươi sao? Dẫu sao chúng ta cũng là hồ bằng cẩu hữu mà.”
Phong Minh buồn cười, tên này thật biết được nước lấn tới: “Ngươi không ở nội thành, chạy đến ngoại thành làm gì? Mấy vị bằng hữu cùng ngươi uống rượu lúc trước đâu rồi?”
Cung Ngọc Minh chẳng thảy để tâm nói: “Bọn họ đến hồ bằng cẩu hữu còn chẳng tính là, đương nhiên là đuổi đi rồi.”
Phong Minh cũng không thèm nói nhảm với hắn nữa, đến gặp tên này hắn cũng có một số chuyện muốn hỏi, tin tức của gã này chắc chắn là linh thông vô cùng.
“Có chuyện muốn hỏi ngươi, Minh thiếu có biết Ngô Ứng Ngạn kia đi chưa? Trước khi đi hắn có làm gì không?”
Cung Ngọc Minh bưng một chén rượu, liếc xéo Phong Minh và Bạch Kiều Mặc một cái: “Được rồi, ta tự mình dâng xác đến cửa cho ngươi sai khiến, có phải hơi bất công quá không?”
“Thích nói thì nói, không thích thì thôi.”
“Được rồi, được rồi, là tự ta muốn nói còn không được sao? Bạch thiếu à, ta thật lo lắng ngươi ở cùng một chỗ với Phong Minh, sau này sẽ phải chịu hắn bắt nạt suốt thôi.”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười nói: “Minh đệ rất tốt, không hề bắt nạt tại hạ.”
Biểu cảm của Cung Ngọc Minh như thể gặp quỷ, Phong Minh gõ bàn nhắc nhở hắn mau nói lẹ lên.
Cung Ngọc Minh lắc đầu, thầm nghĩ chuyện Phong gia làm lần này, không biết có phải âm sai dương thác mà thực sự se duyên đúng chỗ, tác hợp nên một cặp này không nữa.
“Được rồi được rồi, ta nói còn không được sao.” Cung Ngọc Minh vẫn khá thích thú khi nói chuyện với Phong Minh, “Các ngươi muốn biết những chuyện này, tìm bổn thiếu hỏi thăm là đúng người rồi, trên đời này không có chuyện gì bổn thiếu không rõ cả.
Ngay ngày thứ hai sau khi buổi đấu giá kết thúc, Phong Lâm Lang đã dẫn theo đệ đệ nàng trở về Tứ Hồng thư viện rồi. Ngô Ứng Ngạn nhận được tin tức liền vội vội vàng vàng đuổi theo. Còn như Minh thiếu hỏi hắn còn làm cái gì, xem ra Minh thiếu rất hiểu vị Ngô thiếu gia này nha.”
“Đó là đương nhiên, người nọ nhìn một cái là biết chẳng phải kẻ có lòng dạ rộng lượng gì. Ta khiến hắn tốn bao nhiêu tiền oan như vậy, hắn có thể dễ dàng bỏ qua cho ta sao? Ở trong Cao Dương quận thành, vì có sự hiện diện của Tông hầu gia – vị thành chủ đại nhân kia, chúng ta lại không ra khỏi cửa, hắn không có cách nào xuống tay với chúng ta. Ta đoán, có phải hắn đã tìm người nhắm vào sinh ý của Phong gia chúng ta ở Khánh Vân thành rồi không?”
Cung Ngọc Minh lập tức giơ ngón tay cái lên: “Thực sự để ngươi đoán trúng rồi, Minh thiếu quả nhiên mắt sáng như đuốc, một cái liếc mắt đã nhìn thấu loại vai diễn như Ngô Ứng Ngạn. Chỉ là không biết Minh thiếu và Phong thúc phụ định ứng phó thế nào? Bốn đại gia tộc Cao Dương quận ta chưa chắc đã chịu chịu sự sai phái của Ngô Ứng Ngạn, nhưng phía Khánh Vân thành bên kia thì khó nói lắm.”
Cung Ngọc Minh nhìn Phong Minh, Bạch Kiều Mặc cũng quay đầu nhìn sang Phong Minh.
Sau khi có được Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy liền bế quan, lúc này mới vừa xuất quan không lâu, hắn còn chưa kịp nghĩ tới chuyện này.
Nghe những gì Phong Minh nói, quả thực là chuyện mà Ngô Ứng Ngạn có thể làm ra được, chung quy vẫn là hắn liên lụy đến cha con Phong Minh.
Phong Minh sờ cằm: “Có cha ta ở đó kìa, cần gì ta phải bận tâm chứ. Cho dù là nơi nhỏ bé như Khánh Vân thành, cũng chưa chắc vị Ngô thiếu gia Ngô Ứng Ngạn kia có thể chỉ huy được tất cả mọi người. Cứ thả lỏng đi, không thấy ta còn chẳng lo lắng sao.”
Trong lòng Bạch Kiều Mặc xoay chuyển vài vòng, có chút hiểu được tâm tư của Phong Minh, thế là cũng buông xuống sự lo lắng, cùng Phong Minh thưởng thức những món ăn vừa được dâng lên.
Cung Ngọc Minh lại thấy không sướng trong lòng, hắn còn muốn nhìn thấy Phong Minh cuống cuồng lên cơ.
Theo như hắn biết, cơ nghiệp mà cha của Phong Minh gầy dựng ở phía Khánh Vân thành kia không hề nhỏ đâu, kẻ đỏ mắt với sản nghiệp của Phong gia cũng không ít.
Lúc này có lời truyền đạt của Ngô Ứng Ngạn, những tu giả và thế lực kia chắc chắn sẽ tìm mọi cách để xé xác Phong gia kiếm vài miếng thịt.
Phong Kim Lâm người lại không có ở Khánh Vân thành, chỉ dựa vào những người gã lưu lại nơi đó, sợ rằng không phải là đối thủ của các thế lực gia tộc khác.
Cung Ngọc Minh hiếu kỳ cực kỳ, mấy ngày nay hắn thực ra cứ chạy ra ngoại thành suốt, chính vì biết được những trò vặt vãnh mà Ngô Ứng Ngạn bày ra, nên muốn tình cờ gặp Phong Minh để xem phản ứng của hắn thế nào.
Nhưng tình trạng hiện tại lại khiến hắn có chút không liệu trước được.
“Không thể nào, ngươi thực sự không lo lắng, khi trở lại Khánh Vân thành, sản nghiệp của Phong gia ngươi sẽ bị thu hẹp đáng kể sao?”
Phong Minh cười giễu một tiếng: “Ta còn không vội, ngươi vội cái gì? Chuyện cha ta tiến cấp Nguyên Dịch cảnh đỉnh phong chắc cũng truyền về rồi chứ. Cậy vào thực lực của cha ta, ai dám động đến Phong gia chúng ta? Chờ cha ta tìm đến tận cửa đánh cho một trận sao? Cho nên việc gì phải vội? Trừ phi Ngô Ứng Ngạn lưu lại cao thủ Nguyên Đan cảnh để trợ giúp bọn họ một tay, nhưng Ngô Ứng Ngạn có lòng tốt như vậy sao?”
Cung Ngọc Minh lắc đầu, Ngô Ứng Ngạn đúng là không lưu lại cao thủ như vậy, nhưng: “Vạn gia chắc chắn có người nhúng tay vào, nhưng người ở ngoài sáng của Vạn gia chắc sẽ không ra tay để tránh lưu lại nhược điểm cho người khác.”
Lại là Vạn gia, ấn tượng của Bạch Kiều Mặc đối với Vạn gia này tồi tệ đến cực điểm.
Phong Minh cũng nhăn mũi một cái: “Cái Vạn gia này sao cứ giống như một con ruồi nhặng thối tha vậy, chỗ nào cũng có chuyện của bọn họ.”
Cung Ngọc Minh lần này thì vui rồi, cái miệng của Phong Minh thật độc, chỉ cần hắn không chĩa vào mình mà phun về phía kẻ khác, hắn vô cùng thích nghe.
“Ngươi hình dung thế này thật đúng là hình tượng, Vạn gia đôi khi làm việc quả thực khiến người ta bực mình vô cùng.”
Phong Minh hừ hừ nói: “Chẳng qua chỉ là một con ruồi thối, tổng có một ngày sẽ có người cảm thấy con ruồi này kêu quá phiền phức, một cái tát liền vỗ chết con ruồi đang vo ve loạn xạ kia.”
—
[Chi3Yamaha] Quên note, họ Phong của Nguyệt di là 封 trong phong tặng, còn họ Phong của tiểu thụ là 风 ( gió).
Còn tên Minh của tiểu thụ là 鸣 (gáy), của Cung Ngọc Minh là 铭 trong minh văn (chữ khắc).
Trong tiếng Hoa cũng là cùng âm y chang tiếng Việt.