Chương 627: Vấn tội Phi Lăng Tông
Lúc rảnh rỗi đàm đạo cùng mọi người, Khương Tinh Hà cũng giới thiệu Phong Minh và Bạch Kiều Mặc với chúng tu sĩ, dĩ nhiên là giấu kín lai lịch của hai người.
Các tu sĩ khác dăm lần bảy lượt thăm dò nhưng đều vô quả, đành phải từ bỏ ý định, song cũng không hề lạnh nhạt với hai người. Khoan hãy nói việc hai vị này là do Khương Tinh Hà và Nhiếp Chung dẫn tới, chỉ riêng dung mạo xuất trần cùng khí độ bất phàm kia thôi cũng đủ khiến người ta vừa nhìn đã thấy thuận mắt, sinh lòng muốn kết giao rồi.
Trong số các tu sĩ tụ tập tại đây, không thiếu kẻ ôm tâm tư xem kịch hay, vui sướng trên nỗi đau của kẻ khác trước tình cảnh hiện tại của Phi Lăng Tông. Có người hạ thấp giọng nói:
“Tông chủ Phi Lăng Tông những ngày qua chắc sầu đến rụng sạch tóc mất thôi.”
“Cứ chờ xem kịch hay đi, đến nay vẫn chưa làm rõ được rốt cuộc số lượng khoáng nô khổng lồ kia từ đâu mà ra đâu.”
Phong Minh bọn họ đến Phi Lăng thành chỉ mới ở lại một ngày, sang ngày thứ hai, khi đang tụ họp cùng chúng tu sĩ ngoài thành đàm tiếu thì chợt có người chạy vào báo tin: Có một chiếc phi chu vừa lướt qua bầu trời tòa thành, không cần nghĩ cũng biết chắc chắn là hướng về phía Phi Lăng Tông.
Mọi người lập tức phấn chấn hẳn lên. Thế lực phương đầu tiên đã lộ diện, vậy thì các thế lực phía sau chắc chắn cũng chẳng còn xa nữa. Các đại thế lực này kéo đến, mười phần thì hết chín là đã bí mật hẹn ước thời gian từ trước.
“Đi, đi nào! Chúng ta cũng tới Phi Lăng Tông xem náo nhiệt một chút.”
Khi một nhóm người bước ra khỏi tửu lâu, liền nhìn thấy ngay trên đỉnh đầu có một tòa phi hành cung điện vô cùng xa hoa đang từ từ chuyển động.
Không ít người tại trận nhận ra tòa phi hành cung điện này thuộc về thế lực nào, lập tức hô vang danh hiệu của tông môn đó. Đó cũng là một tông môn có cường giả Niết Bàn Cảnh tọa trấn, thực lực so với Phi Lăng Tông chẳng thua kém bao nhiêu.
Có tu sĩ phi thân lên không trung nhìn lướt qua, sau đó lộn trở lại phía dưới báo tin:
“Là một vị trưởng lão của tông môn đó dẫn đội.”
“Mau nhìn kìa, đằng kia lại có một chiếc phi chu đang tới!”
Đến nước này thì mọi người còn chờ đợi gì nữa, từng người một lập tức lao ra khỏi thành, thẳng tiến về hướng Phi Lăng Tông.
Phi Lăng thành vốn cách Phi Lăng Tông cực kỳ gần. Dĩ nhiên là mọi người không ai tiến vào bên trong sơn môn Phi Lăng Tông, mà đều dừng lại ở lưng chừng không trung phía ngoài, chờ đợi thêm nhiều thế lực tới để cùng chất vấn Phi Lăng Tông.
Đệ tử Phi Lăng Tông ngay khi phát hiện có phi hành cung điện tiến tới đã lập tức bẩm báo lên Tông chủ.
Tào Tông chủ lúc này vẫn đang cùng các vị trưởng lão nghị sự xem làm sao để đưa tông môn vượt qua trận khủng hoảng lần này. Vào thời khắc này, hắn ngược lại lại muốn từ bỏ cái chức Tông chủ này cho rảnh nợ, ngặt nỗi trong cái thời buổi loạn lạc này, chẳng có vị trưởng lão nào ngu ngốc chịu đứng ra tiếp quản chiếc ghế nóng.
Tào Tông chủ vừa nghe nói đã có thế lực kéo đến, tức giận đến mức đá văng chiếc ghế bên cạnh:
“Đáng chết! Chuyện của bọn hắn chắc? Từng kẻ một nhao nhao chạy tới đây, tưởng bản Tông chủ không biết trong lòng bọn hắn đang mưu tính cái gì sao?”
Từng kẻ một đều giương cao ngọn cờ chính nghĩa, nhưng thực chất chính là muốn từ trên người Phi Lăng Tông rỉa xuống một miếng thịt mà thôi.
Mà nghĩ lại, đây chẳng phải chính là chiêu trò mà Phi Lăng Tông trước nay yêu thích nhất đó sao? Giờ đây báo ứng rốt cuộc đã luân hồi đến chính đầu bọn hắn rồi.
Ngặt nỗi, tình hình bên trong huyết dương minh thiết khoáng đã bị nhóm tu sĩ không rõ lai lịch nào đó phơi bày ra ánh sáng, vết nhơ trên người Phi Lăng Tông lần này có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch.
Điều khiến đám cao tầng bọn hắn căm phẫn nhất chính là, toàn bộ tòa huyết dương minh thiết khoáng sản lượng khổng lồ kia đã bị người ta hủy sạch sành sanh. Những hình ảnh truyền về khiến cao tầng trong tông môn nhìn mà đau lòng đến rỉ máu.
Đó là bao nhiêu huyết dương minh thiết cơ chứ! Có thể từ bên ngoài đổi về biết bao nhiêu tài nguyên tu luyện! Thế mà không biết bị cái bàn tay đen nào nẫng tay trên nuốt trọn, nực cười là đến tận bây giờ, bọn hắn ngay cả cái đuôi của kẻ địch cũng chưa sờ tới được.
Có vị trưởng lão hiến kế:
“Hay là dứt khoát phủ nhận tới cùng đi. Dù sao thì đám khoáng nô kia đều đã biến mất, trừ phi có người có thể đem toàn bộ số khoáng nô đó áp giải ra đây đối chất.”
“Bằng không thì cứ đổ vấy lên đầu U Minh Tông. Đừng nói đám đệ tử xuất hiện trong lưu ảnh thạch là người của tông môn ta, đó rõ ràng là gian tế do U Minh Tông phái tới trà trộn vào tông môn. Dù sao bọn hắn cũng chết cả rồi, đen hay trắng đều do chúng ta quyết định.”
Dù sao U Minh Tông vốn dĩ đã là tà ma ngoại đạo, hiện tại chỗ dựa lớn nhất của bọn hắn cũng đã sụp đổ, vậy thì dứt khoát bắt bọn hắn cõng thêm vài cái nồi đen cũng chẳng sao.
Tào Tông chủ đập bàn quyết định:
“Được! Cứ đổ vấy lên đầu U Minh Tông!”
Có lẽ Phi Lăng Tông đã dùng quen cái chiêu trò này, cộng thêm việc U Minh Tông hiện tại ốc không mang nổi mình ốc, thế nên bọn hắn không chút do dự mà tái sử dụng phương pháp này một lần nữa.
Bọn hắn trước tiên tự thuyết phục chính mình rằng, đám đệ tử phái tới mạch khoáng đích xác chính là gian tế do U Minh Tông cài cắm vào, Phi Lăng Tông chẳng qua là đang thay U Minh Tông gánh chịu một màn vu oan giá họa vô căn cứ mà thôi.
Tào Tông chủ dẫn theo mấy vị trưởng lão, mở toang sơn môn, nghênh đón tu sĩ của các phương thế lực đang kéo đến.
Chỉ trong một lát trì hoãn ngắn ngủi ấy, ngoài sơn môn đã đậu sẵn bốn chiếc phi chu với ngoại hình khác nhau. Dẫu đã thương lượng xong đối sách, nhưng đối diện với những thế lực đến để ép buộc tông môn này, Tào Tông chủ và các vị trưởng lão vẫn căm hận đến cực điểm.
Thế nhưng Phi Lăng Tông tạm thời không thể động thủ với các phương, bởi vì Thái thượng trưởng lão đang bị thương phải bế quan, trước khi thương thế chưa lành thì không tiện xuất quan. Nhưng chỉ cần Thái thượng trưởng lão còn ngồi trấn giữ, đó sẽ là lực lượng chấn nhiếp tối cao của Phi Lăng Tông, Phi Lăng Tông vẫn còn có con bài chưa lật.
Mở ra đại trận tông môn, một mình Tào Tông chủ phi thân ra ngoài, quét mắt nhìn bốn phía, bao gồm cả đám tu sĩ đang tụ tập xem náo nhiệt cách đó không xa, mất vui hừ lạnh một tiếng:
“Chư vị không một lời chào hỏi đã tự tiện kéo đến Phi Lăng Tông ta, tưởng Phi Lăng Tông ta dễ bắt nạt như vậy sao? Chư vị nếu không đưa ra một lời giải thích khiến Phi Lăng Tông ta vừa lòng, Phi Lăng Tông ta không ngại từ nay về sau vạch rõ giới hạn với các phương đâu.”
Lúc này, từ trên một chiếc phi chu, một tu sĩ trường bào phất phơ, tiên phong đạo cốt bay ra, cười nói:
“Tào Tông chủ chớ vội vã như vậy. Chúng ta chẳng phải là vì thanh danh của Phi Lăng Tông mà đến đó sao? Chỉ cần Phi Lăng Tông làm rõ chuyện này, thì bọn ta cũng có thể an tâm rời đi rồi.”
Cũng có kẻ không hề khách khí, một đại hán vạm vỡ khổng lồ sải bước từ trong phi chu ra, giọng nói như tiếng chuông đồng vang dội:
“Họ Tào kia, bớt giỡn cái trò này với lão tử đi! Hiện tại không phải là chúng ta phải cho Phi Lăng Tông các ngươi một lời giải thích, mà là Phi Lăng Tông các ngươi và cái thằng họ Tào nhà ngươi phải cho chúng ta một câu trả lời thỏa đáng! Nếu không làm cho bọn ta hài lòng, Phi Lăng Tông các ngươi đừng hòng tiếp tục tự xưng là chính đạo!”
Lại có người bước ra cười ha ha:
“Ha ha, mọi người cứ nói cho rõ ràng là được rồi, nói rõ ràng rồi thì đâu cần phải sử dụng bạo lực, Tào Tông chủ ngươi nói xem có phải không? Bọn ta kéo đến đây cũng là vì an nguy của toàn bộ tu sĩ trên Phong Trạch đại lục.”
Đây đâu phải là đến giảng hòa, phân rõ phải trái, rõ ràng chính là đến uy hiếp Phi Lăng Tông! Ý tứ so với gã đại hán vạm vỡ kia hoàn toàn giống nhau: Lời giải thích của Phi Lăng Tông nếu không khiến mọi người vừa mắt, thì Phi Lăng Tông từ nay về sau đừng hòng sống yên ổn.
Tào Tông chủ thể hiện ra bộ dáng vô cùng giận dữ, dĩ nhiên hắn cũng chẳng cần phải diễn kịch, bởi vì bản thân hắn lúc này đang giận đến phát điên:
“Phi Lăng Tông ta cớ gì phải cho các vị một lời giải thích? Theo Tào mỗ thấy, các vị ngược lại phải cho Phi Lăng Tông một câu trả lời mới đúng! Chỉ trong một đêm mà lưu ảnh thạch kia đã lan truyền khắp nơi, kẻ có mắt đều nhìn ra được, việc này chính là nhắm thẳng vào Phi Lăng Tông ta mà đến.
Bàn tay đen đứng sau màn kia vì muốn đối phó với Phi Lăng Tông quả thực đã hao tâm tổn trí, bày ra một cái cục lớn như thế này, vậy mà các vị lại cam tâm tình nguyện phối hợp với kẻ đứng sau màn để hành sự.”
Đám tu sĩ đứng xem náo nhiệt cùng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều kinh hãi trố mắt. Phi Lăng Tông vậy mà lại phủ nhận sạch trơn chuyện này, còn định tính nó thành một âm mưu hãm hại do các thế lực khác bày ra.
“Mẹ ơi, cái gã họ Tào này quả thực là quá mức da mặt dày rồi, ngay cả lời này mà hắn cũng mặt dày nói ra được.”
“Ta nói chứ, tên họ Tào kia và Phi Lăng Tông, không phải lại định đổ cái nồi này lên đầu U Minh Tông đấy chứ?”
“Mặc dù ta biết U Minh Tông trước nay chẳng làm được mấy việc tốt, nhưng cũng không thể cái nồi đen nào cũng bắt U Minh Tông đi cõng thay như vậy chứ.”
“Cứ cái đà này, ta đều hoài nghi U Minh Tông này chính là do bản thân Phi Lăng Tông âm thầm nâng đỡ lập nên, mục đích là để bất cứ lúc nào cũng có thể lôi U Minh Tông ra chịu tội thay cho bọn hắn đấy.”
Cái suy luận này… khiến Phong Minh thầm muốn vỗ tay tán thưởng cho vị tu sĩ kia. Vị huynh đài này quả thực là quá có tài, đúng là nhân gian nơi nơi đều có nhân tài mà.
Các tu sĩ khác nghe thấy lời này cũng đồng loạt cười rộ lên ha ha.
Bọn hắn thảo luận có chút vô kiêng vô kị, thanh âm đều truyền thẳng vào tai đệ tử Phi Lăng Tông, Tào Tông chủ làm sao có thể không nghe thấy. Sắc mặt hắn lập tức đen như mực, tiếp theo đây hắn phải làm sao để quang minh chính đại đổ vấy lên đầu U Minh Tông theo kế hoạch ban đầu đây?
Đổ vấy cũng không xong, mà không đổ vấy cũng không được, trong lòng hắn hận đến mức muốn một chưởng vỗ chết hết cái đám khốn kiếp kia.
Trong nháy mắt, nơi đây đã tụ tập mười mấy phương thế lực, thanh thế cũng ngày một thêm hạo đại.
Đúng lúc này, lại có một vị tu sĩ cõng trên lưng một thanh kiếm, cô thân một mình phi hành tới. Khi hắn bay đến gần, tu sĩ tại trận lại nhao nhao hướng về phía người này hành lễ.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc phát hiện ra, ngay cả Nhiếp Chung cũng hai mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào người vừa tới.
Phong Minh suy đoán: “Xem ra người này chắc chắn là một vị cường giả vô cùng lợi hại rồi.”
Khương Tinh Hà cũng kích động nói: “Không ngờ ngay cả Các chủ của Vân Đài Các cũng đích thân tới! Vân Đài Các là do một tay Tần Các chủ sáng lập, Tần Các chủ hành sự lại càng khiến người ta tin phục. Tu sĩ trên Phong Trạch đại lục có thể không tin tưởng Phi Lăng Tông, nhưng tuyệt đối không thể không tin Tần Các chủ của Vân Đài Các. Hôm nay có Tần Các chủ tới đây, đại sự của chúng ta sẽ càng thêm thuận lợi.”
Nhiếp Chung cũng gật đầu phụ họa. Phải biết rằng Tần Các chủ chính là một vị cường giả Niết Bàn Cảnh, hơn nữa còn là vị Niết Bàn Cảnh có chiến lực mạnh mẽ nhất trên Phong Trạch đại lục, cũng có thể coi là đệ nhất nhân của Phong Trạch đại lục hiện nay.
Cũng chính vì thân phận của người này, khi Tào Tông chủ nhận ra hắn thì trong lòng đã “lộp bộp” đánh thót một tiếng. Các vị trưởng lão đi cùng tâm cũng không ngừng trầm xuống, chuyện ngày hôm nay xem ra lành ít dữ nhiều, khó lòng có thể thỏa đáng rồi.
Tào Tông chủ siết chặt nắm đấm giấu trong tay áo dăm ba bận, lúc này mới bay về phía Tần Các chủ, chắp tay nói:
“Không biết Tần Các chủ đại giá quang lâm, Tào mỗ có chỗ từ xa không nghênh đón kịp.”
Tần Các chủ rõ ràng là một vị kiếm tu cường đại, nhưng kiếm ý trên người lại nội liễm vô cùng, nhìn qua tưởng như vô hại. Song cứ nhìn biểu hiện của toàn trường tu sĩ là có thể thấu triệt, vị này chân chính là một vị đại lão khủng khiếp.
Dương Bằng khi nghe người khác giảng thuật về cuộc đời của vị cường giả này thì hai mắt cũng sáng lên, tràn đầy hướng vọng. Nếu Linh Khung đại lục cũng sở hữu một vị cường giả như vậy, thử hỏi có kẻ nào dám đến xâm phạm?
Tần Các chủ thản nhiên nói:
“Tần mỗ nhìn thấy lưu ảnh thạch lưu truyền bên ngoài, hôm nay đặc biệt tới đây hỏi Phi Lăng Tông một câu: Việc này liệu có thật chăng?”
Tần Các chủ căn bản không hề vòng vo tam quốc với Tào Tông chủ, mà nói thẳng vào vấn đề, trực tiếp hỏi thẳng vào lai ý của mình. Hắn tới đây, chỉ để đòi Tào Tông chủ và Phi Lăng Tông một câu trả lời chính xác.
Mấy chục vạn khoáng nô, thậm chí con số này còn vượt xa mười mấy vạn rất nhiều, sinh mạng của biết bao nhiêu tu sĩ như vậy, Tần Các chủ một khi đã biết chuyện thì tuyệt đối không thể làm ngơ, coi như không thấy được.
Vừa rồi Tào Tông chủ còn có thể phản bác lại tu sĩ các phương, nhưng lúc này đối diện với Tần Các chủ, miệng lưỡi hắn lại có chút cứng ngắc, không mở ra nổi.
Nhưng hắn lại tuyệt đối không thể thừa nhận. Một khi đã nhận tội, từ nay về sau Phi Lăng Tông còn mặt mũi nào để đứng vững trên Phong Trạch đại lục nữa?
Thế là Tào Tông chủ kiên trì da mặt, không dám nhìn thẳng vào đôi mắt của Tần Các chủ, ngụy biện:
“Không có chuyện đó! Bản tông vừa mới tra ra, đám đệ tử kia chính là gian tế do tông môn khác cài cắm vào trong bản tông ta.”
Tu sĩ tại trận lập tức xôn xao bàn tán, phía đám người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lại càng vang lên những tiếng la ó phản đối đầy mỉa mai. Cái lão họ Tào này quả thực là cái gì cũng dám nói, mọi người sớm đã liệu định Phi Lăng Tông sẽ đùn cái nồi này lên đầu thế lực khác rồi, chỉ thiếu điều chưa nói thẳng ra là do U Minh Tông làm mà thôi.
Lời đã nói ra khỏi miệng, những lời tiếp theo của Tào Tông chủ cũng thuận miệng hơn rất nhiều, hắn lớn tiếng nói:
“Phi Lăng Tông nguyện ý xuất ra nguyên tinh và vật tư để an bài cho những tu sĩ bất hạnh lâm vào cảnh khoáng nô này, hộ tống bọn hắn trở về quê cũ.”
Tần Các chủ cứ đứng lơ lửng giữa không trung nhìn Tào Tông chủ diễn kịch, ngặt nỗi cái gã họ Tào này vẫn chết sống không chịu nhận nợ.
Tần Các chủ cười khẩy một tiếng:
“Tào Tông chủ tưởng Phi Lăng Tông các ngươi chết sống không thừa nhận thì chuyện này coi như xong xuôi sao? Các ngươi muốn cứ thế mà lừa dối cho qua, mấy vị tu sĩ đã vạch trần tất cả chuyện này chắc chắn sẽ không dung thứ.”
Nói đoạn, Tần Các chủ cũng chẳng thèm quan tâm đến phản ứng của Tào Tông chủ nữa, mà đưa mắt nhìn quanh một vòng, cất tiếng nói:
“Không biết là vị đạo hữu nào đã phơi bày tất cả những điều này ra ánh sáng? Có Tần mỗ ở đây, vị đạo hữu này cứ việc hiện thân, xuất ra chứng cứ. Tần mỗ và Vân Đài Các nguyện vì vị đạo hữu này mà bảo vệ và hộ tống!”
Tiếng nghị luận oanh oanh bốn phía càng lúc càng lớn, đồng thời còn có người dẫn đội của các thế lực khác lên tiếng phụ họa theo lời của Tần Các chủ.
Phong Minh: “Chao ôi, hiện tại nếu chúng ta còn không chịu ra mặt thì có vẻ hơi phụ lòng tốt của người ta rồi nha. Tần Các chủ đều đã đứng ra bảo kê cho chúng ta rồi kìa.”
Nhiếp Chung khoanh tay nói: “Vậy thì ra ngoài thôi.”
Nhiếp Chung vừa dứt lời liền từ trong đám người phi thân ra ngoài. Tại trận lập tức có vô số ánh mắt đồng loạt phóng về phía Nhiếp Chung.
Ngay cả đám tu sĩ ở khu vực này cũng không ngờ chuyện này lại có liên quan đến Nhiếp Chung. Chẳng lẽ chuyện này thật sự là do Nhiếp Chung làm sao? Nhưng Nhiếp Chung trước nay vốn là kẻ độc hành hiệp, làm sao có thể chỉ trong một đêm đã lan truyền lưu ảnh thạch đi khắp nơi như vậy được?
Phong Minh nắm lấy tay Bạch Kiều Mặc nói: “Chúng ta cũng đi theo đi.”
“Được.”
Thế nhưng ngay sau đó, con vẹt ngũ sắc đã nhanh nhảu cướp hết danh tiếng của bọn hắn. Con vẹt kia vỗ cánh phành phạch bay ra ngoài, cạc cạc kêu lớn:
“Còn có một phần công lao của bổn điểu đại nhân nữa đấy nhé!”
Hải Long Vương thầm hận trong lòng, đáng tiếc là vào thời điểm này gã không thể mạo muội lộ diện, danh tiếng đều bị cái con chim rách này giành sạch mất rồi.
Phong Minh vội vàng phi thân ra ngoài, hướng về phía Tần Các chủ hành lễ nói:
“Hết sức xin lỗi, hết sức xin lỗi! Là con vẹt do ta nuôi dưỡng, đã làm phiền đến Tần Các chủ rồi.”
Khương Tinh Hà cũng bước ra theo. Mười mấy vạn tu sĩ kia đều đã được giải cứu, hiện tại hắn cũng chẳng cần phải lo lắng việc Phi Lăng Tông đến trả thù Khương thị thương hành nữa, bởi vì bản thân Phi Lăng Tông lúc này còn đang ốc không mang nổi mình ốc, huống hồ Khương thị thương hành trước nay cũng chẳng hề e sợ bọn hắn.
Hắn vừa lộ diện, tu sĩ các phương liền lộ ra thần sắc bừng tỉnh đại ngộ. Hèn chi lưu ảnh thạch kia lại có thể lan truyền rộng rãi chỉ trong một đêm, hóa ra phía sau có sự nhúng tay của Khương thị thương hành.
Tào Tông chủ và các vị trưởng lão, đệ tử của Phi Lăng Tông nhìn thấy cảnh này thì tức đến mức suýt chút nữa cắn nát một hàm răng bạc. Khương thị thương hành! Bọn hắn hận không thể nhổ tận gốc cái tòa thương hành này ngay lập tức.
Tào Tông chủ muốn ra tay trước để chiếm tiên cơ, quát lớn:
“Chính là các ngươi lòng mang ý đồ xấu, ở sau lưng hủy hoại thanh danh Phi Lăng Tông ta sao? Lấy mạng đi!”
Phong Minh lạnh lùng nhìn về phía Tào Tông chủ:
“Tào Tông chủ vội vã cái gì chứ, đây là muốn giết người diệt khẩu sao? Nếu như Phí Lăng Tông đã tự xưng là trong sạch, vậy thì đợi đến khi chúng ta đưa ra chứng cứ rồi hãy tới phản bác cũng chưa muộn mà. Hiện tại đã muốn lấy mạng chúng ta, chẳng phải là có chút chột dạ quá rồi sao?”
Tào Tông chủ đại nộ: “Lũ chuột nhắt vô liêm sỉ! Thanh danh Phi Lăng Tông há có thể dung cho các ngươi bôi nhọ! Dù cho Tào mỗ có phải bỏ mạng tại đây, hôm nay cũng phải lấy mạng cái lũ chuột nhắt các ngươi!”
Tào Tông chủ vừa nói dứt lời liền thực sự hướng về phía nhóm người Phong Minh ra tay. Có tu sĩ kinh hô thành tiếng, nhìn sang phía Tần Các chủ thì thấy vị này vậy mà lại đứng im không hề có ý định ra tay ngăn cản. Chuyện này là sao đây? Chẳng lẽ bên trong thực sự có ẩn tình gì chăng?
Phong Minh trào phúng đáp trả: “Vậy thì ngươi cứ việc đi chết trước một chuyến đi! Đúng là cái loại chuột nhắt thì nhìn ai cũng ra chuột nhắt cả.”
Phong Minh không chỉ có mắng nhiếc ngược trở lại, mà còn dám hoàn thủ. Hắn “xoẹt” một cái rút ra viên gạch Phá Thiên, ngay khi đại chưởng của Tào Tông chủ vỗ tới liền hung hăng nện viên gạch ra ngoài.
Một tiếng nổ “ầm” vang dội kinh thiên động địa, cự chưởng trên không trung vỡ vụn tan tành. Thế nhưng viên gạch kia vẫn như cũ lao vun vút về phía Tào Tông chủ, chúng tu sĩ nhìn thấy mà kinh hãi trố mắt.
Tào Tông chủ hung tợn trừng con mắt, vị trưởng lão phía sau điên cuồng chửi bới, lập tức ra tay đánh chặn. Viên gạch ở giữa không trung lại va chạm kịch liệt với một đạo công kích khác, thế tiến lúc này mới bị chặn đứng lại.
Phong Minh vẫy tay một cái, viên gạch liền ngoan ngoãn bay trở về. Tào Tông chủ và vị trưởng lão vừa ra tay kia trong lòng lại kinh hãi khôn nguôi. Đây là cái loại linh khí gì vậy, đè xuống như thái sơn áp đỉnh, ép người ta đến ngạt thở. Mà vị song nhi tu sĩ kia rõ ràng cũng không phải là Khai Hồn Cảnh, mà là một vị Dung Hợp Cảnh vô cùng lợi hại!
Tần Các chủ lúc này lộ ra thần sắc hiểu rõ. Hắn chính là nhìn ra vị song nhi này và vị tu sĩ bên cạnh hoàn toàn có khả năng đỡ nổi một đòn ra tay của Tào Tông chủ, cho nên mới phóng túng để mặc bọn họ tự giải quyết.
Các tu sĩ khác thì kinh ngạc nhìn trân trân vào màn này, sau đó liền thấy khí tức trên người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liên tục tăng vọt, rốt cuộc dừng lại ở Dung Hợp Cảnh trung kỳ.
Ừm, Bạch Kiều Mặc vẫn như cũ giữ lại một tay, không để cho người ta nhìn ra hắn đã là tu sĩ Dung Hợp Cảnh hậu kỳ.
Lúc này Nhiếp Chung cũng nghiêm giọng quát lớn: “Phù trưởng lão, có dám cùng Nhiếp Chung một chiến chăng?”
Hắn rút ra thanh Huyết Dương Đao đeo sau lưng, mũi đao chỉ thẳng vào một người trong số các vị trưởng lão kia.
—