Chương 626: Tụ hội Phi Lăng thành
Ba tu giả trong viện đang chén tạc chén thù, hơn còn gọi nữ nhân từ lầu xanh tới hầu hạ, những ngày tháng trôi qua thật vô cùng khoái hoạt.
Làm cái nghề này của bọn họ thì trên người sẽ chẳng bao giờ thiếu nguyên tinh để xài, kiếm được một khoản nguyên tinh lớn, ngoại trừ việc dùng để nâng cao tu vi thì chính là để ăn uống hưởng lạc.
Làm cái nghề này cũng phải mạo hiểm rất lớn, ai biết được ngày nào đó sẽ gặp phải phong bạo không gian chí mạng trong đường hầm không gian, thế nên những ngày tháng này trôi qua càng thêm phóng túng.
“Đến đây đến đây, rót rượu cho đại gia, đại gia có thừa nguyên tinh, cầm lấy, đống này cầm đi tiêu trước đi.”
Khi nhóm người Phong Minh tiến vào, liền nhìn thấy một tên hải tặc tiện tay ném ra cả trăm viên trung phẩm nguyên tinh, khiến Nhiếp Chung nhìn mà càng thêm ngứa mắt.
Tình hình tìm hiểu được từ chỗ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc giúp gã biết được rằng nguyên tinh trên người những kẻ này đều là bất nghĩa chi tài, là thứ đánh đổi bằng tính mạng của biết bao tu giả.
“Vô sỉ!” Nhiếp Chung giận dữ quát lớn, tiếng quát này tức khắc làm kinh tỉnh nhóm người bên trong.
“Động thủ thôi.” Phong Minh bất đắc dĩ nói.
Mấy người lao vào tẩn cho một trận, ba tên hải tặc có thực lực mạnh nhất cũng chỉ có một tên Dung Hợp cảnh và hai tên Khai Hồn cảnh.
Đừng nói là có mấy người tới, cho dù chỉ có một mình Nhiếp Chung cũng đủ để giải quyết sạch sẽ bọn họ.
Bởi vì giữ lại ba người này còn có công dụng, thế nên Phong Minh – người lao lên trước tiên – liền một chưởng vỗ cho ba kẻ này ngất xỉu tại chỗ.
Nhiếp Chung đang đùng đùng nổi giận bị chậm một nhịp, phát hiện bản thân vậy mà chẳng có đất diễn, còn lại đám nữ nhân đang kinh hoảng bên cạnh, tổng không thể ra tay với bọn họ được.
Bạch Kiều Mặc cũng khá bất đắc dĩ, đi theo sau lưng Phong Minh, đem đám nữ nhân kia cũng đánh ngất luôn.
Dương Bằng cũng đùng đùng nổi giận mà tới, nhưng không ngờ đám ác ôn lợi hại như vậy lại bị nhóm người Phong Minh bắt sống một cách dễ dàng đến thế.
Nếu Linh Khung đại lục của bọn họ có cao thủ lợi hại như vậy trấn giữ thì làm sao đến lượt đám ác ôn này tác oai tác quái.
Tất cả những trải nghiệm sau khi bước ra ngoài giúp Dương Bằng càng nhận thức rõ ràng hơn rằng tu giả của Linh Khung đại lục quá yếu ớt, thế nên mới dẫn đến việc bọn họ không thể tự làm chủ vận mệnh của mình.
Con người không thể gửi gắm vận mệnh của mình vào lòng hảo tâm của các tu giả khác, những người có lòng hảo tâm sẵn sàng ra tay giúp đỡ không phải lúc nào cũng có.
Chung quy vẫn cần bản thân tu giả của Linh Khung đại lục phải tự mình mạnh mẽ lên, tu giả Linh Khung đại lục bắt buộc phải bước ra ngoài.
Dương Bằng chỉ tay nhận diện một người nói: “Ta nhận ra kẻ này, trên chiếc xuyên thoa hạm đưa chúng ta tới đây năm đó có tên tu giả họ Tôn này.”
Những tên hỗn đản đã từng tiếp xúc năm đó, gã có chết cũng không bao giờ quên được.
Nhiếp Chung nhìn sang những người khác: “Tiếp theo làm thế nào? Trực tiếp áp giải ba tên này tới Phi Lăng tông, đối chất trực diện với bọn họ sao? Phi Lăng tông khẳng định sẽ không chịu thừa nhận.”
Bạch Kiều Mặc nói: “Sưu hồn trước đã, xem trong ký ức của bọn họ có nội dung gì mấu chốt không.”
Khương Tinh Hà phụ họa: “Đúng, đúng, sưu hồn trước, sau đó đợi đến khi các thế lực khác kéo tới Phi Lăng tông, chúng ta mới áp giải người qua đó, phải vạch trần Phi Lăng tông trước mặt tất cả các thế lực.”
Nhiếp Chung gật đầu: “Được, các ngươi làm đi.”
Ký ức của đám hỗn đản này khẳng định tràn ngập những hình ảnh khiến gã cực kỳ chán ghét, thế nên gã rất có tự ý thức, công việc sưu hồn này không thể do gã thực hiện.
Nếu không sưu được một nửa, gã sẽ không nhịn được mà một chưởng đập chết ba tên hỗn đản này trước mất.
Bạch Kiều Mặc và Phong Minh nhìn nhau gật đầu, sau đó mỗi người đặt một tay lên đầu của một tên hải tặc, bắt đầu sưu hồn.
Đúng như Nhiếp Chung nghĩ, rất nhiều ký ức của đám hải tặc này khiến người ta nhìn vào mà căm phẫn tột cùng, có chết thêm vạn lần cũng không đủ để đền tội.
Ba kẻ này và đám hải tặc không gian đã bỏ mạng trong tay mấy nhóc Hải Long Vương trong đường hầm không gian trước đó là cùng một giuộc. Sở dĩ có ba người lưu lại nơi này là vì bọn họ coi đây là nơi luân phiên nghỉ ngơi.
Những nơi nghỉ ngơi kiểu này không chỉ có ở Phong Trạch đại lục, mà còn có ở hai đại lục khác nữa, đó cũng là những nơi đám hải tặc không gian này thường xuyên lui tới.
Mà những tiểu thế giới bọn họ thường xuyên lui tới, ngoại trừ Linh Khung đại lục thì vẫn còn ba nơi khác nữa.
Đám khốn nạn này thực sự có thể nói là không việc gì ác không làm, nguyên tinh kiếm được đều là dùng xương máu của tu giả đổi lấy.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc gần như đồng thời buông tay, Phong Minh trực tiếp lộ ra vẻ mặt ghê tởm, ngưng tụ một quả cầu nước để rửa tay cho mình, lại còn nắm lấy bàn tay kia của Bạch Kiều Mặc rửa cùng.
Khương Tinh Hà nhìn thấy cảnh này rất muốn cười, nhưng hiện tại lại không phải lúc để cười.
Bạch Kiều Mặc một bên để mặc cho Phong Minh rửa tay giúp mình, một bên nói: “Kẻ tiếp xúc với bọn họ bên phía Phi Lăng tông là một vị trưởng lão họ Phù của Phi Lăng tông.”
“Hóa ra là Phù trưởng lão, ta biết gã!” Khương Tinh Hà nắm rõ như lòng bàn tay về việc trong Phi Lăng tông có những trưởng lão nào, Bạch Kiều Mặc vừa báo người này họ Phù là hắn đã biết ngay là ai.
Bởi vì trong toàn bộ Phi Lăng tông chỉ có duy nhất một vị trưởng lão họ Phù, Khương Tinh Hà cũng chán ghét nói: “Tên họ Phù kia ngày thường luôn tỏ ra là một gã hảo nhân, danh tiếng bên ngoài trước nay khá tốt, không ngờ sau lưng lại là bộ mặt này.”
Rửa tay xong, Bạch Kiều Mặc nói: “Ta có thể trích xuất đoạn ký ức này của bọn họ, sau đó trình chiếu trước mặt mọi người.”
Khương Tinh Hà nói: “Cái này hay đó.”
Bạch Kiều Mặc: “Chờ một chút.”
Bạch Kiều Mặc đối với việc nghiên cứu hồn phách có kiến giải khá sâu sắc, chỉ là trích xuất một đoạn ký ức thì chẳng có gì là khó khăn cả.
Sau khi trích xuất đoạn ký ức đám hải tặc không gian gặp gỡ Phù trưởng lão của Phi Lăng tông cùng cảnh tượng bàn giao quặng nô, hắn liền phong ấn nó vào trong một mảnh ngọc phù.
Kích hoạt ngọc phù là có thể hiển thị hình ảnh bên trong ra, có hiệu quả trình chiếu hình ảnh giống như lưu ảnh thạch.
Sau khi chế tác xong ngọc phù, Bạch Kiều Mặc liền thi triển cho Khương Tinh Hà và Nhiếp Chung xem thử một lần, lần này mấy người có mặt đều có thể nhìn thấy cảnh tượng giao dịch giữa hải tặc không gian và Phi Lăng tông, sát ý trên người Nhiếp Chung càng thêm nồng đậm.
Phong Minh cảm thấy tính mạng của vị Phù trưởng lão kia của Phi Lăng tông nguy to rồi, nhưng đó cũng là đáng đời lão.
Phong Minh còn lấy từ trong trữ vật giới chỉ của mình ra ba thứ, nhìn thấy thứ được lấy ra này, Khương Tinh Hà liền đoán được dụng ý của cậu.
Quả nhiên, Phong Minh đem thứ này đeo lên người ba tên hải tặc không gian, đó chính là cấm nguyên hạng khuyên mà Phong Minh mang ra từ phía quặng mạch, bây giờ đem cấm cố đám hải tặc không gian này không phải là vừa hay sao.
Dù sao bọn họ cũng thích dùng thứ này nhất, vậy thì tất nhiên phải để chính bọn họ nếm thử mùi vị này rồi.
Đây gọi là gậy ông đập lưng ông.
Khương Tinh Hà vỗ tay nói: “Làm tốt lắm, thời gian tới Phi Lăng tông cứ để ta sắp xếp.”
Dương Bằng cũng cảm thấy hả dạ.
Khương Tinh Hà đóng góp tòa di động động phủ của mình, ném ba tên này vào trong.
Còn về đám nữ nhân bị đánh ngất, bọn họ đều mặc kệ, cứ để mặc tại chỗ, dù sao sau khi tỉnh lại bọn họ sẽ tự mình trở về.
Cũng không sợ bọn họ mật báo, bọn họ biết mật báo cho ai được chứ?
Qua sưu hồn có thể biết, số hải tặc không gian còn lưu lại Phong Trạch đại lục chỉ có ba tên bọn họ mà thôi.
Sau khi rời khỏi đây, nhóm người đi thẳng tới Phi Lăng thành, chờ đợi thời cơ thích hợp nhất để lộ diện.
Phi Lăng thành chính là địa bàn của riêng Phi Lăng tông, hiện tại tình hình trong thành này căng thẳng hơn những nơi khác rất nhiều.
Thường xuyên có thể nhìn thấy đệ tử Phi Lăng tông đi tuần tra ở đây, cũng không còn nhìn thấy lưu ảnh thạch liên quan đến quặng mạch và quặng nô được truyền bá nữa, rõ ràng đều đã bị Phi Lăng tông dùng biện pháp mạnh áp chế xuống.
Tuy nhiên, Phi Lăng tông cũng chỉ có thể áp chế được tiếng nói của các tu giả trên địa bàn của mình, còn ở bên ngoài địa bàn Phi Lăng tông, những chủ đề và lưu ảnh thạch về Phi Lăng tông đang được lan truyền xôn xao, muốn ngăn cũng không ngăn nổi.
Tiếng tăm thảo phạt Phi Lăng tông ở bên ngoài cũng ngày một lớn hơn.
Cũng chính vì vậy, mặc dù Phi Lăng thành đang nằm dưới sự quản lý nghiêm ngặt, nhưng cũng không ngăn nổi việc các tu giả bên ngoài đổ xô tới tòa thành này.
Bởi vì không ít tu giả cũng nhận được tin tức, nhiều bên đang liên minh lại để tới Phi Lăng tông chất vấn chuyện này.
Thế nên bọn họ chạy tới Phi Lăng thành trước từ sớm, chính là muốn tận mắt chứng kiến hiện trường, xem Phi Lăng tông sẽ ứng phó ra sao.
Kim Tử lại biến mình thành một con vẹt ngũ sắc, đậu trên vai Phong Minh, muốn cùng chủ nhân đi xem kịch hay.
Khi nhóm người xuất hiện trong tửu lâu, có không ít tu giả nhận ra Khương Tinh Hà và Nhiếp Chung, đồng thời bày tỏ sự hiếu kỳ đối với ba người Phong Minh đi cùng bọn họ, kẻ có thể lọt vào mắt xanh của hai vị này tự nhiên cũng chẳng phải hạng tầm thường.
Trong số này chỉ có một mình Dương Bằng là người bình thường, nhưng trải nghiệm của gã lại vô cùng bất phàm.
“Khương đạo hữu, Nhiếp đạo hữu, không ngờ lại gặp được hai vị ở đây, đặc biệt là Nhiếp đạo hữu, ta cứ ngỡ Nhiếp đạo hữu một lòng tu luyện, sẽ không có hứng thú với chuyện này.”
Mọi người đều ngầm biết ý đồ đến đây của đối phương là gì, nhưng không một ai nhắc đến mấy chữ “quặng nô” hay “lưu ảnh thạch”, thế nên cho dù có đệ tử Phi Lăng tông nghe thấy cuộc trò chuyện của bọn họ thì cũng không làm gì được.
Hơn nữa, những kẻ dám nói ra những lời này đều là người có thân phận địa vị nhất định, đệ tử Phi Lăng tông mà dám ngăn cản thì sẽ khơi dậy sự phẫn nộ của đám đông.
Nhiếp Chung vẫn đeo thanh Huyết Dương đao trên lưng, mặt không cảm xúc nhìn đối phương, nhưng lại khiến người ta có cảm giác lúc này gã đang đằng đằng sát khí, thầm nghĩ gần đây ai lại đi chọc vào vị sát thần này chứ?
Nhiếp Chung lạnh lùng nói: “Ta có hứng thú, ta muốn biết Phi Lăng tông có làm chuyện không bằng cầm thú hay không!”
Khá khen thay, các tu giả nghe thấy tại hiện trường đều chấn động, chẳng lẽ nếu làm rõ chuyện này là thật, Nhiếp Chung sẽ sát lên Phi Lăng tông?
Dường như với tính cách của Nhiếp Chung thì gã hoàn toàn có thể làm ra loại chuyện này.
Danh tiếng của Nhiếp Chung ở Phong Trạch đại lục vô cùng vang dội, ngay cả những người chưa từng gặp bản tôn của Nhiếp Chung bao giờ cũng đã nghe qua danh hào của gã.
Vị này là một tay độc hành hiệp, thường xuyên phát động khiêu chiến với những tu giả có tiếng tăm, mỗi lần khiêu chiến, hễ các tu giả khác biết được đều sẽ kéo tới vây xem.
Ban đầu Nhiếp Chung có thắng có thua, nhưng về sau, tỷ lệ thắng lớn hơn tỷ lệ thua.
Cùng với từng trận khiêu chiến, danh tiếng của gã ngày một vang xa, đồng thời, tính cách ghét ác như kẻ thù của gã cũng theo đó mà lan truyền rộng rãi.
So với những tu giả tiếng xấu truyền xa từng bỏ mạng dưới tay Nhiếp Chung trước kia thì chuyện Phi Lăng tông làm lần này còn đáng ghét hơn nhiều.
Trước kia tay những tu giả đó cũng chỉ nhuốm mạng cô độc của vài người, mười mấy người, nhiều nhất là hàng trăm người, nhưng còn Phi Lăng tông thì sao?
Lần này số lượng quặng nô còn sống bị phanh phui ra đã lên tới mười mấy vạn người rồi, số người bỏ mạng không biết bao nhiêu mà kể, hơn nữa còn chưa biết Phi Lăng tông đã làm chuyện này bao nhiêu năm rồi.
Ngay cả những tu giả có tâm tính lãnh đạm, khi nhìn thấy cảnh tượng thê thảm của đám quặng nô trong hình ảnh của lưu ảnh thạch cũng phải sinh lòng trắc ẩn.
Vậy mà đám đệ tử Phi Lăng tông tạo nên tất cả những điều này không những dửng dưng vô cảm, mà còn ác càng thêm ác.
Bởi vì vụ án Huyết Dương Minh Thiết quặng, đám tu giả này đều lật tìm tài liệu để tra cứu những ghi chép về Huyết Dương Minh Thiết, thế nên những người vốn dĩ không hiểu rõ về loại quặng thạch này giờ cũng đã biết rõ tình hình cụ thể.
Thế là có người hỏi Nhiếp Chung: “Huyết Dương đao của Nhiếp đạo hữu chính là lấy từ Huyết Dương Minh Thiết sao?”
Sự thật mà Nhiếp Chung đích thân thừa nhận ở cổng thành trước đó cũng đã lọt vào tai rất nhiều tu giả, đây lại là một bằng chứng đanh thép cho tội trạng của Phi Lăng tông.
Nhiếp Chung gật đầu: “Phải, là giao dịch từ tay đệ tử Phi Lăng tông mà có, Nhiếp mỗ rất hối hận vì đã không truy cứu đến cùng.”
—