← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 616: Linh Khung Đại Lục

22 min read 29.08.2026

 

Lượng sách mà Lâm Kỳ tiền bối lưu lại trong địa cung vô cùng nhiều, Phong Minh vừa vặn từng đọc qua mô tả về loại quặng này trong một cuốn sách. Hiện tại biết được nơi đây chính là một mỏ Huyết Dương Minh Thiết, hắn lập tức tức nổ đom đóm mắt.

Cái lũ khốn kiếp Phi Lăng Tông đáng chết kia, đệ tử tông môn mình thì coi như bảo vật, còn tu giả bên ngoài thì không coi là con người sao?

Cuốn sách kia có ghi chép, tu giả ở trong quặng mỏ Huyết Dương Minh Thiết một thời gian ngắn thì không vấn đề gì, nguyên khí của bản thân tu giả có thể chống chọi được sự xâm thực của độc khí, nhưng nếu ở lâu ngày dài tháng thì chắc chắn sẽ xảy ra chuyện.

Mà giờ nhìn những tu giả đang còng lưng đào quặng lao dịch ở đây xem? Đến cả tu vi cũng bị giam cầm, nguyên lực bản thân chẳng thể điều động nổi, một chút xíu năng lực ngự độc cũng không có.

Cơ thể từ trong ra ngoài đều phơi trần ra để ngâm trong môi trường độc khí, một tu giả như vậy thì sống thọ được mấy năm chứ?

Phi Lăng Tông đem những tu giả này tới đây làm khoáng nô, rõ ràng là căn bản không hề muốn cho họ có cơ hội sống sót mà rời đi.

Hơn nữa quặng mỏ này cũng chẳng biết đã khai thác được bao lâu, trước sau tổng cộng đã đưa tới bao nhiêu đợt tu giả làm khoáng nô, rồi sau khi chết đi xương trắng đã chôn vùi tại nơi này?

“Đúng là một lũ khốn nạn!” Phong Minh tức giận chửi bới ầm ĩ trong đầu Bạch Kiều Mặc, toàn thân hắn run lên bần bật vì phẫn nộ, chuyện này còn tồi tệ và ác độc hơn năm tông môn rác rưởi kia nhiều.

Trong mắt Bạch Kiều Mặc cũng lóe lên tia lạnh lẽo, y vỗ vỗ lưng Phong Minh để trấn an hắn. Đám cấp cao và toàn bộ đệ tử biết chuyện của Phi Lăng Tông thực sự rất đáng chết.

“Lưu ảnh thạch đã quay lại hết chưa?”

Phong Minh gật đầu lia lịa, cho dù chưa chụp hết, hắn cũng sẽ quay lại chụp thêm lần nữa. Không công khai tất cả mọi chuyện ở nơi này ra ngoài thì hắn không mang họ Phong nữa, để xem sau này Phi Lăng Tông còn mặt mũi nào mà tự xưng là thủ lĩnh chính đạo.

Một tông môn đã thối rữa, đen tối từ trong ra ngoài!

“Đi thôi, chụp lại cả tình hình bên trong nữa, đã chụp thì phải chụp cho thật toàn diện.”

“Được.” Phong Minh nghiến răng nghiến lợi đáp lời.

Hai người dùng chướng nhãn pháp, còn đưa lưu ảnh thạch xuống thấp một chút, mục đích là để quay lại thật rõ ràng số quặng thạch đang được tinh luyện sơ bộ trong các lò nung.

Khi lại gần mới phát hiện quặng thạch bên trong lộ ra một màu đỏ như máu, đây chính là đặc trưng của Huyết Dương Minh Thiết.

Phong Minh cố gắng đè nén cơn giận của mình, trong đầu hồi tưởng lại công dụng của loại quặng này: “Huyết Dương Minh Thiết mà Phi Lăng Tông tinh luyện ra, phần lớn là dùng để giao dịch với bên ngoài, thậm chí có khi là giao dịch với chính đám hải tặc không gian kia. Ta nhớ là những xuyên thoa hạm cấp bậc cao một chút thì đều cần dùng tới Huyết Dương Minh Thiết thì phải.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Không chỉ xuyên thoa hạm, Huyết Dương Minh Thiết Tinh thậm chí còn có thể dùng để đúc tạo cửu phẩm linh khí. Nơi này rõ ràng là một mỏ giàu quặng, bên trong chắc chắn có Huyết Dương Minh Thiết Tinh.”

Đang quay hình thì một tu giả bên cạnh lò nung bỗng nhiên ngã quỵ xuống.

Những tu giả khác đang lao dịch tại đó nhìn thấy cảnh này thì gương mặt mặt vô cảm khiêng người đặt sang một bên, bởi vì chẳng bao lâu nữa, chính họ cũng sẽ trở thành một trong số những người ngã xuống kia.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều có thể nhìn ra người tu giả khoáng công bị khiêng sang một bên kia vẫn còn giữ lại hơi tàn cuối cùng, Phong Minh tức đến mức suýt chút nữa là xông ra ngoài.

Hắn ở bên này tức nổ phổi, còn tên giám công ở đằng kia lại cảm thấy đám khoáng công này thật lắm chuyện, chẳng để ai yên chút nào.

Hắn ta vừa chửi bới om sòm vừa chạy tới, dùng roi quấn lấy người tu giả trông như đã tắt thở kia, xách ngược lên rồi bay về một hướng.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lập tức bám theo, liền thấy tên đệ tử đó bay tới một hang quặng đã bị đào rỗng, rồi thẳng tay quăng người khoáng công kia vào trong.

Phong Minh tức đến phát ra tiếng nghiến răng ken két, ánh mắt càng lúc càng lạnh lùng dữ tợn, bởi vì cái hố này đã chất đầy xác chết.

Tên đệ tử kia khi quay trở về miệng vẫn còn lẩm bẩm chửi rủa, bảo rằng đợt nô lệ đưa tới lần này dùng chẳng được bao lâu, lần sau phải đưa loại nô lệ tốt hơn tới mới được.

Tên đệ tử đó đã bay đi xa, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền lao xuống cứu người.

Người khoáng công kia vẫn chưa chết hẳn, có lẽ trong mắt tên giám công thì đây đã là một cái xác rồi, cho dù biết là nửa sống nửa chết thì cũng chẳng đời nào bỏ ra cái giá gì để cứu giúp.

Có lẽ đối với Phi Lăng Tông mà nói, bỏ ra cái giá để cứu cái mạng khoáng nô này thà dùng chính cái giá đó để mua thêm vài tên nô lệ mới về còn kinh tế và hợp toán hơn nhiều.

Phong Minh trước tiên cho vị tu giả này uống một viên đan dược bổ sung sinh cơ, thấy hơi thở của y mạnh lên một chút rồi mới tiếp tục đút giải độc đan và liệu thương đan cho y nuốt xuống.

Kể từ sau trải nghiệm cứu trị cho Tạ Anh Hoa và Lâm Ý, Phong Minh không còn tùy tiện dọn sạch đan dược cấp thấp trên người mình nữa, hắn sẽ có ý thức luyện chế một ít rồi cất trong nhẫn trữ vật, chẳng phải bây giờ đã có đất dụng võ rồi sao.

Kinh mạch và đan điền trong cơ thể vị tu giả này đã bị độc khí ăn mòn đến mức teo tóp lại, cho dù có cực phẩm đan dược của Phong Minh cứu trị thì muốn khôi phục hoàn toàn cũng cần phải có thời gian điều dưỡng dài lâu.

Dẫu vậy, người vẫn được Phong Minh cứu tỉnh lại.

Vị tu giả này lúc ngã xuống vẫn còn vương lại một chút ý thức, y cứ ngỡ mình sẽ chẳng bao giờ có cơ hội mở mắt ra nữa.

Khi bị tên giám công ném xác vào đây y cũng biết rõ, nhưng hoàn toàn không ngờ tới lại có người xuất hiện, hơn nữa còn dùng đan dược thượng hạng để cứu chữa cho mình.

Dù lúc này cơ thể vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng y cảm thấy tinh thần tốt lên chưa từng có.

Vị tu giả này cất tiếng, giọng nói khô khốc, khản đặc: “Các người là ai? Các người đã cứu ta… các người không phải đệ tử của tông môn này đúng không? Các người mau đi đi, ta không thể liên lụy đến các người được.”

Bạch Kiều Mặc xách người này lên rồi rời xa cái nơi quăng xác kia, tổng thể không thể cứ đứng bên cạnh một đống tử thi mà trò chuyện với vị tu giả này được.

Tìm một nơi khác đặt vị tu giả này xuống, đồng thời bố trí một tầng kết giới để tránh bị kẻ khác phát hiện. Vị tu giả này từ đầu đến cuối cũng không hé răng nửa lời, phối hợp vô cùng ăn ý, y cũng không muốn làm lộ danh tính của những người đã cứu mạng mình.

Sau khi được đặt xuống, vị tu giả này liền vội vã giục giã họ rời đi.

Phong Minh xua xua tay nói: “Chúng ta đã có thể tiến vào được thì dĩ nhiên có thể an toàn rời đi, ngươi không cần phải lo lắng. Có thể nói cho chúng ta biết ngươi từ đâu tới không? Làm sao lại đến được đại lục này? Và là ai đã đưa các ngươi tới đây?”

Vị tu giả này im lặng một hồi, rồi nở một nụ cười cay đắng: “Ta tên là Dương Bằng. Hóa ra hai vị ân nhân đã biết lai lịch của đám nô lệ chúng ta. Đúng vậy, chúng ta không phải người của Phong Trạch Đại Lục này, mà là bị một lũ ác đồ dùng vũ lực bắt giữ, rồi áp giải bàn giao vào tay cái tông môn gọi là Phi Lăng Tông này, bị tống vào trong quặng mỏ này, từ đó về sau không cách nào thoát ra được nữa.
Nhiều đồng bạn của ta đều đã ngã xuống, xác chết cứ thế bị quăng vào cái hố xác lúc nãy. Theo ta được biết, những hố xác như vậy không chỉ có một nơi đâu.”

“Đại lục mà chúng ta sinh sống vốn có một cái tên rất hay, gọi là Linh Khung Đại Lục. Nhưng kể từ khi có một lũ ác đồ từ trên trời giáng xuống, rất nhiều tu giả của Linh Khung Đại Lục chúng ta không thể sống những ngày tháng yên bình như trước được nữa, chẳng biết lúc nào sẽ bị lũ ác đồ kia bắt đi.
Trước đây ta chỉ biết những người bị bắt đi đều là một đi không trở lại, chứ không hề rõ bọn họ phải trải qua những gì, mãi cho đến khi chính bản thân ta cũng rơi vào kết cục thảm hại này mới thấu hiểu được chuyện là thế nào.”

Bạch Kiều Mặc nói: “Thế này đi, chúng ta tạm thời an trí ngươi ở chỗ này, sẽ không có ai phát hiện ra đâu. Chúng ta đi thám thính thêm tình hình bên trong quặng mỏ xem sao.”

“Ân nhân…” Dương Bằng không biết rõ hai vị ân nhân cụ thể định làm những gì.

Bạch Kiều Mặc nói: “Cứ quyết định như vậy đi.”

Bây giờ có nói gì cũng còn quá sớm. Phong Minh lưu lại một ít linh quả có tác dụng tẩm bổ thân thể rồi cùng Bạch Kiều Mặc rời đi.

Nhìn hai vị ân nhân rời khỏi, Dương Bằng ngồi sụp xuống đất, ánh mắt dù không còn vẻ tịch mịch như chết nữa nhưng cũng vô cùng mờ mịt. Y không biết vận mệnh đang chờ đợi mình phía trước rốt cuộc là cái gì.

Nhưng có ai mà không muốn được sống tiếp cơ chứ, cho dù có chết, y cũng muốn được chết ở quê hương Linh Khung Đại Lục của mình.

Nhưng y liệu còn có cơ hội quay trở về nữa hay không?

Phong Minh không còn tức giận chửi bới nữa, mà là tức đến mức chẳng buồn nói năng gì, ánh mắt cũng ngày một lạnh lùng sắc bén, thỉnh thoảng lại lóe lên sát ý, lúc này hắn thực sự muốn giết người.

Bạch Kiều Mặc nắm chặt lấy tay Phong Minh. Y biết rõ nếu không cho Minh đệ nhúng tay vào chuyện này thì hoàn toàn không được, Minh đệ không phải loại người thấy chết không cứu, gặp phải chuyện bất bình thế này, hắn chắc chắn sẽ quản đến cùng.

Hai người đi một vòng quanh khắp quặng mỏ, những gì tận mắt chứng kiến quả thực không còn từ ngữ nào để diễn tả độ táng tận thiên lương, bộ mặt của Phi Lăng Tông giả tạo và vô sỉ đến tận cùng.

Trong khoảng thời gian đó, hai người lại cứu thêm được ba vị tu giả có tình cảnh tương tự như Dương Bằng rồi đưa tới bên cạnh y.

Tầng kết giới bố trí ở nơi đó vừa là để bảo vệ họ, vừa là để ngăn họ chạy lung tung.

Mặc dù Phong Minh tức giận đến mức muốn lật tung cả cái Phi Lăng Tông lên, nhưng cũng biết rõ không thể hành động lỗ mãng như vậy được. Phong Minh ngồi xổm trên đỉnh núi, nói: “Cụ thể chúng ta phải làm thế nào đây?”

Hiện tại trong quặng mỏ này tổng cộng vẫn còn tới mười mấy vạn khoáng nô. Vạch trần bộ mặt của Phi Lăng Tông là một chuyện, nhưng làm sao để an trí cũng như cứu trị cho ngần ấy con người cũng là việc vô cùng quan trọng.
Bằng không những tu giả này cũng chẳng thể sống nổi, không bị người ta diệt khẩu thì cũng chẳng thọ được bao lâu.

Bạch Kiều Mặc xoa xoa đầu Phong Minh, bình tĩnh nói: “Tạm thời chưa có cách nào đưa bọn họ trở về Linh Khung Đại Lục đâu, tình hình bên Linh Khung Đại Lục ra sao chúng ta còn chưa rõ, phải đi một chuyến mới được.”

Đã cứu người thì phải cứu cho tới cùng, bằng không cứu được một nửa rồi bỏ mặc thì ra cái thể thống gì, thế thà chẳng cứu ngay từ đầu, cứ thế quay người bỏ đi cho xong.

Phong Minh gật đầu: “Nghĩa là trước tiên phải an trí bọn họ ở đây, phải tìm lấy một người hoặc một thế lực nào đó nhờ vả trông nom hộ một chút. Được rồi, chúng ta đi ra ngoài tìm vị Khương đạo hữu kia xem sao, dò xét cái lai lịch của gã xem thế nào.”

Tại cái đại lục xa lạ này, sau khi tới đây hai người mới chỉ có chút giao lưu duy nhất với vị Khương Tinh Hà kia mà thôi.

Nhưng đối với tình cảnh của gã thì tóm lại vẫn chưa hiểu rõ lắm, giao người vào tay bọn họ liệu có thể yên tâm được không.

Còn về vấn đề bọn họ có nguyện ý tiếp quản hay không, Phong Minh cảm thấy có phần thù lao mà hắn và Bạch đại ca chi trả thì sẽ chẳng có ai từ chối đâu.

Bạch Kiều Mặc nói: “Nếu không được thì chúng ta sẽ tìm một khu địa bàn khác, bố trí một cái đại trận, để bọn họ tạm thời ở lại trong đại trận một thời gian, đến lúc đó chúng ta sẽ quay lại đón người.”

Phong Minh đứng bật dậy nói: “Ý kiến này không tồi, vậy chúng ta đi ra ngoài trước đã.”

Nhưng hắn vẫn thiên về hướng hợp tác với người khác hơn, dù sao thì còn phải vạch trần bộ mặt thật của Phi Lăng Tông nữa, chỉ dựa vào hai người hắn và Bạch đại ca thì những việc có thể làm ở cái đại lục xa lạ này là vô cùng hạn chế.

Lúc rời đi, hai người cũng mang theo bốn người bọn Dương Bằng. Sau khi ra ngoài, trước tiên họ tìm một trấn nhỏ không nằm trên ranh giới địa bàn của Phi Lăng Tông để an trí bốn người này định cư tạm thời, bảo họ cứ ở đây chờ đợi.

Hai người liền rời đi để đi tìm Khương Tinh Hà, hoặc là tìm một nơi thích hợp để an trí mười mấy vạn con người này.

Trên phi chu, Phong Minh thả bốn đứa nhỏ ra ngoài, trước đó hắn đã đưa bọn chúng vào trong không gian.

Bình thường cảm thấy bọn chúng hơi ồn ào một chút, nhưng lúc này nghe bọn chúng líu lo ríu rít, Ngũ Hành Diễm còn chạy ra góp vui, tâm trạng của Phong Minh trái lại lại tốt lên được một chút.

Bốn đứa nhỏ không nhìn thấy tình hình ở quặng mỏ bên kia, nhưng Ngũ Hành Diễm ở trong cơ thể Bạch Kiều Mặc thì lại nhìn thấy rõ mười mươi.

Ngũ Hành Diễm thử hiến kế cho Phong Minh: “Hay là để ta đi thiêu rụi toàn bộ mọi thứ ở nơi đó đi, ta bảo đảm sẽ thiêu cho ngươi sạch sành sanh, không một mống nào thoát nổi.”

Phong Minh cạn lời, đây có phải là vấn đề thiêu sạch hay không chứ? Thiêu sạch rồi thì lấy đâu ra chứng cứ để vạch tội Phi Lăng Tông?

Đúng là toàn đưa ra tối kiến.