← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 597: Thiên Ấn

22 min read 29.08.2026

 

Sau khi luyện hóa hoàn toàn dược lực của Vô Cấu Tâm Quả, Bạch Kiều Mặc có cảm giác như cả bản thân vừa được thăng hoa.

Dược hiệu của Vô Cấu Tâm Quả quả nhiên danh bất hư truyền. Dẫu cho quả này chỉ còn lại một nửa dược lực, nhưng vẫn khiến Bạch Kiều Mặc cảm thấy cả thân lẫn tâm như được gột rửa một phen. Không chỉ cơ thể bài trừ ra không ít tạp chất, mà đến cả thần hồn cũng trở nên thanh minh vô cùng.

Hắn cẩn thận cảm nhận, những chỗ tối nghĩa phức tạp khi diễn luyện bát phẩm trận pháp trước đó, vào lúc này đều được thông suốt một cách vô cùng thuận lợi. Những nơi trước kia còn điểm chưa hiểu, ngỡ rằng phải nhiều lần suy ngẫm thấu triệt, thì khoảnh khắc này cũng như được khai khiếu vậy.

Chẳng trách Vô Cấu Tâm Quả lại được những cường giả kia sùng bái đến thế, Bạch Kiều Mặc ở trong lòng cũng không ngớt tán thưởng công hiệu của quả này.

Bạch Kiều Mặc vừa mở mắt ra, liền nhìn thấy Phong Minh đang chụm hai tay nâng một khối phương ấn lên nghiên cứu.

Thấy Bạch Kiều Mặc tỉnh lại, Phong Minh gọi lớn: “Bạch đại ca, huynh mau qua đây. Ta dường như lại tìm được một món đồ tốt rồi. Cái này chắc là một kiện linh khí, ta cảm giác phẩm cấp không hề thấp đâu.”

Bạch Kiều Mặc liếc nhìn cái đầu tiên cũng cảm thấy phương ấn này có điểm bất phàm. Hắn đưa tay định lấy, kết quả phương ấn này nặng trịch, suýt chút nữa là hắn không nhấc lên nổi.

Phải biết rằng trình độ luyện thể của hắn cực kỳ cường hãn, lại có tu vi Dung Hợp cảnh trung kỳ, lực cánh tay không hề nhỏ. Điều này chứng tỏ phân lượng của phương ấn này vô cùng trầm trọng.

Phong Minh không có ý tốt cười rộ lên: “Nặng đúng không? Nhưng chính vì nặng nên ta mới thấy tốt, ta nghĩ hoàn toàn có thể dùng nó để đập người.”

Bạch Kiều Mặc đưa tay gõ nhẹ lên cái đầu nhỏ nghịch ngợm của Minh đệ, lần này hắn vận thêm chút lực đạo mới cầm được phương ấn qua, cẩn thận kiểm tra một lượt, rốt cuộc ở dưới đáy phương ấn nhìn thấy hai chữ nhỏ: “Phá Thiên”.

Hai chữ này lọt vào mắt khiến Bạch Kiều Mặc cũng phải hít vào một ngụm khí lạnh: “Nào ngờ lại dám dùng hai chữ Phá Thiên để đặt tên cho ấn này, lẽ nào nó thực sự có bản lĩnh chọc thủng trời cao? Phẩm cấp của linh khí này quả thực không thấp. Minh đệ chẳng phải vẫn luôn sầu não không biết dùng vũ khí gì sao, ta thấy cái này rất tốt. Minh đệ hãy luyện hóa nó đi, liền có thể biết được Phá Thiên Ấn này rốt cuộc có công năng thần dị thế nào.”

Phong Minh lại thấy khẩu khí lớn một chút cũng chẳng sao, quan trọng là phải có thực tài. Hắn xoa xoa tay nói: “Được, để ta luyện hóa xem sao. Hy vọng Phá Thiên Ấn này đừng phụ cái danh của nó, bằng không nếu nó chẳng thể chọc thủng trời cao thì cũng chỉ là một khối ấn rách nhỏ nhoi mà thôi.”

Bạch Kiều Mặc bị chọc cười. Mấy tiểu gia hỏa cũng xếp thành một hàng ngồi xổm trước mặt Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, cùng nhau chờ đợi kết quả.

Để xem khối phương ấn này rốt cuộc là Phá Thiên Ấn, hay là ấn rách nhỏ nhoi.

Phong Minh đem hồn lực thấm vào trong phương ấn, bắt đầu luyện hóa nó.

Quá trình luyện hóa này kéo dài suốt một ngày một đêm mới sơ bộ hoàn thành, lưu lại hồn lực lạc ấn của chính mình, thu nó làm của riêng.

Nhìn thấy vẻ mặt cười thầm đắc ý của Phong Minh, Bạch Kiều Mặc liền biết hắn vô cùng vừa ý: “Nói thử xem công năng của Phá Thiên Ấn này thế nào.”

Phong Minh hì hì cười lớn, vừa vuốt ve phương ấn vừa nói: “Quả thực chính là Phá Thiên Ấn, đây là một kiện bát phẩm linh khí. Thế nhưng ngoài Phá Thiên Ấn ra thì còn có một kiện Hám Thiên Chùy cũng là bát phẩm linh khí. Cả hai có thể tách ra sử dụng, cũng có thể hợp nhất, khi đó sẽ trở thành cửu phẩm linh khí.”

Chỉ nghe cái tên thôi đã biết bản thân linh khí này phi phàm thế nào rồi. Bạch Kiều Mặc nhướng mày hỏi: “Thực sự có thể chọc thủng trời cao sao? Hám Thiên Chùy không có trong nhẫn trữ vật à?”

Phong Minh vừa gật đầu lại vừa lắc đầu: “Phá thiên ở đây là chỉ việc đập vỡ không gian. Thế nhưng dựa vào thực lực hiện tại của ta, cao lắm cũng chỉ đập mở được những nơi không gian tương đối mỏng manh mà thôi, còn không gian bình thường thì vẫn chưa có cách nào. Ta tìm trong mấy cái nhẫn trữ vật rồi nhưng đều không thấy tăm hơi cây chùy đâu, có lẽ đã bị thất lạc từ lâu.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu, ở trong lòng ghi nhớ kỹ chuyện này: “Sau này có thể lưu tâm đến hành tung của Hám Thiên Chùy một chút, xem xem sau khi hợp nhất có thể phát huy ra uy lực lớn đến nhường nào.”

Phong Minh cũng muốn nhìn thử: “Trực giác của ta mách bảo, Hám Thiên Chùy này không có ở trung đẳng thế giới.”

Bạch Kiều Mặc nói: “Đại thế giới sao? Dù sao chúng ta sớm muộn gì cũng phải đi, hiện tại Minh đệ dùng kiện bát phẩm linh khí này cũng đủ rồi, cửu phẩm thì tạm thời chưa thúc động nổi.”

Phong Minh liên tục gật đầu, chẳng phải thế sao! Sau khi sơ bộ luyện hóa, hiện tại hắn đối với Phá Thiên Ấn này vừa vặn hài lòng vô cùng, thật muốn nhanh chóng tìm một đối thủ để dùng Phá Thiên Ấn đập thử một phát, xem xem có thể nện ra uy lực lớn thế nào.

Phong Minh dời ánh mắt hướng về phía Hải Long Vương. Ở đây tựa hồ chỉ có Hải Long Vương là da dày thịt béo nhất, có nên nện hắn một cái không nhỉ?

Hải Long Vương trực giác thấy nguy hiểm sắp giáng xuống đầu mình, lập tức né người trốn ra sau lưng Bạch Kiều Mặc, cảnh giác nói: “Phong chủ nhân, ngươi muốn làm gì?”

Không ngờ gã Hải Long Vương này lại linh hoạt đến thế, Phong Minh tỏ vẻ tiếc nuối nói: “Bỏ đi, đợi sau khi ra ngoài rồi tìm cơ hội khác thử vũ khí mới của ta vậy.”

Kim Tử và Ong Chúa cùng nhau khinh bỉ lão Hải Long Vương nhát gan này.

Trong lúc tiếp tục chờ đợi Phong đa, Bạch Kiều Mặc cầm lấy mấy chiếc nhẫn trữ vật kia, xem bên trong có sách vở ngọc giản gì ghi chép lại lai lịch của Phá Thiên Ấn hay không.

Khi Nhậm Lan tiền bối vơ vét những bảo vật này, ngoại trừ nguyên tinh được để riêng ra thì những thứ khác đều bị nhét bừa bãi vào nhẫn trữ vật. Sau khi trở về cũng không nghĩ tới chuyện thu dọn một chút, thành ra bên trong nhẫn trữ vật đều loạn cào cào cả lên.

Trong một đống tạp vật, Bạch Kiều Mặc phát hiện thấy bóng dáng của sách vở ngọc giản. Hắn cùng Phong Minh lật xem, liền tìm được ghi chép về Phá Thiên Ấn trong một cuốn sách.

“A, đây thế mà lại là bảo vật trấn tông của Thiên Sơn Tông từng bị Nhậm tiền bối thu dọn, do tông chủ các đời nắm giữ. Hơn nữa Phá Thiên Ấn này cũng là thứ Thiên Sơn Tông năm xưa có được từ trong một cái bí cảnh. Chỉ có bấy nhiêu thôi, xa hơn nữa thì không có.”

Bạch Kiều Mặc nhìn nhìn Phá Thiên Ấn, nói: “Phải đổi cho Phá Thiên Ấn một bộ dạng khác mới được. Các thế lực bên ngoài hẳn đều biết rõ nơi này là di phủ của Nhậm tiền bối. Vậy thì chuyện năm xưa Nhậm tiền bối đánh lên mấy phương thế giới kia bọn họ chắc cũng nắm rõ, biết không ít bảo vật đã bị Nhậm tiền bối mang đi. Phá Thiên Ấn với tư cách là bảo vật trấn tông của Thiên Sơn Tông, danh tiếng hẳn là không nhỏ.”

Phong Minh gật gật đầu: “Hình như đúng là vậy. Để tránh phiền phức thì Bạch đại ca huynh ra tay đi, ta không để tâm đâu, chỉ cần khối ấn này dùng tốt là được.”

Nói đến đây, hai con ngươi của hắn đảo một vòng, nảy ra một ý kiến: “Hay là Bạch đại ca đem Phá Thiên Ấn này đổi thành Phá Thiên Gạch đi, sau này ta sẽ dùng gạch để đập người.”

Bạch Kiều Mặc ha ha cười lớn. Nếu thực sự như vậy thì đoán chừng chẳng có mấy ai đem viên gạch nện trời liên tưởng tới Phá Thiên Ấn đâu nhỉ.

Chỉ có Phá Thiên Ấn là tủi thân ba phần. Phá Thiên Ấn đường đường chính chính, sao lại rơi vào số phận làm gạch nện thế này?

Hải Long Vương từ sau lưng Bạch Kiều Mặc thò ra cái đầu, dùng ánh mắt đồng cảm nhìn Phá Thiên Ấn lúc này còn đang oai phong lẫm liệt. Thật đáng thương, sắp đọa lạc thành gạch nện rồi.

Hai người đang nói cười thì phía rừng kiếm trúc đằng sau lại có động tĩnh truyền tới. Nghe thấy dị động, hai người cùng mấy tiểu gia hỏa vội vàng quay người nhìn lại.

Những cây kiếm trúc vốn dĩ đang sinh trưởng bình thường kia, đột nhiên sinh cơ liền trôi chảy cực nhanh, héo úa đi với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Hai người bốn thú vội vã chạy qua xem rốt cuộc là có chuyện gì.

“Sao lại héo úa rồi?”
“Là vì đã có người truyền thừa, nên không cần thiết phải tồn tại nữa sao?”

Rất nhanh sau đó, kiếm trúc không chỉ héo úa mà còn hóa thành bùn đất hòa vào trong đất cát.

Sau đó, hai người bốn thú liền nhìn thấy lại có thứ gì đó nhô đầu ra khỏi mặt đất. Thứ kia tựa hồ như đã hút no chất dinh dưỡng để tiếp tục sinh trưởng.

Nhìn rõ hình dáng của thứ đó, Phong Minh kinh ngạc thốt lên: “Măng tre? Là kiếm trúc măng sao?”

Lúc này, một bóng người từ bên trong bước ra, không hề tỏ ra kinh ngạc khi nhìn thấy hai bóng dáng ở bên ngoài: “Phải rồi, là kiếm trúc măng, nơi hội tụ tinh hoa của cả rừng kiếm trúc. Kiếm trúc măng có thể dùng để luyện chế thành Kiếm Khí Đan, cha phải cậy nhờ Minh nhi luyện chế giúp cha một tay rồi.”

Nghe thấy thanh âm quen thuộc này, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều ngẩng đầu nhìn lên, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc. Rõ ràng vẫn là người đó, nhưng trong mắt hai người bọn họ, trên thân Phong Kim Lâm đã phát sinh biến hóa không hề nhỏ.

Phong Kim Lâm trong tay đang cầm một thanh kiếm gãy. Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều nhìn về phía thanh kiếm gãy kia, tựa hồ có chút hiểu ra vì sao cơ duyên lại rơi trúng người Phong Kim Lâm rồi.

Phong Minh chỉ vào thanh kiếm gãy trong tay cha hắn nói: “Cha, đây là một nửa còn lại của thanh kiếm gãy bên ngoài của Nhậm tiền bối sao?”

Phong Kim Lâm đi tới gần, gật đầu nói: “Chính xác. Cha có phúc phần đạt được thanh kiếm gãy này, mới dưới sự dẫn dắt của nó mà tiến vào trong di phủ truyền thừa của Nhậm tiền bối. Đợi cha hái xong kiếm trúc măng rồi chúng ta sẽ hàn huyên tử tế.”

“Cha, ta giúp người.”

Việc thu hái kiếm trúc măng cũng có môn đạo riêng, cần phải dùng kiếm khí để hái. Thế là Phong Minh chỉ có thể đứng ở bên cạnh chờ đợi.

Kiếm trúc măng không có nhiều, chỉ có vỏn vẹn năm củ, nhưng tất cả đều là tinh hoa tụ hội.

Sau khi Phong Kim Lâm hái xong năm củ kiếm trúc măng rồi bỏ vào trong hộp ngọc, liền giao cho Phong Minh. Đồng thời đưa cho hắn còn có một tờ đan phương, chính là đan phương dùng kiếm trúc măng này để luyện chế Kiếm Khí Đan.

Lúc này kiếm khí trong cơ thể Phong Kim Lâm vẫn chưa thể thu phát tự do, thành thử Phong Minh không có cách nào sán lại gần bên người cha hắn, còn phải đứng cách ra một đoạn. Phong Minh oán hận khôn nguôi.

Phong Kim Lâm trái lại bật cười, lên tiếng chào hỏi mấy tiểu gia hỏa, liền phát hiện ra có thêm một thành viên mới.

Ong Chúa lập tức chủ động tự giới thiệu bản thân. Phong Kim Lâm lúc này mới biết thì ra là một con Tử Tinh Phong Vương thất cấp, tức thì đoán ngay ra nguyên do vì sao Phong Minh lại mang con Ong Chúa này theo bên người. Chắc chắn là đang có ý đồ nhắm vào mật Ong Chúa rồi.

Nhi tử của mình thì bản thân hắn còn có thể không hiểu rõ sao?

Phong Kim Lâm dẫn theo song nhi và song tế ngồi xuống bậc thềm trước căn nhà trúc, vỗ vỗ đùi nói: “Nói đi, muốn hỏi cha cái gì? Đợi cha giải đáp xong, sau khi rời khỏi nơi này phải tìm một nơi để bế quan rồi. Chuyến bế quan này thời gian sẽ không ngắn đâu.”

Bạch Kiều Mặc nhìn Phong đa: “Cha đã tấn cấp tu vi lên Dung Hợp cảnh rồi sao?”

Phong Kim Lâm gật đầu: “Phải, có chút kỳ ngộ. Tuy nhiên tu vi này còn có điểm chưa vững vàng, cho nên cần bế quan để tiêu hóa.”

Phong Minh lập tức nói: “Vẫn là cha lợi hại. Nhìn ta với Bạch đại ca vất vả khổ sở mãi mới tu luyện tới cảnh giới hiện tại, cha một cái ‘xoẹt’ đã nhảy vọt lên Dung Hợp cảnh rồi.”

Phong Kim Lâm đưa tay điểm nhẹ trán Phong Minh. Cái gì mà một cái ‘xoẹt’, trong khoảng thời gian này chỉ cần hắn có một chút không chống đỡ nổi thì đều sẽ bị chống cho nổ tung xác rồi.

Phong Minh lại hỏi: “Trước đó cha ở nơi nào vậy? Đúng rồi, cha có biết hiện tại chúng ta đang ở Thương Bắc cảnh không?”

Phong Kim Lâm kinh ngạc: “Ta quả thực không biết là đã rơi xuống Thương Bắc cảnh đấy. Bên ngoài có không ít người đang nhìn chằm chằm vào ta đúng không? Ta có thể cảm ứng được những ánh mắt kia, cho nên không hề thực sự để bọn họ biết ta đang làm gì.”

Phong Minh gật đầu: “Đúng vậy. Ngay cả ta và Bạch đại ca sau khi tiến vào cũng bị bọn họ rình rập không ít thời gian. Mãi đến khi tiến vào khu vực kiếm ý của Nhậm tiền bối thì mấy lão già bên ngoài mới không có cách nào tiếp tục dòm ngó nữa.”

Phong Kim Lâm nói: “Trước đó cha vốn là đang lịch luyện ở Thương Đông cảnh, nhưng lại bị lạc mất bọn Lê Cẩm Xuyên rồi. Phụ thân của con nghĩ đến chắc cũng không có việc gì, ai nấy đều có cơ duyên của riêng mình.

Cơ duyên của ta chính là thanh kiếm gãy này, ta phát hiện ra nó ở một nơi bí cảnh. Về sau thanh kiếm gãy lại kích hoạt một cái truyền tống trận, thế là cha liền xuất hiện ở trong cái bí cảnh này rồi.”