Chương 50: Độ Thử Toán
Phong Minh an tâm ở lại nơi cư trú, một bên chờ đợi trứng bướm ấp nở, một bên học hỏi kiến thức luyện dược, đồng thời cũng không quên việc tu luyện của bản thân, khai phá thêm nhiều hồn lực, những ngày tháng này có thể nói là trôi qua vô cùng phong phú.
Phong Minh không ra ngoài nữa, Bạch Kiều Mặc cũng không có lý do để rời đi, giống như Phong Minh mà an tâm ở lỳ trong nhà.
Có Đằng Long Đan và Ngân Nguyệt Quả, Phong Kim Lâm cũng thay đổi tác phong thường xuyên chạy ra ngoài như trước đây, dành phần lớn thời gian vào việc tu luyện.
Muốn tấn cấp Nguyên Đan Cảnh thì trước tiên phải đẩy tu vi lên tới đỉnh phong Nguyên Dịch Cảnh đã, còn về những chuyện làm ăn kinh doanh kia đều giao hết cho Phong Nguyệt và những người dưới tay.
Phong Nguyệt cũng ủng hộ ông làm như vậy, Phong Kim Lâm có thể tấn cấp Nguyên Đan Cảnh thì đối với những người đi theo như họ mà nói đều có lợi ích to lớn, thế lực của họ có thể tiến thêm một bước dài.
Thế nên đám thuộc hạ này ngược lại thường xuyên chạy ra bên ngoài, thậm chí những hộ vệ kia còn ra ngoài thành săn bắn, làm cho một đám người đứng xem chờ đợi ở bên ngoài thất vọng không thôi.
Trước đó náo ra động tĩnh lớn như vậy, hiện tại đương sự ngược lại ẩn mình đi, trái lại làm cho những người chờ xem náo nhiệt trong lòng ngứa ngáy khó nhịn, đây là làm chuyện mà con người nên làm sao?
Phong Tùng Hải lại đến báo cáo gia vụ với Gia chủ, sau khi báo cáo xong xuôi chuẩn bị rời đi, Phong Gia chủ vô cùng hiếm hoi gọi ông lại.
Phong Tùng Hải chỉ nghĩ Gia chủ còn có lời dặn dò: “Gia chủ còn có chuyện gì giao phó cho đệ đệ đi làm sao?”
Phong Gia chủ ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, nói: “Phong Kim Lâm cùng với song nhi kia của hắn gần đây đều đang làm cái gì?”
Phong Tùng Hải lộ ra vẻ kinh ngạc, vạn vạn lần không ngờ tới Gia chủ gọi ông lại nói không phải là công vụ gia tộc, mà là về chuyện tư của Phong Kim Lâm.
Tuy nhiên ông vội vàng thu lại vẻ khác lạ của mình, thành thật lại cung kính đáp lời: “Gia chủ, đệ đệ cũng không rõ lắm, hay là bảo đứa trẻ Cảnh Hoài kia đi thám thính xem sao.”
“Cũng được, ngươi lui xuống đi.”
Đối mặt với tư thế dùng xong liền vứt điển hình này, Phong Tùng Hải ngược lại quen thuộc vô cùng: “Vâng, đệ đệ cáo lui.”
Phong Tùng Hải trở về viện tử của mình rồi liền sai người gọi tôn nhi Phong Cảnh Hoài qua đây.
Phong Cảnh Hoài những ngày này đều lưu lại trong tộc dụng tâm tu luyện, cho dù thiên tư của hắn không phải là tốt nhất, nhưng hắn tin tưởng cần cù bù thông minh, đạo lý chim muông vụng về bay trước, không thể làm cho tổ phụ thất vọng.
“Tổ phụ gọi tôn nhi?” Phong Cảnh Hoài mang theo một thân mồ hôi đầm đìa chạy tới.
Phong Tùng Hải nhìn thấy dáng vẻ này của hắn thì có chút áy náy, ông đây là cắt ngang việc tu luyện của tôn nhi rồi, nhưng Gia chủ đã giao phó xuống ông cũng không thể không đi làm, đợi lát nữa sẽ bù đắp cho đứa trẻ này sau.
Đứa trẻ Cảnh Hoài này tuy không phải thiên tư cao nhất, lại là đứa khiến ông yên tâm nhất trong đám cháu chắt, Phong Tùng Hải vẻ mặt ôn hòa hỏi: “Gần đây đường đệ Phong Minh kia của ngươi có tin tức gì không?”
Phong Cảnh Hoài cũng ngẩn ra một lúc, rồi vội vàng lắc đầu: “Tôn nhi không rõ, người chắc vẫn đang ở bên phía ngoại thành Cao Dương Quận kia chứ.”
Phong Tùng Hải nghĩ một lát rồi nói: “Ngươi và đường đệ này của ngươi từng gặp mặt qua, hay là ngươi thay tổ phụ đi thăm hỏi hắn và thúc phụ ngươi một chút, xem họ có chỗ nào cần giúp đỡ hay không.”
Đây đều là cái cớ, mục đích dĩ nhiên là để tôn nhi thám thính tình hình của họ, cũng tốt để có lời ăn tiếng nói với Gia chủ.
Ai biết được Gia chủ sao tự dưng lại nổi lên hứng thú, chú ý tới đứa con trai này của Phong Kim Lâm chứ.
Phải biết rằng kể từ ngày Phong Kim Lâm rời khỏi nhà, cho đến hôn ước với Bạch gia, ông chưa từng nghe Gia chủ nhắc tới đứa con trai này từ miệng mình bao giờ.
Phong Cảnh Hoài bất lực nói: “Vâng ạ, tôn nhi nghe theo tổ phụ, giờ dọn dẹp một chút rồi đi một chuyến.”
Phong Cảnh Hoài sắp sửa ra cửa rồi, người đầu tiên chạy tới chính là Cung Ngọc Minh.
Hắn hai ngày nay cũng vô vị vô cùng, cái gã Phong Minh kia sao không náo ra thêm chút chuyện gì nữa, ngược lại lại im hơi lặng tiếng xuống rồi nhỉ.
Những người của Phong gia kia cũng thật là đủ ngốc, lại không có lấy một ai muốn đi thử dò xét cha con Phong Minh, Phong Minh không ra ngoài, bọn họ vậy mà cũng thật thà ở bên ngoài chờ đợi.
Nếu thay là hắn Cung Ngọc Minh, hắn có một vạn cách để phá vỡ cục diện trước mắt này.
Hắn không biết rằng, đó đều là bởi vì uy nghiêm của Phong Gia chủ quá thịnh, không một ai có thể cá cược tâm tư của Gia chủ đối với cha con Phong Minh rốt cuộc là coi trọng hay là không coi trọng.
Người có tư cách ra tay với Phong Minh nhất là Phong Lâm Lang cùng với đệ đệ của nàng, lại vừa vặn không có ở Cao Dương Quận, bọn họ ngoài việc chờ đợi thì còn có thể làm sao bây giờ?
—
Vừa ra cửa liền nhìn thấy Cung Ngọc Minh với nụ cười rạng rỡ đi tới, Phong Cảnh Hoài theo bản năng liền nhíu mày lại.
Cho dù có không thông minh đi chăng nữa, cũng biết sự xuất hiện của Cung Ngọc Minh tuyệt đối không phải là trùng hợp.
“Ngươi tới làm gì?”
Cung Ngọc Minh cười híp mắt nói: “Có phải ngươi đi thăm đường đệ của ngươi không? Thế thì mang ta theo với, dù sao ta và Phong Minh cũng có duyên gặp mặt một lần, còn cùng bàn dùng qua bữa, rất muốn kết giao người bạn này.”
Phong Cảnh Hoài cạn lời nói: “Ngươi muốn kết giao người bạn này thì tự mình đi là được rồi, mắc gì phải đi cùng ta?”
Cung Ngọc Minh mở ra một chiếc quạt xếp phe phẩy hai cái, nói: “Thế thì khác.”
Phong Cảnh Hoài chẳng cảm thấy có chỗ nào khác cả, nhưng cũng biết muốn dứt bỏ cái đuôi này là rất khó, bất lực đành phải mang theo cái đuôi này đi về hướng ngoại thành.
Họ vừa cử động liền thu hút không ít ánh mắt chú ý, đặc biệt là tử đệ của Phong gia, bọn họ không nghĩ Phong Cảnh Hoài tự mình muốn đi bái phỏng cha con Phong Minh, thế thì còn có thể là vì cái gì?
Chẳng lẽ là Gia chủ giao phó? Gia chủ rốt cuộc là thái độ gì đây?
Trên suốt chặng đường, Cung Ngọc Minh có một vạn câu hỏi dành cho Phong Cảnh Hoài, hắn dễ dàng từ miệng Phong Cảnh Hoài gài bẫy ra được lời nói, đây là sai sự tổ phụ giao cho hắn.
Phong gia Lục trưởng lão vì sao lại đột nhiên nhớ tới cha con Phong Minh? Chỉ có Phong Gia chủ mới có thể chỉ thị.
Cung Ngọc Minh tương tự hiếu kỳ về thái độ của chính bản thân Phong Gia chủ, không chán phiền mà hỏi Phong Cảnh Hoài xem Phong Gia chủ rốt cuộc là thái độ gì, Phong Cảnh Hoài một người thành thật cũng thấy phiền rồi.
“Cung thiếu muốn biết thì trực tiếp đến Phong gia ta hỏi chính bản thân Gia chủ, chẳng phải là nhanh hơn trực tiếp hơn sao? Đỡ phải ở đây đoán tới đoán lui, ta lại không thường xuyên chạy đến trước mặt Gia chủ, làm sao có thể biết được đáp án cho câu hỏi của Minh thiếu?”
Vì để hóng hớt chuyện vui, Cung Ngọc Minh Minh thiếu tính khí vẫn là đặc biệt tốt, vẫn cứ cười híp mắt lắc lắc cây quạt nói: “Thế thì ngại quá, sao có thể vì chút chuyện nhỏ này mà đi làm phiền Phong Gia chủ chứ, đi thôi đi thôi, chúng ta mau đi gặp đường đệ của ngươi.”
Phong Cảnh Hoài kiệt sức vô cùng, chỉ có thể dẫn theo, không đúng, là đi theo Cung Ngọc Minh chạy, Cung Ngọc Minh ở phía trước, hắn ở phía sau.
Hắn chẳng nhìn ra Cung Ngọc Minh có chỗ nào là ngại ngùng cả, không còn ai da mặt dày hơn gã nữa rồi.
Ra khỏi nội thành đi đến ngoại thành, Cung Ngọc Minh quen đường quen lối đi tới nơi cư trú của nhóm người Phong Minh ở Cao Dương Quận, bảo thuộc hạ gọi mở cửa ra, sau đó đem Phong Cảnh Hoài đẩy ra phía trước, do hắn ra mặt.
Phong Cảnh Hoài tức giận lườm Cung Ngọc Minh một cái, nhưng cũng chỉ có thể tiến lên thành thật báo lên thân phận, đồng thời nói rõ ý định đến thăm.
Hộ vệ canh cửa giật nảy mình, vội vàng bảo người đi báo cho thiếu gia, chủ gia vậy mà có người tới rồi.
Những hộ vệ này kể từ khi đến Cao Dương Quận, cũng đi theo hóng được một đống chuyện vui lớn.
Tuy biết Khánh Vân Thành Phong gia và Cao Dương Quận Phong gia có liên can với nhau rồi, nhưng cũng không ngờ tới liên can lại lớn đến thế, Gia chủ của bọn họ vậy mà lại là con đẻ của Cao Dương Quận Phong Gia chủ, trước kia cứ ngỡ chẳng qua là mối quan hệ giữa bàng chi và chủ gia mà thôi.
Phong Minh đang bưng một cuốn sách đọc, đây là quyển thủ trát lấy từ trong nhẫn trữ vật của Hứa Kỳ tiền bối, do chính tay tiền bối viết ra, không phải toàn bộ đều liên quan đến luyện dược, mà còn ghi lại đủ loại bệnh tật hình hình sắc sắc mà ông từng gặp phải, ông đối với những bệnh tật này là xử lý như thế nào.
Dược y không phân nhà, luyện dược sư cũng cần phải biết phân biệt tình trạng bệnh của bệnh nhân thì mới có thể bốc thuốc đúng bệnh, luyện chế ra đan dược thích hợp nhất để cứu chữa.
Phong Minh đang xem đến độ say sưa ngon lành thì nghe hộ vệ trong nhà vào báo, có một người tự xưng là Phong Cảnh Hoài đến bái phỏng hắn.
“Phong Cảnh Hoài? Hắn tới làm gì? Ngoài hắn ra còn có ai nữa?”
Phong Minh thu thủ trát vào trong nhẫn trữ vật, đứng dậy sửa sang lại y phục, không thể đem người này cự tuyệt ngoài cửa được, nhưng lại vô cùng hiếu kỳ.
“Còn có một vị thiếu gia khí độ không hề dưới người này.”
Chẳng lẽ là Cung Ngọc Minh Minh thiếu cùng gặp mặt ngày hôm đó? Phong Minh hỏi Bạch Kiều Mặc ở một bên: “Bạch đại ca có muốn cùng đi gặp một chút không?”
“Được.”
Bạch Kiều Mặc cũng đem cuốn sách và các vật liệu khác bên tay thu dọn lại, đứng dậy cùng Phong Minh đi nghênh đón khách đến.
Đến sảnh đường tiếp khách, Phong Cảnh Hoài và Cung Ngọc Minh được rước vào đang ngồi uống trà.
Lúc Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cùng nhau bước vào, hai người đồng thời đứng dậy.
“Đường đệ, đường ca mạo muội quấy rầy rồi, đường đệ và thúc phụ dạo này có khỏe không?” Phong Cảnh Hoài vô cùng có lễ phép hỏi han.
Cung Ngọc Minh lại không giống vậy, giơ tay vẫy vẫy về phía Phong Minh và Bạch Kiều Mặc: “Từ sau lần biệt ly trước, Ngọc Minh vô cùng nhớ nhung hai vị, đây chẳng phải là không mời mà tự đến rồi sao.”
Phong Minh liền nhìn thấy cái gã Cung Ngọc Minh này mở mắt nói lời bịa đặt, là nhớ nhung hắn và Bạch Kiều Mặc sao?
Không cần dùng não nghĩ cũng biết là không thể nào, là nhớ nhung năng lực gây chuyện của bọn họ thì có.
Phong Minh tràn đầy nụ cười nói: “Quý khách đến cửa là vinh hạnh của chúng ta, tiếp đón không chu đáo, mong rằng lượng thứ.”
Mời Phong Cảnh Hoài và Cung Ngọc Minh ngồi xuống rồi lại nói: “Ta là người nhà quê lần đầu tiên tới Cao Dương Quận, nhìn đến mức ta hoa cả mắt, đặc biệt là nội thành, đi qua một lần liền không quá dám đi lại nữa, nơi đó tiêu tốn quá cao, cha ta có tài giỏi đến đâu đi chăng nữa thì ta cũng không thể thật sự làm một đứa nhị thế tổ chỉ biết tiêu xài nguyên tinh được.”
“Khánh Vân Thành Phong gia chúng ta gia nghiệp quá nhỏ, không so được với bốn đại gia tộc ở nội thành Cao Dương Quận, khiến hai vị chê cười rồi.”
Ngay cả Phong Cảnh Hoài cũng không tin lời Phong Minh nói là lời thật lòng, huống chi là Cung Ngọc Minh một kẻ lanh lợi thế này.
Cung Ngọc Minh khóe miệng giật giật, theo như hắn được biết thì ngày tháng của vị nhị thế tổ Phong Minh này sống còn tốt hơn nhiều so với không ít tử đệ của bốn đại gia tộc ở Cao Dương Quận đấy chứ.
Dù sao bốn đại gia tộc gia đại nghiệp đại, nhưng con cháu cũng đông đúc, muốn đạt được tài nguyên cũng cần tự mình nỗ lực, không so được với Phong Minh việc gì cũng không cần làm, gia nghiệp cha hắn kiếm được toàn bộ do hắn tùy ý định đoạt.
Cung Ngọc Minh cười nói: “Minh thiếu quá khiêm tốn rồi, thực ra ngày tháng của chúng ta chưa chắc đã dễ chịu hơn Minh thiếu đâu, ví như Lưu Dương Các kia, không chuẩn bị đầy đủ thì chúng ta cũng không dám tùy tiện bước vào.”
Thấy Cung Ngọc Minh muốn cùng Phong Minh tán dóc nói hươu nói vượn, Phong Cảnh Hoài vội vàng nói chính sự: “Đường đệ, lần này là tổ phụ bảo ta tới thăm hỏi đường đệ và thúc phụ, xem đường đệ và thúc phụ có chỗ nào cần giúp đỡ hay không, có chuyện gì cứ việc sai bảo đường ca ta đây.”
Phong Minh chớp chớp mắt: “Ta cũng không rõ nữa, những chuyện trong nhà từ trước đến nay ta không mấy khi nhúng tay vào.”
Phong Cảnh Hoài ngớ người, lời này tiếp theo phải đỡ thế nào đây?
Cung Ngọc Minh ha ha cười, hỏi: “Gần đây Minh thiếu đều bận rộn những gì thế, đến cửa cũng không mấy khi ra rồi, nếu Minh đệ muốn vào ở nội thành, chuyện nhỏ này Ngọc Minh vẫn có thể giúp được một tay đấy.”
Phong Cảnh Hoài cuống lên, cái gã này có ý gì đây? Vội nói: “Không cần làm phiền Cung gia, Phong gia chúng ta là có thể rồi, Minh thiếu đừng quên Phong Minh là đường đệ của ta, là đích mạch của Phong gia ta.”
Cung Ngọc Minh không để tâm nhún nhún vai, ai bảo Phong gia cái gì cũng không làm, cứ ở một bên đứng xem làm chi.
Phong Minh cười xua tay: “Không cần phiền hà Hoài thiếu và Minh thiếu đâu, nội thành tuy tốt nhưng vẫn là câu nói kia, tiêu tốn lớn quá, hơn nữa ta cùng Bạch đại ca còn có cha ta chỉ là tới vui chơi một khoảng thời gian mà thôi, cuối cùng vẫn phải trở về Khánh Vân Thành, nơi đó mới là nhà của chúng ta, Bạch đại ca ngươi nói xem có phải không.”
Bạch Kiều Mặc đặt chén trà trong tay xuống, gật đầu nói: “Đúng vậy, tới Cao Dương Quận chỉ là tạm trú, nội thành ngoại thành kia không có gì khác biệt, ý tốt của hai vị, ta và Minh đệ xin nhận tấm lòng.”
Chậc, đúng là dầu muối không dính, Cung Ngọc Minh trong lòng cảm khái thầm nghĩ.
Phong Cảnh Hoài hỏi: “Thật sự chỉ là vui chơi thôi sao?”
“Được rồi,” Phong Minh phẩy tay nói, “Ta nói lời thật lòng vậy, chúng ta là tới tham gia đấu giá hội của Kim Nguyên Đường, vì một món vật phẩm trên đấu giá hội, đây chẳng phải vì ta chưa từng tới Cao Dương Quận nên cha ta mới đặc biệt tới trước thời hạn, để ta chơi bời cho thỏa thích, đợi đồ vật đấu giá tới tay thì chúng ta liền phải trở về rồi.”
“Lần này tới, có thể quen biết hai vị là vinh hạnh của Phong Minh ta.”
Hắn nửa thật nửa giả nói rõ ý định đến, không nói cho rõ ràng thì hai người này e là sẽ không chịu thôi đâu.
Hiện tại bọn họ đã có đáp án, trở về cũng có lời ăn tiếng nói để báo cáo rồi chứ gì.
Tham gia đấu giá hội của Kim Nguyên Đường là thật, nhưng không nói món vật phẩm muốn đấu giá chính là Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy, bởi vì trên danh sách đấu giá nhận được hiện tại vẫn như cũ không có hạng mục này.
Phong Cảnh Hoài ngược lại đã tin: “Hóa ra là như vậy, đường đệ và thúc phụ nhất định có thể như nguyện.”
Cung Ngọc Minh có chút hoài nghi, nhưng hắn tổng không thể thẳng thừng nói Phong Minh lừa phỉnh bọn họ được.
Hắn lại tìm lời vô thưởng vô phạt kéo lấy Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, nói nhảm một hồi lâu, sau đó mới cùng Phong Cảnh Hoài cùng nhau cáo biệt, để lại lễ vật họ mang theo khi tới bái phỏng.
Phong Cảnh Hoài rời đi liền an tâm rồi, đúng như Phong Minh nghĩ, trở về có lời ăn tiếng nói báo cáo với tổ phụ rồi, mục đích chuyến đi này đã đạt thành.
Mặc dù hắn cảm thấy người đường đệ Phong Minh này khá là tốt, nhưng chỉ cần Phong Minh và cha của hắn một ngày không trở về Cao Dương Quận Phong gia, hắn không cho rằng giữa họ sẽ có bao nhiêu giao tập.
Bởi vì hắn cũng biết tư chất tu luyện của Phong Minh quá đỗi kém cỏi, hắn và vị song nhi đường đệ này, sau này chú định là những người đi trên hai con đường khác nhau, thế nên cũng không cần phí tâm vãng lai nhiều làm gì, tránh cho tình cảm sâu đậm rồi lại luống công đau lòng.
Sự nhẹ nhõm của Phong Cảnh Hoài đều lộ hết cả ra ngoài mặt, làm cho Cung Ngọc Minh đều nhìn không nổi nữa, cái gã này đúng là người đơn giản hiếm có trong số các tử đệ của bốn đại gia tộc.
Cung Ngọc Minh nói: “Ngươi thật sự tin lời của Phong Minh sao?”
Phong Cảnh Hoài hỏi ngược lại: “Thế thì bằng không thì sao?”
Thứ hắn cầu chẳng qua chỉ là một cái đáp án mà thôi, tin hay không thì có tổ phụ và Gia chủ lo liệu rồi.
Cung Ngọc Minh cạn lời, hóa ra hắn mới là kẻ ngốc nghếch kia, hắn gãi gãi mặt nói: “Tổng thấy chuyện sẽ không đơn giản như thế đâu, biểu hiện gần đây của hai cha con nhà này so với trước đó phản sai lớn quá rồi.”
“Liên quan gì đến ta?”
Cung Ngọc Minh bất lực nhìn trời, cứ ngỡ cái gã này là người đơn giản.
Nhưng hiện tại nhìn lại, là chuyên môn khắc chế hắn thì có, mỗi mỗi câu nói ra đều có thể làm người ta nghẹn họng trân trối.
Thực ra cũng chẳng có bao nhiêu liên quan đến hắn, nhưng ai bảo tính hiếu kỳ của hắn quá nặng làm chi, với cái gã này đúng là không có ngôn ngữ chung.
Thực ra hắn cảm thấy hắn và Phong Minh nên là cùng một loại người mới phải, đáng tiếc thay, không phải cùng nhau lớn lên, muốn trở thành bạn bè ngược lại không dễ dàng gì, chính vì quá rõ ràng bản thân đôi bên là loại người như thế nào rồi.
Còn chưa tiến vào nội thành, Cung Ngọc Minh liền đem Phong Cảnh Hoài vứt bỏ lại phía sau, một lần nữa dùng xong liền vứt, vô tình vô nghĩa vô cùng.
Phong Cảnh Hoài một chút cũng không để tâm, trở về liền đem tình cảnh gặp mặt với Phong Minh kể lại cho tổ phụ của hắn nghe.
Phong Tùng Hải hỏi: “Thúc phụ ngươi đâu? Không lộ diện?”
“Dạ không, đường đệ nói thúc phụ đang bế tiểu quan.”
“Thôi bỏ đi, tổ phụ cứ như vậy đi về báo cáo với Gia chủ vậy.”
Cung Ngọc Minh tách khỏi Phong Cảnh Hoài không bao lâu liền nhận được một tin tức do thuộc hạ truyền tới, đại hỷ: “Phong Lâm Lang cùng với Phong Hồng Nhuệ thật sự sắp sửa trở về rồi sao? Thật sự là tốt quá rồi!”
Hắn đã không thể chờ đợi thêm được nữa để xem đại hí lên đài rồi.
—