Chương 582: Vị lục phẩm luyện dược sư
Bạch Kiều Mặc cùng Kỷ Viễn, Huyết Tẫn cùng nhau ở bên ngoài chờ đợi.
Nghe thấy tiếng bàn tán của các luyện dược sư khác, Kỷ Viễn nhìn sang Bạch Kiều Mặc, hỏi: “Tang huynh huynh cứ như vậy một mực chờ đợi?”
Huyết Tẫn nhướn mày, ý bảo hỏi lời này có ý gì.
Kỷ Viễn “hơ” một tiếng, Phong Minh người này đi đến đâu cũng không chịu quá mức an phận, lần này cũng không thể nào thái bình đến cuối cùng, khẳng định lại sẽ sinh ra động tĩnh tới.
Kỷ Viễn nói: “Nếu như Ô đạo hữu là người cuối cùng mới từ trong truyền thừa địa đi ra thì sẽ thế nào?”
Như vậy động tĩnh khẳng định sẽ không nhỏ, rất nhiều người đều đang suy đoán Dư Phong rốt cuộc là vị nào, đến lúc đó số người hoài nghi Ô Dương chính là do Dư Phong hóa trang sẽ càng nhiều, vậy bọn họ còn có thể bình an rời khỏi Bách Thảo Thành?
Bạch Kiều Mặc vẫn giữ một bộ tư thái điềm nhiên nói: “Vậy nói rõ Dương đệ hắn ở trong truyền thừa địa thu hoạch lớn lao, đây là chuyện tốt.”
Kỷ Viễn đều phải tức cười rồi, ai thèm cùng gã nói cái này, gã đây không phải là lo lắng cho tình cảnh của hai người này sao.
Bạch Kiều Mặc mỉm cười nói: “Thay vì lo lắng cho chúng ta, chi bằng nghĩ xem chính các người đi, các người lần này đi quá gần với chúng ta, liệu có bị người ta hoài nghi tới hay không.”
Kỷ Viễn bị nghẹn một chút, việc này thực sự có khả năng. Nếu như hai người này an nhiên thoát thân đi mất, vậy có phải sẽ đến lượt bọn họ bị nhìn chằm chằm vào không?
“Vậy còn Dư đại sư thì sao?”
Dư Tiêu chính là sư phụ của Phong Minh, hai người này tổng không thể không để ý tới Dư Tiêu chứ.
Bạch Kiều Mặc không hề hoảng hốt: “Đến lúc đó Dư sư phụ cùng đi với chúng ta là được rồi.”
Hóa ra đây là đã sớm nghĩ kỹ đường lui rồi a.
Bạch Kiều Mặc nói: “Đợi Thu đạo hữu ra ngoài, các người hãy sớm rời khỏi Bách Thảo Thành đi. Chúng ta ở Bích Hải Thành có một tòa đảo tư nhân, các người có thể ở chỗ đó định cư xuống.”
Kỷ Viễn nói: “Ta cần phải suy nghĩ một chút, đợi Thu sư đệ ra ngoài sau, ta sẽ hỏi đệ ấy một tiếng.”
Gã và Thu Dịch thực lực kém hai người này rất nhiều, cho nên vì tiền đề an toàn, sớm rút lui là rất có thiết yếu, miễn cưỡng lưu lại cũng chỉ là kéo chân sau mà thôi.
Nhìn Bạch Kiều Mặc một bộ dáng trong lòng đã có sẵn tính toán, chắc là cũng không cần bọn họ lo lắng rồi.
Kỷ Viễn lại nói: “Có lẽ chưa chắc đã đến bước đường đó, bên ngoài không phải có truyền rằng huynh và Ô Dương đều là tu giả từ đại thế giới tới sao? Luyện dược sư của đại thế giới thiên phú cao hơn một chút, cũng sẽ không quá mức kỳ quái đâu.”
Bạch Kiều Mặc cười cười, đây là tâm lý cầu may, hắn đã làm tốt dự tính xấu nhất rồi, sẽ không gửi gắm hy vọng vào sự cầu may.
Huyết Tẫn tổng toán cũng hiểu được là chuyện gì rồi, hắn dùng mũi hừ mạnh: “Các người đừng có liên lụy tới Củng Khiên mới tốt.”
Bạch Kiều Mặc nhướn nhướn mày, cái đó trái lại không quá mức đâu, nội tình của Củng Khiên tất cả mọi người đều rõ ràng, sau khi ra ngoài rất có khả năng còn có thể gia nhập Bách Thảo Đường.
Có Bách Thảo Đường che chở, người khác muốn động vào cũng khó.
Kỷ Viễn hỏi: “Ô đạo hữu không muốn gia nhập Bách Thảo Đường sao?”
Bạch Kiều Mặc nói: “Tối đa là tiếp nhận danh hiệu khách khanh thôi, Dương đệ chịu không nổi sự trói buộc, càng bằng lòng ở bên ngoài tự do tự tại.”
Ngày thứ bảy, Khổng Thiền bị không gian tống ra ngoài, sự xuất hiện của y lập tức đưa tới sự chú ý của không ít tu giả.
So với những người khác, Khổng Thiền tính ra là ra sớm rồi, chưa thấy Sở Phong Bình và Kinh Khuyết còn chưa ra sao.
Tuy nhiên thời gian này cũng không tính là cái gì, bởi vì tất cả mọi người đều biết, Khổng Thiền tiến vào trước bọn họ.
Nếu như Khổng Thiền tiếp nhận truyền thừa trước tiên, vậy Sở Phong Bình và Kinh Khuyết muốn tiếp nhận cùng một loại truyền thừa, thì chỉ có thể đợi Khổng Thiền ở chỗ này kết thúc rồi.
Có lẽ Khổng Thiền ra ngoài rồi, một trong hai người kia mới bắt đầu tiếp nhận truyền thừa.
Khổng Thiền vừa ra ngoài, liền được sư phụ y đưa tới bên cạnh, hỏi thăm y tình hình trong truyền thừa địa.
Khổng Thiền không có ẩn giấu, đem quá trình mình tiếp nhận truyền thừa như thế nào nói ra, cũng như tình hình của các đệ tử nội đường khác.
Quả nhiên, như không ít người suy đoán, Sở Phong Bình và Kinh Khuyết tuy chưa ra ngoài, nhưng thời gian đều lãng phí vào việc chờ đợi rồi.
Kinh trưởng lão thở dài, thời gian chờ đợi đối với sự lãng phí hồn lực là không hề nhỏ, đến lúc đó thời gian có thể tiếp nhận truyền thừa cũng sẽ đại đại rút ngắn.
Nhưng cái này cũng không có biện pháp, chính ông cũng rõ ràng, thiên phú và luyện dược thuật của Kinh Khuyết đều yếu hơn Khổng Thiền một chút, thua cho Khổng Thiền không oan, Kinh Khuyết không cam tâm cũng không được.
“Đi thôi, vi sư đưa con trở về bế quan, hảo hảo tiêu hóa truyền thừa đạt được.”
“Đa tạ sư phụ.”
Khổng Thiền lúc này hồn lực còn chưa tới mức bổ sung, chính là lúc suy nhược, có sư phụ đưa y trở về là vừa vặn.
Nối gót Khổng Thiền, các luyện dược sư ra ngoài càng nhiều hơn. Tu giả lưu lại chỗ này đều đang tính toán xem rốt cuộc còn có những vị luyện dược sư nào vẫn đang ở trong truyền thừa địa.
“Củng đại sư vẫn chưa ra ngoài, Củng đại sư khẳng định là đang tiếp nhận truyền thừa của độc sư.”
“Vị bằng hữu kia của Củng đại sư cũng chưa ra ngoài, chính là vị tên gọi Ô Dương kia.”
“Ô đại sư kém Củng đại sư rất nhiều, ngược lại nội đường còn có hai vị đệ tử, Sở đại sư và Kinh đại sư chưa ra ngoài đâu, ta nhìn trúng bọn họ.”
“Ủa? Còn có mấy vị lục phẩm luyện dược sư chưa ra ngoài kìa.”
“Lục phẩm? Cái này không thể nào đâu, luyện dược sư lục phẩm sao có thể kiên trì đến bây giờ?”
Ngày thứ bảy, Củng Khiên xuất hiện tại hiện trường, Huyết Tẫn lập tức chạy qua đó, miễn cho có người thừa dịp Củng Khiên suy nhược mà hạ hắc thủ với hắn.
Bộ dáng cảnh giác lại hung ác kia của hắn, khiến những người khác nhìn vào đều vô ngữ tới cực điểm.
Củng Khiên ném một viên đan dược vào trong miệng, bổ sung hồn lực.
Hắn nhìn thấy Bạch Kiều Mặc và Kỷ Viễn: “Xem ra Ô huynh vẫn chưa ra ngoài, chúng ta đợi huynh ấy một lát, ta sẽ ở chỗ này tọa thiền điều tức, Huyết Tẫn ngươi hộ pháp cho ta.”
Huyết Tẫn muốn phản đối, nhưng nhìn thần sắc kiên trì của Củng Khiên, biết phản đối cũng vô dụng, người này bướng bỉnh lắm.
“Biết rồi, vậy thì đợi đi.”
“Đa tạ Củng đại sư.”
Bạch Kiều Mặc biết Củng Khiên là vì lo nghĩ cho Minh đệ, muốn che chở hắn một chút.
Củng Khiên gật gật đầu, sau đó liền nhắm mắt chuyên chú điều tức khôi phục.
Người khác nhìn thấy Củng Khiên khi đi ra sắc mặt tuy thương bạch, nhưng trong mắt lại mang theo ánh sáng, liền biết chuyến này hắn đã như nguyện dĩ thường rồi.
Tô đại trưởng lão cũng chú ý tới Củng Khiên, bà có thể nhìn ra được, ánh mắt của Củng Khiên thanh minh, xem ra đích xác là người thích hợp nhất để kế thừa truyền thừa của vị tiền bối độc sư kia.
Thực ra nếu như có thể, Bách Thảo Đường cũng không hy vọng truyền thừa của vị tiền bối độc sư kia cứ như vậy gián đoạn.
Nhưng truyền thừa của vị độc sư đó, thực ra yêu cầu đến mức cao hơn truyền thừa của các luyện dược sư khác, càng khó đạt tới hơn.
Lần này không cần lo lắng nữa rồi.
Đợi đến ngày thứ mười, Sở Phong Bình và Kinh Khuyết cùng nhau đi ra rồi. Nhìn sắc mặt hai người, cũng là kiên trì tới cực hạn, không thể nào chống đỡ được nữa mới bị tống ra ngoài.
Hơn nữa trong mắt hai người đều không có quá lớn vui mừng, có thể thấy thu hoạch không phải là rất lý tưởng.
Bạch Kiều Mặc còn phát hiện, hai người này sau khi ra ngoài liền lập tức tách ra, giữa nhau đều không có sự tiếp xúc ánh mắt, đây là ở trong truyền thừa địa cãi nhau rồi?
Kinh Khuyết vừa nhìn thấy Kinh trưởng lão liền nói: “Còn có người lưu lại trong truyền thừa địa.”
Kinh trưởng lão và các trưởng lão khác nghe thấy liền hỏi: “Là ai?”
“Tên là Ô Dương, còn có hai vị lục phẩm luyện dược sư.”
Lại có thể còn có lục phẩm luyện dược sư kiên trì tới bây giờ? Những trưởng lão này đều kinh dị vô cùng, bọn họ đem chú ý lực đều đặt trên người thất phẩm luyện dược sư rồi, ai lại đi chú ý nhiều tới lục phẩm chứ?
Kết quả thất phẩm đều ra rồi, lục phẩm ngược lại còn lưu lại bên trong?
Ồ, thất phẩm cũng còn lại một người.
Kinh Khuyết nói: “Ta hoài nghi bọn họ phát hiện ra bí mật không được chúng ta phát hiện trong truyền thừa địa, bằng không bằng vào hồn lực của hai vị lục phẩm luyện dược sư, không kiên trì được tới bây giờ.”
“Còn nữa, người tên Ô Dương kia, có khả năng nào chính là Dư Phong?”
Gã không tin ngoại trừ Khổng Thiền và Củng Khiên, cùng với Dư Phong giấu đầu lòi đuôi kia ra, còn có luyện dược sư nào thiên phú có thể thắng được gã.
Hoặc là nói gã thà rằng người tên Ô Dương kia chính là Dư Phong, chứ không muốn tiếp nhận sự thật có thêm một người luyện dược thuật còn ưu tú hơn gã.
Mấy vị trưởng lão nhìn nhau một cái, chỉ đành nói: “Đợi vị Ô Dương đại sư này ra ngoài rồi nói sau.”
Củng Khiên lúc này cũng khôi phục rồi, nhìn quanh một vòng hỏi: “Có phải là chỉ còn Ô huynh cùng Dư đạo hữu, Thu đạo hữu chưa ra ngoài không?”
Kỷ Viễn vẻ mặt ngưng trọng gật gật đầu: “Đúng vậy, chỉ còn ba người bọn họ rồi.”
Áp lực của gã cũng không nhỏ, Thu Dịch và Dư Tiêu với tư cách là lục phẩm luyện dược sư, lúc này so với thất phẩm luyện dược sư còn chịu sự chú ý lớn hơn đi.
Gã lúc này thật hy vọng mọi người chỉ đem ánh mắt đặt trên một mình Phong Minh thôi, đừng chú ý tới Thu sư đệ nữa.
Nhưng nghĩ một chút cũng biết là không thể nào.
Củng Khiên nói: “Ta liền biết Ô huynh lần này thu hoạch sẽ không nhỏ, tưởng là đã phát hiện ra cái gì, liền chia sẻ cùng Dư đạo hữu, Thu đạo hữu rồi.”
Bản thân Củng Khiên ngược lại không tiếc nuối, bởi vì mục đích chuyến này của hắn hoàn toàn thực hiện được rồi, hắn đã tiếp nhận truyền thừa vô cùng hoàn chỉnh của tiền bối độc sư.
Sau khi đem những truyền thừa này hoàn toàn tiêu hóa hết, hắn tin tưởng độc thuật của mình có thể lên thêm một tầng lầu nữa.
Củng Khiên nói: “Có Bách Thảo Đường và Tô đại trưởng lão ở đây, trong Bách Thảo Thành ít nhất là an toàn, hơn nữa độc thuật của ta cũng không phải là ăn chay.”
Còn có ba người lưu lại trong truyền thừa địa, hơn nữa trong đó còn có hai vị là lục phẩm luyện dược sư, tin tức nhanh chóng lan truyền khắp nơi như chắp thêm cánh, khiến mọi người xôn xao bàn tán.
Thân phận của ba người này cũng đều bị đào lên hết rồi. Ngoại trừ Ô Dương người hiềm nghi đến từ đại thế giới luyện dược sư này ra, hai người khác đều đến từ Phong Lăng Thành.
Cho nên những luyện dược sư từ Phong Lăng Thành đi qua đây, liền thường xuyên bị người ta quấy rầy, hỏi thăm bọn họ về tình hình của Thu Dịch, Dư Tiêu.
Trong lòng Phạm đại sư thẳng phạm nói thầm, biểu hiện của Thu Dịch, Dư Tiêu quá ngoài ý liệu của ông rồi. Theo lý mà nói không thể nào kiên trì được thời gian dài như vậy, cho nên rốt cuộc đã xảy ra biến cố gì.
Đối với các phương tu giả tìm tới cửa hỏi thăm thử dò xét, Phạm đại sư chỉ có thể lên tinh thần cùng bọn họ chu toàn, bất kể thế nào, ông là muốn che chở cho hai người này.
Tuy nói thiên phú của bọn họ không cách nào so sánh với loại như Củng Khiên, nhưng trong số luyện dược sư cùng lứa của Phong Lăng Thành, đó cũng là xếp ở hàng dẫn đầu.
Lâu quản sự của Bách Thảo Lâu cũng đang chú ý tới tình hình truyền thừa địa.
Có quản sự khác cùng Lâu quản sự nghị luận chuyện này.
“Lâu quản sự, bên ngoài đều đang nói, Ô Dương đại sư còn lưu lại trong truyền thừa địa thực ra chính là Dư Phong đại sư. Nhưng còn có cách nói, nói vị Ô Dương đại sư này là luyện dược sư đến từ đại thế giới, thiên phú luyện dược cao hơn luyện dược sư bản thổ của chúng ta cũng là trong tình lý.”
“Cũng có người nói, là Ô Dương đại sư phát hiện ra đại bí mật trong truyền thừa địa, cho nên mới có thể mang theo hai vị lục phẩm luyện dược sư giao hảo với bọn họ, một mực đợi đến bây giờ, không biết khi nào mới có thể đi ra.”
“Ồ đúng rồi, có khá nhiều vị luyện dược sư từ trong truyền thừa địa đi ra đã nói rồi, vị Ô Dương đại sư đó, là bắt đầu tiếp nhận truyền thừa từ khối bia đá đầu tiên, không hề bỏ qua một khối nào, đây là muốn đem tất cả truyền thừa trong truyền thừa địa tiếp nhận hết sao? Lại còn có luyện dược sư có thể làm đến trình độ này?”
Nếu như nói trước đó những luyện dược sư đó đều cười nhạo hành vi của Phong Minh, vậy thì đến bây giờ, khi nhắc lại chuyện này ngược lại chính là kính phục rồi, chẳng phải thấy hắn đến giờ vẫn chưa ra sao.
Có vị tu giả đều hối hận vì đã không đi theo làm như vậy.
Trong đó có một vị lục phẩm luyện dược sư không quá bắt mắt, chính là đi ra trước Sở Phong Bình và Kinh Khuyết, thời gian sai biệt không dài, bị người ta hỏi thăm, hắn chính là vị luyện dược sư đã làm theo Phong Minh kia.
Tuy nhiên thiên phú của hắn rốt cuộc bình thường một chút, cho nên sau khi kiên trì được gần hai mươi khối bia đá, hồn lực liền tiêu hao sạch sành sanh, không thể không đi ra rồi.
Nhưng so với các vị lục phẩm luyện dược sư khác, thu hoạch của hắn có thể nói là tương đối phong hậu.
—