Chương 583: Cha bái sư
Lâu quản sự lắc đầu bảo: “Các ngươi hỏi ta, ta biết tỏ cùng ai, trừ phi chính bản thân hắn chịu đứng ra thừa nhận.”
Dẫu cho lão cũng cực kỳ muốn biết Dư Phong rốt cuộc có phải Ô Dương hay không, nhưng một khi đương sự chưa nhận, chứng cứ lại không có, thì bàn ra tán vào cũng chẳng để làm gì.
Có điều lão cũng nhận ra kẻ tên Ô Dương này quả thực không hề đơn giản. Biểu hiện trước kia của hắn, e là có phần giấu nghề rồi. Nếu thiên phú thực sự bình thường, sao có thể lọt được vào mắt xanh của Củng Khiên.
Thẩm Viêm Nghĩa và thê tử Đỗ Quân cũng đang chăm chú dõi theo tình hình nơi truyền thừa địa. Hiện tại, ngoài Ô Dương ra thì vẫn còn hai vị luyện dược sư lục phẩm đang bám trụ bên trong.
Phu thê hai người có chút lo lắng, sợ thân phận của Ô Dương sẽ bị người ta nhìn thấu, vừa bước chân ra khỏi truyền thừa địa liền bị kẻ khác nhìn ngó.
Thẩm Ngọc Loan và Thẩm Dung Thu cũng đã hay tin này, song lòng tin của hai người họ dành cho đối phương lại tràn trề hơn đôi phu thê kia nhiều.
Thẩm Ngọc Loan nói: “Nghe đâu Ô Dương đại sư đi cùng tiền bối Tang Lê tới đây. Tiền bối Tang Lê hiện vẫn đang ở bên kia, nghe ngóng thì chẳng thấy có động tĩnh gì bất thường, xem chừng cũng không quá lo lắng.”
Điều này đồng nghĩa với việc ngay cả Bạch Kiều Mặc còn chẳng lo, thì người ngoài việc gì phải cuống lên. Bạch Kiều Mặc đã thản nhiên như vậy, chứng tỏ dù thân phận có bại lộ, họ vẫn thừa tự tin để ung dung rời khỏi chốn này.
Chỉ cần người có thể bình an rời đi, viên Cực Phẩm Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan vốn thuộc về nàng chắc chắn vẫn sẽ lọt vào tay nàng. Nàng chẳng mảy may lo lắng việc mình không được chữa trị tận gốc.
Thẩm Dung Thu cũng là người ôm niềm tin tuyệt đối vào bộ đôi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. Kể từ ngày được cứu giúp tới nay, chưa từng có chuyện gì mà hai vị ấy không làm được.
Thẩm Viêm Nghĩa và Đỗ Quân nghe xong thì dở khóc dở cười, nhưng ngẫm lại cũng thấy có vài phần đạo lý. Họ vẫn luôn kìm lòng không tiếp xúc với Ô Dương và Tang Lê, song nhất cử nhất động của hai người kia họ đều nắm rõ. Giờ phút này Bạch Kiều Mặc vẫn ngồi vững như bàn thạch, thế thì vấn đề quả thật không lớn rồi.
Lam Tử cũng đã rời truyền thừa địa từ sớm. Nghe mọi người bàn tán xôn xao về gã luyện dược sư tên Ô Dương, kẻ thì đoán hắn chính là Dư Phong đại sư, người lại lấy lý do hắn tới từ Đại Thế Giới để bác bỏ.
Trước đó Lam Tử còn chưa dám chắc, nhưng đến nước này, nàng dám khẳng định Ô Dương chính là Dư Phong đại sư. Nàng chỉ nghĩ mãi không thông, rốt cuộc họ đã đi tới Đại Thế Giới bằng cách nào, rồi lại từ Đại Thế Giới quay trở về được?
Chẳng riêng gì nàng, ngay cả phu thê Thẩm Viêm Nghĩa nghe thấy lời đồn này cũng lú lẫn cả lên. Lẽ nào bọn họ thực sự đã chạy sang Đại Thế Giới dạo chơi một vòng rồi về sao?
Lam Tử có chút lo ngại sau khi Phong Minh bước ra khỏi truyền thừa địa sẽ bị các phương thế lực, đặc biệt là người của Ám Minh nhìn chằm chằm.
Bên ngoài đã có không ít tu giả tụ tập lại với nhau, đánh cược xem hai vị luyện dược sư lục phẩm và vị luyện dược sư thất phẩm tên Ô Dương kia rốt cuộc bao giờ mới chịu ra ngoài.
Ba người Phong Minh đang ở trong truyền thừa địa dẫu không nhìn thấy cảnh náo nhiệt bên ngoài, song ít nhiều cũng đoán biết được. Có điều tâm trí của cả ba đâu có đặt vào mấy chuyện đó, tranh thủ thời gian học thêm một phần truyền thừa không phải tốt hơn sao?
Dư Tiêu và Thu Dịch rất muốn bám trụ đến cùng với Phong Minh, thế nhưng, dẫu hồn lực đã được bổ sung, họ lại bị kẹt cứng trước một tấm bia đá. Hồn lực của hai người không cách nào phá vỡ được tầng ngăn cách nơi đây.
Cả hai đều hiểu rõ, họ đã chạm tới giới hạn của bản thân rồi, phần truyền thừa phía sau xem như vô duyên với họ.
Hai người chẳng chút tiếc nuối, nhìn cảnh tượng hiện tại chỉ còn lại ba người bọn họ là đủ hiểu chuyến này thu hoạch lớn đến nhường nào. Nghĩ cũng biết, ngoài kia đang có bao nhiêu luyện dược sư đỏ mắt ghen ăn tức ở với họ rồi.
Ba người cùng nhau bàn bạc chuyện sau khi ra ngoài.
Dư Tiêu bảo: “Vốn đã có kẻ đoán ngươi chính là Dư Phong, sau chuyện lần này, nếu cứ một mực phủ nhận thì chẳng khác nào tự lừa mình dối người. Ngươi và Kiều Mặc đã tính xem làm sao để rời khỏi Bách Thảo Thành chưa?”
Phong Minh gật đầu: “Ta có nghĩ qua rồi, ở trong Bách Thảo Thành thì không cần lo lắng, cái đáng lo là sau khi rời thành kia. Nhưng chuyện đó lại càng không phải nghĩ. Chỉ là, sư phụ, người cùng Thu Dịch và Kỷ Viễn tính sao đây? Các người đi quá gần với bọn ta, rất dễ bị người ta để mắt tới.”
Phong Minh ghé tai hiến kế: “Hay là mọi người đi cùng bọn ta đi? Ta và Bạch đại ca có một hòn đảo riêng ở Thương Hải Cảnh, hiện tại nơi đó rất an toàn, chẳng ai biết vị trí của hòn đảo đó đâu, muốn lùng ra nó không phải chuyện dễ.”
Hắn lại nói tiếp: “Nếu không thích tới hòn đảo kia thì qua Bích Hải Thành tìm Hải đại thiếu. Ta và Bạch đại ca cũng có một hòn đảo nhân tạo đứng tên hai đứa ở đó, đến giờ vẫn để không.”
Thu Dịch nghe vậy bật cười khanh khách, trêu: “Ngươi đây gọi là thỏ khôn có ba hang sao?”
Phong Minh cũng hớn hở: “Đây mới có hai hang thôi mà, còn thiếu một hang nữa.”
Dư Tiêu gõ nhẹ vào đầu đồ đệ một cái, giờ này mà còn tâm trí tấu hài cho được.
Dư Tiêu nói: “Không cần đến hòn đảo ở Bích Hải Thành đâu, đảo đó đứng tên ngươi là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, để người ta nhìn thấy chẳng phải sẽ đoán ra tận gốc rễ lai lịch của hai đứa sao.”
Thu Dịch nghe thế liền phụ họa: “Vậy bọn ta tới hòn đảo của hai đứa ở Thương Hải Cảnh xem thử đi, để xem đảo của hai đứa được xây dựng thế nào rồi.”
Phong Minh biết sư phụ suy nghĩ chu toàn, bèn gật đầu: “Dạ được, tới lúc đó chúng ta cùng qua. Con còn có thể cho mọi người xem thế lực mà Hải Long Vương và Kim Tử gầy dựng nữa.”
Dư Tiêu mỉm cười: “Tốt lắm, bọn ta ra trước đây, ngươi ở lại nhé.”
Lúc này họ đâu có ngờ, người tính không bằng trời tính, kế hoạch chẳng kịp thích ứng với biến hóa.
Phong Minh đưa mắt tiễn bóng dáng của sư phụ và Thu Dịch tan biến vào không gian truyền thừa địa. Hắn vươn vai một cái, rồi tiếp tục tiến tới tấm bia đá tiếp theo.
Tốc độ của hắn chẳng hề có dấu hiệu chậm lại, nhờ học hỏi được các phần truyền thừa trước đó, tốc độ lĩnh ngộ các truyền thừa phía sau của hắn lại càng được đẩy nhanh. Vài phần truyền thừa vốn dĩ mạch lạc thông suốt với nhau, có cái lại tương tự tương thông, giúp Phong Minh tiết kiệm được không ít thời gian.
Dẫu là vậy, trăm phần truyền thừa mà hấp thụ hết vào người thì lượng hồn lực tiêu hao cũng cực kỳ khủng khiếp, tâm thần rất dễ rơi vào mệt mỏi. Đúng lúc này, Dưỡng Hồn Mộc trong hồn hải của Phong Minh sẽ phóng ra một luồng năng lượng đặc thù, gột rửa và nuôi dưỡng hồn hải của hắn, khiến tinh thần hắn lập tức phấn chấn trở lại, tiếp tục vùi đầu vào học hỏi.
Sự xuất hiện của Dư Tiêu và Thu Dịch khiến đám đông tu giả tại hiện trường lại một phen xôn xao. Hai vị luyện dược sư lục phẩm này rốt cuộc cũng chịu bước ra rồi!
Ai mà ngờ được, trong lần mở cửa truyền thừa địa này, mức độ chú ý dành cho hai vị luyện dược sư lục phẩm lại vượt mặt tất cả các luyện dược sư thất phẩm khác, ngoại trừ Ô Dương.
Hai người này đã bám trụ trong truyền thừa địa suốt mười sáu ngày, ròng rã mười sáu ngày trời! Họ mới chỉ có tu vi Khai Hồn Cảnh, hồn lực cũng ở tầm Khai Hồn Cảnh, sao có thể chống chọi được ngần ấy thời gian chứ?
Hai người vừa ra tới nơi liền nhận được sự chào đón nồng nhiệt từ các vị trưởng lão của Bách Thảo Đường. Họ đưa mắt nhìn nhau rồi thuận thế tiến về phía Bách Thảo Đường để nhận sự che chở. Củng Khiên cũng dẫn theo đám người Bạch Kiều Mặc bước qua đó.
Các trưởng lão Bách Thảo Đường dù nôn nóng muốn biết vì sao họ có thể trụ lại lâu đến thế, song vẫn phải để họ khôi phục lại cái đã, cảm giác hồn lực cạn kiệt chẳng dễ chịu gì cho cam.
Chờ tới khi hai người điều hòa hơi thở xong xuôi, đối mặt với lời chất vấn của các vị trưởng lão, Dư Tiêu mỉm cười đáp: “Bọn ta thấy Ô tiền bối làm vậy nên làm theo. Bọn ta tự biết gốc rễ mình nông cạn, thế nên chẳng dám mưu cầu những phần truyền thừa cao siêu hơn, mà là học được bao nhiêu hay bấy nhiêu, cứ thế xem từ đầu. Chẳng biết từ bao giờ, trong truyền thừa địa chỉ còn lại mỗi Ô tiền bối và bọn ta.”
Chỉ đơn giản như vậy thôi sao? Mấy vị trưởng lão tra hỏi đưa mắt nhìn nhau, suy nghĩ của hai vị luyện dược sư lục phẩm này sao mà chất phác quá đỗi. Chẳng bù cho đám đệ tử nội đường, ngoại đường của Bách Thảo Đường, đứa nào đứa nấy kiêu ngạo tận trời, chỉ chăm chăm chọn phần truyền thừa tốt nhất.
“Vậy trước đó hồn lực của các ngươi không có dấu hiệu tiêu hao quá độ sao?”
Dư Tiêu và Thu Dịch nhìn nhau, lộ ra vẻ mặt xoắn xuýt, phức tạp. Cuối cùng vẫn là Dư Tiêu lên tiếng phá vỡ bầu không khí: “Tuy có tiêu hao nhưng không lớn lắm. Sau cùng là vì bọn ta không cách nào tiến vào không gian truyền thừa bia đá của một vị tiền bối, nên mới đành phải lui ra.”
Là trưởng lão của Bách Thảo Đường, có người lập tức nảy ra phản ứng: “Nói như vậy, hồn lực của các ngươi thực chất luôn được bổ sung?”
Sư phụ của Khổng Thiền lại càng lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ, bởi vì đồ đệ của lão sau khi ra ngoài đã thuật lại nguyên văn cuộc đối thoại với Ô Dương cho lão nghe. Hồn lực tiêu tán đi đâu mất rồi? Không chỉ dùng để duy trì không gian truyền thừa địa đâu, mà nó còn có thể bù đắp lại lượng tiêu hao cho luyện dược sư đang tiếp nhận truyền thừa nữa!
Các vị trưởng lão đưa mắt nhìn nhau đầy ngơ ngác. Cái bí mật mà Bách Thảo Đường bọn họ bao năm nay chưa từng phát hiện ra, nay lại bị ba kẻ luyện dược sư bên ngoài vô tình chọc thủng sao? Điều này khiến mặt mũi bọn họ biết để vào đâu? Chẳng lẽ đám đệ tử Bách Thảo Đường đều ngu muội đến thế cả sao?
Tô Đại trưởng lão vẫn luôn ngự trên không trung, nghe thấy lời của Dư Tiêu và Thu Dịch bên dưới, lại nhìn thêm phản ứng của họ, Tô Đại trưởng lão cũng thông suốt: “Hóa ra là vậy, hóa ra đây mới là phương thức truyền thừa đích thực của truyền thừa địa.”
Dư Tiêu và Thu Dịch liệu có thể giấu nhẹm đi không? Không đời nào, sự bất thường lần này chắc chắn sẽ khiến Bách Thảo Đường phải lưu tâm. Lần tới mở cửa, Bách Thảo Đường thế nào cũng sắp xếp cho đệ tử vào trong làm theo phương thức hiện tại của họ, đến lúc đó chân tướng cũng sẽ bị Bách Thảo Đường nhìn thấu, giờ chẳng qua là nói trước cho họ biết mà thôi.
Ánh mắt Tô Đại trưởng lão nhìn Dư Tiêu và Thu Dịch tràn đầy ôn hòa, nàng từ trên cao đáp xuống, cất tiếng: “Đưa đan dược các ngươi luyện chế cho ta xem thử.”
Lập tức có trưởng lão nháy mắt, ra hiệu cho hai người mau chóng lấy đan dược ra.
Trong lòng Dư Tiêu và Thu Dịch cùng khẽ động, vội vàng đem viên đan dược có phẩm chất tốt nhất do chính tay mình luyện chế ra, hai tay dâng lên trước mặt Tô Đại trưởng lão.
Tô Đại trưởng lão mở chiếc lọ ra xem xét đan dược bên trong, trên gương mặt liền nở nụ cười: “Đan dược khá lắm, trình độ luyện dược này nếu đặt vào trong nội đường Bách Thảo Đường cũng chẳng thua kém đệ tử nào.”
“Vậy bây giờ các ngươi có nguyện ý ở lại Bách Thảo Đường, trở thành đệ tử dưới danh nghĩa của ta không?”
Dư Tiêu và Thu Dịch trợn tròn mắt. Vừa rồi hai người tuy có chút đoán định, song khi lời này thực sự thốt ra từ miệng Tô Đại trưởng lão, hai người vẫn không nén nổi sự kinh hỉ.
Họ đưa mắt nhìn nhau, lập tức quỳ sụp xuống bái lạy: “Chúng con nguyện ý, đồ nhi xin bái kiến sư phụ, thỉnh an sư phụ!”
Tô Đại trưởng lão cười ha ha rồi đỡ hai vị tân đồ đệ đứng dậy. Nàng vốn đã từ bỏ ý định nhận đồ đệ từ lâu, lần này quả thực là ngoại lệ. Các vị trưởng lão xung quanh nhao nhao gửi lời chúc mừng tới Tô Đại trưởng lão cũng như Dư Tiêu và Thu Dịch.
Kỷ Viễn đứng cách đó không xa chứng kiến toàn bộ sự việc diễn ra, Dư Tiêu cùng Thu Dịch đồng thời bái sư, hai người họ còn trở thành quan hệ sư huynh đệ nữa chứ. Kỷ Viễn đưa mắt nhìn về phía Bạch Kiều Mặc, thế này chẳng phải bảo Thu Dịch sau này sẽ là trưởng bối của Phong Minh sao? Gọi Thu Dịch một tiếng sư thúc cũng đâu có quá lời.
Bạch Kiều Mặc chứng kiến cảnh này thì dở khóc dở cười, Dư sư phụ sao lại bảo bái là bái luôn thế kia? Mà thôi, người sư phụ này bái cũng chẳng thiệt chút nào, dù sao Tô Đại trưởng lão cũng là bậc thầy luyện dược bát phẩm, lại là cường giả Niết Bàn Cảnh. Bái vị này làm thầy, Dư sư phụ phần nhiều chắc vẫn là muốn tìm cho đồ đệ Phong Minh của mình thêm một chỗ dựa mà thôi. Dư sư phụ thế nào cũng sẽ tìm thời gian thích hợp để kể lại chuyện của Phong Minh cho nàng nghe.
Toàn bộ tu giả và luyện dược sư có mặt tại hiện trường thì hoàn toàn rúng động. Chẳng ai ngờ tới Tô Đại trưởng lão lại thu đồ đệ ngay tại chỗ, mà đã thu là thu một cặp luôn. Rất nhiều luyện dược sư tức thì ghen tị đến đỏ cả mắt, sao họ lại không có được cái vận may tốt đến nhường này chứ?
—