← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 566: Tụ hội bách thảo thành

26 min read 29.08.2026

 

Điều Phong Minh nghĩ tới lúc này là, chuyến này không chỉ gặp được Củng Khiên, mà còn có khả năng gặp được cả sư phụ cùng bọn Thu Dịch, Kỷ Viễn.

Cậu tin rằng trước một cơ hội tốt như vậy, sư phụ và những người khác cũng muốn tới đây để mở mang tầm mắt. Cho dù không có khả năng nhận được truyền thừa thì việc được hội tụ một chỗ với đông đảo đồng đạo luyện dược sư cũng là một trải nghiệm quý báu.

Chính vì có chuyện vui như vậy nên dẫu cho đám thực khách kia có đang bàn tán xôn xao về vị Dư Phong đại sư nghiên cứu ra Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, Phong Minh cũng chẳng còn mấy hứng thú nữa.

“Bạch đại ca, chúng ta trực tiếp tới Bách Thảo Thành luôn đi.”

Bạch Kiều Mặc không có ý kiến gì, thế là hai người bước ra khỏi trà lâu, trả phòng khách điếm, rồi mượn truyền tống trận thẳng tiến Bách Thảo Thành.

Khắc trước còn đang ở tòa thành bên này, khắc sau, bọn họ đã xuất hiện ngay tại truyền tống trận bên trong Bách Thảo Thành.

Phải nói rằng tu giả đổ về Bách Thảo Thành dạo gần đây đông vô kể, lúc ở bên kia họ phải xếp hàng chờ một khoảng thời gian khá lâu mới tới lượt sử dụng truyền tống trận.

Không phải vì người bên này đông, mà là do truyền tống trận bên phía Bách Thảo Thành hoạt động quá mức dày đặc, cứ phải đợi bên kia kết nối xong thì trận pháp bên này mới có thể khởi động.

Bằng không, nếu truyền tống trận ở hai đầu cùng lúc mở ra đường truyền tới Bách Thảo Thành, trong quá trình truyền tống chẳng phải sẽ xảy ra tai nạn va chạm hay sao?

Đây đâu giống như mấy vụ va chạm xe cộ thông thường trên đường cái, sơ sẩy một chút là có thể bị quăng thẳng vào trong khe nứt phong bạo không gian như chơi.

Bước ra khỏi truyền tống trận, Phong Minh hít hà một hơi, nói: “Không khí ở đây thoang thoảng mùi dược hương, xem ra lượng luyện dược sư tập trung tại đây nhiều thật đấy. Ngoài mùi thuốc ra thì còn có đủ loại hương thơm của các loại linh thảo nữa.”

Bạch Kiều Mặc nhìn bộ dạng say sưa của Phong Minh, liền cười nói: “Vậy thì cứ ở lại nơi này một thời gian cho thật thoải mái.”

Phong Minh gật đầu lia lịa, nhưng việc đầu tiên bọn họ cần làm là tìm một chỗ để dừng chân an đốn đã.

Đang lúc Bách Thảo Thành bước vào mùa cao điểm, lượng người đổ về đông như trẩy hội, muốn tìm một gian khách điếm để ở lại quả thực có chút khó khăn. Thế là hai người đành tìm tới trung gian môi giới, tính chuyện thuê tạm một tòa viện tử.

Dẫu rằng hai người họ chẳng hề thiếu thốn nguyên tinh, nhưng phàm là tu giả đã lặn lội tới được Bách Thảo Thành thì cũng chẳng mấy ai eo hẹp đến mức không lo nổi vài đồng nguyên tinh thuê phòng.

Chính vì vậy, sau khi tốn không ít công sức, chạy qua chạy lại biết bao nhiêu nơi, hai người mới rốt cuộc thuê được một tòa viện tử nằm ở khu vực hơi hẻo lánh một chút, liền tay thanh toán luôn một năm tiền thuê nhà.

Nếu không phải thấy họ thuê dài hạn, lại còn hào phóng trả thẳng một lần thì người ta cũng chẳng thèm cho thuê đâu.

Phòng ốc ở Bách Thảo Thành lúc này là thứ đắt hàng nhất.

Nghĩ đến bộ dạng đắc ý vênh váo của lão phòng đông kia, Phong Minh có chút dở khóc dở cười. Chẳng qua là lão ta có gã điệt nhi đang làm chân canh cổng tại một khu vườn linh thảo của Bách Thảo Đường, thế mà lão cứ thích đem cái thân phận đó ra để khoe khoang, lên mặt với đám tu giả từ nơi khác đến.

Lão ta còn ra chiều ám chỉ Phong Minh biếu xén cho lão chút lợi lộc, lão có thể bảo gã điệt nhi đi cửa sau cho Phong Minh, giúp cậu có cơ hội bắt mối với người của Bách Thảo Đường.

Kết cục là Phong Minh cứ vờ như không hiểu chuyện, làm lão phòng đông lúc rời đi mặt nặng mày nhẹ, vô cùng khó chịu.

“Ối dào, ta nhịn cười đến mức quặn cả ruột rồi đây này.”

Phong Minh không hề ghét bỏ lão, trái lại còn thấy chuyện này có vài phần hài hước, lại rất đỗi chân thực.

Bạch Kiều Mặc xoa xoa đầu cậu, bảo: “Đệ lo liên lạc với những người khác đi, để ta đi bày trận pháp.”

Phong Minh gật đầu, móc liên lạc châu ra để kết nối với Củng Khiên cùng sư phụ và mọi người. Chỉ cần bọn họ đang ở cùng trong Bách Thảo Thành thì chắc chắn sẽ liên lạc được.

Tin nhắn vừa phát đi, người đầu tiên phản hồi cho Phong Minh chính là sư phụ, ngay sau đó là Thu Dịch và Kỷ Viễn.

Nhưng cậu lại không nhận được hồi âm của Củng Khiên, điều này chứng tỏ Củng Khiên vẫn chưa tới Bách Thảo Thành, hoặc vị trí hiện tại còn ở quá xa, chưa thể tiếp nhận được tin tức do Phong Minh gửi tới.

Phong Minh cũng không sốt ruột, liền mở miệng hỏi thăm chỗ ở của sư phụ bọn họ. Hóa ra phúc lợi và đãi ngộ của đám người sư phụ tốt hơn Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhiều.

Bởi vì họ đi cùng đợt với đại bộ phận luyện dược sư của Phong Lăng Thành, thế nên được sắp xếp vào ở trong một tòa viện tử do chính Bách Thảo Đường chuẩn bị.

Có điều mọi người đều tập trung ở chung một chỗ, xét về mặt hành động thì không được tự do, tự tại như phía Phong Minh mà thôi.

Phong Minh hứng khởi reo lên: “Bạch đại ca, sư phụ bọn họ tới rồi, chúng ta đi bái kiến sư phụ thôi!”

Bạch Kiều Mặc đương nhiên không phản đối.

Thế là hai bên hẹn nhau tại một địa điểm gặp mặt. Sau khi Bạch Kiều Mặc bố trí xong xuôi trận pháp cho tòa viện tử này, hai người liền lập tức xuất môn phó ước.

Địa điểm gặp mặt do phía Dư Tiêu cung cấp, bởi vì họ đã đến đây trước một thời gian nên hiểu rõ đường đi lối lại trong Bách Thảo Thành hơn hẳn hai người Phong Minh.

Dọc đường vừa đi vừa hỏi thăm, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cuối cùng cũng tới được nơi hẹn — một tòa tửu lâu lớn trong thành. Cậu tiến lên gõ cửa một gian bao sương nằm sâu bên trong tửu lâu.

Người ra mở cửa là Kỷ Viễn, gã vừa nhìn thấy hai gương mặt xa lạ thì đã nhịn không được mà bật cười.

Gã hoàn toàn không chút nghi ngờ, đây tuyệt đối chẳng phải là kẻ đi nhầm đường gõ nhầm cửa, mà chính là hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chứ không sai vào đâu được.

“Tới rồi đấy à, vào trong rồi nói chuyện.” Kỷ Viễn né người nhường đường cho hai người bước vào.

Phong Minh mở lời trêu chọc: “Ngươi không sợ kéo nhầm người sao?”

Kỷ Viễn lườm cậu một cái: “Ngoài hai người các ngươi ra thì còn ai chạy tới đây nữa? Nghĩ cũng biết hai đứa các ngươi không đời nào chịu vác cái bộ mặt thật mà nghênh ngang xuất hiện rồi.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu chào Kỷ Viễn, hành sự vẫn vô cùng cẩn trọng, liền tay bày ra một tầng kết giới cách âm để người nhà dễ bề trò chuyện.

Sau khi kết giới được thiết lập xong xuôi, hai người mới thu hồi thuật hóa trang, hiện lại dung mạo thật. Phong Minh kích động bước tới ôm chầm lấy sư phụ rồi quay sang ríu rít trò chuyện cùng Thu Dịch.

Phong Minh ngồi xuống bên cạnh sư phụ: “Sư phụ, đồ nhi là nhớ người nhất đấy.”

Dư Tiêu gõ nhẹ lên đầu cậu một cái, mắng yêu: “Ta thấy ngươi ở bên ngoài tự do tự tại, tiêu dao tự đắc lắm mà. Lại còn sang tận U Minh đại lục, cùng mấy con rồng của Long tộc làm ra bao nhiêu chuyện kinh thiên động địa nữa chứ.”

Ý là, bận rộn như thế thì thời gian đâu mà nhớ nhung lão sư phụ này?

Nhắc tới chuyện này, Thu Dịch và Kỷ Viễn cũng không nhịn được cười. Tuy rằng ở Phong Lăng Thành không có nhiều người bàn tán về vụ này, nhưng lưu ảnh thạch ghi lại cảnh tượng đó cũng đã truyền tới nơi rồi.

Điều mấu chốt nhất là, Tạ Anh Hoa và Lâm Ý sau khi được hai người cứu ra đã chạy tới nương nhờ họ, thế nên bọn họ đã được nghe kể lại toàn bộ ngọn ngành quá trình một cách chi tiết nhất.

Ai mà ngờ được, mấy con rồng kia chẳng qua là tình cờ xuất hiện ở đó, vậy mà lại bị hai đứa Phong Minh kéo tuột vào trong cuộc chơi, khiến cho ngũ đại phế vật tông môn một phen mất mặt hố sâu.

Kỷ Viễn bọn họ nghe xong mà hả lòng hả dạ vô cùng. Còn về phần Thu Dịch, gã đối với những hành vi bỉ ổi kiểu này của ngũ đại tông môn và hoàng thất Đông Mộc cũng căm ghét tột cùng.

Thực chất hiện tại gã gần như đã đoạn tuyệt quan hệ với phía hoàng thất, đang có dự tính sẽ âm thầm quay trở lại Phi Hồng đại lục để đón phụ mẫu sang bên này phụng dưỡng.

Dư Tiêu nói: “Tạ Anh Hoa và Lâm Ý đã ở lại Phong Lăng Thành bế quan rồi. Bản thân họ tự nhận thấy thực lực còn thấp kém nên muốn tranh thủ thời gian nâng cao tu vi lên.”

Dư Tiêu cảm thấy như vậy cũng tốt, muốn ra ngoài bôn ba giang hồ thì cứ đợi tu vi tăng tiến rồi hãy tính tiếp.

Trải nghiệm của hai người đó quả thực chẳng dễ dàng gì, thế nên họ vô cùng trân trọng những gì mình đang có ở hiện tại.

Mọi người thay phiên nhau kể lại tình hình của mình từ sau khi chia tách. So với những trải nghiệm có thể coi là sóng gió ngập trời, kinh tâm động phách của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, thì chuỗi ngày qua của Dư Tiêu và bọn Thu Dịch lại có phần đơn điệu và tẻ nhạt hơn nhiều.

Tuy nghe qua thì cuộc sống của họ chỉ quanh quẩn lặp đi lặp lại việc luyện dược và tu luyện, nhưng có thể thấy ai nấy đều sống rất sung túc và có mục đích.

Nhìn Thu Dịch và Kỷ Viễn hiện tại mà xem, cả hai đều đã đặt chân vào Khai Hồn cảnh hậu kỳ rồi, xem ra bản thân họ cũng có những cơ duyên tao ngộ của riêng mình.

Dư Tiêu nói: “Hiện tại Thu Dịch đã gầy dựng được danh tiếng không nhỏ trong giới luyện dược sư ở Phong Lăng Thành rồi đấy. Vi sư cũng là nhờ có Thu Dịch che chở mới có thể cắm rễ lập nghiệp ở Phong Lăng Thành một cách thuận lợi. Giờ đây vi sư và Thu Dịch đều xưng hô ngang hàng với nhau.”

Thu Dịch nghe vậy thì trên mặt có chút hổ thẹn, nhưng thân phận thật của Dư Tiêu lại tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài. Tổng không thể bô bô cái miệng nói rằng lão chính là sư phụ của vị Dư Phong đại sư lừng lẫy khắp Thương Hải được.

Làm vậy thì ngay lập tức sẽ bị người của Ám Minh để mắt tới rồi bắt đi làm con tin, dùng để uy hiếp, ép buộc bản thân Dư Phong phải tự mình ra mặt.

Phong Minh lập tức vỗ vỗ vai Thu Dịch, cười xòa: “Giữa chúng ta thì còn phân biệt ai với ai nữa chứ. Sư phụ của ta thì Thu Dịch đương nhiên phải ra tay chiếu cố một hai rồi. Chúng ta cứ ai giao du phần nấy, không cần câu nệ mấy cái thứ bậc đó đâu.”

Dư Tiêu lắc đầu, đưa tay cốc nhẹ đầu gã đồ đệ một cái.

Kỷ Viễn cũng có rất nhiều chuyện muốn đàm đạo cùng Bạch Kiều Mặc. Những năm qua dẫu gã có kết giao được với một vài trận pháp sư, nhưng trình độ của đám trận pháp sư ở lại Phong Lăng Thành xét cho cùng vẫn có chút thấp kém. Có điều hiện tại gã vẫn nhường lối, ưu tiên chuyện của Thu Dịch trước.

Bọn họ đã bàn bạc kỹ lưỡng với nhau rồi, đợi đến khi đột phá lên Dung Hợp cảnh, hoặc giả như bị kẹt lại ở đỉnh phong Khai Hồn cảnh mà gặp phải bình cảnh, nhất thời không cách nào đột phá được thì họ sẽ rời khỏi Phong Lăng Thành để ra ngoài tìm kiếm cơ duyên. Đến lúc đó, trận pháp minh ở Thương Hải và Thiên La Đảo chắc chắn sẽ là một trong những địa điểm lịch luyện hàng đầu của gã.

Cũng may là Kỷ Viễn vẫn còn giữ những truyền thừa thu được từ Kỷ gia, bấy nhiêu đó cũng đủ để gã học tập và nâng cao trình độ ở thời điểm hiện tại rồi.

Bạch Kiều Mặc chợt nhắc tới một thế gia trận pháp họ Kỷ ở bên Bích Hải Thành, Kỷ Viễn nghe xong liền lắc đầu nói: “Ta và Thu Dịch từng có dịp tới Bích Hải Thành, cũng có dò hỏi về Kỷ gia đó. Nhưng ta phát hiện ra phần trận pháp truyền thừa mà mình đang nắm giữ có đường lối hoàn toàn khác biệt với gia tộc đó, có lẽ chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên mang cùng một họ mà thôi. Thực ra hiện tại ta thấy thế này cũng rất tốt, không muốn tự rước thêm một cái gia tộc làm chỗ dựa làm gì.”

Có chỗ dựa đồng nghĩa với việc bản thân phải gánh vác thêm nhiều nghĩa vụ, sự trói buộc và kiềm tỏa nhận lại cũng sẽ cực kỳ lớn, chẳng bằng cứ tự do tự tại như lúc này.

Hơn nữa, nếu dại dột tựa đầu vào đó, lai lịch gốc gác của họ sớm muộn gì cũng bị phơi bày ra ánh sáng.

Thu Dịch đang thao thao bất tuyệt phổ cập cho Phong Minh về tình hình của tổng đường Bách Thảo Đường. Trước kia Phong Minh từng nghe Bạch Kiều Mặc giới thiệu qua, nhưng xét về độ chi tiết thì quả thực không bằng những gì Thu Dịch đang nói.

“Chuyện Bách Thảo Đường có phân chia nội đường và ngoại đường thì ngươi đã biết rồi chứ?”

Phong Minh gật đầu, địa vị của nội đường tự nhiên là cao hơn ngoại đường một bậc rồi.

Thu Dịch nói tiếp: “Thực ra cục diện bên trong Bách Thảo Đường cũng phức tạp lắm. Ngay cả các luyện dược sư thuộc nội đường cũng tự chia năm xẻ bảy thành không ít phái hệ. Giữa các phái hệ này quanh năm suốt tháng xảy ra nội đấu phe phái, mà sự đấu đá ở nội đường lại trực tiếp ảnh hưởng đến việc chọn bên đứng đội của các luyện dược sư ngoại đường.”

Phong Minh vừa nghe đã thấy nhức hết cả đầu: “Cái trò nội đấu phe phái kiểu này, liệu có làm ảnh hưởng đến việc mở cửa thánh địa truyền thừa không?”

Thu Dịch thấy bộ dạng của cậu thì bật cười hớn hở: “Cái đó thì không đâu. Bởi vì thánh địa truyền thừa chính là cái gốc lập thân của Bách Thảo Đường. Đụng vào cái đó thì Bách Thảo Đường chẳng còn là Bách Thảo Đường thuở ban đầu nữa rồi, mà sẽ biến chất thành một thế lực luyện dược tầm thường trong số vô vàn thế lực trên Thương Huyền đại lục này mà thôi.

Tuy nhiên, các phần truyền thừa nằm sâu trong thánh địa kia, người của Bách Thảo Đường, đặc biệt là đám người thuộc nội đường, sẽ có nhiều cơ hội tiếp cận và đạt được hơn hẳn đám tán tu chúng ta.”

Phong Minh cũng không lấy làm lạ: “Bách Thảo Đường tự có mẹo nhỏ của riêng mình, giúp người nhà dễ dàng có được truyền thừa hơn chứ gì.”

Thu Dịch gật đầu. Thực chất chuyện này vẫn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được. Kẻ nào quanh năm suốt tháng canh giữ đống truyền thừa đó thì tổng sẽ mò ra được vài bí mật mà người ngoài không cách nào biết được, rồi đem chia sẻ cho người trong nhà dùng chung. Nếu đổi lại là bọn họ, họ cũng sẽ hành xử như vậy mà thôi.

Phong Minh nói: “Chẳng sợ họ có cửa sau để đi, chỉ cần cho chúng ta một cơ hội để bước chân vào đó là được rồi. Chúng ta nhất định sẽ tìm thấy cơ duyên thuộc về riêng mình, thứ gì đã thuộc về mình thì kẻ khác có muốn cướp cũng chẳng cướp nổi.”

Thu Dịch không hề ngạc nhiên trước lời này. Phong Minh từ trước đến nay lúc nào cũng tràn đầy tự tin như vậy, vả lại gã cũng tự thấy với thiên phú của Phong Minh, cậu không đời nào lại không lọt được vào mắt xanh của các vị tiền bối đi trước.

So với các luyện dược sư khác, Phong Minh hiển nhiên là kẻ có khả năng đem phần truyền thừa của các vị tiền bối phát dương quang đại một cách rực rỡ nhất.

Phong Minh mở miệng hỏi: “Đúng rồi, lần này phần truyền thừa của vị độc sư kia có được mở ra không?”

Thu Dịch đáp: “Chuyện này đợt này được mang ra bàn tán nhiều lắm. Chính vì sự xuất hiện của Củng đại sư mà phe cánh ủng hộ việc mở cửa truyền thừa độc sư bên trong Bách Thảo Đường đã tăng lên đáng kể so với trước kia. Hơn nữa bên ngoài đang truyền tai nhau rầm rộ rằng Củng đại sư sắp tới Bách Thảo Thành, gã đến đây chắc chắn là vì phần truyền thừa của vị độc sư kia rồi, Bách Thảo Đường cũng chẳng có lý do gì để khước từ không mở.”

“Mà ngươi chắc chưa biết đâu, Củng đại sư sở dĩ đến giờ vẫn chưa đặt chân tới đây là vì dọc đường có xảy ra chút trắc trở. Củng đại sư bị kẻ xấu phục kích, vị bằng hữu đi bên cạnh gã vì ra sức bảo vệ Củng đại sư nên đã phải chịu chút thương tích. Cũng chính vì nguyên nhân này mà hành trình mới bị trì hoãn đấy.”

Phong Minh giật mình kinh hãi: “Kẻ nào lại chán sống đến mức dám ra tay phục kích Củng Khiên vào thời điểm này chứ? Có tra ra là do ai làm không?”