Chương 561: Nhà của các con
Bạch Kiều Mặc chọn một thời điểm, thông qua nền tảng giao lưu của Trận Pháp Minh để liên lạc với Tề đại sư, báo lại toàn bộ tình hình phát hiện được cho ông ta, sau đó liền tiếp tục thần ẩn.
Trong suốt khoảng thời gian Bạch Kiều Mặc — hay nói đúng hơn là Dư Bạch — rời đi, Tề đại sư vẫn luôn lưu ý động tĩnh từ cái danh tính giả này của hắn, lần này cuối cùng cũng chờ được.
Biết Dư Bạch bình an vô sự khiến ông rất mực an tâm, thế nhưng tin tức gửi tới lại làm tim ông treo ngược lên tận cổ.
Lại là Ám Minh đáng chết! Lệnh truy sát ban ra trước đó đã quấy cho Thiên La đảo và toàn bộ Thương Hải cảnh chướng khí mù mịt, Tề đại sư vốn đã vô cùng giận dữ. Không ngờ phía đối phương vẫn chưa chịu yên phận, lại muốn gây thêm sóng gió.
Dĩ nhiên, Tề đại sư phải tự mình xác thực tin tức Dư Bạch gửi tới trước tiên thì mới có thể thông báo cho các thế lực khác, khiến bọn họ chú ý, tuyệt đối không để âm mưu của Ám Minh đạt được ý đồ. Cái dã tâm muốn khống chế Thương Hải cảnh, thậm chí là toàn bộ Thương Huyền đại lục của Ám Minh đúng là chưa bao giờ chết mà.
Sau khi báo tin cho Tề đại sư, Bạch Kiều Mặc liền trút bỏ gánh nặng, cùng Phong Minh đi khắp nơi khảo sát, tìm kiếm một hòn đảo hoang hợp ý bọn họ.
Hải Long Vương đương nhiên đang bận rộn với đại nghiệp chinh phục của hắn, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng giao luôn Tiểu Tinh và Kim Tử cho hắn. Hải Long Vương có thể phụ trách dưới lòng biển, còn Kim Tử và Hỏa Hỏa thì phụ trách trên mặt biển. Giờ đây ngoài Ong Chúa và đám Mê U Điệp vẫn lưu lại trong không gian, cả ba nhóc tỳ đều đã rời khỏi bên người bọn họ.
Nói thực lòng, ban đầu có chút không quen, nhưng rất nhanh đã thích nghi được. Theo lời của Phong Minh thì việc này chẳng khác nào nuôi con nhỏ, con cái lớn rồi tổng phải thả cho bay cao bay xa, để chúng tự mình xông pha thiên hạ. Ừm, bọn họ sẽ dựng thêm một mái nhà, sau này các con có rảnh thì thường xuyên về nhà thăm nom.
Tất nhiên, trang bị cần thiết cũng được trang bị đầy đủ cho ba nhóc. Tuy rằng cả ba đều đã có thực lực thất cấp, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng không có đối thủ ở Thương Hải cảnh này, tồn tại có thể uy hiếp đến chúng vẫn phi thường nhiều. Do đó, phải đảm bảo sao cho khi chúng chinh phạt bên ngoài sẽ không gặp phải hiểm họa tính mạng.
Phong Minh cảm thán: “Mấy đứa nhóc nghịch ngợm đều thả đi hết rồi nha.”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười xoa xoa đầu Phong Minh, bên cạnh này chẳng phải vẫn còn một đứa nhóc nghịch ngợm cỡ lớn sao? Khổ nỗi lời này không thể nói ra miệng, chỉ có thể nghĩ thầm trong lòng mà thôi.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc không cần vội vã chạy đua với thời gian, cứ thế thong thả tìm kiếm giữa biển khơi. Ấy thế mà bọn họ còn phát hiện ra một nơi có nguyên mạch vô chủ, Phong Minh trực tiếp rút lấy rồi đưa vào trong không gian, khiến nguyên khí bên trong không gian tức thì bạo trướng.
Trên đường tìm kiếm, không phải bọn họ chưa từng gặp qua đảo hoang không người. Thương Hải cảnh ngoài vùng biển có diện tích lớn nhất ra thì thứ gì là nhiều nhất? Chính là các loại đảo lớn đảo nhỏ muôn hình vạn trạng. Thế nhưng dưới con mắt kén chọn của Phong Minh, những hòn đảo hoang phát hiện được ít nhiều đều có khuyết điểm này khuyết điểm nọ, hắn muốn tìm một tòa đảo tốt hơn nữa. Có điều những hòn đảo có điều kiện tốt đa phần đều đã có chủ, không bị nhân tộc chiếm lĩnh thì cũng bị hải thú hoặc phi hành hoang thú chiếm cứ, tổng không thể vô duyên vô cớ đuổi bọn họ đi để cướp đoạt về tay.
Ngày hôm đó, hai người ngồi trên một tảng đá ngầm, ngắm nhìn bầu trời phương xa.
Phong Minh nói: “Quả nhiên thả ra ngoài thì trưởng thành rất nhanh, Kim Tử giờ còn biết thao túng hải điểu để đưa thư cho chúng ta nữa kìa.”
Phải, bọn họ ngồi trên tảng đá ngầm này chính là để đợi con hải điểu do Kim Tử phái tới đưa thư. Kim Tử thông qua khế ước liên lạc với Phong Minh, báo rằng nàng phát hiện được một hòn đảo có môi trường khá tốt, bảo Phong Minh tới xem có dùng được không.
Trên trời có không ít hải điểu đang bay lượn, sắp đến giờ hẹn, hai người nhìn thấy một con hải điểu bay thẳng tắp về phía bên này.
“Nghĩ đến chính là con này rồi.”
Con hải điểu kia bay đến gần, lượn vài vòng trên đỉnh đầu hai người, sau khi xác định hai người bên dưới đúng là mục tiêu liền đáp xuống, chìa một chiếc vuốt ra trước mặt họ.
Phong Minh phụt một tiếng bật cười, đây chắc là kết quả của việc Kim Tử theo bọn họ lăn lộn lâu ngày trong đám nhân loại đây mà, còn bày đặt làm một cái ống thư buộc vào chân chim. Phong Minh đưa tay rút ra một cuộn giấy từ trong ống thư, rồi lấy một viên đan dược đưa cho hải điểu. Con hải điểu lập tức vui mừng kêu lên một tiếng, ngậm lấy đan dược rồi vỗ cánh bay xa. Chẳng trách Kim Tử lại sai khiến được đám hải điểu này, thực sự là vì công việc béo bở như vậy, đám hải điểu đều tranh nhau muốn đến.
Mở cuộn giấy ra, bên trên vẽ một tấm bản đồ, đánh dấu rõ vị trí của hòn đảo.
Hai người ước lượng một chút, cũng được, địa điểm này cách vị trí hiện tại của bọn họ không xa lắm.
“Đi thôi, dĩ nhiên là do Kim Tử vất vả sai hải điểu gửi tới, chúng ta đi xem thử một chút, biết đâu thật sự không tệ thì sao.”
Hai người nhảy xuống biển, nhanh chóng bơi về phía địa điểm được đánh dấu trên bản đồ, tốc độ này còn nhanh hơn cả khi bọn họ bay trên không trung.
Ngay trong ngày, bọn họ đã tới hòn đảo đó và lên đảo xem xét. Diện tích đảo không tính là quá lớn, nhưng dùng để an gia thì hoàn toàn đủ rồi. Vùng biển này thường xuyên tràn ngập sương mù, ngay cả hòn đảo cũng bị bao phủ bên trong, có lẽ vì vậy mà nơi này chưa bị chiếm cứ.
Trước khi lên đảo, hai người nhận thấy nguyên khí nơi này không được nồng đượm cho lắm, trong lòng có chút thất vọng nho nhỏ. Thế nhưng khi tiến vào sâu bên trong đảo, hai người kinh ngạc phát hiện nguyên khí trên đảo không hề thưa thớt, thậm chí so với những hòn đảo hoang bọn họ từng xem trước đó, nguyên khí còn có phần sung túc hơn.
Phong Minh khẳng định: “Trên đảo chắc chắn có nguyên mạch, đẳng cấp còn không thấp.”
Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Đúng vậy, có lẽ chính vì màn sương mù này mới khiến hòn đảo không bị phát hiện. Số sương mù này cũng không cần phải thanh trừ hết, đến lúc đó có thể bố trí một trận pháp, trói buộc sương mù ở bên ngoài, tiếp tục che giấu sự tồn tại của hòn đảo, đây chính là một lớp bình chướng tự nhiên.”
Phong Minh liên tục gật đầu.
Hai người khảo sát một vòng lớn, cuối cùng nhất trí chốt hạ, liền định vị tại nơi này, đồng thời thông báo tin tức cho Kim Tử và Hải Long Vương đang bận rộn bên ngoài.
Sau khi quyết định xong, hai người bắt đầu bận rộn với nhiệm vụ kiến thiết hòn đảo. Đầu tiên chính là phải bố trí một hộ đảo đại trận, đại trận này còn cần phải lùa sương mù trong đảo ra ngoài rìa.
Trong quá trình hai người xây dựng đảo, Hải Long Vương và Kim Tử còn phân biệt dẫn theo đàn em của mỗi đứa, hùng hùng hổ hổ chạy về thăm hỏi hai vị chủ nhân, thuận tiện đưa tới một ít vật liệu kiến thiết. Hai đứa nó bây giờ không còn một mực ăn của chủ nhân dùng của chủ nhân nữa, tụi nó hiện tại đã có thể hồi quy chủ nhân rồi. Xem kìa, vật liệu xây đảo tụi nó mang tới tốt biết bao, lại còn để lại cho chủ nhân vài đứa đàn em để sai khiến. Không cần quá chu đáo như vậy đâu.
Hải Long Vương phất vuốt nói: “Còn thiếu thuộc hạ sai vặt nào nữa, chủ nhân cứ bảo ta một tiếng, ta lập tức an bài ngay.”
Chậc chậc, nghe cái giọng điệu này lớn lối biết bao, phảng phất như hiện tại chủ nhân của hắn đều không thể rời xa hắn được vậy.
Phong Minh xua tay nói: “Được rồi, chúng ta đều biết rồi. Sau khi Bạch đại ca xây xong hộ đảo đại trận thì sẽ xây một tòa truyền tống trận trước. Các ngươi ở bên ngoài nếu gặp phải nguy hiểm không thể đối phó thì nhanh chóng truyền tống trở về, biết chưa?”
Hải Long Vương oang oang nói: “Có nguy hiểm nào mà Hải Long Vương ta không đối phó được chứ?”
Phong Minh trợn mắt một cái, Hải Long Vương tức thì xìu xuống một chút: “Được rồi, ta biết rồi, ta đi đây nha.” Nói tiếp nữa hắn sẽ mất mặt trước đám đàn em mất, hắn dầu gì cũng là Hải Long Vương đường đường chính chính kia mà.
Lời Phong Minh nói hắn đương nhiên hiểu rõ, thời khắc nguy cấp tất nhiên giữ mạng là quan trọng nhất, đây gọi là giữ được rừng xanh lo gì không có củi đốt.
Lời tương tự cũng được dặn dò cho Kim Tử và Tiểu Tinh, không thể bỏ sót một đứa nào.
Ngay lúc hai người đang bận rộn xây dựng hòn đảo, cuộc điều tra của Tề đại sư cuối cùng cũng có kết quả, kết quả này khiến sắc mặt ông không được dễ coi cho lắm.
Trong biển đích xác có một số dị động, thế nhưng trước đây Tề đại sư và các thế lực nhân tu khác không quá để tâm. Việc hải thú trong biển tranh giành địa bàn là chuyện thường tình, theo cách nói của Bạch Kiều Mặc thì đây là thiên tính của hải thú. Nhưng Tề đại sư lại phát hiện ra trong thú hạch của một nhóm hải thú quả thực có ấn ký khống chế mà Bạch Kiều Mặc đã nhắc tới. Loại ấn ký này so với cấm chế lạc ấn trong hồn hải của nhân tu thì đơn giản thô bạo hơn nhiều, nhưng chủ nhân khống chế thông qua ấn ký như vậy có thể dễ dàng sai khiến hải thú hơn, làm mưa làm gió trong biển.
Tề đại sư đứng ra triệu tập các thế lực chủ yếu trên Thiên La đảo để nghị sự, những thế lực này cũng rất nể mặt Trận Pháp Minh, đều phái thành viên quan trọng đến tham gia. Tề đại sư vào thẳng vấn đề nói thẳng mục đích của mình ra, có điều ông đã giấu đi sự hiện diện và lời nhắc nhở của Dư Bạch, đổi thành chính mình vô ý phát hiện. Bởi vì ông hiểu rõ, các thế lực và tu giả này sẽ không tán đồng với các loại hành vi vượt giới của Ám Minh, vì điều này cũng sẽ xâm phạm đến lợi ích của họ, lại không hợp với đại nghĩa, cho nên lập trường ngoài mặt của họ là đứng ở phía đối lập với Ám Minh. Mặt khác, thái độ đối với hai vị Dư Bạch và Dư Phong đại sư lại không giống nhau, dùng hai người này để đổi lấy Niết Bàn Đan đối với nhiều thế lực và tu giả mà nói đều là một giao dịch rất hời. Hành động của họ cũng không tính là trợ trụ vi ngược. Hơn nữa ngoại trừ một số lão quái vật, rất nhiều thế lực đều là hành động lén lút ở bên dưới.
Các vị tu giả tới tham gia nghe xong liền kinh hãi, chẳng lẽ lại là Ám Minh giở trò? Ai phát hiện ra vậy? Không lẽ lại là Dư Phong, Dư Bạch kia chứ?
“Chẳng lẽ Dư Phong, Dư Bạch lại xuất hiện rồi?” Có người trực tiếp mở miệng hỏi thẳng.
Tề đại sư đầy vạch đen trên mặt: “Chưa từng, là Tề mỗ vô ý phát hiện ra. Bởi vì cảm thấy khoảng thời gian gần đây, sự thay đổi của các thế lực hải thú ở vùng biển lân cận có chút dị thường nên đặc biệt đi điều tra một phen, kết quả liền phát hiện trong thú hạch của một số hải thú bị hạ ấn ký khống chế. Chư vị chỉ cần đi tra một chút là sẽ có phát hiện giống như Tề mỗ thôi.” Ý là, việc này không cần đến hai người Dư Bạch, Dư Phong cũng có thể phát hiện ra.
Tu giả vừa hỏi chuyện kia ngượng ngùng cười một tiếng, trong lòng kỳ thực có chút đáng tiếc, cư nhiên không phải à, gã còn tưởng hai tên kia lại lộ diện rồi chứ. Hai tiểu tử đó trốn kỹ thật, đến tận bây giờ vẫn không ai tìm được tung tích của bọn họ.
Mọi người vây quanh chuyện này bàn tán xôn xao, các bên đều biết mức độ nghiêm trọng của sự việc. Nếu chuyện này thực sự do Ám Minh làm, hơn nữa số lượng hải thú bị khống chế quá lớn thì đó là thứ thực sự có thể uy hiếp đến lợi ích của các bên.
“Tề đại sư, sau khi trở về chúng ta sẽ tự phái người, chia nhau tiến vào hải vực tra cho ra lẽ.”
“Phải đó, Ám Minh rốt cuộc muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn khống chế toàn bộ Thương Hải cảnh của chúng ta sao?”
Nếu Hải Long Vương có mặt ở đây, hắn sẽ bảo với các vị đang ngồi rằng: Ám Minh? Đừng có mơ! Thương Hải cảnh này sẽ là thiên hạ của Hải Long Vương hắn, những người khác cút hết đi.
Dù chưa điều tra, có lẽ cũng không tra được kẻ thao túng đứng sau, nhưng mọi người đều không hẹn mà cùng đổ việc này lên đầu Ám Minh, thực sự là vì Ám Minh đã có tiền án.
Có các thế lực của Thiên La đảo tham gia vào, kết quả điều tra về việc này ngày càng nhiều, cũng khiến các thế lực khắp nơi càng xem càng kinh tâm. Xung quanh Thiên La đảo có số lượng hải thú bị khống chế nhiều nhất, sắp sửa bao vây cả Thiên La quần đảo lại rồi. Tương lai nếu kẻ thao túng đứng sau phát động đám hải thú này làm một trận hải thú triều quy mô lớn, Thiên La quần đảo liệu có thể chống đỡ nổi không?
Việc này thực sự đã chọc giận các phương của Thiên La quần đảo, đồng thời Tề đại sư cũng truyền những kết quả này đến tay các thế lực hải đảo khác trong cảnh, để tu giả toàn bộ Thương Hải cảnh phải coi trọng việc này.
—