Chương 560: Hùng tâm tráng chí của Long Vương
Không chỉ có Hải Long Vương đánh đấm hung mãnh, Tiểu Tinh lúc này cũng không thèm lười biếng nữa. Hải Long Vương là bằng hữu nối đóng khố của nó, đánh nhau đương nhiên phải cùng xông lên rồi.
Con rùa lười này cũng lập được công lớn. Một con cá mập đen đang há hốc cái miệng rộng hoác cắn về phía Hải Tam, mắt thấy hàm răng sắc nhọn sắp sửa ngoạm trúng, ước chừng đến lúc đó gã lại phải bị thương thậm chí là tàn tật không chừng.
Tiểu Tinh dùng một luồng thủy lưu nhanh chóng đưa bản thân lao vút qua, chớp mắt đã chắn ngay trước mặt Hải Tam. Con cá mập đen không hãm lại kịp đà lao tới, một ngụm cắn thẳng lên trên mai rùa của Tiểu Tinh.
Bên tai chỉ nghe thấy một tiếng “rắc rắc” giòn tan vang lên, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn sang, thứ bị vỡ vụn tự nhiên không phải là mai rùa của Tiểu Tinh rồi, mà chính là hàm răng của con cá mập đen kia.
Khá khen cho con cá mập đen này, tự mình cắn gãy cắn mẻ hết cả bộ răng của mình luôn.
Tiểu Tinh ngoảnh đầu lại, rướn dài cái cổ ra, há to cái miệng của nó, cũng một ngụm ngoạm thẳng lên, trực tiếp cắn đứt văng mất nửa cái đầu của con cá mập đen kia.
Phong Minh ghét bỏ nói: “Đám gia hỏa này, sao đứa nào đứa nấy cũng làm cho máu me đầm đìa hết vậy.”
Bạch Kiều Mặc thì bật cười nói: “Một hàm răng sắc của Tiểu Tinh cũng chẳng yếu hơn cái mai rùa của nó là bao đâu, sắc bén lắm đó.”
Còn như con cá mập đen kia thì làm sao so bì được, đừng nói là cá mập đen, ngay cả Hải Tam nhìn thấy cảnh đó cũng có chút bị dọa sợ rồi.
Ban đầu ba đứa nhỏ vẫn luôn chơi đùa cùng ba anh em hải xà, đối với con rùa Huyền Tinh Quy là Tiểu Tinh này thì ba anh em hải xà chỉ cảm thấy nó là một đứa lười biếng, lại không ham thích chiến đấu, nghĩ bụng chắc là chẳng có năng lực chiến đấu gì đâu.
Kết quả đến bây giờ mới biết, đó là do Tiểu Tinh lười thể hiện ra ngoài mà thôi, chứ không phải năng lực chiến đấu của nó yếu thật.
Kim Tử cũng chạy ra ngoài góp vui một chút, có điều cô bé không thích chiến đấu trong nước cho lắm.
Cô bé còn dẫn theo cả Ong Chúa ra ngoài, trú trong một cái bong bóng cách thủy khô ráo để cổ vũ trợ uy cho các bằng hữu của mình.
“Y y nha nha, đánh hay lắm, cắn đứt đầu nó đi.”
Phong Minh không nỡ nhìn thẳng, đây cũng là một đứa nhỏ hung tàn hung bạo chứ chẳng vừa đâu.
Cũng chẳng cần đến Kim Tử phải nhúng tay vào, có Hải Long Vương và Tiểu Tinh trợ uy, năm con cá mập đen của gia tộc hắc sa căn bản không đủ cho tụi nó nhét kẽ răng.
Cuối cùng không có một con nào có thể chạy thoát, ba anh em hải xà ùa lên phân chia nhau cấu xé ăn sạch xác chết của cá mập đen.
Mà con cá voi sát thủ là đứa có cái miệng kén chọn nhất, nó lựa chọn đúng những phần có nguyên lực năng lượng dồi dào nhất và phần thịt tươi non nhất mà xơi.
Đám hải thú khác vốn quy thuận gia tộc cá mập đen lập tức tháo chạy tán loạn, nếu không chạy cho nhanh thì e là cũng phải rơi vào kết cục biến thành thức ăn cho tụi nó thôi.
Có điều thú hạch đã được Hải Đại thu gom lại rồi dâng tặng cho lão đại của tụi nó. Nếu không có lão đại dẫn đầu và xuất đại lực thì ba anh em tụi nó làm sao có cách nào đoạt lại được địa bàn, càng miễn bàn tới chuyện tự tay kết liễu gia tộc cá mập đen.
“Ủa? Cái thú hạch này để ta xem thử chút.” Bạch Kiều Mặc bỗng nhiên cảm thấy viên thú hạch này có điểm bất thường liền lên tiếng.
“Tới liền.” Hải Long Vương cũng không thiếu thốn vài viên thú hạch, vuốt rồng vung lên một cái liền đưa thú hạch tới tận tay chủ nhân.
Bạch Kiều Mặc đưa tay ra chộp lấy, chộp trúng chính là viên thú hạch của con cá mập đen thất cấp kia. Y không hề hấp tấp dò xét hồn lực vào bên trong để kiểm tra, mà trước tiên dùng một cái vòng cách ly để cô lập viên thú hạch lại, sau đó mới bắt đầu kiểm tra.
Phong Minh chứng kiến cảnh đó suýt chút nữa là thốt lên hai chữ “vãi chưởng”, không lẽ có liên quan gì đến Ám Minh hay sao, nếu không thì Bạch đại ca sao lại phải cẩn trọng dè dặt đến mức này?
Không lâu sau, sắc mặt Bạch Kiều Mặc có chút khó coi thu hồi hồn lực lại, rồi ném viên thú hạch trả về cho Hải Long Vương, nói: “Bên trong bị hạ một cái ấn ký, đã bị ta xóa bỏ rồi, không sao nữa đâu.”
“Ám Minh giở trò quỷ sao? Rời khỏi nơi này một thời gian, đệ suýt chút nữa đã quăng Ám Minh ra sau đầu rồi.”
Bạch Kiều Mặc thản nhiên nói: “Là một cái ấn ký khống chế một chiều, ta cũng mang mối nghi ngờ này.”
Phong Minh không vui nói: “Chẳng lẽ là phương pháp khống chế người của tụi nó bị mất hiệu lực, không có cách nào quảng bá trên diện rộng, thế là liền quay sang ra tay với hải thú rồi sao? Đúng là một lũ chuột cống dưới rãnh mương, chỉ biết làm mấy cái trò mèo không dám đưa ra ánh sáng.”
Đừng trách hắn coi khinh Ám Minh, cho dù có bối cảnh đại thế giới thì đã sao chứ? Bối cảnh có lớn đến mấy đi chăng nữa mà toàn làm mấy cái chuyện vô liêm sỉ vô sỉ như vậy.
Bạch Kiều Mặc nói: “Phải nghĩ cách truyền chuyện này ra ngoài, để các phương nâng cao cảnh giác mới được. Để ta nói với Tề đại sư của Trận Pháp Minh một tiếng vậy.”
Đối với nhân phẩm của Tề đại sư thì Bạch Kiều Mặc vẫn rất tin tưởng. Bất kể Tề đại sư có tin lời y hay không, khi biết được chuyện này thì chắc chắn ông ấy sẽ nghĩ cách điều tra cho ra ngô ra khoai. Bạch Kiều Mặc không sợ bị điều tra.
Phong Minh gật đầu: “Đúng vậy, thông báo cho Tề đại sư là tốt nhất. Tề đại sư hiện tại nhân mạch rộng khắp lắm, nói cho ông ấy biết rồi thì sau khi điều tra rõ tình hình, các thế lực khác tự khắc cũng sẽ được thông báo thôi.”
Như vậy bọn họ cũng không cần phải đứng ra đầu gió đổi mặt nữa.
Thế nhưng như vậy vẫn chưa đủ, lũ chuột cống Ám Minh vô sỉ kia thế mà dám chạy tới vùng biển này để khuấy nước chọc trời.
Kể từ sau khi hấp thu Giao Nhân Chi Tâm, Phong Minh đối với vùng biển này cũng sinh ra một lòng thân cận.
Trò mèo của Ám Minh, tương đương với việc đang phá hoại phá phách ngay trên địa bàn của hắn rồi, chuyện này làm sao có thể nhẫn nhịn cho được chứ?
Phong Minh nhìn sang Hải Long Vương đang tùy tiện ném viên thú hạch vào trong miệng nhai rôm rốp, bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ.
Phong Minh vừa nhìn Hải Long Vương, vừa sờ cằm nói với Bạch Kiều Mặc: “Bạch đại ca, huynh có cảm thấy một con rồng như Hải Long Vương mà cứ phải đi theo bên cạnh tụi mình chứ không được ra ngoài lập công dựng nghiệp thì có chút làm uổng phí huyết mạch long tộc của nó không hả.”
Bạch Kiều Mặc là ai chứ, y chính là người thấu hiểu Phong Minh nhất, vừa nghe thấy lời này của hắn là đã đoán ra được dụng ý của hắn rồi.
Phải nói rằng y cũng cảm thấy cái ý kiến này của Minh đệ khá hay, ước chừng chính bản thân Hải Long Vương cũng sẽ vô cùng vui lòng cho mà xem.
Dù sao gã cũng là hoang thú, lại là long tộc rồi, cứ đi theo bên cạnh y thì có chút quá gò bó tù túng, đi ngược lại với thiên tính của gã.
Bạch Kiều Mặc nói: “Cái đó phải xem bản thân nó có vui lòng hay không đã.”
Phong Minh lập tức vỗ tay cái bốp nói: “Vậy để đệ tìm thời gian nói chuyện với Hải Long Vương, nó chắc chắn muốn danh hiệu của mình thực sự danh xứng với thực, trở thành vị vua đích thực của vùng biển này.”
Bạch Kiều Mặc nghe mà dở khóc dở cười, đây có phải là nói từ lúc tiểu xà quyết định đổi cái tên này thì đã định sẵn xu hướng cho tương lai rồi hay không?
Từ cái tên này cũng có thể nhìn ra được Hải Long Vương cũng là đứa có chút dã tâm, chắc chắn sẽ vô cùng vui lòng phối hợp với lời khuyên nhủ của Minh đệ thôi.
Phong Minh cảm thấy bản thân lần này trở lại thực sự không hề muốn gây chuyện chút nào, nhưng ngặt nỗi Ám Minh cứ thích nhảy nhót ngay trước mắt mình, chuyện này bảo hắn làm sao mà nhẫn nhịn cho thấu đây?
Hắn nghĩ, hắn cần phải mưu tính thật kỹ một phen, hắn và Bạch đại ca cũng có thể gầy dựng nên một thế lực thuộc về riêng bọn họ tại vùng biển bao la rộng lớn này.
Tạm thời chưa cần hắn và Bạch đại ca phải xung phong đi đầu, cứ để cho Hải Long Vương và bọn họ đi tiên phong xông pha một chuyến trước đã, bọn họ ở phía sau làm tốt công tác hậu cần là được.
Thế là Phong Minh ghé vào tai Bạch Kiều Mặc xì xầm to nhỏ một hồi, nói tới mức Bạch Kiều Mặc phải liên tục gật đầu tán thưởng.
Bạch Kiều Mặc nói: “Vậy tụi mình phải tìm một hòn đảo hoang không người ở để làm địa bàn của tụi mình.”
Phong Minh liên tục gật đầu, đúng vậy đó, hòn đảo hoang này sẽ được dùng làm căn cơ của bọn họ tại Thương Hải Cảnh.
Phong Minh chưa vội đi dụ dỗ Hải Long Vương, mà phải giải quyết xong xuôi chuyện trước mắt cái đã.
Sau khi triệt hạ được một ổ cá mập đen và đoạt lại địa bàn về, ba anh em hải xà liền gào rú đòi đi làm việc cho lão đại, đi chiếm đoạt địa bàn cũ của gia tộc cá mập đen về, nguyên mạch trên địa bàn đó sẽ thuộc về lão đại.
“Vậy còn chờ cái gì nữa, đi qua đó ngay thôi.” Hải Long Vương tràn đầy kình lực, dẫn theo ba anh em hải xà và cá voi sát thủ, lại đùng đùng khí thế giết sang một phương hướng mới.
Nơi nào bọn họ đi qua, các hải thú khác đều thi nhau né tránh.
Tận mắt chứng kiến bọn họ gặt hái thu hoạch cả nhà cá mập đen như thế nào rồi, sợ rồi sợ rồi, sau này phải tránh xa lũ hải xà này ra thêm chút nữa mới được.
“Ta đã dự liệu được rằng tiếp sau gia tộc cá mập đen thì vùng biển này của tụi mình sắp sửa trỗi dậy một gia tộc ác bá mới, đó chính là gia tộc hải xà rồi.”
Hải Long Vương tuy lớn lên trông kỳ kỳ quái quái, nhưng trong mắt đám hải thú thì gã vẫn là hải xà mà thôi, cho dù bên cạnh còn có một con cá voi sát thủ thì đám hải thú vẫn coi bọn họ là gia tộc hải xà.
Có lẽ là có hải thú đi mật báo trước, cho nên khi Hải Long Vương dẫn theo ba anh em hải xà giết tới nơi thì đám hải thú đang chiếm cứ nơi đây thế mà đã sớm chạy trốn mất dép rồi, để lại cho Hải Long Vương và bọn họ một cái địa bàn trống huơ trống hoác.
Chuyện này khiến cho Hải Long Vương và ba anh em hải xà tức giận không hề nhẹ. Bọn họ tích tụ khí thế đùng đùng mà đến, kết quả là lại không thể để cho bọn họ đánh một trận cho thỏa thích, làm sao mà không tức chết xà cho được chứ.
Phong Minh và mọi người thì đứng xa xa đi theo phía sau, đến muộn hơn vài bước. Biết được nguyên nhân khiến Hải Long Vương tức giận, hắn cạn lời hết sức.
“Chuyện này chẳng phải chính là chứng minh đám hải thú kia sợ hãi tụi bây rồi sao. Tụi bây đã cường hãn đến mức khiến tụi nó không đánh mà lui rồi, có cái gì mà không vui chứ? Tương lai khi thế lực của tụi bây mở rộng ra, khiến đám hải thú khác chủ động tới quy thuận đầu phục thì lại càng tiến lên một tầng lầu nữa rồi.”
Hải Long Vương viễn cảnh hóa ra một cảnh tượng như vậy, phải nói là vô cùng động lòng. Đôi mắt rồng to đùng nhìn chằm chằm Phong Minh nói: “Thực sự có thể như vậy sao?”
Phong Minh liếc xéo gã: “Sao lại không thể chứ? Ngươi đâu phải là hải xà, mà là long tộc cơ mà. Nghĩ tới những chuyện mà mấy con rồng như bọn Long Khuê làm xem, lẽ nào Hải Long Vương ngươi lại thua kém bọn họ hay sao?”
Hải Long Vương làm sao chịu đựng nổi cái phép khích tướng này, lập tức ưỡn ngực vỗ bôm bốp vào… nói: “Tự nhiên là không thua kém bọn họ rồi, ta chính là Hải Long Vương kia mà. Ta muốn làm vua của toàn bộ vùng biển này, ta muốn khiến cho mấy con rồng đó đều phải ngưỡng mộ ghen tị với ta.”
Phong Minh mang vẻ mặt vui mừng vỗ vỗ vào… à, vảy của Hải Long Vương, nói: “Như vậy mới đúng chứ, ta và Bạch đại ca cùng các bằng hữu khác đều sẽ giúp ngươi.”
Hải Long Vương càng thêm sục sôi chiến ý rồi. Gã nhất định phải chinh phục toàn bộ cái Thương Hải Cảnh này, để toàn bộ Thương Hải Cảnh đều biến thành địa bàn của Hải Long Vương gã.
Ừm, tốt lắm, Phong Minh ở trong lòng tự vỗ tay tán thưởng bản thân một cái.
Nhìn xem, bản thân hắn còn chưa cần phải ra sức dụ dỗ gì nhiều mà tự Hải Long Vương đã muốn đi làm rồi.
Trong mắt Bạch Kiều Mặc tràn ngập ý cười, ừm, mọi người đều rất có kình lực làm việc.
Dĩ nhiên, trước mắt phải rút lấy nguyên mạch trên cái địa bàn này cái đã.
Rút như thế nào? Nếu là trước đây khi chưa có không gian thì muốn làm đến bước này có lẽ độ khó rất lớn, nhưng hiện tại đã có không gian rồi thì đơn giản hơn nhiều.
Chỉ cần dung hợp nguyên mạch vào với không gian là được, thực ra cũng giống như việc cắt gọt một miếng đất trong không gian linh thảo trước đây vậy thôi.
Bạch Kiều Mặc và Phong Minh cùng hợp lực, hồn lực dung hợp của hai người bao bọc toàn bộ nguyên mạch lại.
“Ầm ầm ầm”, đáy biển bên này bắt đầu chấn động kịch liệt, hải thú ở vùng lân cận lập tức tháo chạy càng nhanh hơn.
Tuy so với lần trước làm chuyện này có chút tốn sức hơn một chút, nhưng cuối cùng vẫn để cho Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đưa toàn bộ nguyên mạch vào bên trong không gian thành công.
Có một khoảng thời gian Phong Minh không cách nào tiến vào không gian được, nhưng hắn có thể cảm ứng được sự biến hóa của không gian.
Sự biến hóa này không kéo dài bao lâu, rất nhanh hồn lực đã có thể dò xét vào lại bên trong. Nguyên mạch đã dung hợp vào trong lòng đại địa, hồn lực đều có thể cảm nhận rõ ràng nguyên lực trong không khí đã nồng đậm hơn không ít.
Tử Tinh Phong là loài hiểu rõ sự biến hóa này nhất, bọn chúng đang vui vẻ bay đi bay lại trên không trung như thể đang ăn mừng vậy.
Ong Chúa cũng vội vàng bảo Phong Minh đưa nó vào trong không gian, dẫn theo một đại đàn Tử Tinh Phong bắt đầu tuần tra địa bàn của mình.
Cuối cùng nó truyền âm cho Phong Minh, biểu thị cũng tạm chấp nhận được đi, nếu như có thể kiếm thêm một cái nguyên mạch nữa đưa vào thì môi trường có thể trở nên tốt hơn, bảo Phong Minh vị chủ nhân không gian này phải tiếp tục nỗ lực cố gắng hơn nữa.
Phong Minh dở khóc dở cười đem cái ý tứ này nói cho Bạch Kiều Mặc biết, người sau cũng bật cười lắc đầu.
Tạm thời trấn an ổn thỏa Ong Chúa là được rồi. Nguyên mạch đúng là có thể cân nhắc tiếp tục tìm kiếm một cái nữa, không vì Tử Tinh Phong thì cũng phải vì đám linh thảo đang sinh trưởng trong không gian.
Thiếu đi nguyên mạch, địa bàn cũ của con cá mập đen kia cũng coi như bỏ đi. Hải Long Vương lại dẫn theo ba anh em hải xà quay trở về.
Gã sắp sửa bắt đầu đại kế hoạch chinh phục Thương Hải Cảnh vĩ đại của mình rồi.
—