← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 559: Hải Long Vương tàn bạo

23 min read 29.08.2026

 

Hải Đại tuy không khóc thành tiếng, nhưng có một đầu hải thú vừa thấy hai người một rồng đến nơi liền oa oa khóc lớn.

Tiếng khóc kia chấn đến mức khiến đầu óc người ta choáng váng, hơn nữa cái đầu lớn của con hải thú này còn cọ cọ vào người Phong Minh.

Kết quả là vừa cọ một cái, nó đã đẩy Phong Minh văng ra thật xa trong làn nước biển. Con hải thú này lập tức ngơ ngác, nó đâu có muốn đẩy người ta bay đi chứ, nó chỉ muốn từ trên người tu sĩ nhân tộc này cọ chút lợi ích để chữa thương thôi mà.

Phong Minh dở khóc dở cười, chỉ đành tự mình bơi ngược trở lại. Con hải thú này hắn đương nhiên nhận ra, chẳng phải chính là con cá voi sát thủ từng mở sòng làm cái, ôm trọn tiền cược trên địa bàn của ba anh em nhà hải xà trước đây sao.

Không ngờ con cá voi sát thủ này lại khá giảng nghĩa khí, vẫn đi theo bên cạnh ba anh em hải xà chứ không tháo chạy một mình.

Có điều trên người nó cũng đầy thương tích, cái đuôi bị cắn đứt mất một nửa, đến nay vẫn chưa mọc lại được.

Hải Long Vương lại chẳng hề khách khí, vung đuôi quất một phát khiến con cá voi sát thủ này bay ra thật xa, đồng thời ồm ồm nói: “Bộ đang thi xem lực khí của ai lớn hơn hay sao? Mà không biết nhìn ngó chút gì hết vậy.”

Cá voi sát thủ mếu máo bơi trở lại, lần này không dám cọ vào người Phong Minh nữa, nhưng cứ lượn lờ quanh hắn trong nước biển, cố gắng để Phong Minh nhìn thấy phần cơ thể tàn khuyết của mình.

Phong Minh thế mà lại nhìn ra được thần sắc “uỷ khuất ba ba” từ trên khuôn mặt của một con cá voi sát thủ.

Phong Minh còn có thể làm sao nữa, đành phải móc ra một bình đan dược chữa thương lục phẩm ném qua. Cá voi sát thủ lập tức “mặt mày hớn hở” ngậm lấy bình đan dược, suýt chút nữa là reo hò thành tiếng.

Chiến lược của nó quả nhiên có hiệu quả, nó vẫn là con hải thú thông minh nhất.

Phong Minh cũng ném cho Hải Đại một bình, Hải Đại cũng rơm rớm nước mắt, hai tu sĩ nhân tộc này đúng là đại hảo nhân.

Trong một sơn động dưới đáy biển, Phong Minh và mọi người đã nhìn thấy Hải Nhị và Hải Tam. Trên người Hải Nhị bong tróc không ít vảy, trông thương tích đầy mình.

Hải Tam còn thảm hơn, gần nửa phần thân dưới đã biến mất, hoàn toàn là một bệnh binh trọng thương.

Thấy Hải Long Vương xuất hiện, nước mắt của Hải Tam bộp bộp rơi xuống, gã cứ ngỡ trước khi nuốt chửng hơi tàn sẽ không còn cách nào được gặp lại lão đại nữa.

Một con hải xà rơi nước mắt, cảnh tượng này thật khiến người ta không biết phải hình dung thế nào. Phong Minh dứt khoát ném cho Hải Nhị và Hải Tam mỗi đứa một bình đan dược chữa thương.

Hắn có thể làm sao được chứ? Tổng không thể không đoái hoài đến đám đàn em mà Hải Long Vương đã nhận nhận sao.

Hải Long Vương tức giận giáo huấn đàn em: “Thật vô dụng, bị đám hải thú khác bắt nạt đến mức này mà chỉ biết mếu máo khóc lóc. Có thời gian khóc lóc thế này thì đã sớm đánh trả lại rồi.”

Hải Đại lập tức bày tỏ quyết tâm: “Lão đại, sau khi tụi em uống đan dược dưỡng tốt vết thương sẽ lập tức đánh trả lại, tuyệt đối không làm mất mặt lão đại.”

Hải Long Vương tâm tình hơi tốt lên một chút: “Vậy còn nghe được.”

Phong Minh muốn che mặt, đây rốt cuộc là cái kiểu gì vậy chứ, biết rõ đánh không lại mà không biết đường đi đường vòng hay sao?

Thôi bỏ đi, hiện tại Hải Long Vương đã trở lại, tự nhiên có đủ thực lực để dẫn đám đàn em đi cướp lại địa bàn đã mất.

Hải Long Vương vẫn còn nhớ chuyện của chủ nhân Phong Minh cùng với Ong Chúa, bởi vì gã cũng muốn ăn mật ong chúa và sữa ong chúa, thế nên chuyện của Ong Chúa cũng chính là chuyện của gã.

Gã hỏi: “Tụi bây có biết trong vùng biển này nơi nào có nguyên mạch vô chủ không? Chủ nhân của ta đang cần.”

Ba anh em hải xà đều không màng tới việc chữa thương, vội vã trước cái vội của lão đại, lập tức đáp: “Trên địa bàn cũ của mấy con cá mập đen kia có nguyên mạch đó lão đại, tới cướp nguyên mạch của tụi nó đi.”

“Đúng đó, đúng đó, bây giờ địa bàn đó đang do đám đàn em được cá mập đen thu nhận chiếm giữ, tụi mình tới cướp đi.”

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn nhau một cái, không ngờ lại có chuyện tốt như vậy, đang muốn có nguyên mạch thì nguyên mạch liền tự dẫn xác tới.

Cướp nguyên mạch trên địa bàn của cá mập đen, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chẳng có chút cắn rứt lương tâm nào, kẻ đi cướp của người khác thì sớm muộn cũng bị người khác cướp lại mà thôi.

Còn như nguyên mạch trên địa bàn của ba anh em hải xà thì Phong Minh lại ngượng ngùng không tiện ra tay.

“Được, tụi bây mau chóng chữa thương đi, chữa thương xong xuôi tụi mình sẽ giết trở lại, rồi đi cướp sạch địa bàn cũ của cá mập đen.”

“Quá tốt rồi lão đại, giết trở lại thôi!” Ba con hải xà và một con cá voi sát thủ đều vô cùng phấn chấn đáp lời.

Có đan dược chữa thương loại tốt, đặc biệt lại còn là cực phẩm đan, tốc độ hồi phục của mấy con bệnh binh cực kỳ nhanh chóng.

Chưa đầy nửa ngày sau, đứa nào đứa nấy đều tinh thần phấn chấn hẳn lên, những chiếc vảy bị bong tróc đã mọc lại như cũ, ngay cả cái đuôi bị thiếu của cá voi sát thủ và Hải Tam thế mà cũng mọc mới ra ngoài.

Khả năng tái sinh của hải thú mạnh hơn nhân tộc nhiều, chẳng cần đến đan dược đặc thù gì.

Dĩ nhiên, trong đan dược chữa thương mà Phong Minh cho tụi nó cũng ẩn chứa không ít sinh cơ, cho nên mới có được hiệu quả thần tốc đến vậy.

Đứa nào đứa nấy hưng phấn tột cùng, tru tréo gầm rú om sòm, không nhịn nổi nữa mà muốn giết trở lại để cướp địa bàn về.

Đây không chỉ đơn thuần là vấn đề địa bàn, mà còn là vấn đề thể diện của tụi nó.

Địa bàn bị cướp mất, lọt vào mắt đám hải thú khác thì chính là sự vô năng của ba anh em hải xà tụi nó.

Hải Long Vương rất có dáng dấp của một lão đại, nói: “Được, giết trở lại ngay.”

Ba hải xà và một cá voi sát thủ liền lập tức xung phong đi đầu tiên, Hải Long Vương ở phía sau thong dong đi theo.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc rơi lại cuối cùng, Tiểu Tinh lại càng lười biếng bò ngược về trên vai Phong Minh, đến bơi cũng lười chẳng buồn bơi.

Toán quân này khí thế đùng đùng, làm kinh động đến những con hải thú khác đi ngang qua trên suốt dọc đường. Biết được ba anh em hải xà bị cướp mất địa bàn lại muốn giết trở về, thế là không ít hải thú bèn bám đuôi theo sau để xem náo nhiệt.

Hải thú cũng biết buôn chuyện hóng hớt, chứ đâu phải chỉ có con người mới thế.

Vì vậy, khi toán quân rầm rộ tiến đến địa bàn cũ thì đội ngũ hải thú đi theo hóng hớt phía sau đã vô cùng tráng lệ rồi.

Phong Minh trà trộn ở bên trong nhìn mà cạn lời hết sức, đám gia hỏa này vì muốn xem náo nhiệt mà đến mạng sống cũng không cần nữa hay sao?

Trận thế lớn như vậy, các thành viên của gia tộc cá mập đen đương nhiên đều đã biết trước từ sớm, có vài con hải thú nhát gan đã đi mật báo cho tụi nó rồi.

Một con cá mập đen thất cấp nhe ra một hàm răng sắc nhọn: “Ba con hải xà kia thế mà còn dám dẫn xác dẫn hồn trở lại, vừa vặn mấy ngày nay thức ăn không được ngon cho lắm, vậy thì lấy ba con hải xà này làm bữa điểm tâm đi.”

“Lão đại, nghe đám hải thú bên ngoài bàn tán kìa, lão đại mà ba anh em hải xà nhận nhận đã trở lại rồi, có lão đại đó chống lưng nên ba anh em hải xà mới dám vác mặt về đây.”

Cá mập đen thất cấp cười nhạo: “Lão đại? Trước mặt hắc sa ta đây mà dám xưng lão đại sao? Hắc sa ta ngược lại muốn xem thử gã có bản lĩnh gì mà đòi làm lão đại của lũ hải xà, đi, ra ngoài săn mồi thôi!”

“Rõ, lão đại.”

Cá mập đen thất cấp cũng là lão đại của đàn cá mập đen, đối với lão đại của ba anh em hải xà thì gã hoàn toàn chẳng coi ra gì.

Năm con cá mập đen cùng lúc xuất động, thân hình hộ pháp khổng lồ lập tức che khuất khiến ánh sáng ở vùng nước biển này tối sầm lại, mang đến cảm giác áp bách cực kỳ mãnh liệt cho các hải thú khác.

Đám hải thú nhát gan lập tức cút ra thật xa, tụi nó đâu có dám ở lại, ở lại thì cũng chỉ có số làm bia đỡ đạn mà thôi.

Ba con hải xà và cá voi sát thủ vừa nhìn thấy năm con cá mập đen kia thì mắt liền đỏ ngầu lên. Cướp địa bàn của tụi nó, tương đương với việc nhân tộc bị giết cha hại mẹ, đó là mối thù sinh tử không đội trời chung.

“Cá mập đen ở đây rồi, các anh em, xông lên, cắn chết tụi nó!”

“Xông lên, cướp lại địa bàn của tụi mình!”

“Ta phải cắn đứt đuôi của tụi nó để báo thù cái đuôi bị đứt của ta!”

Ba con hải xà và cá voi sát thủ gào thét một trận rồi hung mãnh lao thẳng lên. Con cá voi sát thủ kia lại càng giống như một quả bom đại bác, vèo một phát đã phóng tới trước mặt một con cá mập đen.

Phải nói rằng cá voi sát thủ là đứa thông minh nhất, nó chọn đúng con cá mập đen có thực lực yếu nhất mà đánh.

Nhờ tốc độ cực nhanh, nó lấy đầu đâm sầm vào, dưới sự va chạm kịch liệt đó, con cá mập đen kia bị choáng váng đầu óc, cá voi sát thủ lại thừa cơ hội này dùng hàm răng sắc nhọn của mình tấn công vào những vị trí hiểm yếu của cá mập đen, ví dụ như mắt và đầu.

Chiêu này so với việc ba con hải xà chỉ biết dùng cự lực càn quét thì mạnh hơn nhiều rồi. Ba con hải xà cùng lúc xông qua, chớp mắt đã bị bốn con cá mập đen còn lại bao vây vào giữa, nhìn cái trận thế đó rõ ràng là đang đùa giỡn tụi nó.

Mà ưu thế thực lực của Hải Đại cũng không thể hiển hiện ra được, bởi vì gã vừa lên đã bị con cá mập đen thất cấp kia nhắm vào, căn bản không thể ngó ngàng gì tới hai đứa em trai của mình được nữa.

Hải Long Vương nhìn mà không nỡ nhìn thẳng, đám đàn em này đứa nào đứa nấy đều ngu ngốc vụng về hết chỗ nói. Gã là lão đại mà còn không xuất đầu lộ diện thì đàn em lại sắp sửa bị thương nữa cho xem.

Hải Long Vương tức giận gầm thét lên một tiếng, tiếng rồng ngâm đột ngột vang lên chấn động đến mức khiến động tác của đám hải thú tại hiện trường đều bị khựng lại vài nhịp.

Hải Long Vương thừa cơ phi thân lao ra, vung một vuốt tát thẳng lên đầu con cá mập đen thất cấp kia.

“Dám bắt nạt đàn em của Hải Long Vương ta, con cá mập đen kia ngươi chán sống rồi! Không biết ba anh em hải xà là do Hải Long Vương ta bảo kê hay sao?”

Tát một vuốt vẫn chưa bõ tức, gã bồi thêm vài vuốt nữa. Con cá mập đen thất cấp kia cuối cùng cũng phản ứng lại được, nhưng trong nhất thời nửa khắc lại không cách nào thoát khỏi móng vuốt rồng của Hải Long Vương.

Gã dĩ nhiên từng nghe nói ba anh em hải xà có nhận một lão đại, nhưng lão đại đó chẳng phải đã rời đi từ sớm rồi sao, hơn nữa nghe đồn lão đại đó cũng chỉ có thực lực lục cấp, làm sao so bì được với thất cấp như gã?

Nhưng hiện tại là có chuyện gì thế này? Không chỉ có huyết mạch áp chế gã, mà thực lực đối phương cũng là thất cấp. Cá mập đen thất cấp chưa đánh đã sinh lòng khiếp sợ.

Hải Đại cũng gào rú lên theo, lão đại đúng là lợi hại! Gã quay đầu lại giúp đỡ hai người em Hải Nhị và Hải Tam, tình thế nghiêng về một bên vừa rồi lập tức được xoay chuyển.

Đám hải thú đi theo phía sau xem náo nhiệt bắt đầu xôn xao bàn tán rì rầm.

“Vừa rồi là tiếng rồng ngâm sao? Lão đại của ba anh em hải xà là rồng à? Nhưng nhìn bề ngoài trông cũng giống hải xà y hệt tụi nó mà?”

“Có lẽ trong huyết mạch của con hải xà đó có pha lẫn huyết mạch long tộc?”

Trở lại vùng biển này, Hải Long Vương cũng không bại lộ thân phận long tộc, hình dáng hiển lộ ra ngoài vẫn là một con hải xà.

“Có điều vị lão đại này đúng là lợi hại thật nha, nhìn gã vung một vuốt đã tát cho con cá mập đen lão đại kia hoa mắt chóng mặt luôn rồi.”

Mà hình như có gì đó sai sai, hải xà làm gì có móng vuốt đâu, tại sao vị lão đại này mang ngoại hình hải xà mà lại có móng vuốt sắc bén như vậy? Trông kỳ kỳ quái quái sao ấy.

Không lâu sau, vùng nước biển này đã bị đám hải thú đang hỗn chiến lao vào nhau làm cho đục ngầu lên. Đứng trên mặt biển có thể nhìn thấy nơi này cuộn lên những làn sóng thần khổng lồ, không một con thuyền hải hành nào có thể đi qua đây được.

Rất nhanh, trong làn nước biển cuộn trào đã nhuốm lên sắc đỏ tươi, đó là một cú quất đuôi rồng của Hải Long Vương khiến con cá mập đen thất cấp phải hộc máu.

Cùng là thất cấp, nhưng Hải Long Vương lại có thể nghiền ép cá mập đen thất cấp một cách tuyệt đối.

Cá mập đen càng đánh càng kinh hãi, cuối cùng đều muốn tìm đường tháo chạy. Thực lực càng mạnh thì lại càng không muốn chết, tiếp tục ở lại đây thì chỉ có con đường chết mà thôi, gã đến đám đàn em cũng chẳng thèm đoái hoài tới nữa rồi.

Thế nhưng Hải Long Vương lại chính là đang mang ý định lấy tên kia ra để lập uy. Gã không thể nào ở lại đây mãi được, nếu không lấy con cá mập đen thất cấp này ra lập uy thì sau này đàn em của gã chẳng phải là ai gặp cũng dám bắt nạt hay sao?

“Muốn chạy hả? Mơ đi, để mạng lại đây!”

Hải Long Vương vung một vuốt chộp tới, xé toạc một mảng thịt lớn trên người cá mập đen thất cấp.

Lại thêm một vuốt nữa phóng qua, nước biển càng thêm đỏ thẫm. Hải Long Vương vào khắc này hiển hiện ra vô cùng hung tàn hung bạo.

Ba anh em hải xà nhìn mà hưng phấn tột cùng, còn đám hải thú vây quanh xem náo nhiệt thì nhìn mà phát khiếp.

Cuối cùng, con cá mập đen thất cấp này đã bị Hải Long Vương sống sờ sờ mà xé xác chết tươi.

Phong Minh nhìn mà lắc đầu: “Đúng là quá hung tàn rồi, Hải Long Vương cũng thiệt là, có cần thiết phải làm cho cảnh tượng trở nên máu me be bét như vậy không chứ?”

Bạch Kiều Mặc bật cười nói: “Cuộc chiến sinh tử giữa hải thú và hoang thú làm sao mà không đẫm máu cho được.”

Đây mới chính là bản tính của tụi nó.