Chương 554: Náo mạch quặng
Thời điểm nửa đêm, rất nhiều quặng nô đã được giải trừ Cấm Nguyên Khuyên tràn đầy hy vọng chờ đợi, lúc này không một ai còn có tâm trí đâu mà buồn ngủ nữa.
“Thời gian sắp đến rồi, tại sao bên ngoài vẫn chưa có động tĩnh gì?”
“Sắp rồi, kiên nhẫn thêm chút nữa.”
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đi tới bên ngoài động phủ tạm thời của vị trưởng lão Dung Hợp cảnh đỉnh phong kia, đồng thời thả Kim Tử và Tiểu Tinh ra ngoài.
Hải Long Vương tỏ vẻ không vui, thời khắc quan trọng như thế này, làm sao có thể thiếu đi vị có chiến lực mạnh nhất là nó được? Đáng tiếc trừ phi nó muốn rời đi cùng Long tộc, bằng không thì chỉ có thể nghẹn khuất ở trong không gian mà thôi.
Ong Chúa cũng y y nha nha muốn ra ngoài góp vui, nó là thất cấp Tử Tinh Phong Vương, đáng tiếc cũng không được chấp thuận. Tử Tinh Phong Vương vừa lộ diện thì còn ai mà không đoán ra được truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối đã rơi vào tay Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chứ?
Phong Minh bày ra tư thế nhìn về phía trước không hề chùn bước, hạ lệnh: “Chúng ta chủ yếu là kiềm chế tên trưởng lão này, tranh thủ thời gian cho các tu giả khác đào thoát khỏi quặng động. Động thủ!”
Một tiếng lệnh hạ xuống, hai người hai thú đồng loạt ra tay, các loại linh phù cứ như không tốn tiền mà nện thẳng về phía động phủ đang bị bọn họ bao vây, bên ngoài đốn thời vang lên một chuỗi tiếng nổ đùng đoàng kinh thiên động địa.
Tạ Anh Hoa và Lâm Ý liền canh giữ ở chỗ trận pháp bên kia, dựng tai lên nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Vừa nghe thấy tiếng nổ ầm ầm bên ngoài, hắn liền kêu lên: “Nghe thấy chưa? Bên ngoài đánh nhau rồi, chúng ta xông ra ngoài thôi!”
Tạ Anh Hoa và Lâm Ý đi tiên phong xông lên phía trước nhất, cũng là để làm gương cho các tu giả khác, lo lắng có người bị giam giữ thời gian quá lâu nên không dám bước ra bước đi đó. Có hai người họ dẫn đầu, các tu giả khác cũng đỏ hồng cả mắt mà xông ra ngoài.
Tình hình ở mấy chỗ quặng động khác cũng diễn ra như vậy, cuối cùng cũng giành lại được tự do, không ai còn nguyện ý ở lại trong quặng động để sống những ngày tháng tối tăm không thấy hy vọng nữa. Ở bên ngoài dù cho có sống thêm được một ngày, không, một canh giờ cũng là tốt lắm rồi.
Trong tiếng nổ ầm ầm, một bóng người giận dữ xông ra ngoài, tiếng gào thét vang vọng khắp cả khu vực mạch quặng này: “Ai? To gan lớn mật, dám đến địa bàn của ngũ đại tông môn gây hấn sinh sự?”
“Nện tiếp!”
Phong Minh lúc này làm sao có thể tốn nhiều lời với lão già này, lại một tiếng lệnh hạ xuống, linh phù và trận bàn bộc phá lại tiếp tục nện về phía bóng người kia. Linh phù thì cũng thôi đi, trận bàn bộc phá này là do đích thân Bạch Kiều Mặc chế tạo, đạt tới cấp bậc thất phẩm, uy lực khi phát nổ kinh người vô cùng. Cho nên mặc cho vị trưởng lão kia tự phụ vào thực lực của mình thì cũng trong nháy mắt bị nổ cho mặt mũi đầy tro bụi, phun ra một ngụm máu.
Điều này lại càng chọc giận vị trưởng lão Dung Hợp cảnh đỉnh phong này, tức giận đến mức oa oa kêu to, cũng đã nhìn rõ kẻ tập kích mình là ai. Hóa ra lại là hai tu giả Dung Hợp cảnh sơ kỳ cùng với hai con thú cưng, nhìn kỹ lại một cái, trưởng lão này không chỉ kinh nộ mà trong lòng còn sinh ra một cổ hỷ ý, nhưng lại có chút không dám tin.
“Là các ngươi, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc?! Làm sao có thể là các ngươi? Các ngươi làm sao có thể là tu vi Dung Hợp cảnh?”
Lệnh truy nã treo thưởng của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc được dán khắp nơi trên địa bàn của ngũ đại tông môn, là trưởng lão của ngũ đại tông môn, làm sao có thể không quen thuộc với hai vị này, không biết bọn họ dung mạo thế nào. Hiện tại hai người này lại tự chui đầu vào lưới, điều này khiến cho đám tu giả ngũ đại tông môn vốn luôn không tìm thấy mục tiêu làm sao có thể không vui mừng, nhưng tu vi của hai người thực sự khiến lão kinh hãi.
Mới bao nhiêu thời gian trôi qua đâu, hai người này cho dù có thiên tài đến mấy thì Khai Hồn cảnh là đã kịch trần rồi, Dung Hợp cảnh dễ dàng đột phá như vậy sao?
Cuối cùng lại là sự giận dữ, hai tên khốn kiếp này quá mức kiêu ngạo cuồng vọng rồi, trước đó đã làm mất mặt ngũ đại tông môn như vậy, khiến cho ngũ đại tông môn bị các thế lực khác chê cười một trận ra trò, hiện tại bọn họ lại còn dám chạy về đây quấy phá mạch quặng. Điều này đại biểu cho cái gì? Đại biểu cho hai tên khốn này căn bản không để ngũ đại tông môn vào trong mắt, không những không trốn đi thật xa mà còn dám chạy về đại náo mạch quặng.
“Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đáng chết, xem các ngươi lần này còn muốn trốn đi nơi nào!”
Phong Minh vừa nện trận bàn vừa khích tướng lão: “Ai nói là muốn trốn chứ? Tiểu gia ta ngay trước mắt các ngươi mà lượn lờ nè, các ngươi cũng có tìm ra được chúng ta đâu, ngũ đại tông môn cái gì chứ, ta thấy là ngũ đại phế vật thì đúng hơn.”
Một bộ phận tu giả chạy ra ngoài liền nghe thấy thanh âm trên nửa tầng không, đồng thời cũng nghe rõ ràng tu giả cứu bọn họ ra tên gọi là gì. Hóa ra một người tên Phong Minh, một người tên Bạch Kiều Mặc, bọn họ đã ghi nhớ kỹ, sẽ nhớ thật kỹ trong lòng. Nghe bọn họ gọi ngũ đại tông môn thành ngũ đại phế vật, tu giả trốn thoát ra nghe thấy chỉ cảm thấy thống khoái vô cùng, thật hy vọng có một ngày ngũ đại tông môn này thật sự biến thành ngũ đại phế vật.
Hống hống, mấy con rồng không thể chờ đợi thêm được nữa liền nhảy xổ ra, nhân tu tên Phong Minh kia nói chuyện quá mức thú vị rồi. Một trong số các con rồng bay lên nửa tầng không liền gào thét loạn xạ: “Hống hống, ngũ đại phế vật, ngũ đại phế vật.”
Ban đầu vị trưởng lão Dung Hợp cảnh đỉnh phong kia suýt chút nữa bị lời của Phong Minh làm cho tức chết, ngũ đại phế vật cái gì chứ, hai tên khốn kiếp này dám sỉ nhục ngũ đại tông môn của bọn họ như vậy, thật sự là đáng chết. Đang chuẩn bị tung ra đại chiêu dốc toàn lực xuất kích thì liền nghe thấy tiếng rồng hống vang lên, sau đó liền kinh hãi phát hiện ra, không biết từ đâu nhảy ra mấy con rồng, đột nhiên trong nháy mắt hiện ra thân hình khổng lồ.
Điều này khiến lão làm sao không đoán ra được, mấy con rồng này đã sớm mai phục ở nơi này rồi chứ gì, lão thậm chí đến cả bọn họ tới từ lúc nào cũng không hề hay biết. Càng thêm kinh khủng chính là khí tức của một con rồng trong số đó, lại là Niết Bàn cảnh, hơn nữa con rồng đó đang lao thẳng về phía lão mà bay tới.
Cho dù là rồng cùng giai đối đầu với chính mình thì trưởng lão này cũng không có lòng tin là có thể thắng được, huống chi là rồng cao hơn một giai, trưởng lão này theo bản năng liền quay đầu muốn bỏ chạy ra ngoài. Long tộc đáng chết, lại dám vượt giới nhúng tay vào nội bộ sự vụ của tông môn nhân tu.
Đợi sau khi lão trốn thoát được, nhất định phải triệu tập một lượng lớn thế lực nhân tu, hướng Long tộc đưa ra kháng nghị nghiêm trọng.
Đáng tiếc một cái đuôi rồng liền quất thẳng về phía lão, trưởng lão này thảm hại hét lên một tiếng liền bị quất bay ra ngoài.
Tu giả trốn ra từ trong quặng động đang dựa theo kế hoạch ban đầu mà bỏ trốn về khắp bốn phương tám hướng, không thể lãng phí cơ hội đại hảo mà hai vị ân nhân đã tạo ra cho bọn họ. Cho dù bọn họ có muốn ở lại giúp một tay thì cũng chỉ có thể kéo chân sau mà thôi, bởi vì bọn họ tuy đã được tháo bỏ Cấm Nguyên Khuyên nhưng thực lực cũng chưa khôi phục được bao nhiêu. Phần lớn tu giả Nguyên Đan cảnh, có khi chiến lực còn chẳng bằng Nguyên Dịch cảnh, ở lại để làm bia đỡ đạn sao?
Chạy được nửa đường liền nghe thấy tiếng rồng ngâm, kinh động đến mức một số tu giả liền quay đầu nhìn lại phía sau, cái nhìn này liền khiến bọn họ sững sờ kinh hãi. Bọn họ đã nhìn thấy cái gì? Nhìn thấy trên không trung xuất hiện mấy con rồng uy vũ hùng tráng.
“Mau nhìn xem, lại có rồng xuất hiện kìa.”
“Mấy con rồng này cũng là tới để giúp chúng ta sao?”
“Nhìn kìa, con rồng đó đã đấu với tên trưởng lão kia rồi.”
Nhìn thấy vị trưởng lão cao cao tại thượng không thể địch nổi kia, vừa chạm mặt một cái liền bị đuôi rồng quất bay ra ngoài, những tu giả này thật sự muốn reo hò một tiếng.
Long tộc đã ra mặt rồi thì không còn việc gì của đám người Phong Minh nữa, Phong Minh liền để Kim Tử và Tiểu Tinh đi giúp đỡ những tu giả đang chạy trốn. Động tĩnh lớn như thế này, đệ tử ngũ đại tông môn lưu thủ ở đây có khả năng sẽ tỉnh lại.
Kim Tử tới rất đúng lúc, vừa vặn có một tên đệ tử tỉnh lại liền phát hiện ra cục diện hỗn loạn tại hiện trường và đám quặng nô đang vội vã nhảy ra ngoài. Đó chính là quặng nô, lại dám chạy trốn, tên đệ tử này lập tức ra tay công kích, bất luận sống chết. Kim Tử bay tới nhìn thấy thế thì làm sao được, há miệng liền phun ra một đoàn hỏa diễm, hỏa diễm rơi xuống người tên đệ tử kia, lập tức bao bọc lấy toàn thân hắn. Tên đệ tử kia phát ra tiếng thảm khiếu, nhưng chẳng mấy chốc đã bị thiêu rụi đến mức ngay cả tro tàn cũng không còn sót lại. Cảnh tượng này khiến người ta nhìn thấy mà giật mình một cái, con chim màu vàng này quá mức đáng sợ rồi, tuy nhiên những tu giả kia lại được cứu mạng, có người vội vã nói lời cảm tạ rồi tiếp tục cắm đầu chạy trốn ra ngoài.
Tiểu Tinh cũng chạm trán với mấy tên đệ tử cùng nhau tỉnh lại, bọn họ cũng hướng về phía những người đang chạy trốn mà phát động công kích. Tiểu Tinh lập tức nhảy qua chắn trước người những tu giả đó, công kích của mấy tên đệ tử tất cả đều rơi trên mai rùa của Tiểu Tinh, tiếng đinh đinh đương đương vang lên vài tiếng, đến cả phòng ngự mai rùa của Tiểu Tinh cũng không phá nổi. Những tu giả kia cứ ngỡ khắc tiếp theo là phải mất mạng rồi, nào ngờ lại hào phát vô thương, một con rùa trong suốt lấp lánh đem toàn bộ công kích đỡ hết lại.
“Đa tạ tiền bối đã cứu mạng.” Đừng nhìn chỉ là một con Huyền Tinh Quy, nhưng khí tức tiết lộ ra lại thâm trầm vô cùng, thực lực khẳng định không yếu.
“Mau đi đi, chủ nhân của ta bảo ta chặn bọn họ lại.”
“Đa tạ ân nhân.”
Vừa nói đến chủ nhân, những tu giả này liền minh bạch lai lịch của Huyền Tinh Quy rồi, là sủng thú bên cạnh ân nhân. Còn đợi cái gì nữa, tăng nhanh tốc độ chạy trốn ra ngoài, tuyệt đối không thể lãng phí cơ hội đại hảo này.
Mấy tên đệ tử kia phát tàn mà gia tăng công kích, đáng tiếc bọn họ cho dù có tiêu hao sạch sẽ toàn bộ nguyên lực toàn thân thì cũng không có khả năng đột phá tầng phòng ngự này. Mấy tên đệ tử này sắp phát điên rồi, nhìn hiện trường liền có thể đoán ra được, không phải là một nhóm nhỏ quặng nô bỏ trốn, mà là toàn bộ quặng nô đều đã chạy ra ngoài rồi. Đợi đến khi người ta chạy sạch sành sanh, đám đệ tử bọn họ trở về tông môn thì làm gì có quả ngọt nào để ăn chứ? Ngặt nỗi lại còn có mấy con rồng nhảy ra quấy rối. Trong lúc hỗn loạn, những đệ tử tỉnh lại này cũng nghe thấy tu giả dẫn đầu cứu người gây chuyện là ai rồi. Cái tên đó đối với đệ tử ngũ đại tông môn vô cùng quen thuộc, chính là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, hai tên khốn kiếp chạy lên từ hạ giới.
Mấy con rồng kia liền vây khốn vị trưởng lão Dung Hợp cảnh đỉnh phong ở chính giữa, đem lão ra làm quả cầu mà dùng đuôi quất qua quất lại. Phong Minh và Bạch Kiều Mặc còn tìm kiếm khe hở để nện trận bàn bộc phá lên người vị trưởng lão này, trưởng lão này đều hận không thể lập tức chết quách đi cho xong.
Một con rồng chạy tới bên cạnh Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, ồm ồm nói: “Có cần quất chết cái tên trưởng lão này luôn không?”
Phong Minh đảo đảo tròng mắt, thầm nghĩ con rồng này ra tay vẫn có chừng mực, không phải là kẻ không có não, ước chừng lúc ra ngoài thì cao tầng Long tộc cũng đã dặn dò kỹ lưỡng rồi. Hắn nói: “Đừng quất chết nha, quất cho nửa sống nửa chết là được rồi, tránh để nhân tu thừa cơ phát nạn hướng quý tộc.”
Con rồng này đốn thời kêu lên: “Ngươi quả là một nhân tu tốt.”
Bạch Kiều Mặc khẽ giật giật khóe miệng.
Long Khuê cũng nghe thấy lời của Phong Minh rồi, trong lòng rồng cũng cảm thấy nhân tu này khá biết thức thời, thế là thò vuốt rồng ra, hằn học hướng vị trưởng lão kia vỗ một cái, trực tiếp đem trưởng lão vỗ găm thẳng vào lòng đất nơi phế tích động phủ phía dưới, vỗ ra một cái hố sâu hoắm lớn tướng. Trưởng lão kia liền nằm sấp nơi đáy hố, xương cốt toàn thân vỡ vụn không ít, trong miệng phun ra vụn ngũ tạng, khí tức thoi thóp rồi.
Nhìn thấy vị trưởng lão này không thể động đậy được nữa, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lập tức bay về phía Long Khuê kia, ôm quyền cảm kích nói: “Đa tạ tiền bối đã rút đao tương trợ, nếu không có tiền bối và mấy vị đạo hữu Long tộc xuất hiện kịp thời, chúng ta e là rất khó hoàn thành nhiệm vụ hành động lần này, không biết sẽ phải chết mất bao nhiêu người.”
Long Khuê còn chưa kịp mở miệng, một con rồng bên cạnh đã nói: “Đúng vậy, đúng vậy, chúng ta chính là thấy chuyện bất bình, rút đao tương trợ.”
Long Khuê dùng vuốt gạt con rồng này sang một bên, ồm ồm mở miệng nói: “Cái này có là gì, chúng ta nhìn thấy rồi, là đám tông môn nhân tu này không làm việc đoàng hoàng, có vi phạm vào ước định mà Lâm Kỳ tiền bối lập ra năm xưa, chúng ta đã nhìn thấy thì không thể khoanh tay đứng nhìn.”
Bạch Kiều Mặc y cựu cảm kích nói: “Đa tạ Long tộc tiền bối đã trượng nghĩa tương trợ.”
“Đúng vậy, đúng vậy,” con rồng bị gạt ra lại bay trở về, “Long tộc chúng ta là trượng nghĩa nhất đó.”
Gân xanh trên trán Long Khuê cũng sắp giật đùng đùng lên rồi, đàn em quá mức hoạt bát cũng không phải là chuyện tốt nha, ảnh hưởng đến sự phát huy của chính mình.
—