Chương 555: Nghĩa Long
Không ít tu giả trốn thoát ra ngoài đều tận mắt chứng kiến cảnh vị trưởng lão Dung Hợp cảnh kia bị một vuốt tát thẳng xuống đáy hố. Bất kể là mấy con cự long hay là sủng thú bên người ân nhân, tất cả đều đại phát thần uy.
Mấy tên đệ tử thuộc ngũ đại tông môn ngày thường cao cao tại thượng, giờ đây đứng trước mặt những tồn tại này lại yếu ớt tới mức chịu không nổi một kích.
Không ít người lệ tuôn đầy mặt, hướng về phía mấy con cự long cùng hai vị ân nhân hành một đại lễ, sau đó quệt nước mắt, vội vã chạy trốn ra ngoài.
Đến cả dị tộc xem ra còn có lương tâm hơn đồng loại của bọn họ. Họ nhìn rất rõ ràng, đêm nay họ có thể thoát ra mà không tổn hao một binh một chốt nào, phần lớn là nhờ có tộc rồng dị tộc nhúng tay vào. Bất kể chúng mang mục đích gì, đối với đám quặng nô này đều có ân tình.
Bạch Kiều Mặc ném ra một trận pháp, tạm thời khốn trụ vị trưởng lão kia, tránh để lão gọi người của ngũ đại tông môn tới gây thêm phiền phức. Hơn nữa làm vậy cũng giúp những tu giả kia chạy được xa hơn một chút, tốt nhất là chạy khỏi địa bàn của ngũ đại tông môn.
Long Khuê lơ lửng giữa không trung, hai trảo trước khoanh lại: “Tiếp theo phải làm gì?”
Phong Minh nói: “Đợi mọi người thoát ra hết, chúng ta sẽ đánh sập mạch khoáng của bọn chúng.”
Long Khuê nghiêng đầu rồng, nói: “Chuyện này dễ thôi, ta một vuốt là có thể vỗ sập rồi.”
Mấy con cự long khác cũng không chịu yếu thế: “Chúng ta cũng làm được.”
Bạch Kiều Mặc chắp tay nói: “Vậy làm phiền Long Khuê tiền bối cùng mấy vị Long đạo hữu rồi.”
“Cứ giao cho chúng ta.” Từng con cự long dùng long trảo vỗ bôm bốp lên ngực rồng bảo đảm.
Một canh giờ sau, tất cả tu giả lưu lạc thành quặng nô còn sống sót đều đã chạy thoát ra ngoài. Tạ Anh Hoa và Lâm Ý không rời đi, mà ở lại ngay bên ngoài động quặng.
“Hống hống, chúng ta tới đây.”
Mấy con cự long dị thường hưng phấn, bọn chúng không phải đang làm chuyện xấu, mà là đang làm đại hảo sự.
Long Khuê dẫn đầu ra tay, một vuốt liền vỗ cho động quặng nguyên tinh kia đổ sụp xuống. Một tiếng nổ lớn vang trời chuyển đất, cuộn lên những trận khói bụi mịt mù.
Mấy động quặng khác cũng chịu chung số phận, một vuốt không đủ thì bồi thêm mấy vuốt, chung quy đều đạt được hiệu quả tương tự.
Phong Minh thừa cơ lẻn vào nhà kho bên cạnh, cuốn sạch toàn bộ nguyên tinh bên trong đi.
Tất nhiên cậu cũng không để Long tộc uổng công sức. Cậu thô bạo lột chiếc nhẫn trữ vật của vị trưởng lão kia ra, sau đó hai tay nâng lên, cung kính đưa tới trước mặt Long Khuê: “Đây là chiến lợi phẩm của Long tiền bối.”
Long Khuê dĩ nhiên nhìn thấy động tác thu lý nguyên tinh vô cùng lưu loát của vị song nhi này. Nhưng thấy cậu ta rất biết điều, không độc chiếm nuốt trọn một mình mà còn biết chia chút chỗ tốt cho bọn họ, Long Khuê liền nhắm một mắt mở một mắt, xem như không thấy gì.
Long Khuê nhận lấy nhẫn trữ vật, phát hiện bên trong cũng có không ít nguyên tinh, trong lòng rồng càng thêm thỏa mãn: “Tốt lắm, đây chính là chiến lợi phẩm của bản long, ai bảo lão nhi nhân tu kia vô dụng như vậy.”
Mấy con cự long đàn em khác cũng không để tâm, Long Khuê đại ca lát nữa chắc chắn sẽ chia cho bọn chúng một phần.
Con cự long hoạt bát nhất tên là Long Chương. Long Chương trong “Long chương phượng tư” (phong thái xuất chúng), ngặt nỗi lại là một con cự long ưa buôn chuyện, năng nổ hoạt bát, chẳng ăn nhập gì với cái tên.
Nó ghé sát lại hỏi: “Tiếp theo thì sao? Tiếp theo chúng ta phải làm thế này?”
Bọn chúng đương nhiên không thể chỉ làm việc tốt mà ẩn danh trị thủy được, bọn chúng phải làm cho long danh vang dội một phen.
Phong Minh đưa tay vẫy một cái, gọi Mê U Điệp đang thả bay bên ngoài trở về. Con bướm này trong mắt loài rồng chẳng khác nào một con sâu nhỏ, nhưng lúc này lại phát huy tác dụng cực lớn.
Một con Mê U Điệp ôm một khối lưu ảnh thạch bay về. Phong Minh và Bạch Kiều Mặc kiểm tra lại hình ảnh được ghi lại bên trong, ừm, những gì cần quay đều quay lại cả rồi, đặc biệt là cảnh tượng Long Khuê tiền bối cùng mấy vị Long đạo hữu đại phát thần uy.
Phong Minh hai tay dâng lưu ảnh thạch lên, nói: “Chỉ cần mang khối lưu ảnh thạch này đến địa bàn thế lực bên ngoài ngũ đại tông môn truyền bá một phen, ngũ đại tông môn sẽ không có cách nào làm khó Long tộc, hơn nữa còn có thể khiến long danh đại chấn.”
Long Chương lập tức giật lấy lưu ảnh thạch, hớn hở nói: “Chỉ đơn giản vậy thôi sao?”
Phong Minh bật cười. Thay vào là người khác thì dĩ nhiên không đơn giản thế, nhưng bọn họ là Long tộc mà, hơn nữa Long Khuê còn là bát cấp long, ở trên U Minh đại lục này, Long Khuê chính là tồn tại vô địch.
Phong Minh nói: “Đương nhiên là đơn giản như vậy rồi, việc Long Khuê tiền bối cùng mấy vị Long đạo hữu làm chính là hành vi chính nghĩa.”
Long Chương nắm chặt long trảo: “Đúng thế, chúng ta là chính nghĩa. Long Khuê đại ca, chúng ta mau đi thôi, kẻo năm cái thứ phế vật kia ra ngoài nói hươu nói vượn, làm hoen ố danh tiếng Long tộc ta.”
Long Khuê cũng thấy có lý. Tất nhiên lão không phải không nhìn ra tâm tư lợi dụng bọn họ của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, nhưng chuyện này chẳng có hại gì cho bọn họ, đôi bên cùng có lợi, cả nhà cùng vui.
Long Khuê nói: “Được rồi, vậy còn các ngươi?”
Long Chương lập tức phụ họa: “Đúng vậy đúng vậy, sau này bọn ta tìm các ngươi thế nào?”
Phong Minh nói: “Chúng ta lưu lại phương thức liên lạc với nhau đi.”
Long Chương vui mừng: “Tốt quá tốt quá.”
Long Khuê cũng trao đổi phương thức liên lạc với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, đám Long Chương lại càng hào hứng, cảm thấy hai nhân tu này không giống với những nhân tu khác.
Sau khi có được phương thức liên lạc, mấy con cự long liền lấy Long Khuê làm đầu, vù một cái bay vút lên không trung, trong chớp mắt đã mất dạng.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nhìn nhau, nói với hai người họ Tạ và họ Lâm: “Chúng ta cũng đi thôi.”
Hai người thả phi chu ra, đợi hai người họ Tạ và họ Lâm bay vào trong, Bạch Kiều Mặc liền điều khiển phi chu, xoẹt một tiếng bay thẳng lên trời, loáng một cái đã đi xa.
Mê U Điệp được thu vào trong không gian, Kim Tử và Tiểu Tinh thì ở lại bên ngoài. Hai đứa nhỏ không ngớt lời kể về chiến công của mình, bọn chúng cũng đã đánh ngất từng tên đệ tử một, bảo đảm trước khi trời sáng sẽ không tỉnh lại.
Làm tốt lắm.
Lúc này ngũ đại tông môn vẫn chưa biết mạch khoáng nhà mình đã bị kẻ địch phá hủy, thời gian kéo dài càng muộn càng tốt.
Đợi đến khi Long Khuê bọn họ tung hình ảnh trong lưu ảnh thạch ở những nơi khác, tuyên truyền hành vi trượng nghĩa của Long tộc và hành vi vô sỉ của ngũ đại tông môn, ngũ đại tông môn sẽ không thể quang minh chính đại truy bắt những tu giả bỏ trốn nữa.
Tốc độ của rồng còn nhanh hơn cả phi chu của Phong Minh bọn họ, trời chưa kịp sáng thì mấy con cự long đã bay đến một tòa thành trì không thuộc phạm vi thế lực của ngũ đại tông môn.
Bọn chúng trực tiếp xông vào trong thành, ở trên không trung phát ra tiếng long khiếu vang dội, tức thì làm kinh động toàn thành tu giả.
Thành chủ cũng đại kinh thất sắc, sao lại có tiếng long khiếu? Rồng sao lại chạy tới chỗ bọn họ rồi?
Thành chủ đầu to như cái đấu, ông ta vốn biết có mấy con cự long từ đại thế giới hạ phàm, không ngờ bọn chúng không những chưa đi mà còn chạy tới địa bàn của mình, vội vàng chạy ra ngoài xem mấy con cự long này muốn làm cái gì.
Những tu giả khác ở trong phòng cũng lũ lượt chạy ra, mặt đất không đủ chỗ đứng liền bay lên không trung tầng thấp.
Thỉnh thoảng có người hô lên, đây chẳng phải là mấy con cự long xuất hiện ở bên phía dị độ không gian sao, bọn chúng tới vì truyền thừa của Lâm Kỳ tiền bối mà, nghe nói một trong số đó là bát cấp long đấy.
Cuối cùng cũng thấy có đủ lượng nhân loại tu giả chạy ra, không đợi thành chủ bay đến gần hỏi thăm, Long Chương đã giành trước chỗ tốt, oang oang nói: “Long tộc ta có thể không làm chuyện xấu, chúng ta làm việc tốt, trượng nghĩa cứu người đây, chứng cứ ở tại nơi này.”
Nói xong liền quay đầu ra hiệu cho Long Khuê đại ca, mau phóng lưu ảnh thạch ra đi chứ.
Long Khuê tức tới mức không còn gì để nói, chỗ nào cũng tranh danh đầu của lão.
Thôi bỏ đi, lão là lão đại, lão đại luôn là người xuất hiện sau cùng.
Long Khuê liếc nhìn vị thành chủ kia một cái, liền dùng long trảo lôi lưu ảnh thạch ra, thao tác một phen, hình ảnh bên trong liền được phát ra trước bàn dân thiên hạ.
Phong Minh quay lại không ít chứng cứ, ban đầu chính là cảnh tượng thê thảm của đám quặng nô bị giam giữ trong động quặng, khiến đám tu giả phía dưới nhìn thấy liền lập tức chỉ trỏ bàn tán.
Thỉnh thoảng có người gọi ra cái tên Cấm Nguyên Khuyên, những tu giả lưu lạc thành quặng nô này thật sự quá thảm, Long tộc đây là âm thầm lẻn vào sao?
Hình ảnh lại chuyển sang cảnh tượng đại chiến và hỗn loạn lúc đêm muộn, một lượng lớn tu giả được giải cấm từ trong động quặng tháo chạy ra ngoài, sau đó trên không trung có người hét lớn câu “Ngũ đại tông môn là ngũ đại phế vật”, mấy con cự long chớp nhoáng đăng tràng.
Dĩ nhiên bóng dáng của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng được quay vào, nếu không làm sao cho ngũ đại tông môn biết là chuyện tốt do bọn họ làm chứ.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc ném linh phù và bộc phá trận bàn, mấy con cự long thì dùng đuôi quật, cuối cùng Long Khuê một vuốt tạt vị trưởng lão Dung Hợp cảnh đỉnh phong xuống hố sâu, hiện trường xem tới mức không còn một tiếng động.
Trong đó không ít tu giả, bao gồm cả đại nhân thành chủ, trong lòng đều phát ra tiếng hít khí lạnh.
Bọn họ đau giùm cho vị trưởng lão kia, vị trưởng lão đó còn sống không? Không bị một vuốt tạt chết đấy chứ?
Lúc này Long Khuê thu lại lưu ảnh thạch, oang oang nói với thành chủ và tất cả tu giả: “Đều nhìn thấy rồi chứ, rất nhiều quặng nô là do ngũ đại phế vật bắt từ tiểu thế giới bên dưới lên, các ngươi đều quên mất ước định năm xưa của Lâm Kỳ tiền bối với các đại thế lực rồi sao? Các ngươi quên, nhưng Long tộc với tư cách là bằng hữu của Lâm Kỳ tiền bối thì không quên, đây là bài học cho ngũ đại phế vật, đừng để Long tộc ta biết bọn chúng còn làm cái loại hành vi bỉ ổi này nữa.”
“Đi thôi, tới nơi tiếp theo.”
“Hống hống, đi thôi.”
Mấy con cự long vù một cái lại bay đi mất.
Sau khi bóng dáng mấy con cự long biến mất, toàn thành trong nháy mắt bùng nổ.
Thành chủ thì cảm thấy đau đầu vô cùng, ngũ đại phế… không, là ngũ đại tông môn phen này gặp rắc rối to rồi, gốc rễ đều bị dị tộc lật tung lên cả.
“Trời ạ, ngũ đại tông môn là chỉ năm cái tông môn như Thất Tinh Tông kia phải không.”
“Đương nhiên là thế rồi, nếu không thì mấy tông môn nào dám tự xưng là ngũ đại tông môn chứ? Nếu tôi không nhìn lầm thì hai nhân tu xuất hiện bên trong chính là hai người mà ngũ đại tông môn luôn truy nã treo thưởng đúng không, bọn họ cũng từ hạ giới lên sao?”
“Hình như chính là họ, ngũ đại tông môn lần này đúng là đâm đầu vào họng súng rồi.”
“Lâm Kỳ tiền bối năm xưa thật sự có ước định như vậy với các đại thế lực sao?”
“Hình như là vậy, lần này vì truyền thừa xuất thế nên nhiều chuyện trước kia đều bị các giới đào bới ra, trong đó có ước định như vậy, bởi vì Lâm Kỳ tiền bối chính là đi ra từ tiểu thế giới, tiểu thế giới của Lâm Kỳ tiền bối đã bị người ta hủy hoại.”
“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, đám quặng nô kia thật sự rất thảm, ngũ đại tông môn không làm chuyện làm người mà.”
Sau khi trời sáng, ngũ đại tông môn cuối cùng cũng nhận được truyền tấn cầu cứu do các đệ tử tỉnh lại bên phía mạch khoáng gửi về.
Mạch khoáng bị hủy rồi!
Trưởng lão bị đánh trọng thương!
Tất cả quặng nô chạy trốn hết sạch!
Là do Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cấu kết với Long tộc làm!
Mỗi một tin tức đều giật gân như vậy, tông chủ của ngũ đại tông môn đều bị kinh động, lập tức đích thân dẫn người chạy tới khu vực mạch khoáng kiểm tra.
Nơi bọn họ đến chỉ còn thấy một cảnh tượng hoang tàn đổ nát, còn có các đệ tử tỉnh lại đang vây quanh một tòa trận pháp liều mạng tấn công.
Cuối cùng cũng thấy tông chủ dẫn người tới, đệ tử lập tức gào thét, trưởng lão ở ngay trong trận pháp, sống chết chưa rõ.
“Đáng chết!” Năm vị tông chủ mặt mày xanh mét.
“Xác định là hai tiểu tử Phong Minh và Bạch Kiều Mặc kia chứ?”
“Chính là bọn họ, chúng con nhìn thấy rõ mồn một.”
Cấp cao của ngũ đại tông môn lại càng muốn tức điên lên, bọn họ còn chưa bắt được hai tiểu tử này, bọn chúng thế mà lại dám chạy về khiêu khích quyền uy của ngũ đại tông môn, lần này bọn họ tuyệt đối không thể nương tay.
Trận pháp Bạch Kiều Mặc bố trí lần này cũng không phải cấp cao gì, chỉ là có không gian trận pháp khiến vị trưởng lão trọng thương kia không có cách nào truyền tấn ra ngoài.
Thế nên không bao lâu sau trận pháp liền bị phá, nhìn thấy trưởng lão bị trọng thương tới mức độ này, những cấp cao tới nơi càng thêm kinh hãi phẫn nộ.
Đây là bị một con cự long trong đó đánh trọng thương, có đệ tử tận mắt nhìn thấy một con cự long dùng một vuốt liền tạt trưởng lão xuống đáy hố lồm cồm bò không nổi.
“Vô sỉ! Lần này bọn chúng đừng hòng trốn thoát, bọn chúng dám cấu kết với dị tộc làm hại nhân tộc!”
“Đúng vậy, lần này ngay cả Long tộc cũng không thể buông tha, Long tộc dám nhúng tay vào sự vụ nội bộ của nhân tộc ta, bọn chúng muốn làm cái gì?”
Cho dù một con cự long trong đó thực lực quá mạnh, nhưng bọn họ thân là trận doanh nhân tu thì cũng không sợ, Long tộc dám ra tay với bọn họ, chẳng lẽ muốn phát động đại chiến hai tộc sao?
“Tông chủ, không xong rồi, tông chủ, không xong rồi…”
Có cấp cao từ xa bay tới, vừa bay vừa gào thét đại sự không ổn.
Trong mấy tòa thành trì mà Long tộc tới tuyên truyền đều có đệ tử của ngũ đại tông môn, dù sao cũng mới thoát ly khỏi phạm vi địa bàn của ngũ đại tông môn không bao xa, thế nên những đệ tử này sau khi kinh hãi tột độ liền lập tức báo cáo tin tức lên tông môn.
Thế là xuất hiện cục diện trước mắt, nhân viên cấp cao bay tới gần vội vàng đem tình hình đệ tử báo cáo nói ra, nghe tới mức cấp cao của ngũ đại tông môn suýt chút nữa tức hộc máu.
Hai tiểu tử Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, cùng với mấy con cự long kia càng thêm đáng chết.
Năm vị tông chủ hạ lệnh: “Trở về, chúng ta cùng nhau thương nghị tiếp theo phải làm sao.”
Đồng thời không quên mang vị trưởng lão trọng thương cùng các đệ tử khác trở về, nơi này không cần để người lại nữa.
Quặng nô đều trốn sạch rồi, quặng cũng không đào được nữa, còn để người lại làm gì?
Còn về chuyện cả một kho nguyên tinh bị trộm, ai còn tâm trí đâu mà quản chuyện này nữa?
Bọn họ cũng không ngờ tới, mục đích ban đầu khi Phong Minh và Bạch Kiều Mặc chạy tới chính là kho nguyên tinh này.
—