Chương 375: Trận Đồ
Tu sĩ Đình Hú Tông một lần nữa bước đến trước mặt An Thiều, nhìn những phong linh lực đang tan biến vào không trung, lại liếc nhìn bài hiệu treo trên vai An Thiều, ngữ khí nhạt nhẽo nói: “Số mười một, tờ trung giai triệu hoán trận đồ thứ nhất, hủy.”
Hắn vừa nói vừa ghi vài nét vào cuốn sổ trong tay, tầm mắt lại rơi lên người Nghiêm Cận Sưởng: “Vị đạo quân này, chớ có nhìn đông ngó tây, đây là tỉ thí.”
Nghiêm Cận Sưởng lúc này mới giơ một tờ trung giai triệu hoán trận đồ lên, điều động vụ linh lực trong đan điền, điểm nhiên chỉ tiêm hỏa (lửa đầu ngón tay).
Vừa rồi Nghiêm Cận Sưởng đã sử dụng hai loại mộc linh lực để thi triển triệu hoán thuật, đều không thể từ sơ giai triệu hoán trận đồ triệu hoán ra linh vật, lần này Nghiêm Cận Sưởng liền định dùng vụ linh lực thử một lần.
Linh hỏa màu xám đậm hội tụ trên đầu ngón tay Nghiêm Cận Sưởng, dưới sự dẫn dắt của hắn, điểm xuống bốn phương vị trên tờ triệu hoán trận đồ, miệng hắn niệm quyết, khẽ thổi một hơi, đầu ngón tay sau đó điểm vào trung tâm triệu hoán trận.
Linh hỏa rơi ở bốn phương vị bùng lên cao hơn, và dọc theo những văn lộ được vẽ trên trận đồ mà lan tỏa ra, cuối cùng hội tụ tại trận nhãn.
Nghiêm Cận Sưởng lờ mờ cảm giác được có một luồng linh tức hội tụ trong lòng bàn tay mình, thế là hắn đột nhiên nhấc tay lên phía trên tờ triệu hoán trận đồ.
Một đoàn linh khí màu xám đậm tức khắc từ trong trận đồ hiện ra, lơ lửng bên trên.
Tuy nhiên, thế này vẫn chưa tính là thành công, bởi vì linh vật còn cần phải cụ tượng và định hình, nếu không sẽ nhanh chóng tan biến, căn bản không thể lưu lại thế gian quá lâu.
Những thứ An Thiều triệu hoán ra lúc nãy chính là vì chưa hoàn toàn cụ tượng, giữa chừng thất bại mới bị nổ tung.
Nghiêm Cận Sưởng nhìn đoàn linh khí xám đậm kia từ từ kéo dài, đầu tiên sinh ra tứ chi trước sau, lại sinh ra đầu, trên đầu còn mọc ra gạc phân nhánh.
Ngay khi linh thể có hình dáng giống hươu kia sắp thành hình, vụ linh lực hiện ra từ trận pháp lại dần tan biến, con hươu nhỏ màu xám đậm chưa kịp thành hình cũng tán loạn ngay sau đó.
Tờ triệu hoán trận đồ bắt đầu tự cháy, thiêu thành tro bụi.
Nghiêm Cận Sưởng lại lấy ra một tờ trung giai triệu hoán trận đồ khác, đầu ngón tay ma sát những vệt vẽ màu kim trên đó, khẽ khoa tay múa chân một chút.
Tu sĩ Đình Hú Tông chưa rời đi vừa vặn nhìn thấy động tác nhỏ này của Nghiêm Cận Sưởng, hắn nhướng mí mắt, tỉ mỉ đánh giá Nghiêm Cận Sưởng vài lượt, đầu ngón tay hiện ra một luồng linh khí, ấn một cái dấu dưới tên của Nghiêm Cận Sưởng.
Nghiêm Cận Sưởng đã bắt đầu thử sử dụng tờ trung giai triệu hoán trận đồ thứ hai, vẫn không thể hoàn toàn triệu ra linh vật, An Thiều ngược lại đã dùng tờ thứ hai triệu hoán ra một con sóc bay màu kim nhạt chỉ to bằng nắm tay.
Con sóc bay từ đầu ngón tay An Thiều nhảy lên mu bàn tay, lại tung tăng dọc theo cánh tay đi tới vai hắn.
Loại linh vật có chủng loại và thể hình thế này thường tính công kích không mạnh, cũng không cần quá nhiều linh lực để nuôi dưỡng, chỉ dùng để thưởng ngoạn, cho nên giá thị trường không cao.
An Thiều có chút do dự, rốt cuộc có nên mua nó lại hay không.
Trung giai triệu hoán trận đồ này là do Đình Hú Tông cung cấp, lúc vào trường bọn ta đã ký khế ước, trong thời gian tỉ thí lần này, phàm là linh vật được triệu hoán ra bằng trận đồ của bọn họ đều thuộc về Đình Hú Tông, nếu mọi người muốn mang đi thì phải giao nộp linh thạch theo giá thị trường.
An Thiều giơ tay trêu đùa con sóc bay kim nhạt kia, mặt đầy vẻ phân vân.
Nghiêm Cận Sưởng: “Dẫu sao cũng là linh vật đầu tiên ngươi triệu hoán ra được.”
An Thiều nghĩ cũng phải: “Vậy thì mua về đi.”
Từ sau khi thành công triệu ra con sóc bay này, An Thiều như đã nắm bắt được then chốt, lại dùng tờ trung giai triệu hoán trận đồ còn lại triệu ra một con Thứ Dực Điểu.
Ba tờ trung giai triệu hoán trận đồ trong tay Nghiêm Cận Sưởng đều hỏng cả, đoàn linh khí triệu hoán ra từ giấy thủy chung không thể ngưng tụ thành hình.
An Thiều cố gắng miêu tả tỉ mỉ cách làm của mình vừa nãy để đoàn linh khí hiện ra từ trận đồ có thể cụ tượng và định hình thành công, hy vọng có thể đưa cho Nghiêm Cận Sưởng tham khảo.
Nghiêm Cận Sưởng nhìn đống tro giấy đã rơi xuống đất, dùng ngón tay vạch vài đường trong lòng bàn tay.
An Thiều thấy Nghiêm Cận Sưởng mày nhíu chặt, một vẻ mặt bách tư bất đắc kỳ giải (nghĩ mãi không ra), tưởng rằng hắn đang phiền muộn chuyện không triệu hoán được linh vật, bèn vội vàng an ủi.
Nghiêm Cận Sưởng lắc đầu: “Ta không phải để tâm những chuyện này, chỉ là cảm thấy những trận đồ này…” Dư quang thấy một con Ánh Điệp bay tới, Nghiêm Cận Sưởng lập tức ngậm miệng, chuyển sang truyền âm cho An Thiều: “Ngươi còn nhớ Địa Âm Tụ Sát Trận từng thấy ở Vạn Lâm Nguyên và Tây Uyên bí cảnh không?”
An Thiều gật đầu: “Nhớ.” Hai lần sinh tử nguy cơ, hắn muốn không nhớ cũng khó a.
Nghiêm Cận Sưởng: “Đợi con Ánh Điệp này bay đi, ngươi hãy tránh né mấy tên tu sĩ Đình Hú Tông kia, đem những tờ triệu hoán trận đồ còn lại chồng lên nhau, đặt hai tờ cao giai triệu hoán trận đồ mặt đối mặt, chính diện đối chính diện mà chồng lên, lại đem trận nhãn của tờ đặc thù triệu hoán trận đồ chồng lên trận nhãn của hai tờ trước, sau đó dùng linh hỏa soi sáng mặt lưng giấy.”
Con Ánh Điệp kia đậu trên vai Nghiêm Cận Sưởng, vỗ cánh một cái.
Nghiêm Cận Sưởng cố ý nói: “Tại sao linh vật ta triệu hoán ra luôn không thành hình, rốt cuộc là sai sót chỗ nào? Ta rõ ràng đều đã làm theo những gì đã nói rồi mà.”
An Thiều phối hợp đáp: “Tiếc là chỉ có vài tờ trung giai triệu hoán trận đồ, không thể thử thêm vài lần.”
“Hừ hừ.” Tên bạch y tu sĩ kia không biết đã đi tới từ lúc nào, lườm bọn ta một cái, bộ dạng như vô ý khoe khoang bảy con linh vật đang vây quanh hắn, “Không phải triệu hoán sư thì đừng tới tham gia loại tỉ thí này, thật là mất mặt xấu hổ.”
Nghiêm Cận Sưởng: “… Chúng ta có thể vào đây tham gia tỉ thí là được tu sĩ Đình Hú Tông chấp thuận, nếu họ không cho phép, chúng ta cũng chẳng cưỡng cầu xông vào. Vị đạo quân này nếu cảm thấy những người không giỏi triệu hoán thuật, không triệu được linh vật như chúng ta làm chướng mắt ngươi, thì cứ việc đi kháng nghị với những tu sĩ Đình Hú Tông kia.”
Nghe vậy, không ít tu sĩ cũng giống Nghiêm Cận Sưởng chưa triệu ra được linh vật đều nhìn sang, chân mày nhíu chặt.
Bạch y tu sĩ: “Các ngươi chẳng qua là ỷ vào việc Đình Hú Tông hiện tại khắp nơi bị chế ước, không dám đặt ra quá nhiều hạn chế đối với người muốn tham gia tỉ thí, cộng thêm vào nơi tỉ thí này lại không tốn một xu, cho nên mới bất chấp mình có biết triệu hoán thuật hay không mà cứ thế tiến vào.”
Nghiêm Cận Sưởng nhớ tới những lời tu sĩ này nói lúc trước, cố ý trêu chọc: “Ngươi nếu muốn tỉ thí với triệu hoán sư lợi hại, chi bằng đi tìm Húc Đình Cung, triệu hoán sư ở đó nhiều lắm, ngươi đi khiêu chiến bọn họ đi.”
Nghe tới đây, bạch y tu sĩ quả nhiên có chút tức giận: “Các ngươi nhắc tới triệu hoán sư là chỉ biết đến mỗi Húc Đình Cung thôi sao!”
Nghiêm Cận Sưởng: “…” Tại sao cảm thấy nói chuyện với tên này mệt mỏi như vậy?
An Thiều: “Ngươi người này thật kỳ lạ, chúng ta triệu ra linh vật không nhiều bằng ngươi, đẳng cấp linh vật không cao bằng ngươi, ngươi trong cuộc tỉ thí này nắm chắc phần thắng, không phải rất tốt sao?”
Bạch y tu sĩ khinh bỉ một tiếng: “Thắng được những kẻ ngay cả triệu hoán sư cũng không phải như các ngươi thì có gì đáng để vui mừng?”
“Này! Ngươi nói vậy là ý gì!” Một số tu sĩ đến giờ vẫn chưa triệu ra được linh vật vốn dĩ chỉ đứng ngoài xem kịch, nghe thấy bạch y tu sĩ nói câu này, cảm thấy mình cũng bị ám chỉ, lập tức không vui.
Con Ánh Điệp đậu trên vai Nghiêm Cận Sưởng vỗ cánh, bay về phía xa, Nghiêm Cận Sưởng không để lại dấu vết liếc nhìn một cái, nhanh chóng thu hồi tầm mắt.
—
Cùng lúc đó, tại một nhã gian của trà lâu cách bãi tỉ thí triệu hoán không xa, có hai tu sĩ mặc trường bào màu đen đang ngồi trên ghế bập bênh, một tu sĩ nuôi râu dài, một tu sĩ để ria mép hình chữ bát, dưới cằm cũng nuôi một chỏm râu.
Bọn họ bưng chén trà, khẽ thổi, tầm mắt rơi vào khối Ánh Ngọc Thạch ở gần đó.
Trên Ánh Ngọc Thạch lan tỏa ra một mảnh bạch vụ, trong sương hiện ra bóng dáng một nam tử mặc thâm lam sắc thúc tụ trường sam (áo dài bó tay màu xanh lam đậm).
“Người ngươi nói chính là hắn?” Tu sĩ râu dài liếc nhìn bên cạnh bệ cửa sổ, nơi đó đang có một tu sĩ quỳ một gối.
Người đó mặc chính là đệ tử bào phục của Đình Hú Tông.
“Phải!” Tu sĩ Đình Hú Tông: “Theo ta quan sát, người này sau khi nhận được những tờ triệu hoán trận đồ đó, rất nhanh đã rút ra tờ đặc thù triệu hoán trận đồ, đưa ra nghi vấn, nhưng sau khi bị những người xung quanh phản bác, hắn liền không kiên trì nữa.”
“Nhưng ngay vừa nãy, hắn lại cầm trung giai triệu hoán trận đồ quan sát, ngón tay còn vạch vạch trên đó, dường như là đã nhìn ra được gì đó.”
Trong lúc nói chuyện, từ trong Ánh Ngọc Thạch truyền đến giọng nói của nam tử kia: “Tại sao linh vật ta triệu hoán ra luôn không thành hình, rốt cuộc là sai sót chỗ nào…”
Lại một giọng nói khác truyền tới: “Tiếc là chỉ có vài tờ trung giai triệu hoán trận đồ, không thể…”
“Hừ hừ!”
Giữa chừng có người xen vào, bên kia rất nhanh đã cãi vã ầm ĩ, giọng nói của nhiều người đều bị con Ánh Điệp này ghi lại.
Hai tu sĩ ngồi trước Ánh Ngọc Thạch: “…”
Tu sĩ Đình Hú Tông đang quỳ dưới đất: “…”
Tu sĩ để ria mép chữ bát đặt chén trà trong tay xuống: “Người này dường như là vì bản thân không triệu hoán được linh vật nên mới nhìn chằm chằm vào trận đồ, không giống như là phát hiện ra điều gì.”
Râu dài: “Quả thực vậy.” Hắn lại liếc nhìn tên tu sĩ Đình Hú Tông tới báo tin kia.
Tu sĩ Đình Hú Tông mồ hôi trán chảy ròng ròng: “Chuyện này, ta vừa nãy quả thực thấy hắn vạch vạch trên triệu hoán trận đồ…”
Chữ bát: “Bỏ đi, ngươi cũng là vì muốn nhanh chóng tìm được người chúng ta cần tìm, mắt nhìn sáu phương tai nghe tám hướng, dù sao cũng không sai.”
Râu dài: “Cứ để Ánh Điệp nhìn chằm chằm người này đi.”
Chữ bát: “Người khác cũng đâu có ngốc, một con Ánh Điệp cứ bay quanh người mãi không đi, định sẽ sinh lòng cảnh giác, lời nói việc làm đều sẽ cẩn thận hơn nhiều, chúng ta ngược lại sẽ không thấy cũng không nghe được chuyện chúng ta muốn biết.”
Râu dài: “Tu sĩ này là linh căn gì, tu vi bao nhiêu?”
Tu sĩ Đình Hú Tông vội vàng như thực bẩm báo.
Chữ bát khẽ vê chòm râu của mình: “Dung Hợp kỳ linh tu và Yêu Đan kỳ yêu tu, không đáng ngại, chỉ sợ bọn họ áp chế tu vi, vì miếng ngọc giản kia mà đến, cũng chỉ có những người đó mới có thể nhìn ra triệu hoán trận đồ này có điểm dị thường.”
Bọn họ tung ngọc giản ra chính là để dẫn dụ những kẻ nhận ra ngọc giản.
Trước đó, bọn họ đã ở những nơi khác, dùng những phương thức khác để lộ ra miếng ngọc giản này rồi.
Tiếc thay, hiệu quả rất nhỏ.
Căn bản không có ai nhận ra miếng ngọc giản này, cũng không có ai thực sự vì ngọc giản mà đến, đa phần đều là vì linh thạch hoặc các linh khí khác.
Bọn họ đã đi qua nhiều nơi, lần nào cũng thất vọng trở về.
Lần này bọn họ đi ngang qua Hân Hoán thành, định ở đây nghỉ ngơi chốc lát, vừa vặn nghe nói về xích mích giữa Đình Hú Tông và Húc Đình Cung, lại thấy Đình Hú Tông bị chèn ép đến mức này, thế là thuận tay giúp đỡ một phen.
Nếu không, Đình Hú Tông hiện tại căn bản không thể tiếp tục tổ chức cuộc tỉ thí này.
Dĩ nhiên, bọn họ ra tay cũng có điều kiện, một trong số đó là để tu sĩ Đình Hú Tông tung tin rằng ai giành được quán quân sẽ có được miếng ngọc giản đó.
Còn một điều kiện nữa là yêu cầu Đình Hú Tông sử dụng triệu hoán trận đồ do bọn họ cung cấp.
Với tình cảnh hiện tại của Đình Hú Tông, người có thể tham gia tỉ thí của bọn họ chắc chắn không nhiều, chỉ cần chọn lọc trong đó, nói không chừng thực sự có thể tìm thấy người vì ngọc giản mà đến.
Râu dài: “Vậy thì để những con Ánh Điệp kia bay nhanh một chút, cứ cách một khoảng thời gian lại đi ngang qua bên cạnh tên nhân tu và yêu tu kia, dù sao đây cũng là tỉ thí, có Ánh Điệp bay tới bay lui cũng là chuyện bình thường.”
Tu sĩ Đình Hú Tông: “Rõ!”
—