Chương 374: Triệu hoán
“Chẳng lẽ ngươi còn muốn ở chỗ nào? Đình Hú Tông cũng chỉ có thể tạm dùng mảnh đất nhỏ này thôi. Nghe nói ban đầu họ muốn sử dụng mảnh đất trung tâm Hân Hoán Thành, vì nơi đó đông người nhất, đợi đến khi tỷ thí kết thúc, còn có thể thuận tiện bán ra đồ chỉ triệu hoán trận của bọn họ.” Một tu sĩ mặc trường bào màu nâu sẫm lắc lắc đồ chỉ triệu hoán trong tay: “Bằng không ngươi tưởng bọn họ thật sự ở địa phương này phí công hao tốn linh thạch để tổ chức tỷ thí à?”
“Ơ? Không phải bọn họ vì muốn tuyển chọn đệ tử cho tông môn sao? Vừa rồi chúng ta ký kết bản khế ước thư kia, đã viết rõ ràng rằng chỉ cho phép tán tu không có tông môn tham gia tỷ thí, các ngươi cũng đều ký rồi chứ.” Có tu sĩ ghé sát lại, hiếu kỳ hỏi.
“Tuyển chọn đệ tử tự nhiên là hàng đầu, phô diễn đồ chỉ triệu hoán này xem như là tiện thể. Bằng không các ngươi nghĩ xem tại sao bọn họ yêu cầu chúng ta chỉ được sử dụng đồ chỉ triệu hoán trận do bọn họ đưa cho?” Người nọ cười nói: “Một khi chúng ta dùng đồ chỉ này triệu hoán ra thiên địa linh vật đẳng cấp cao, chẳng phải chứng minh những đồ chỉ triệu hoán trận này của bọn họ rất mạnh sao? Đến lúc đó lại công khai đấu giá loại đồ chỉ triệu hoán trận này, không phải có thể bán được giá cao sao? Khi tuyển đệ tử thuận tiện kiếm lại một ít linh thạch, chẳng phải là diệu kế sao?”
Vẽ một tờ đồ chỉ triệu hoán trận cần rất nhiều vật liệu, đặc biệt là chất liệu bôi trên giấy, trong đó không biết đã pha trộn bao nhiêu loại thảo dược và vật phẩm quý hiếm, đồ án vẽ ra cũng không được có nửa điểm sai sót. Chỉ riêng việc bán đồ chỉ, người khác là không thể bắt chước vẽ theo được, một tờ đồ chỉ cũng chỉ có thể triệu hoán ra một linh vật mà thôi.
Mà linh vật mạnh hay yếu, còn phải xem đẳng cấp của đồ chỉ triệu hoán và đẳng cấp của tu sĩ.
Tu sĩ Đình Hú Tông đưa cho những người tham gia tỷ thí bọn họ đồ chỉ triệu hoán trận, đồ chỉ của mỗi đẳng cấp đều giống nhau, ngay cả tờ đồ chỉ triệu hoán trận đặc biệt kia, cũng được vẽ giống hệt nhau.
Nghiêm Cận Sưởng từ trong đó lấy ra tờ đồ chỉ triệu hoán trận đặc biệt: “Bức đồ này, có chút kỳ quái?” Hình như vẽ sai rồi.
Dùng đồ chỉ triệu hoán trận đặc biệt, nếu như có thể thành công triệu ra linh vật, thì chủng loại của linh vật đó, có đến chín phần là nằm ngoài ngũ hành.
Bất kể là đồ chỉ triệu hoán trận đặc biệt, hay là đồ chỉ đẳng cấp thấp, trung, cao khác, trong đó đều nên xuất hiện Bát Phương, Thất Sát và Lục Mục. Bất kể mấy thứ này phân bố ở đâu, đều bắt buộc phải có, bằng không là không thể triệu hoán ra linh vật.
Mà trên tờ đồ chỉ triệu hoán này, lại thiếu mất một Mục.
An Thiều dựa lại gần: “Ngươi nhìn hiểu cái này sao?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Ta từng thấy trong sách.”
Bên cạnh truyền đến một tiếng cười nhạt: “Thế gian này trận đồ thiên thiên vạn vạn, biến hóa khôn lường, làm gì có chuyện quái hay không quái. Đừng tưởng rằng mình đã xem qua vài tờ đồ chỉ triệu hoán trận thì liền cho rằng trận đồ trên đời này đều có dáng vẻ đó, thật là thiếu kiến thức.”
Nghiêm Cận Sưởng: “…”
An Thiều nhíu mày quay đầu nhìn lại: “Chỉ là hỏi một chút thôi, không chạm đến ngươi chứ.”
Tu sĩ áo trắng: “Ta cũng chỉ là đang phổ biến cho một số kẻ chẳng hiểu cái gì, chỉ biết lao đầu vào vì linh thạch biết đồ chỉ triệu hoán trận là vật gì thôi, tránh để mấy tên nhà quê ở đó không hiểu mà giả vờ hiểu.”
Tu sĩ áo trắng đảo mắt một cái: “Cái Đình Hú Tông này cũng bị ép đến thảm rồi, cái gì cũng không kén chọn, cứ là tu sĩ là thả vào, cũng chẳng quản linh căn thế nào, tư chất ra sao, càng không quản một số người rốt cuộc có hiểu triệu hoán hay không.”
“Thật là kỳ sỉ đại nhục (vô cùng nhục nhã)!” Tu sĩ áo trắng siết chặt nắm đấm: “Triệu hoán nhất đạo, sao lại trở thành thuộc về sở hữu của Húc Đình Cung rồi?”
“Cái gì mà nơi hướng về của triệu hoán sư thiên hạ! Cái gì mà chỉ có ở Húc Đình Cung, triệu hoán sư mới có khả năng đắc đạo phi thăng!”
“Nực cười tới cực điểm!”
“Đông!” Một tiếng chuông vang lên, nén hương được tu sĩ Đình Hú Tông châm lửa đặt bên cạnh kết giới, cũng vào lúc này rơi xuống đoạn tro cuối cùng.
“Giờ Ngọ đã đến, kết thúc ghi danh, tỷ thí triệu hoán sắp bắt đầu.” Tu sĩ Đình Hú Tông lập tức lên tiếng.
Qua một hồi lâu, vị tu sĩ áo trắng kia đã đi tới chỗ khác. An Thiều nghĩ đến việc mình tới đây chỉ là để tìm cơ hội nhìn gần một chút khúc phổ trên ngọc giản kia, nên cũng không đi qua đó.
Tu sĩ Đình Hú Tông đứng bên ngoài kết giới thu hồi ngọc thạch môn, bảo những tu sĩ còn đang xếp hàng bên ngoài, chưa được đo lường linh lực và ghi danh rời đi.
Đến đây, số người tham gia tỷ thí đã có bốn mươi tu sĩ.
Con số này so với những cuộc tỷ thí trước đây Nghiêm Cận Sưởng từng tham gia ở những nơi khác thì quả thực là có chút ít. Mặc dù Đình Hú Tông đã tuyên truyền từ trước, nhưng hiệu quả rõ ràng không lớn, không có nhiều tu sĩ nguyện ý đến tham gia cuộc tỷ thí này, cảm thấy mất mặt; mà những tu sĩ có thực lực cao hơn một chút thì sớm đã đi xếp hàng ở hai nơi tỷ thí khác rồi.
Vẻ mặt của tu sĩ Đình Hú Tông lại thập phần điềm tĩnh, dường như hoàn toàn không phát hiện người khác xem bọn họ là trò cười, chỉ dựa theo quy tắc mà giải thích chi tiết về tỷ thí cho những người tham gia.
Nghiêm Cận Sưởng nghe xong quy tắc, cảm thấy đây nói là tỷ thí, thì chi bằng nói là trắc nghiệm.
Đưa một nhóm người linh căn khác biệt bọn họ vào đây, để đo xem bọn họ có thể dùng đồ chỉ triệu hoán do Đình Hú Tông đưa cho để triệu ra linh vật hay không. Nếu có thể triệu ra linh vật cấp cao, vậy thì mọi chuyện đều tốt đẹp.
Thuận tiện nhắc tới, đẳng cấp cao thấp của đồ chỉ triệu hoán trận không đại biểu cho đẳng cấp cao thấp của thiên địa linh vật được triệu hoán ra, chỉ là đồ chỉ cấp cao sẽ có khả năng lớn hơn triệu hoán ra linh vật cấp cao mà thôi.
Tu sĩ Đình Hú Tông: “… Linh vật do các vị dùng đồ chỉ chúng ta cung cấp triệu hoán ra, có thể vứt bỏ tại đây, do chúng ta thống nhất tiêu hủy, hoặc có thể dựa theo đẳng cấp của linh vật mà bỏ ra giá thị trường để mua đi.”
Về điều này, đa số tu sĩ đều không có ý kiến.
Có thể triệu hoán ra linh vật tự nhiên là chuyện tốt, bọn họ cũng sẵn lòng mua lại linh vật do chính mình triệu ra và hợp với ý mình. Nếu như không hợp ý, hoặc là triệu hoán không ra, để lại nơi này rồi phất tay áo rời đi cũng không tính là lỗ.
Tu sĩ Đình Hú Tông: “Vậy thì bây giờ, tất cả người tham gia tỷ thí, trước tiên hãy lấy ra một tờ đồ chỉ triệu hoán trận cấp thấp, châm lửa đầu ngón tay, đốt ở bốn phương hướng Đông Tây Nam Bắc trên trận đồ…”
Nghe lời chỉ dẫn từng câu từng chữ của tu sĩ Đình Hú Tông, rất nhiều tu sĩ đều làm theo. Nghiêm Cận Sưởng lại nghe thấy một tràng tiếng lầm bầm từ cách đó không xa truyền đến, nhìn theo tiếng động thì phát hiện vẫn là vị tu sĩ áo trắng kia.
Hắn ta dường như đối với việc những người tỷ thí này chỉ lao vào vì linh thạch mà căn bản không phải vì triệu hoán linh vật cảm thấy vô cùng căm phẫn bất bình.
Cũng chính cái liếc mắt này, Nghiêm Cận Sưởng nhìn thấy trên tờ trận đồ cấp thấp trong tay tu sĩ áo trắng kia hiện lên một mảnh linh quang —— hắn ta đã nhanh hơn lời giảng thuật của tu sĩ Đình Hú Tông, thi triển triệu hoán thuật.
Một luồng hào quang màu vàng kim rực sáng trên tờ đồ chỉ triệu hoán trận trong tay tu sĩ áo trắng!
Tu sĩ Đình Hú Tông đang nói chuyện khựng lại, những người khác cũng đồng loạt nhìn sang.
Chỉ thấy trên trận đồ cấp thấp trong tay tu sĩ áo trắng kia hiện ra một quầng sáng màu vàng.
Quầng sáng mở rộng trong lòng bàn tay hắn, bên trong thế mà hiện lên thứ gì đó giống như đầu và tay chân, phía sau còn mọc ra một cái đuôi dài.
Cho đến khi kim quang biến mất hoàn toàn, thứ đó mới hiện hình đầy đủ —— đây là một con mèo nhỏ toàn thân tỏa ra ánh vàng lấp lánh.
Mèo nhỏ nhảy một cái lên người tu sĩ áo trắng, kêu “meo meo”, cọ cọ quấn quýt.
Đôi mắt của một số nữ tu sĩ tức khắc sáng lên: “Thật đáng yêu!”
“Ta có thể chạm vào một chút không?”
Tu sĩ áo trắng vẻ mặt đắc ý gật gật đầu.
Mấy nữ tu sĩ liền chen lấn qua đó, đối với con mèo nhỏ màu vàng kia mà sờ nắn vuốt ve.
Một số nam tu sĩ thì nhìn chằm chằm, muốn tiến lên nhưng lại không bỏ được thể diện.
Tu sĩ Đình Hú Tông nhẹ khẽ ho một tiếng: “Những gì ta vừa nói, chắc hẳn mọi người đều đã nhớ kỹ rồi chứ, vậy thì bắt đầu thử triệu hoán linh vật đi.”
Nghiêm Cận Sưởng giơ tay lên, đầu ngón tay hiện ra một cụm ánh sáng màu xanh lục oánh nhuận, dựa theo những gì tu sĩ Đình Hú Tông vừa nói mà khoa tay múa chân một hồi, sau đó đánh một luồng linh lực vào trong đồ chỉ triệu hoán trận.
Trên tờ đồ chỉ triệu hoán trận màu đỏ tức khắc mọc ra mấy cành cây!
Thế nhưng, những cành cây kia chỉ mới mọc ra được bốn năm cành thì giống như bị kẹt lại, cứng đờ trên trận đồ, không nhúc nhích nữa.
“Rắc!” Cành cây đột nhiên tự gãy lìa, rơi trên mặt đất, tờ đồ chỉ triệu hoán trận trong tay Nghiêm Cận Sưởng cũng tự bốc cháy, hóa thành tro bụi.
Tu sĩ Đình Hú Tông nhìn thoáng qua cành cây rơi trên đất, “Mộc linh lực có thể triệu hoán ra đa phần đều là linh vật có hình dáng hoa cỏ cây cối, cái này của ngươi không thể triệu ra thực thể hoàn chỉnh, tính là thất bại rồi, ngươi dùng tờ đồ chỉ triệu hoán trận cấp thấp tiếp theo đi.”
Nghiêm Cận Sưởng nhìn sang An Thiều, vừa vặn thấy trên đồ chỉ của y hiện ra một luồng gió, trong gió dường như thấp thoáng ngưng tụ một khối vật thể, nhưng còn chưa đợi thứ đó thành hình, gió đã tán đi, tờ đồ chỉ triệu hoán trận An Thiều cầm trong tay cũng tự cháy hóa tro.
Rất nhiều người đều không thể thành công triệu ra linh vật, người thành công chỉ có ba người, còn bao gồm cả vị tu sĩ áo trắng kia.
Về điều này, tu sĩ Đình Hú Tông không hề ngạc nhiên, bằng không bọn họ cũng sẽ không phát ra nhiều tờ đồ chỉ triệu hoán trận như vậy.
Nghiêm Cận Sưởng dùng hết sạch toàn bộ đồ chỉ triệu hoán trận cấp thấp mà đều không thể triệu ra linh vật, tu sĩ Đình Hú Tông đi tới trước mặt hắn, sau khi hỏi tên hắn để lại lúc ghi danh, liền đánh một dấu chéo nhỏ dưới tên hắn.
An Thiều tuy rằng triệu ra được một số phong linh, nhưng những phong linh đó đều không ngưng tụ thành hình, luôn chỉ vừa xuất hiện một lát là tan biến.
Tu sĩ Đình Hú Tông cũng đánh một dấu chéo nhỏ dưới tên y.
Tu sĩ Đình Hú Tông: “Tiếp theo, mời mọi người lấy ra triệu hoán trận cấp trung. Triệu hoán thuật cần thi triển cho triệu hoán trận cấp trung khác với cấp thấp. Người nào không biết làm thì hãy nghe ta nói trước, đừng có thi triển triệu hoán thuật lung tung.”
Nghiêm Cận Sưởng nghiêm túc nghe xong lời tu sĩ Đình Hú Tông nói, đang định thi triển triệu hoán thuật áp dụng cho đồ chỉ cấp trung, liền nghe An Thiều nói: “Ra rồi!”
Nghiêm Cận Sưởng nhìn theo tiếng động, thấy trên trận đồ trong tay An Thiều hiện ra một luồng gió xoay tròn thần tốc, trong gió mọc ra bốn cái chân ngắn, và một cái đầu to tương đương với kích thước cơ thể, cùng với một cái đuôi dài.
Cái gọi là “ra rồi” của An Thiều, rõ ràng là chỉ việc y cuối cùng cũng khiến cho cái chân cái tay của phong linh thể hiện ra.
An Thiều và Nghiêm Cận Sưởng vẻ mặt đầy mong đợi nhìn cái phong linh thể sắp sửa thành hình này.
Những luồng gió bao quanh trên thân cái phong linh thể màu vàng nhạt này cũng dần dần tản đi.
“Bốp!” Luồng gió này đột nhiên tán loạn, linh lực bị gió cuốn theo bắn tung tóe đầy mặt bọn họ!
Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều: “…”
“Ha ha ha!” Tu sĩ áo trắng ở bên cạnh cười vang thành tiếng, lúc này, trên người hắn ta đã bò lổm ngổm năm con linh thể rồi.
“Không sao chứ? Có đau không?” An Thiều nâng mặt Nghiêm Cận Sưởng lên, nhẹ nhàng thổi thổi.
Nghiêm Cận Sưởng mỉm cười: “Không đau.”
Nụ cười của tu sĩ áo trắng tức khắc cứng đờ trên mặt.
—