← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 516: Song Nhi Cụt Tay

23 min read 29.08.2026

 

Thương hoạn là song nhi, lại liên tưởng đến tình hình của hai kẻ kia lúc cứu y, trong lòng Phong Minh thầm đoán, lẽ nào vị thương hoạn này trên người lại gánh vác một câu chuyện cẩu huyết kiểu ngươi yêu ta nhưng ta không yêu ngươi sao?

Vị tu giả này cũng đã lấy lại tinh thần. Dù sao thì trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa trải qua một vòng sinh tử, lại được cứu tiến vào không gian dị độ, Thủy Khiêm Minh cũng không có tâm trí đâu mà bi xuân thương thu, chuyện trước mắt mới là quan trọng.

Tiến vào không gian dị độ cũng không có nghĩa là sẽ tuyệt đối an toàn, trong không gian dị độ này cũng tồn tại đủ loại nguy hiểm như vậy.

Thủy Khiêm Minh lập tức hướng về hai vị ân nhân nói lời cảm tạ: “Hai vị đạo hữu đại ân cứu mạng, Thủy Khiêm Minh cảm kích khôn cùng.”

Bạch Kiều Mặc kinh ngạc nói: “Thủy Khiêm Minh? Ngươi là người của Thủy gia?” Rồi lại giải thích với Phong Minh: “Thủy gia cũng giống như Trần gia, là một đại thế gia khác của Cửu Lê vực.”

Phong Minh tỏ vẻ bừng tỉnh hiểu ra nhưng lại có nghi vấn mới: “Ngươi thực sự là người của Thủy gia? Sao lại rơi vào nông nỗi này?”

Chẳng phải là quá mức thê thảm rồi sao? Cùng là tử đệ thế gia Cửu Lê, nhưng cảnh ngộ của Thủy Khiêm Minh và Trần Gia này thật là một trời một vực.

Một kẻ trong môi trường thế này mà vẫn trái ôm phải ấp, rảnh rỗi đến mức lăn lộn một đêm trên giường.

Một kẻ thì suýt chút nữa đã bỏ mạng trong vết nứt không gian, lại còn nghi là bị người ta phản bội, thảm thật sự.

Thủy Khiêm Minh đưa tay sờ sờ vào chỗ cánh tay trái trống không, lộ ra nụ cười cay đắng: “Ta tuy là người Thủy gia, nhưng bất quá lại là thành viên bàng hệ không được Thủy gia coi trọng. Đến đây là muốn xem thử có thể tiến vào không gian dị độ để tìm kiếm cơ duyên tấn cấp hay không, nào ngờ suýt chút nữa đã bỏ mạng tại nơi này.”

Bạch Kiều Mặc giải thích cho Phong Minh: “Thủy gia là một thế gia âm thịnh dương suy, nghe nói là có liên quan đến công pháp tu luyện của Thủy gia. Công pháp chủ tu của Thủy gia cao cấp hơn, cũng phù hợp cho thể chất nữ tử tu luyện hơn, nam tu chung quy vẫn kém hơn một chút, thế nên người nắm quyền của Thủy gia cũng thiên về nữ tử nhiều hơn.”

Phong Minh gật đầu tỏ ý đã biết. Tình huống như vậy cũng không có gì kỳ lạ, tu luyện đến một thực lực nhất định thì giới tính chỉ là thứ yếu, cái cần nhìn là thực lực của ai mạnh hơn, lời nói của ai có trọng lượng hơn mà thôi.

Thủy Khiêm Minh gật đầu: “Phải, Thủy gia chính là tình huống như vậy. Cha ta chính là nam tu gả vào Thủy gia, bất quá cha ta đã gặp chuyện ngoài ý muốn rồi vẫn lạc từ khi ta còn nhỏ. Mẹ ta không lâu sau đó lại cưới người mới vào cửa, địa vị của ta liền trở nên khó coi. Ta vì không phải nữ tử nên không được lòng mẹ, đợi đến khi mẹ sinh hạ muội muội sau này, ta lại càng bị ngó lơ.”

“Muội muội của ngươi? Muội muội cùng mẹ khác cha sao? Lúc trước trong hai tu giả kia, nữ tử đó là ai?”

Thủy Khiêm Minh nói: “Đó chính là muội muội của ta — Thủy Khiêm Hy, còn người kia là vị hôn phu của ta.”

Phong Minh lập tức lộ ra vẻ mặt hóng hớt, câu chuyện quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của hắn, quả thực là nồng nặc mùi vị cẩu huyết.

Hai mắt Phong Minh sáng rực lên nói: “Lẽ nào là ngươi thích hắn, hắn lại thích muội muội ngươi, sau đó hai người bọn họ liên thủ phản bội ngươi, đẩy ngươi về phía vết nứt không gian hòng dồn ngươi vào chỗ chết?
Mà không đúng nha, theo tình hình của Thủy gia thì địa vị của muội muội ngươi cao hơn ngươi, có cần phải đối phó với ngươi như thế không?”

Nhìn vị cứu mạng ân nhân mặt đầy vẻ hóng hớt kiểu “ngươi mau nói đi”, Thủy Khiêm Minh bỗng nhiên cảm thấy nỗi đau phản bội và đứt tay cũng không đến mức khó chấp nhận như vậy nữa, tâm trạng thậm chí còn tốt lên không ít.

Ít nhất so với sự tuyệt vọng cận kề cái chết lúc trước thì hiện tại y đã sống sót rồi, còn sống là còn có vô vàn khả năng.

Thủy Khiêm Minh cười cười nói: “Cha ta là người của Minh gia. Minh gia tuy không phải là một trong Cửu Lê nhưng thực lực cũng không yếu. Năm đó cha và mẹ kết hợp thuộc về liên hôn giữa hai thế gia, sau khi cha ta thân tử thì Minh gia vẫn là chỗ dựa của ta, người Thủy gia cũng không tiện bạc đãi ta. Cho dù muội muội ra đời có đãi ngộ cao hơn ta thì những gì Thủy gia nên cho ta vẫn sẽ cho.”

“Mọi thay đổi xuất hiện vào hai năm trước. Cha của cha ta, tức là ông nội Minh gia của ta đột nhiên trở về. Hóa ra mấy chục năm trước ông nội mất tích là do nhân duyên tế hội đã đi đến Đại Thế Giới. Ông nội hai năm trước từ Đại Thế Giới trở về với tư cách là một cường giả Niết Bàn cảnh. Ta là huyết mạch thân cận nhất của ông nội nên địa vị ở Thủy gia cũng nhanh chóng tăng cao.”

Phong Minh đã hiểu: “Hóa ra muội muội ngươi trước đây không coi ngươi ra gì, không nghĩ là ngươi có thể đè đầu cưỡi cổ nàng ta đúng không? Nhưng sau khi ông nội ngươi trở về thì mọi chuyện đã khác, mẹ ngươi có phải bắt đầu coi trọng ngươi hơn cả muội muội ngươi rồi không?”

Thủy Khiêm Minh cười khổ: “Phải, đúng như ân nhân nói. Mẹ thấy được lợi ích mà ông nội mang lại nên khắp nơi nâng cao địa vị của ta lên, thậm chí còn vượt qua cả muội muội. Từ khi đó ta liền phát hiện ánh mắt muội muội nhìn ta đã bắt đầu khác đi, nhưng ta cũng không ngờ nàng ta lại muốn lấy mạng của ta.”

Lúc đó y rõ ràng có thể né được vết nứt không gian, nhưng muội muội Thủy Khiêm Hy đột nhiên từ phía sau hung hăng đẩy y một cái. Đối với Thủy Khiêm Hy không hề có chút phòng bị nào như y liền đâm sầm vào vết nứt không gian.

Cánh tay chính là bị vết nứt không gian cắt đứt vào khoảnh khắc đó. Mọi chuyện xảy ra quá mức đột ngột, y đến cả cánh tay đứt cũng không kịp giật lại, trơ mắt nhìn cánh tay đứt bị nghiền nát, thậm chí cả người mắt thấy cũng sắp bị vết nứt không gian nuốt chửng.

“Ta thậm chí còn không biết vị hôn phu đã câu kết với Thủy Khiêm Hy từ khi nào. Thực ra một mục đích ông nội trở về chính là muốn đón ta đi Đại Thế Giới. Ta và vị hôn phu cũng thuộc về gia tộc liên hôn, nói về tình cảm thì không sâu đậm cho lắm. Trước đó ta vẫn còn đang do dự không biết chuyện này nên xử lý thế nào, nào ngờ đâu…”

Nếu sớm biết hai kẻ đó đã câu kết với nhau, y mắc gì phải chần chừ do dự làm chi, cứ dứt khoát hủy bỏ hôn ước, hoặc là nhường thẳng cho Thủy Khiêm Hy không phải là được rồi sao, để hai kẻ đó quang minh chính đại đứng bên nhau.

Mọi chuyện ngày hôm nay khiến cho sự chần chừ cố kỵ trước kia của y trở thành một trò hề, là chính y tự đa tình rồi.

Phong Minh tò mò hỏi: “Tên đàn ông kia lại có lai lịch gì?”

Thủy Khiêm Minh nói: “Chính là tử đệ của Trần gia. Khi định ra hôn ước đã nói rõ là ta gả vào Trần gia, cũng vì thế nên ta hoàn toàn không nghĩ tới việc Thủy Khiêm Hy lại dan díu với hắn, mẹ chắc chắn là hy vọng Thủy Khiêm Hy cưới người vào cửa.”

Lại là Trần gia? Lại lòi ra một người Trần gia nữa, tên tử đệ Trần gia này không phải là cùng đi với tên Trần Gia kia đấy chứ.

Phong Minh hào sảng vỗ vỗ vai y, nói: “Bây giờ không phải là vừa hay sao? Hôn ước của ngươi có thể dùng lý do chính đáng để giải quyết rồi. Sau này cứ cùng ông nội ngươi đi Đại Thế Giới, Đại Thế Giới chắc chắn sẽ có đan dược nối lại tay chân.”

Thủy Khiêm Minh cười khổ: “Trong lòng mẹ, Thủy Khiêm Hy vẫn quan trọng hơn ta. Mẹ chưa chắc đã tin lời ta nói, cũng sẽ không tin tên đàn ông kia câu kết với Thủy Khiêm Hy đâu.”

Phong Minh chớp chớp mắt: “Chẳng phải là chỉ cần một cái chứng cứ thôi sao? Ta có nè.”

Thủy Khiêm Minh ngẩn ra, ân nhân có chứng cứ? Ân nhân làm sao lại có chứng cứ được?

Bạch Kiều Mặc nắm tay đưa lên môi khẽ cười một tiếng, Minh đệ sớm đã hình thành thói quen tùy thời ném ra lưu ảnh thạch để chụp lại tất cả những gì mình muốn rồi.

Lúc trước lao ra cứu người cũng không quên chuẩn bị sẵn lưu ảnh thạch, cho nên đã quay lại được đầy đủ chứng cứ.

Tuy rằng không quay được cảnh hai kẻ kia hãm hại Thủy Khiêm Minh, nhưng hình ảnh hai kẻ đó bỏ mặc Thủy Khiêm Minh tháo chạy đã đủ để nói lên tất cả rồi, huống chi còn có nụ cười ác ý cuối cùng của Thủy Khiêm Hy, càng chứng minh chuyện này có quỷ.

Hiện tại xem ra cái thói quen này thật sự rất có ích, xem đi, giờ chẳng phải đã quay được chứng cứ rồi đó sao.

Phong Minh chìa tay ra trước mặt Thủy Khiêm Minh, trong lòng bàn tay đang nằm một viên lưu ảnh thạch. Phong Minh hi hi cười nói: “Ngươi tự mình xem đi, chứng cứ này có dùng được không.”

Thủy Khiêm Minh rất kinh ngạc, dùng bàn tay phải còn nguyên vẹn đón lấy lưu ảnh thạch để xem, liền nhìn thấy cảnh tượng y đang giãy giụa trong tuyệt vọng cùng với hai kẻ kia cùng nhau tháo chạy, còn có cả cảnh Thủy Khiêm Hy ngoảnh đầu lại lộ ra nụ cười ác ý cuối cùng.

Thủy Khiêm Minh xem mà trợn mắt há mồm, y cũng không biết lúc ân nhân đến cứu y thế mà lại còn có tâm trí rảnh rỗi dùng lưu ảnh thạch ghi lại cảnh tượng như thế này.

Y liên tục gật đầu: “Có ích, đương nhiên là có ích rồi! Ân nhân lại giúp ta một tay rồi. Có viên lưu ảnh thạch này, ta có thể không cần phải gánh chịu danh tiếng xấu xa, quang minh chính đại hủy bỏ hôn ước để cùng ông nội rời đi. Hai vị ân nhân xin cứ yên tâm, đợi sau khi ta trở về nhất định sẽ bảo ông nội báo đáp hai vị ân nhân.”

Phong Minh xua xua tay nói: “Đã có ích thì đưa cho ngươi đó, chuyện sau này cứ đợi rời khỏi đây rồi tính tiếp.”

Hắn chính là người thích giúp đỡ người khác như thế đó, thói quen tốt này phải luôn được duy trì mới được.

Phong Minh nhìn ra được tính cách của Thủy Khiêm Minh không hề yếu đuối, không phải kiểu người cần được an ủi, ngay cả chuyện đứt tay y cũng đã chấp nhận được rồi chứ không tự giam mình trong đau khổ.

Vì thế hắn cũng không nói thêm gì nữa, ba người cũng cần điều tức để khôi phục.

Đặc biệt là Thủy Khiêm Minh, tuy đã uống liệu thương đan cực phẩm do Phong Minh đưa nhưng thương thế của y khá nặng, dược lực cũng không thể hấp thu hết nhanh như vậy được.

Tất nhiên sau khi Thủy Khiêm Minh bình tĩnh lại cũng nhận ra điểm bất thường. Trước đó không màng tới, hiện tại mới phát hiện tốc độ phục hồi vết thương trên người y quá mức nhanh chóng, dược lực còn sót lại trong cơ thể lúc này cũng vô cùng nồng đậm và thuần tịnh. Điều này khiến y kinh ngạc, ân nhân rốt cuộc đã cho y uống loại liệu thương đan dược tốt đến nhường nào chứ, cái ân cứu mạng này thật sự quá lớn rồi.

Ba người yên lặng trở lại, ai nấy tự tu luyện.

Bên ngoài không gian dị độ, Trần Nhiếp dẫn theo Thủy Khiêm Hy hội hợp với bọn người Trần Gia. Nhìn thấy chỉ có hai người bọn họ, Trần Gia còn tò mò hỏi một câu: “Thủy Khiêm Minh đâu rồi? Y chẳng phải là cùng đi tìm kiếm lối vào không gian dị độ với các người sao?”

Thủy Khiêm Hy lập tức lộ ra vẻ mặt thương tâm đau khổ, suýt chút nữa là khóc thành tiếng, nước mắt cũng lã chã rơi xuống: “Ca ca của muội gặp chuyện rồi! Chúng muội gặp phải vết nứt không gian nguy hiểm, vào khoảnh khắc cuối cùng, ca ca đã đẩy chúng muội ra. Ca ca hiện tại không biết thế nào rồi, sau khi thoát ra ngoài chúng muội đã quay lại tìm nhưng không thấy ca ca đâu cả.”

Trong mắt Trần Gia lóe lên một tia dị sắc, thực sự gặp chuyện rồi sao? Trần Nhiếp rốt cuộc muốn làm gì? Tại sao người gặp chuyện lại chỉ có Thủy Khiêm Minh chứ không phải hai kẻ này?

Đừng nhìn gã và Trần Nhiếp đều là tử đệ Trần gia, nhưng giữa gã và Trần Nhiếp tồn tại quan hệ cạnh tranh đấy. Bề ngoài Trần Nhiếp cung kính với gã hết mực, nhưng gã lại không biết Trần Nhiếp có dã tâm hay sao?

Đặc biệt là sau khi ông nội Minh gia của Thủy Khiêm Minh trở về, gã rõ ràng cảm thấy dã tâm của Trần Nhiếp càng lớn hơn rồi.

Hiện tại gã nhìn lại Trần Nhiếp và Thủy Khiêm Hy, Trần Gia đã đoán ra được vài phần. Cho dù có ông nội Minh gia của Thủy Khiêm Minh ở đó đi chăng nữa thì giá trị của Thủy Khiêm Hy vẫn nằm trên Thủy Khiêm Minh như cũ, cho nên hắn đã đạt thành giao dịch gì với Thủy Khiêm Hy rồi?

Nhưng Thủy Khiêm Hy không thể gả vào Trần gia được, Trần Gia trong lòng ác ý nghĩ, chi bằng nhân cơ hội này dứt khoát để Trần Nhiếp gả vào Thủy gia đi, để hắn thủ hộ một người đàn bà mà sống qua ngày, biết đâu còn phải tranh sủng của Thủy Khiêm Hy với những gã đàn ông khác nữa ấy chứ.

Vì mối quan hệ với Thủy gia nên Trần Gia cũng lộ ra vẻ lo lắng: “Sao lại thành ra thế này? Địa điểm xảy ra chuyện ở đâu? Chúng ta cùng đi tìm xem sao, bằng không khi trở về biết ăn nói thế nào với Thủy gia và Minh gia đây?”

Trần Nhiếp cũng gật đầu: “Được, đệ nghe theo đường ca.”

Kết quả tất nhiên là không tìm thấy gì rồi. Ngoại trừ Trần Gia ra, những người khác cũng không nhìn ra mối quan hệ giữa Trần Nhiếp và Thủy Khiêm Hy, chỉ tưởng những gì hai kẻ này nói là sự thật.

Dù sao thì cái nơi như thế này quả thực rất dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Cha của Thủy Khiêm Minh chẳng phải chính là lúc ra ngoài lịch luyện đã vì ngoài ý muốn mà vẫn lạc đó sao, tử đệ của Trần gia cũng không thể bảo chứng là sẽ luôn an toàn vô sự được.

Cuối cùng, nhóm người Trần gia này cũng thuận lợi tìm được lối vào không gian dị độ và tiến vào trong đó.

Tất nhiên Trần Gia cũng không hề bộc lộ ra chuyện mình sở hữu không gian thạch, hơn nữa vẫn luôn mang theo Triệu sư muội của Bích Vân tông ở bên cạnh.

Những người khác đều đã nhìn mãi thành quen. Trần Gia nếu nói có khuyết điểm gì thì chính là trên phương diện nữ sắc quá mức vô kiêng vô kỵ, may mà gã là tử đệ Trần gia, nữ tu chủ động yêu thương nhung nhớ đưa chân không ít, cũng không xảy ra chuyện gì mang tính cưỡng ép.