← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 517: Đe dọa bằng lời nha

22 min read 29.08.2026

 

Tình trạng nguyên khí bên trong dị độ không gian hoàn toàn khác biệt với sa mạc bên ngoài, vô cùng nồng đậm, rất thích hợp cho tu giả bế quan tu luyện.

Ba người Phong Minh tu luyện ở nơi này suốt nửa ngày trời cũng không thấy bóng dáng tu giả nào khác xuất hiện. Thấy vậy, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng chẳng buồn vội vã rời đi, Thủy Khiêm Minh lại càng không có ý kiến gì.

Tuy hắn vẫn có thể tu luyện, nhưng dù sao cũng đã mất đi một cánh tay. Hắn không cách nào đảm bảo khi bản thân gặp nguy hiểm hay chiến đấu có thể phát huy được toàn bộ thực lực như xưa, giữ được bảy tám phần đã là kết quả tốt lắm rồi.

Trong tình cảnh này, hắn hoàn toàn không muốn hành động đơn độc. Biết đâu xui xẻo lại đụng phải đôi cẩu nam nữ kia, khiến bản thân một lần nữa rơi vào cảnh hiểm nghèo.

Còn có một chuyện khác khiến Thủy Khiêm Minh vô cùng ngượng ngùng: “Ta có thói quen đeo nhẫn trữ vật ở ngón tay bên trái. Lúc gặp phải khe nứt không gian, ta không kịp giật chiếc nhẫn đó lại thì nó đã bị khe nứt nuốt chửng rồi. May mà ngày thường ta tính tình cẩn trọng, không để toàn bộ tài nguyên vào đó. Chiếc nhẫn trữ vật giấu trên người tuy còn vài bài tẩy giữ mạng, nhưng…”

Thủy Khiêm Minh dùng tay phải gãi gãi mũi. Nói ra những lời này quả thực khiến hắn cảm thấy da mặt mình quá dày, người ta đã cứu mạng hắn, vậy mà hắn còn mặt dày bám theo bên người ân nhân.

Phong Minh rộng lượng khoát tay nói: “Không sao cả, đợi khi ra ngoài gặp được tổ phụ của ngươi, để tiền bối kể cho chúng ta nghe nhiều hơn về chuyện của Đại Thế Giới là được, sau này chúng ta cũng sẽ tới đó.”

Thủy Khiêm Minh liên tục gật đầu, hắn chỉ sợ bản thân không có chỗ nào giúp ích được cho hai vị ân nhân, có thể giúp được chút việc thì thật là tốt quá.

Phong Minh lấy một ít tài nguyên tu luyện từ trong nhẫn trữ vật ra, bao gồm nguyên tinh, đan dược và linh phù phòng thân rồi đưa cho Thủy Khiêm Minh, coi như cho hắn mượn, chờ khi ra ngoài Thủy Khiêm Minh sẽ hoàn trả lại sau.

Thủy Khiêm Minh khắc sâu tên tuổi của hai vị ân nhân vào lòng, một người tên Ô Dương, một người tên Tang Lê.

Tuy chưa từng nghe qua đại danh của hai người, nhưng Thủy Khiêm Minh biết rất rõ họ tuyệt đối là những thiên tài hiếm gặp.

Những chuyện tiếp theo đã chứng minh cho phán đoán của hắn, hai vị ân nhân này vậy mà lại lần lượt là luyện dược sư và trận pháp sư vô cùng lợi hại.

Sau khi điều hòa khí tức xong, Phong Minh lấy chiếc túi trữ vật mà Liễu Trì Nguyên truyền tống qua ra ngoài.

Hiện tại họ đang ở trong dị độ không gian, các thế lực bên ngoài dùng bí pháp để lại dấu vết theo dõi đều không cách nào truy tìm tới đây được nữa. Bởi vì dị độ không gian đã cách ly loại cảm ứng này, cấp bậc bí pháp có cao đến mấy cũng vô dụng.

Kim Tử cũng chạy ra ngoài, lần này nàng biến thành một con chim đỏ rực như lửa. Kim Tử miễn cưỡng chấp nhận hình dáng này, dù sao thuộc tính cũng giống nhau, nàng vẫn là một con chim hệ hỏa.

Phong Minh vừa lục lọi những món đồ tốt trong túi trữ vật vừa cảm thán: “Đồ tốt thật sự không ít nha, chậc chậc, đều là những kẻ có tiền. Kim Tử, cái này cho ngươi.”

Phong Minh hào phóng lấy ra một khối cực phẩm viêm ngọc ném cho Kim Tử, thứ đồ tốt như vậy lại bị đem làm thức ăn cho sủng thú.

Kim Tử vui vẻ kêu lên một tiếng, bay tới ngậm lấy khối cực phẩm viêm ngọc, vui sướng đến độ muốn bay bổng lên trời.

Thủy Khiêm Minh ngồi một bên nhìn mà kinh ngạc, đây là cực phẩm viêm ngọc đó nha, cứ thế đưa cho sủng thú gặm sao? Như vậy cũng quá mức xa xỉ rồi, ngay cả ở Thủy gia, có lẽ cũng chỉ có lão tổ mới được hưởng đãi ngộ cỡ này.

“Linh Lung quả? Đồ tốt đây, Tang đại ca, Thủy đạo hữu, đỡ lấy, chúng ta mỗi người gặm một quả.”

Người thấy có phần, Phong Minh lấy ra ba quả linh quả ném cho Bạch Kiều Mặc và Thủy Khiêm Minh. Bạch Kiều Mặc đón lấy rồi cắn một miếng, còn Thủy Khiêm Minh thì luống cuống tay chân, chủ yếu là vì quá mức sửng sốt.

Đây là Linh Lung quả, một loại linh quả thất phẩm vô cùng trân quý. Cho dù là đệ tử đích hệ của Thủy gia có được loại linh quả này thì cũng phải trân trọng cất giữ, đợi đến khi bản thân có dấu hiệu đột phá mới đem ra phục dụng.

Thế nhưng ở chỗ của ân nhân, nó chẳng khác nào loại trái cây ăn vặt ngày thường, lấy ra là tiện miệng cắm gặm ngay.

Điều này khiến tim hắn đập thon thót, trong túi trữ vật của ân nhân rốt cuộc còn chứa bao nhiêu đồ tốt mà lại có thể tiêu xài hoang phí một cách hào phóng đến thế.

Thân phận của hai vị ân nhân dường như càng lúc càng không đơn giản.

Phong Minh còn thúc giục Thủy Khiêm Minh: “Mau ăn đi, Linh Lung quả cũng có tác dụng trị thương rất tốt, thích hợp cho tình trạng của ngươi lúc này.”

Thủy Khiêm Minh không thể từ chối, chỉ đành cắn từng miếng nhỏ ăn vào. Nguyên khí nồng đậm mang theo sinh cơ tràn vào trong cơ thể, quả thực khiến thân thể hắn thoải mái hơn rất nhiều.

Linh Lung quả sở dĩ trân quý là vì bên trong linh quả này chứa đựng một luồng sinh cơ, dùng để điều dưỡng cơ thể là tốt nhất, có thể đưa cơ thể về trạng thái tối ưu, kết hợp với các vật phẩm phụ trợ khác thì việc đột phá sẽ là chuyện nước chảy thành sông.

Tất nhiên đây chỉ là đột phá tiểu cảnh giới, còn đối với đại cảnh giới thì dược lực vẫn hơi yếu một chút.

Nhưng chút sinh cơ này đối với Phong Minh quả thực chẳng đáng là bao, cho nên loại Linh Lung quả vốn vô cùng trân quý trong mắt người khác thì hắn chỉ có thể coi như linh quả bình thường để ăn giải trí.

Ăn xong linh quả, Phong Minh không tiếp tục kích thích Thủy Khiêm Minh nữa mà lấy đan lô ra bắt đầu luyện đan.

Cái đan lô hắn đang dùng hiện tại là do Thẩm Viêm Nghĩa tặng cho. Cái lò trước kia được Kim gia ở Phi Hồng đại lục tặng đã lỗi thời rồi, hiện tại dùng chiếc đan lô thất phẩm này là vừa vặn.

Vừa ra tay đã là đan lô thất phẩm, Phong Minh còn nói là không muốn tiếp tục kích thích người khác, nào biết thái độ không mấy để tâm đến đan lô thất phẩm của hắn vẫn mang đến kích thích không nhỏ cho đối phương.

Khi từng cây thất phẩm linh thảo được đưa vào trong đan lô, khóe miệng Thủy Khiêm Minh giật giật, có phải do kiến thức của hắn quá nông cạn rồi không?

Ở bên kia, Bạch Kiều Mặc cũng bắt đầu luyện chế trận bàn, tương tự cũng là từng món nguyên liệu thất phẩm, khiến Thủy Khiêm Minh nhìn mà trong lòng không ngừng lẩm bẩm.

Hai vị này lẽ nào không phải tu giả bản địa của U Minh đại lục, mà là hai vị thiên tài từ bên ngoài nghe danh nên đến đây lịch luyện? Nếu không hắn đã chẳng mù tịt về tên tuổi của hai người họ như vậy.

Với tu vi Khai Hồn cảnh đỉnh phong mà đã trở thành thất phẩm luyện dược đại sư và trận pháp đại sư, tuyệt đối không thể là hạng người vô danh tiểu tốt được.

Tất nhiên còn có một khả năng khác, chính là cái tên này không phải tên thật, nhưng hắn lại không tìm ra được tin tức nào khớp với tình huống của hai vị ân nhân.

Để tránh hiềm nghi, Thủy Khiêm Minh không tiếp tục nhìn nữa, hắn di chuyển ra một góc rồi chuyên tâm nhập định tu luyện.

Thủy Khiêm Minh không nhìn thấy, sau khi hắn nhập định, cả Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều ngẩng đầu nhìn hắn một cái, sau đó nhìn nhau cười rồi lại cúi đầu tiếp tục bận rộn việc của mình.

Phong Minh muốn tận dụng hết mức có thể số tài nguyên linh thảo có được lần này. Cho dù bí pháp ẩn giấu có tinh vi đến đâu cũng không thể tiếp tục duy trì sau khi đã luyện thành đan dược.

Hơn nữa sau khi Thủy Khiêm Minh nhập định tu luyện, Phong Minh liền không chút kiêng dè mà sử dụng Tinh Viêm hỏa để luyện đan. Những dấu vết kia liệu có chịu nổi sự thiêu đốt của Tinh Viêm hỏa hay không?

Hơn nữa trong quá trình này, bởi vì hồn lực phải thẩm thấu vào bên trong, cho nên rốt cuộc những nguyên liệu nào bị động tay động chân đã không còn là bí mật đối với hồn lực của Phong Minh.

Phong Minh rất nhỏ mọn mà ghi nhớ lại toàn bộ những nguyên liệu có lưu lại dấu vết, đến lúc đó sẽ tìm Liễu Trì Nguyên đối chiếu xem những nguyên liệu này là do thế lực nào cung cấp.

Hừ hừ, sau này những thế lực này mà muốn cầu đan từ tay hắn, hắn nhất định phải nâng cao yêu cầu lên.

Nghĩ Phong Minh hắn là kẻ dễ bắt nạt như vậy sao?

Khi Thủy Khiêm Minh tỉnh lại từ trong nhập định, Phong Minh vẫn đang ngồi đó hừng hực luyện đan.

Tinh Viêm hỏa nóng bỏng bao bọc lấy toàn bộ đan lô, ánh lửa chói mắt vừa lọt vào tầm mắt của Thủy Khiêm Minh đã khiến hắn vừa tỉnh dậy liền chịu đả kích lớn.

Là đệ tử của Thủy gia, sao hắn có thể vô tri đến mức không nhận ra đây là loại hỏa diễm gì chứ.

Lúc này, hương đan từ trong đan lô cũng bay ra, vô cùng nồng đậm, hòa quyện cùng các mùi hương đan khác bên trong trận pháp này, hắn chỉ cần hít một hơi là toàn thân đã cảm thấy thư thái.

Mùi hương đan nồng đậm đến mức này khiến Thủy Khiêm Minh không thể giữ nổi vẻ mặt bình tĩnh nữa. Đây rốt cuộc là đã luyện bao nhiêu loại đan dược thất phẩm mới có được hương dược nồng nàn đến thế? Hắn cảm giác như cả người mình đang được ngâm trong sương mù dược liệu vậy.

Khi đan dược cuối cùng cũng xuất lò, mặc cho Thủy Khiêm Minh muốn tránh hiềm nghi cũng không kiềm chế được mà nhìn sang. Cái nhìn này trực tiếp khiến hắn phải hít vào một ngụm khí lạnh.

Đó rõ ràng là thất phẩm trung cấp đan Kim Tủy đan, toàn thân vàng óng ánh như một vầng mặt trời nhỏ, công hiệu càng tuyệt vời hơn. Một viên Kim Tủy đan có thể tương đương với thành quả tu luyện mười mấy năm của tu giả Dung Hợp cảnh trung kỳ.

Hơn nữa nếu hắn không nhìn lầm thì mấy viên Kim Tủy đan vừa bay ra từ đan lô kia đều là cực phẩm đan đúng không?

Thủy Khiêm Minh suýt chút nữa muốn dụi dụi mắt xem có phải bản thân bị ánh hào quang vàng óng kia làm hoa mắt dẫn đến nhìn nhầm phẩm tướng của đan dược hay không.

Nhưng hương dược nồng đậm thoang thoảng bay tới lại nhắc nhở hắn rằng hắn không hề nhìn lầm, chính là cực phẩm đan.

Thủy Khiêm Minh trợn to mắt, trong đầu hiện lên cái tên của một vị thiên tài luyện dược sư. Đúng vậy, chính là Thanh Vân Tử đại sư tên Cố Phong, người vừa mới gây tiếng vang lớn cách đây không lâu.

Phong Minh thu đan dược lại, hoàn toàn không ngạc nhiên khi thấy Thủy Khiêm Minh lúc này đã tỉnh. Hắn híp mắt cười nhìn sang, cất tiếng: “Thủy đạo hữu tỉnh rồi à.”

Thủy Khiêm Minh vội vàng khép cái miệng đang há hốc vì kinh ngạc của mình lại, cái bộ dạng đó trông thật là ngốc nghếch.

Hắn nuốt một ngụm nước bọt rồi nói: “Ô đạo hữu, ngươi chính là…”

Hắn vô tình biết được chân tướng này, liệu có bị diệt khẩu không đây.

Hắn biết rõ ngay cả Thủy gia cũng phái người tham gia buổi đấu giá đó và đấu giá thành công vài viên cực phẩm đan mang về.

Đồng thời Thủy gia cũng vô cùng muốn đào bới hành tung của Thanh Vân Tử đại sư ra. Theo như hắn biết, Thủy gia đã động chút tay chân.

Bản thân đại sư có biết không? Không, chắc chắn là biết rồi, nếu không đã chẳng chạy vào tận dị độ không gian này mới đem đống vật tư kia ra kiểm tra từng cái một.

Thủy Khiêm Minh không biết nên bày ra vẻ mặt gì nữa, hơn nữa kết quả suy đoán này quá mức chấn động đối với hắn. Bên ngoài đều đồn đoán thực lực của Thanh Vân Tử đại sư ở Dung Hợp cảnh đỉnh phong, cho dù không phải đỉnh phong thì ít nhất cũng là tu giả Dung Hợp cảnh hậu kỳ.

Hu hu, Ô Dương đại sư trước mắt rõ ràng mới chỉ có tu vi Khai Hồn cảnh đỉnh phong thôi mà. Tu giả bên ngoài có biết chuyện này không? Ô Dương đại sư còn thiên tài hơn rất nhiều so với những gì các thế lực bên ngoài suy đoán.

Dáng vẻ của Thủy Khiêm Minh làm Phong Minh buồn cười, khiến hắn ha ha đại tiếu, trực tiếp chọc thủng luôn: “Có phải đang đoán ta, Ô Dương, chính là Thanh Vân Tử đại sư mà các phương bên ngoài đang tìm kiếm đúng không? Đúng vậy, ta chính là Thanh Vân Tử đại sư. Thủy đạo hữu, ngươi chính là người đầu tiên ngoài người trung gian biết được thân phận của ta đó nha.”

Nghe chính miệng Phong Minh thừa nhận, dù trước đó đã có suy đoán nhưng Thủy Khiêm Minh vẫn chấn động đến mức trợn tròn mắt. Đây rốt cuộc là loại đại thiên tài tuyệt thế gì vậy chứ.

Phản ứng theo bản năng của Thủy Khiêm Minh chính là vội vàng cam đoan: “Ta tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài đâu! Hai vị là ân nhân cứu mạng của ta, ta không thể vong ơn bội nghĩa.”

Nghĩ cũng biết, một thế gia như Thủy gia một khi biết Thanh Vân Tử đại sư mới chỉ là tu giả Khai Hồn cảnh đỉnh phong, điều họ muốn làm nhất e rằng chính là đem Thanh Vân Tử đại sư “giam lỏng” ở Thủy gia, để đại sư không ngừng luyện chế cực phẩm đan cho Thủy gia mất.

Phong Minh cố ý nhe một hàm răng trắng bóc ra nói: “Đúng vậy, ta biết Thủy đạo hữu sẽ không tiết lộ ra ngoài. Cho dù có tiết lộ cũng không sao, ta và Tang đại ca rất lợi hại đó nha. Cẩn thận hai tụi ta tìm tới ngươi, sau đó…”

Sau đó thế nào thì ai cũng hiểu, chính là diệt khẩu đó.

Thế nhưng cái bộ dạng đe dọa đòi diệt khẩu này của Phong Minh lại suýt chút nữa làm Thủy Khiêm Minh bật cười.