← Phản Xuyên Thư Chi Thần Cấp Yển Sư

Chương 158: Khắc Trận

19 min read 09.09.2026

Thanh âm này thập phần linh động, dư âm nhộn nhào, tiếng vang không dứt.

Nghiêm Cận Sưởng còn tưởng rằng bản thân nghe lầm, cho đến khi thanh âm kia lại vang lên lần nữa:

“Ai tới… cứu cứu ta!”

An Thiều: “Ai?”

Nghiêm Cận Sưởng nhìn về phía An Thiều: “Ngươi cũng nghe thấy sao?”

An Thiều gật đầu: “Hình như là thanh âm truyền tới từ phía trên.”

Thanh âm này nghe không quá giống nhân thanh, ngữ điệu cũng có chút kỳ quái, mà bọn hắn hiện giờ lại đang ở phía dưới rễ cây của Thông Thiên Thụ này, vậy thì thanh âm này chẳng lẽ là…

“Các ngươi nghe thấy được, đúng không?” Thanh âm linh động đột nhiên vang lên từ trong đầu Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều, so với vừa nãy càng thêm vang dội, cũng càng lộ vẻ cấp bách: “Ta cảm giác được, các ngươi có thể nghe được thanh âm của ta!”

Nghiêm Cận Sưởng thầm nghĩ: Quả nhiên! Đây chính là thanh âm do Thông Thiên Thụ phát ra!

Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều nhìn nhau một cái, lại không có trả lời.

Bọn hắn hiện giờ còn đang đề phòng những tu sĩ có thể tới công kích bất cứ lúc nào, kỳ thực không quá muốn phân tâm quản chuyện Thông Thiên Thụ kêu cứu.

Căn đằng của An Thiều khẽ mở ra một chút khe hở, bọn hắn xuyên qua khe hở của đám căn đằng đen kịt kia nhìn ra ngoài, liền có thể thấy được đã có mấy bóng người đang hướng về phía bọn hắn đang đứng mà tiếp cận.

Xung quanh Thông Thiên Thụ sẽ không có linh thực khác sinh trưởng, cho nên những căn đằng đen kịt mà An Thiều phóng ra để bảo vệ bọn hắn hiển nhiên đã khiến đám tu sĩ phụ trách tìm kiếm nhận ra bên trong căn đằng này có giấu người.

Chẳng qua tu vi của đám tu sĩ kia tương đối thấp, đa phần đều ở Trúc Cơ kỳ, cho nên trước khi xác định được người trốn trong căn đằng là tu vi cảnh giới gì, đám tu sĩ kia không dám tùy tiện công kích, chỉ có thể đi tìm thêm trợ giúp khác.

Lúc này, đám tu sĩ kia hiển nhiên là muốn bao vây lấy Nghiêm Cận Sưởng bọn hắn.

Linh khí ty của Nghiêm Cận Sưởng đã đặt vào trong Xích Ngọc Ly Giới, tùy thời chuẩn bị lôi ra khôi lỗi để ứng phó với đám tu sĩ này.

An Thiều cũng khắc khắc chuẩn bị phóng ra thêm nhiều căn đằng hơn.

Một người một yêu đều đang chú ý đám tu sĩ bên ngoài, đối với tiếng cầu cứu của Thông Thiên Thụ linh đều không có để ý tới.

Cho đến khi Thông Thiên Thụ linh nói: “Có người muốn hủy đi thụ tâm của ta! Nếu như thụ tâm của ta bị hủy, bí cảnh này cũng sẽ theo đó mà sụp đổ!”

Thông Thiên Thụ linh: “Ta biết các ngươi có thể nghe được thanh âm của ta, ta cần sự giúp đỡ của các ngươi!”

Nghiêm Cận Sưởng: “…” Thụ tâm rốt cuộc là chuyện gì? Trên mảnh vỡ màu đen hiển thị cốt truyện dường như không có nói đến những thứ này.

Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều vẫn như cũ không có trả lời, mà ngay lúc này, đám tu sĩ đang chậm rãi bao vây bên ngoài đã không kìm nén được, đồng loạt cử kiếm chém về phía căn đằng đen kịt do An Thiều chống đỡ!

“Oanh long!” Rễ cây Thông Thiên Thụ đột nhiên cuộn trào lên, trong đó mấy đoạn rễ cây bỗng nhiên rút ra từ trong đất đá, trực tiếp đem đám tu sĩ đang xông lên kia hung hăng quất bay ra ngoài!

Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đã chuẩn bị sẵn sàng phản kích: “…”

Đám tu sĩ kia hiển nhiên không ngờ tới thứ công kích mình lại là những chiếc rễ khổng lồ của Thông Thiên Thụ, hoàn toàn không kịp né tránh, cũng không có chỗ nào để né, cứ thế bị rễ cây Thông Thiên Thụ quất trúng trực diện, bay ngược ra xa, lại rơi nặng nề xuống đất!

Mặc dù công kích của đám tu sĩ này không rơi xuống người Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều, nhưng động tĩnh bên này vẫn thu hút những tu sĩ đang tuần tra ở gần đây.

Lúc này An Thiều đã rút lại chỗ căn đằng kia, thế là bọn hắn liền nhìn thấy mấy tu sĩ mặc y phục có thêu gia văn của Mậu gia đang phi hành về hướng này!

Cũng cho đến lúc này, Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đang đứng trên rễ cây Thông Thiên Thụ mới nhìn thấy, xung quanh đây thế mà đã ngã xuống một mảng lớn tu sĩ!

Trong số tu sĩ đó có tán tu, có tu sĩ mặc bào phục đệ tử tông môn, còn có tu sĩ trên áo thêu gia văn, bất kể là tiểu môn tiểu phái, hay là đại tông đại môn phái, thế mà đều có tu sĩ ngã gục ở chỗ này!

Những người này không biết đã trải qua chuyện gì, thế mà cứ như vậy vô tri vô giác nằm trên mặt đất, bất tỉnh nhân sự.

Bốn phía tràn ngập một làn khói đỏ nhạt, có điều làn khói kia sau khi trôi đến vị trí rễ cây Thông Thiên Thụ thì giống như bị một luồng sức mạnh vô hình ngăn cản, không có trôi vào thêm nữa, thế nên Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đứng trên rễ cây Thông Thiên Thụ mới không bị làn khói này quấn lấy.

Nghiêm Cận Sưởng vốn dĩ định thừa cơ rời khỏi đây, nhưng nhìn thấy làn khói kỳ quái tràn ngập khắp nơi, chỉ có phụ cận rễ cây Thông Thiên Thụ là không có, liền dừng bước.

Làn khói kỳ quái này thực sự quá nhiều, đã hoàn toàn bao quanh Thông Thiên Thụ, phía trên cũng có thể thấy từng sợi tơ lờ lững, có đám tu sĩ ngã gục đầy đất làm gương, Nghiêm Cận Sưởng không thể không hoài nghi trong làn khói này có độc.

Những tu sĩ ngã gục này, có lẽ chính là bị làn khói này làm cho trúng độc.

Trước mắt ngoại trừ những tu sĩ nằm gục không dậy nổi kia, cách đó không xa còn có một khoảng đất trống hiển nhiên là đã được dọn dẹp sạch sẽ, trên khoảng đất trống đứng một nam tử trung niên mặc trường bào màu thâm đen thêu hoa văn tinh xảo, để râu dài.

Chính là gia chủ Mậu gia, Mậu Hành Đạt!

Mậu Hành Đạt trong tay cầm một chuôi trường kiếm, đang khắc vẽ cái gì đó trên khoảng đất trống.

Hắn hiển nhiên đã khắc ở đây được một lúc rồi, trên mặt đất đã được khắc ra hơn phân nửa đồ trận, vì khoảng cách khá xa, Nghiêm Cận Sưởng nhất thời nhìn không rõ đồ án trên đồ trận kia.

Tất nhiên, hắn hiện giờ cũng không có thời gian đó để nhìn kỹ, bởi vì mấy tu sĩ Mậu gia đã nghe thấy động tĩnh mà đuổi tới bên này, Nghiêm Cận Sưởng vốn muốn bay xuống núi, nhưng lại nhìn thấy làn khói đỏ nhạt đang lan tỏa bên ngoài rễ cây Thông Thiên Thụ, luôn cảm thấy làn khói kia không ổn, liền không có bay rời khỏi phụ cận rễ cây Thông Thiên Thụ, mà trực tiếp dẫn xuất ra mấy cái khôi lỗi, chắn ở trước mặt.

“Ở đây! Phía dưới rễ cây Thông Thiên Thụ quả nhiên còn trốn tu sĩ chưa hít phải Mi Trầm Yên!” Các tu sĩ Mậu gia đồng thời triệu ra linh kiếm, không nói hai lời liền cử kiếm chém về phía Nghiêm Cận Sưởng bọn hắn!

“Keng!” Khôi lỗi nâng cánh tay lên, đỡ lấy những đường kiếm này.

Linh quang màu xanh u ám từ trên thân những khôi lỗi này bộc phát ra, đem đám tu sĩ Mậu gia đang xông lên toàn bộ chấn văng ra ngoài!

Một đám tu sĩ ngã rầm xuống đất, tiếng thảm thiết vang lên liên miên.

Động tĩnh bên này thu hút sự chú ý của Mậu Hành Đạt đang vẽ trận pháp, hắn xoay người nhìn về phía này, sắc mặt không vui: “Một lũ phế vật vô dụng, bấy nhiêu người mà đánh không lại một nhân tu Khai Quang kỳ và một yêu tu Yêu Đan kỳ, giữ các ngươi có ích lợi gì!”

Nói đoạn, ánh mắt hắn rơi xuống trên người Nghiêm Cận Sưởng, hướng về Nghiêm Cận Sưởng phóng ra linh thức chi lực của mình.

Nghiêm Cận Sưởng trong nháy mắt cảm giác được có một luồng sức mạnh vô hình và cường đại ép xuống bản thân, vội vàng đem Thức Linh Thể của mình phóng ra!

An Thiều cũng đồng thời phóng ra Thức Linh Thể màu đỏ trong thức hải của mình.

Một đen một đỏ hai Thức Linh Thể đồng thời há cái miệng còn to hơn cả cơ thể chúng, cùng lúc phát ra tiếng gầm rú!

Linh thức chi lực trong nháy mắt va chạm tại một chỗ, tuy nhiên linh thức chi lực hiện tại của Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều vẫn chưa đủ để chống lại một tu sĩ Xuất Khiếu kỳ, cho nên bọn hắn không chống đỡ được mấy hơi thở đã bị linh thức chi lực của Mậu Hành Đạt áp chế đến mức không thở nổi!

Chênh lệch quá lớn!

Nghiêm Cận Sưởng vịn lấy khôi lỗi bên cạnh, chết lặng chống đỡ không để bị linh thức chi lực cường đại này ép đến mức quỳ xuống, đầu ngón tay gần như muốn bấm sâu vào trong cơ thể khôi lỗi!

An Thiều cũng phóng ra căn đằng để chống đỡ bản thân, gánh chịu luồng thức lực cường đại liên tục ép về phía mình.

Mậu Hành Đạt vốn dĩ chỉ muốn nhanh chóng chấn ngất hai kẻ ngáng đường này, rồi tiếp tục chuyên tâm vẽ trận pháp, lại không ngờ tới bọn hắn thế mà vẫn còn ý thức!

“Giãy chết!” Trong mắt Mậu Hành Đạt ẩn hiện nộ sắc, “Ta ghét nhất lũ kiến hôi không biết tự lượng sức mình như các ngươi!”

Mậu Hành Đạt giơ tay lên, hướng về phía Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đánh ra một chưởng!

Lúc này Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đều bị linh thức chi lực cường đại của Mậu Hành Đạt áp chế đến mức không thể cử động, nhất thời lại không cách nào né tránh luồng chưởng phong mang theo linh lực cường đại này!

Nghiêm Cận Sưởng lập tức đem chú ấn trên người áp chế về phía đan điền, đang định giải phóng những sức mạnh bị chú ấn phong tỏa trong cơ thể ra, thì đột nhiên cảm thấy dưới chân rung chuyển kịch liệt, thế mà là rễ cây Thông Thiên Thụ kia lại một lần nữa lật tung lên, hất bọn hắn xuống đất!

“Oanh!” Chưởng phong mạnh mẽ rơi trên rễ cây Thông Thiên Thụ kia, trực tiếp đánh vào rễ cây tạo thành một vết lõm hình bàn tay khổng lồ.

Thấy vậy, Mậu Hành Đạt cười lạnh một tiếng: “Thông Thiên Thụ, cho dù ngươi hộ hạ một hai tên tu sĩ yếu ớt như vậy, thì lại có thể giúp ngươi làm được gì chứ? Đến nước này rồi, mọi thứ đều đã muộn.”

Mậu Hành Đạt nhìn sang đám gia bộc xung quanh vì linh thức chi lực cường đại hắn vừa phóng ra mà sợ đến mức quỳ đầy đất, nói: “Các ngươi đều qua đó, đem hai con sâu nhỏ kia ném vào trong Mi Trầm Yên.”

“Rõ!” Đám gia bộc kia vội vàng triệu ra linh kiếm, lao về phía đó.

Dặn dò xong, Mậu Hành Đạt lại tiếp tục khắc họa trận pháp trên nền đá, tốc độ rõ ràng nhanh hơn trước rất nhiều.

Bị rễ cây hất ngã xuống đất, Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều cuối cùng cũng thoát khỏi sự áp chế linh thức chi lực của Mậu Hành Đạt, quay đầu lại, lại phát hiện xung quanh tu sĩ ngã gục đầy đất.

Tên Mậu Hành Đạt kia thế mà ngay cả người của mình cũng không tha, chưởng này đánh ra không chút kiêng dè, đem đám tu sĩ Mậu gia vừa nãy còn đang công kích bọn hắn đều đánh cho máu thịt be bét!

“Cứu cứu ta!” Luồng thanh âm linh động kia lại vang lên trong đầu Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều.

Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều: “…” Vừa rồi dường như là ngươi đã cứu chúng ta.

Chúng ta đều cần ngươi tới cứu rồi, thì lấy đâu ra sức mạnh để cứu ngươi đây?

Tuy nhiên Nghiêm Cận Sưởng vẫn trả lời: “Ngươi cần chúng ta làm gì?”

Thông Thiên Thụ linh: “Ngăn cản hắn khắc thành Địa Âm Tụ Sát Trận kia!”

An Thiều: “Ngươi có từng nghĩ tới, chúng ta ngăn cản không nổi không?”

Hiện giờ chỉ e là ngay cả chạy trốn cũng thành vấn đề.

Nghiêm Cận Sưởng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nếu là bình thường, trên bầu trời bí cảnh này sẽ lơ lửng một đoàn vòng xoáy màu kim rực rỡ, chỉ cần xuyên qua vòng xoáy màu kim đó là có thể rời khỏi bí cảnh này.

Thế nhưng hiện tại, vòng xoáy màu kim đó đã biến mất!

“Kim Vân thông đạo dẫn ra ngoài bí cảnh đã bị người ta cưỡng ép đóng lại rồi, nếu như bí cảnh sụp đổ, mọi thứ ở đây đều sẽ bị hủy diệt, bao gồm cả chính các ngươi!” Thanh âm linh động kia lại nói: “Các ngươi hiện giờ chỉ có thể giúp ta, đây cũng chính là đang tự giúp chính mình!”

Nghiêm Cận Sưởng: “Ngươi thấy chúng ta nên làm thế nào để ngăn cản hắn khắc xuống trận pháp kia? Đối đầu trực diện chắc chắn là không hành.”

Thông Thiên Thụ: “Ta cần, mượn dùng thân thể của các ngươi.”