Chương 157: Biến Cố
Rễ của Thông Thiên Thụ quấn chặt lấy khối Xích Tiêu Mộc, rõ ràng là vẫn đang hấp thụ linh lực ẩn chứa bên trong khối gỗ này.
Lúc này nếu muốn đoạt lấy Xích Tiêu Mộc, một là phải đối đầu với Thông Thiên Thụ – thứ mà chỉ một cành cây thôi cũng có thể bộc phát sức mạnh tương đương tu sĩ Nguyên Anh kỳ; hai là phải khiến linh lực trong Xích Tiêu Mộc tán vào cơ thể Thông Thiên Thụ, như vậy Xích Tiêu Mộc đối với nó sẽ không còn tác dụng gì nữa.
Nghiêm Cận Sưởng cắn rách đầu ngón tay, hai tay nhanh chóng kết một cái Tán Linh Quyết, đánh thẳng vào khối Xích Tiêu Mộc kia!
Thủ ấn của Tán Linh Quyết vô cùng phức tạp, hơn nữa tư thế cực kỳ quái dị, chỉ cần vị trí ngón tay đặt lệch đi một chút thôi là bí quyết này sẽ không thể thi triển được.
An Thiều vốn chỉ tò mò đứng tựa một bên đứng xem, nay thấy Nghiêm Cận Sưởng múa may xong Tán Linh Quyết nhanh như chớp, đôi mắt không khỏi trợn tròn: “Dùng cái loại thủ quyết có tư thế quái đản này, tay ngươi không thấy đau sao?”
Nghiêm Cận Sưởng đáp: “Chẳng lẽ hiện giờ còn cách tán linh nào khác?” Đau thì có đau, nhưng hiện tại đây là phương thức nhanh nhất rồi.
Sau khi Nghiêm Cận Sưởng vỗ một chưởng lên Xích Tiêu Mộc, linh lực bên trong nhanh chóng bắt đầu tán ra bên ngoài khối linh mộc, rồi cuồn cuộn không ngừng rót vào những chiếc rễ Thông Thiên Thụ đang bao quanh nó.
Thông Thiên Thụ dường như cảm nhận được nơi này có một lượng lớn linh lực cung cấp cho mình hấp thụ, cũng không đợi được nữa mà di động rễ cây quấn chặt lên.
Có lẽ Thông Thiên Thụ nhận thức được chính Nghiêm Cận Sưởng là người đang tán linh từ thứ đồ vật cung cấp sức mạnh cho nó, cho nên dù rễ cây liên tục dịch chuyển về phía linh lực phát ra, nhưng vẫn để lại cho Nghiêm Cận Sưởng một khoảng trống bằng lòng bàn tay.
Cứ như vậy qua chừng một nén nhang, linh lực trong Xích Tiêu Mộc mới triệt để tán hết, toàn bộ nhập vào rễ của Thông Thiên Thụ.
Những chiếc rễ Thông Thiên Thụ gần đó ẩn hiện ánh hồng quang nhàn nhạt, rõ ràng là vì hấp thụ linh lực của Xích Tiêu Mộc mới trở nên như vậy.
Nghiêm Cận Sưởng lại đợi bên cạnh rễ cây một lát, những chiếc rễ đang quấn lấy Xích Tiêu Mộc rốt cuộc cũng bắt đầu dạt sang hai bên, để lộ hoàn toàn khối Xích Tiêu Mộc bị bao bọc bên trong.
Vừa nãy Xích Tiêu Mộc hầu như đều bị rễ Thông Thiên Thụ che lấp, Nghiêm Cận Sưởng thọc tay vào cũng chỉ sờ được một mảng nhỏ, không ngờ khi đám rễ này dời đi, khối Xích Tiêu Mộc hiện ra lại rộng tới hai trượng!
Nghiêm Cận Sưởng vốn chỉ định dùng Xích Tiêu Mộc để chế tạo lớp vỏ ngoài cho khôi lỗi, giúp khôi lỗi trở nên cứng cáp hơn, như vậy cấp bậc khôi lỗi của hắn có thể đạt tới Kim giai.
Nhưng hắn không ngờ khối Xích Tiêu Mộc này lại to lớn như thế, đừng nói là làm lớp vỏ, thậm chí có thể dùng nó để chế tạo một con khôi lỗi hoàn chỉnh!
An Thiều thu hồi tầm mắt khỏi Xích Tiêu Mộc, không quá hiểu: “Xích Tiêu Mộc sở dĩ được tôn sùng là cực phẩm linh mộc, chính là vì trong nó chứa đựng lượng linh lực khổng lồ, có thể cung cấp cho bất kỳ linh vật nào hấp thụ để biến thành của mình. Thế nhưng bây giờ ngươi đã tán hết linh lực của nó đi rồi, vậy tác dụng lớn nhất của nó chẳng phải mất tiêu rồi sao? Tuy rằng nếu không tán linh lực thì Thông Thiên Thụ sẽ không cho ngươi lấy nó, nhưng tán rồi thì cái ngươi có được chẳng phải cũng chỉ là một khúc linh mộc bình thường thôi ư?”
Nghiêm Cận Sưởng giải thích: “Bản thân Xích Tiêu Mộc đã ẩn chứa linh lực, lại cần linh vật chủ động hấp thụ mới lấy được linh lực bên trong, điều này có nghĩa là, nó có khả năng tích trữ linh lực.”
Nghiêm Cận Sưởng vuốt ve khối Xích Tiêu Mộc như không nỡ rời tay, đôi mắt phát sáng, trong giọng nói cũng lộ ra vẻ vui mừng: “Lượng linh lực tích trữ bên trong nó lúc trước là linh lực tích tụ trong cây khi nó chưa bị chặt xuống, cho nên các linh vật khác mới có thể dễ dàng hấp thụ.”
“Nếu sau này, ta đem linh lực của mình tồn vào trong con khôi lỗi làm từ Xích Tiêu Mộc này, các tu sĩ khác sẽ không thể dễ dàng hấp thụ được, và tới lúc đó, nó sẽ trở thành một con khôi lỗi chỉ có thể do một mình ta thao túng.”
An Thiều khoanh tay tựa vào một bên rễ cây: “Hèn chi ngươi cứ nhất quyết đòi lên đỉnh núi này bằng được, đây mới là mục đích chính của ngươi phải không?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Ai mà lại chê vũ khí bảo mạng trong tay mình nhiều quá chứ?”
Trong đầu Nghiêm Cận Sưởng đã hiện ra rất nhiều kiểu dáng khôi lỗi, đang tính toán xem nên chế tác nó thành loại khôi lỗi gì.
Tuy nhiên tình hình hiện tại rõ ràng không cho phép Nghiêm Cận Sưởng đứng đây suy nghĩ lâu, bởi vì họ cũng không biết đám cường tông đại tộc kia khi nào sẽ xua đuổi những tu sĩ cưỡng ép xông lên núi như bọn họ đi.
Nghiêm Cận Sưởng đem khối Xích Tiêu Mộc hằng mong ước bấy lâu thu vào trong Xích Ngọc Ly Giới, chuẩn bị cùng An Thiều rời khỏi khu vực rễ cây chằng chịt phía dưới Thông Thiên Thụ.
Bởi vì đám rễ cây này vừa rồi để nhường chỗ cho khối Xích Tiêu Mộc bị đè dưới gốc mà đã dịch chuyển vị trí, lấp kín cả đường vào lẫn đường phía trên, thế nên Nghiêm Cận Sưởng bọn họ không thể quay về theo đường cũ, chỉ có thể nương theo ánh sáng thiên quang lọt qua kẽ rễ cây từ bên ngoài mà xuyên qua đám rễ này.
Dù rễ cây rất nhiều, nhưng có ánh sáng ban mai ngày một rạng rỡ soi rọi, việc theo hướng ánh sáng mà rời khỏi đây cũng chỉ là vấn đề thời gian.
Thế nhưng ngay khi họ vừa chui ra khỏi tầng tầng lớp lớp rễ cây, chuẩn bị thoát ra ngoài thì đột nhiên nghe thấy một tiếng quát tháo từ cách đó không xa: “Đi lục soát kỹ xem còn ai khác không! Đặc biệt là dưới gốc Thông Thiên Thụ này, trong đám rễ cây rất dễ giấu người, gia chủ đã dặn rồi, phải tìm ra bằng sạch không sót một ai!”
Nghe vậy, Nghiêm Cận Sưởng và An Thiều đang định chui ra đều sững người.
Chẳng lẽ đám tu sĩ của các cường tông đại tộc đã bắt đầu xua đuổi những tu sĩ xông lên đỉnh linh sơn này rồi sao?
Đây vốn là chuyện Nghiêm Cận Sưởng đã liệu trước, đêm qua Thông Thiên Quả chín, mọi người vì tranh đoạt linh quả mà liều mạng xông lên núi, hiện giờ linh quả đã không còn, đám tu sĩ đó đương nhiên không còn lý do gì để ở lại đây, càng không thể vì một cái cây trong thời gian ngắn sẽ không kết quả nữa mà đi tranh giành địa bàn với tu sĩ cường tông đại tộc.
Nghe thấy tiếng bước chân đang áp sát tới đây, Nghiêm Cận Sưởng do dự một chút nhưng không đi ra ngay, mà chui ngược vào trong hốc đá giữa đám rễ cây, định chờ đám tu sĩ tuần tra rời đi rồi mới âm thầm chuồn mất.
An Thiều rõ ràng cũng có ý định đó.
Họ vừa mới ẩn nấp xong và dựng lên một bình chướng phòng hộ, tiếng bước chân đã tới gần bên cạnh, bắt đầu lục soát xung quanh.
Vị trí hốc đá này chứa một người thì còn chút dư dả, giờ nhét cả hai người vào liền trở nên vô cùng chật chội, cơ thể hai người gần như dán chặt lấy nhau, dù ở giữa còn ngăn cách bởi mấy lớp y phục nhưng vẫn có thể cảm nhận được hơi ấm của đối phương.
Tuy nhiên tu sĩ tìm kiếm đã tới sát bên, họ không thể di chuyển sang chỗ khác để tránh bị phát hiện.
Họ nấp rất kín, đám tu sĩ tìm kiếm tạm thời chưa thấy họ, họ cũng không nhìn thấy đám tu sĩ kia, chỉ có thể thông qua âm thanh để phán đoán đối phương đã đi tới vị trí nào.
“Tất cả soát kỹ cho ta! Rễ cây ở đây quá nhiều, tuyệt đối đừng để sót chỗ nào, nếu không đến lúc gia chủ khởi trận mà còn để sót một hai kẻ chạy ra quấy phá, gia chủ nhất định sẽ nổi trận lôi đình, lúc đó mạng nhỏ của chúng ta khó mà giữ được, nghe rõ chưa!”
“Rõ!”
Nghiêm Cận Sưởng: “…” Khởi trận? Khởi trận gì? Trận pháp phòng ngự địa bàn sao?
Đêm qua khi đám tu sĩ kia xông lên, quả thực đã phá vỡ trận pháp phòng ngự mà tu sĩ các cường tông đại tộc thiết lập tại địa bàn này.
Ý nghĩ đó vừa xẹt qua đầu Nghiêm Cận Sưởng, tiếng đối thoại của đám tu sĩ lại truyền tới một lần nữa: “Vừa rồi có khá nhiều tu sĩ đã bỏ chạy xuống núi, có cần đi bắt chúng lại không?”
“Bắt cái gì mà bắt? Gia chủ chẳng phải đã nói, có bấy nhiêu tu sĩ hiện tại là đã đủ rồi sao?”
“Nhưng mà, nếu những kẻ chạy xuống núi kia đi báo tin, dẫn theo cứu binh lên đây thì tính sao?”
“Sợ cái gì? Gia chủ sắp vẽ xong trận pháp rồi, tới lúc trận pháp khởi động, cho dù đám tu sĩ chạy xuống núi kia có tìm bao nhiêu cứu binh tới cũng vô dụng!”
Nghiêm Cận Sưởng: ?
Nội dung cuộc đối thoại này sao hắn càng nghe càng thấy khó hiểu?
Nghiêm Cận Sưởng nhìn sang An Thiều, An Thiều cũng mang vẻ mặt đầy mờ mịt.
“Trong này đã soát qua chưa?” Một giọng nói đột ngột vang lên từ phía sau mạn sườn.
An Thiều không chút do dự phóng ra căn đằng của mình, che kín những kẽ hở xung quanh bọn họ.
Nơi họ đang đứng vốn dĩ đã nhỏ hẹp, giờ lại thêm đám căn đằng đầy gai của An Thiều, để tránh bị gai đâm, họ buộc phải xích lại gần nhau hơn, ngay cả hơi thở cũng kề sát bên tai.
“Ơ? Rễ cây ở đây sao không giống rễ cây khác, lại còn mọc gai nữa?” Đám tu sĩ quả nhiên đã tìm tới chỗ này.
“Chắc là loài thực vật khác thôi, rễ Thông Thiên Thụ không có gai.”
“Khu vực này soát xong rồi, chúng ta sang chỗ khác xem, nhanh chân lên!”
“Rõ!”
Tiếng bước chân nhanh chóng đi xa, cho đến khi hoàn toàn không nghe thấy nữa.
An Thiều thầm thở phào nhẹ nhõm, đang định truyền âm cho Nghiêm Cận Sưởng thì phát hiện đầu ngón tay của Nghiêm Cận Sưởng đã hiện lên những sợi linh khí màu xanh lục u tối, thần sắc nghiêm nghị, cơ thể cũng vô cùng căng thẳng, hoàn toàn không có vẻ gì là thả lỏng.
An Thiều ngẩn ra một lát rồi lập tức phản ứng lại, bọn họ hiện đang ở dưới gốc Thông Thiên Thụ, mà xung quanh Thông Thiên Thụ vốn dĩ cỏ cây không mọc nổi, thậm chí ngay cả tình trạng hai cây Thông Thiên Thụ cùng tồn tại cũng không có, làm sao có thể mọc ra linh thực khác được!
Đám tu sĩ bên ngoài căn bản không hề đi xa!
Có lẽ vẫn đang chờ ở đâu đó quanh đây đợi họ chủ động triệt hạ bình chướng phòng ngự!
An Thiều định triệu ra một thanh linh kiếm để sẵn sàng tấn công, nhưng đột nhiên nhớ ra, linh kiếm tích trữ của mình trong lúc tranh đoạt quả vừa nãy đã bị chém gãy rất nhiều, bây giờ chỉ còn sót lại duy nhất một thanh!
Linh kiếm đê giai đối với hắn vài năm trước thì hợp, nhưng với hắn bây giờ thì không ổn lắm, mà họ cứ ở mãi trong bí cảnh này, tự nhiên chẳng có cơ hội nào để có được linh kiếm trung giai.
An Thiều đành truyền âm cho Nghiêm Cận Sưởng: “Ngươi còn dư thanh linh kiếm nào không? Sau này ta trả lại.”
Nghiêm Cận Sưởng đáp: “Chém nát hết rồi.”
An Thiều hỏi: “Thế còn đám linh đao trang bị trong khôi lỗi của ngươi?”
Nghiêm Cận Sưởng: “Cũng nát rồi.” Những thanh linh kiếm đệ giai đó đã không còn chịu nổi linh lực do hắn phát ra nữa, chỉ cần kiểm soát không tốt một chút là thân kiếm sẽ gãy lìa.
An Thiều: “…”
Ngay khoảnh khắc này, ý nghĩ trong đầu một người một yêu vô cùng thống nhất — đã đến lúc phải tìm người đúc một thanh bản mệnh linh kiếm rồi.
Trong bản mệnh linh kiếm sẽ hòa nhập máu của tu sĩ, một số bản mệnh linh kiếm còn có thể thăng cấp cùng tu sĩ, đó là thứ mà những linh kiếm có đẳng cấp thông thường không thể nào so bì được.
Ngay khi một người một yêu đang cảnh giác với đám tu sĩ bên ngoài có thể tấn công bất cứ lúc nào, một giọng nói đột nhiên truyền đến từ phía trên.
“Cứu ta với!”
—