Chương 33: Náo sự
Hệ thống: “Ta vốn tưởng rằng, chỉ cần ngươi có thể đạt được sự tín nhiệm của nhân vật chính, có khí vận của hắn trợ giúp, đừng nói là linh thạch, ngay cả các loại linh thực linh đan hy hữu, linh thú yêu thú, đều là vật trong tầm tay, mọi nỗi lo hiện tại của ngươi đều có thể dễ dàng giải quyết.”
Tiêu Minh Nhiên đảo mắt một cái: “Ngươi cũng không nhìn xem tên nhân vật chính này là loại lang tâm cẩu phế thế nào, ta cứu hắn thoát khỏi khổ hải, hắn ngược lại lại muốn giết ta. Theo ta thấy thì kẻ đáng thương tất có chỗ đáng hận, ta vốn không nên cứu hắn mới phải.”
Hệ thống: “… Từ góc nhìn của nhân vật chính mà nói, ngươi vừa xuất hiện đã cưỡng ép đưa người ta đến một nơi hoàn toàn xa lạ, tám phần mười là hắn cũng giống như đám dân làng kia, xem ngươi là kẻ buôn người rồi, muốn chạy trốn cũng là tình có thể tha thứ.”
Tiêu Minh Nhiên nghe vậy liền bất mãn: “Ngươi rốt cuộc là giúp ai hả? Ta mới là ký chủ đã liên kết với ngươi.”
Hệ thống: “…”
Tiêu Minh Nhiên: “Dù sao linh thạch có thể quy đổi thành điểm năng lượng, vậy ta hà tất phải xoay quanh nhân vật chính làm gì, tự mình kiếm linh thạch không tốt sao? Nhân vật chính tính là cái gì chứ!”
Hệ thống: “Nhắc nhở thân thiện, đừng đối đầu với nhân vật chính.”
Tiêu Minh Nhiên không cho là đúng: “Tiểu thuyết xuyên thư ta đã đọc qua rất nhiều rồi, ngươi có biết so với nhân vật chính ở đây, ưu thế lớn nhất của ta là gì không?”
Không đợi hệ thống trả lời, Tiêu Minh Nhiên đã đầy tự tin nói: “Đó chính là ta biết trước được cốt truyện của quyển sách này!”
“Vào khoảnh khắc ta xuất hiện ở nơi này, nhân vật chính của thế giới này kỳ thực đã thay đổi rồi!”
Hệ thống đối với lời của hắn rất không tán đồng: “Ký chủ, tư tưởng này của ngươi rất không đúng.”
Tiêu Minh Nhiên lại bảo: “Không, ngươi sẽ sớm hiểu được ưu thế của ta thôi! Ngươi xem, trong cốt truyện nói nhân vật chính thời gian này sẽ tu hành tại Kim Quân Tông, mà ta hoàn toàn có thể đi trước một bước đến Thông Nguyên Thành. Cốt truyện chẳng phải nói, nhân vật chính ở một khu chợ trong Thông Nguyên Thành, đã dùng một lượng linh thạch cực ít để mua được một kiện thượng cổ thần khí sao? Cái bộ lộ này ta quá quen thuộc rồi, vừa vặn trong tình tiết có mô tả hình dáng của thứ đó, giờ ta đi tìm ngay đây!”
Hệ thống: “… Ngươi có từng nghĩ qua, nhân vật chính cách đây không lâu vừa bị ngươi đưa tới nơi này, lúc này hắn sao có thể ở Kim Quân Tông tu hành được? Vào khoảnh khắc ngươi cưỡng ép dùng truyền tống trận đưa hắn tới đây, mệnh đồ của hắn đã có sự thay đổi rồi.”
Tiêu Minh Nhiên giật mình: “Hỏng bét! Vạn nhất nhân vật chính hiện tại đã đến Thông Nguyên Thành, chẳng phải sẽ lấy mất kiện thượng cổ thần khí kia trước một bước sao?”
Tiêu Minh Nhiên vội vàng thu dọn đồ đạc xuống núi, vừa vào thành không lâu đã nghe được tin mấy ngày nay tiểu thương ở chợ rất ít, rất nhiều người đều đã đi xem náo nhiệt tại cuộc tỉ thí chế khôi rồi.
Tiêu Minh Nhiên lại vội vã chạy đến hiện trường tỉ thí chế khôi, vừa khéo kịp lúc buổi đấu giá bắt đầu.
Tại hiện trường đấu giá người đông nghìn nghịt, Tiêu Minh Nhiên hỏi thăm một chút liền biết được đại khái sự tình.
Tiêu Minh Nhiên gian nan chen đến gần kết giới kia, từ kẽ hở giữa đám đông nhìn từng con khôi lỗi được bày biện bên trong, cho đến khi nhìn thấy một con khôi lỗi trong số đó, trên mặt không khỏi lộ ra ý cười: “Hệ thống, ta cá là, khôi lỗi số sáu mươi ba chắc chắn là do nhân vật chính chế tạo. Ta nhớ trong sách cốt truyện còn đính kèm theo bản vẽ chế tạo của con khôi lỗi này, đây là một loại khôi lỗi phòng ngự.”
Lúc này vẫn chưa đến lượt đấu giá con khôi lỗi số sáu mươi ba này, thế là Tiêu Minh Nhiên vội vàng lui ra ngoài đám đông, đi đến nơi thưa người một chút, lấy ra giấy bút bắt đầu vẽ lại.
Trên đài buổi đấu giá vừa bắt đầu không lâu, mọi người lúc này đang cạnh tranh giá cho con khôi lỗi thứ hai.
Con khôi lỗi thứ hai được bày ra là do thiếu gia của Nhiếp gia chế tạo, trong số những người kêu giá có không ít môn khách hoặc gia bộc của Nhiếp gia, cho nên giá của con khôi lỗi này cao hơn con khôi lỗi đầu tiên mấy ngàn linh thạch. Đến lúc đấu giá về sau, mọi người đều không muốn kêu giá nữa, chỉ lẳng lặng nhìn hai kẻ duy nhất trong đám đông vẫn đang không ngừng nâng giá lên cao.
Nhiếp gia tài đại khí thô, cam tâm tình nguyện bị chém đẹp, muốn dùng linh thạch để tranh lấy vị trí thứ nhất này, những người khác đương nhiên sẽ không ngu ngốc mà bồi tiếp.
Dĩ nhiên, quy tắc là như vậy, mặc dù có người cảm thấy thắng lợi bằng phương thức này là thắng không oanh liệt, nhưng bối cảnh của Nhiếp gia đặt ở đó, cũng không ai dám nói ra nói vào.
Khôi lỗi số hai mươi tư cuối cùng được giao dịch với giá tám ngàn linh thạch, đệ tử của Hỏa Dục Tông mỉm cười đưa con khôi lỗi đó vào tay vị môn khách Nhiếp gia đã hô giá tám ngàn linh thạch kia.
Nữ tu của Hỏa Dục Tông đứng trên đài lưu tâm quan sát thấy biểu cảm của những người dưới đài đều có chút không được tự nhiên, lập tức nói: “Tiếp theo đây chính là vật đấu giá, khôi lỗi số sáu mươi ba của chúng ta! Đây chính là khôi lỗi phòng ngự thượng đẳng duy nhất trong kỳ tỉ thí lần này! Giá khởi điểm của con khôi lỗi này là…”
“Khoan đã! Ta không đồng ý!” Một đạo âm thanh đột nhiên từ phía sau đám đông truyền đến.
Mọi người theo bản năng đưa mắt nhìn về phía phát ra tiếng động, liền thấy một nam tử mặc bố y màu nâu đứng ngoài đám đông, cao giọng nói: “Kẻ chế tạo ra con khôi lỗi này đã trộm cắp bản vẽ chế khôi do ta chấp bút!”
—