Chương 32: Kẻ xuyên thư
Ngay trong lúc buổi đấu giá đang diễn ra vô cùng sôi nổi, một kẻ mặc bố y màu nâu chen chân vào giữa đám đông. Ánh mắt hắn đảo qua những khôi lỗi được bày biện bên trong kết giới, rất nhanh đã nhắm chuẩn vào một con trong số đó.
Nếu lúc này Nghiêm Cận Sưởng nhìn thấy gương mặt của người này, hẳn sẽ phát hiện ra, kẻ này không phải ai khác, chính là Tiêu Minh Nhiên vừa bị hắn và An Thiều chôn xuống đất cách đây không lâu!
Thời gian quay ngược trở lại một ngày trước.
Tiêu Minh Nhiên bị vùi trong đất không hề chết, mà là lợi dụng đạo cụ của hệ thống, gian nan bò từ dưới bùn đất lên.
Tiêu Minh Nhiên nghĩ mãi cũng không thông, vì sao vị nhân vật chính trong sách này lại ôm ác ý lớn với hắn đến thế, vừa lên đã tặng hắn một gậy, lại còn chôn sống hắn.
“Hệ thống, trong sách này chẳng phải nói, nhân vật chính thời điểm này vẫn còn là một kẻ đáng thương nhỏ bé, không nơi nương tựa, chịu đủ mọi khi khinh thường hay sao? Theo lý mà nói, chỉ cần cho hắn chút ngon ngọt, hắn phải cảm ân đức mới đúng chứ!”
Tiêu Minh Nhiên vừa chửi bới vừa nhổ ra một ngụm đất, gạt bỏ mớ tóc bết đầy bùn, tức giận hừ hừ: “Ta đã nợ bao nhiêu giá trị năng lượng để đổi lấy cái nhà cùng sân vườn lớn như thế, kiểu gì thì cũng tốt hơn hoàn cảnh màn trời chiếu đất trước kia của hắn chứ! Hắn hay thật, vừa lên đã cho ta một gậy hôn mê! Còn đem ta đi chôn! Loại người tâm ngoan thủ lạt thế này mà cũng xứng làm nhân vật chính sao? Hắn phải là phản diện mới đúng!”
Một giọng nói nhanh chóng vang lên trong đầu Tiêu Minh Nhiên: “Ký chủ, nhân vật chính kỳ thực không chỉ đánh ngươi một gậy, hắn còn muốn bóp chết ngươi. Nếu không phải ta kịp thời giúp ngươi khởi động bảo hộ khẩn cấp, ngươi hiện tại đã rời khỏi thế giới này rồi.”
Tiêu Minh Nhiên: !!!
“Cái gì! Hắn còn muốn bóp chết ta? Ta đưa hắn rời khỏi cái thôn đã để lại cho hắn vô số bóng ma tâm lý tuổi thơ đó, thế nào cũng được tính là đại ân nhân của hắn đi! Hắn thế mà lại muốn bóp chết ta!” Tiêu Minh Nhiên lộ rõ vẻ không thể tin nổi, sau đó lập tức nghĩ tới điều gì đó, nói: “Ngươi lại ghi nợ bao nhiêu giá trị năng lượng rồi? Chẳng phải trước đó ngươi nói ta đã nợ đến mức giới hạn, không thể nợ thêm được nữa sao?”
Hệ thống: “Ta không ghi nợ giá trị năng lượng.”
Tiêu Minh Nhiên thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt.”
Hệ thống: “Ta chỉ khấu trừ giá trị sinh mệnh của ngươi.”
Tiêu Minh Nhiên: “… Không lẽ là giá trị sinh mệnh mà ta liều mạng làm nhiệm vụ chi nhánh tích lũy được mấy ngày nay sao?”
Hệ thống: “Đúng vậy, tại thế giới này, mỗi một tháng sẽ khấu trừ của ngươi một ngàn điểm giá trị năng lượng. Nếu ngươi không có đủ giá trị năng lượng để khấu trừ, vậy thì sẽ phải chịu ba lần sét đánh, mỗi lần sét đánh khấu trừ ba ngàn điểm giá trị sinh mệnh. Khi cả giá trị năng lượng và giá trị sinh mệnh của ngươi đều không đủ, ngươi sẽ bị đánh chết, hồn phi phách tán.”
Tiêu Minh Nhiên vội vàng đi kiểm tra giá trị sinh mệnh còn lại của mình, khi nhìn thấy con số vẻn vẹn chỉ còn lại một ngàn điểm, một hơi suýt nữa thì không nhấc lên nổi: “Nguyên bản ta chẳng phải đang có hai vạn một ngàn điểm giá trị sinh mệnh sao?! Sao bây giờ chỉ còn lại có bấy nhiêu!”
Hệ thống: “Ngươi tưởng ngươi làm sao mà sống sót được? Hai vạn tích phân đổi lấy một cái mạng của ngươi, đã là rất hời rồi. Đây còn là mức chiết khấu chỉ có trong phúc lợi cho tân thủ, nếu dựa theo giá gốc để đổi, hẳn là phải khấu trừ tám vạn điểm giá trị sinh mệnh.”
Tiêu Minh Nhiên: “Tám vạn điểm! Sao ngươi không đi cướp luôn đi!”
Hệ thống: “Xét thấy ngươi vẫn đang trong thời gian bảo hộ tân thủ, trong vòng bảy ngày sau khi bị khấu trừ giá trị sinh mệnh, ngươi có thể hưởng phúc lợi tân thủ: miễn nhiễm mọi công kích vật lý và công kích pháp thuật cấp thấp. Hãy trân trọng cơ hội lần này.”
Tiêu Minh Nhiên vẫn cảm thấy có chút khó lòng chấp nhận: “Bây giờ ta có thể miễn nhiễm sát thương thì đã sao? Nợ hai ngàn giá trị năng lượng, giá trị sinh mệnh cũng chỉ còn lại một ngàn, không lẽ lại bắt ta ngày đêm đi giết yêu thú kiếm giá trị năng lượng sao? Mệt chết mất!”
Hệ thống: “Vốn dĩ ngươi chỉ cần đạt được sự tin tưởng và hảo cảm của nhân vật chính, mức độ tin tưởng và hảo cảm càng cao, giá trị năng lượng ngươi nhận được sẽ không ngừng tích lũy lên. Hiện tại xem ra, nhân vật chính rất cảnh giác, hiển nhiên hoàn toàn không tin tưởng ngươi.”
Tiêu Minh Nhiên: “Đâu chỉ là không tin tưởng ta, hắn thậm chí còn muốn giết ta! Sớm biết như thế, ta đã không nợ nhiều giá trị năng lượng để đổi mấy cái phòng ốc sân vườn này làm gì. Có chỗ giá trị năng lượng đó, ta nặn cho mình một gương mặt soái đắc thảm tuyệt nhân hoàn (đẹp trai đến chết người), rồi đổi thêm một thân y phục tiên khí phiêu phiêu có phải tốt hơn không!”
Hệ thống: “Kỳ thực, ngươi có thể dùng linh thạch để đổi lấy giá trị năng lượng.”
“…” Tiêu Minh Nhiên trừng tròn mắt: “Vì sao ngay từ đầu ngươi không nói!” Nếu sớm biết có thể như vậy, hắn còn làm nhiệm vụ làm cái gì nữa! Cứ trực tiếp dựa theo tình tiết truyện, đi nẫng tay trên hết mấy cái cơ duyên đó, sau đó đem bán lấy linh thạch, chẳng phải là quá tuyệt sao!
Việc gì phải chịu khổ như bây giờ!
—