← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 472: Niềm Vui Ngoài Ý Muốn

23 min read 29.08.2026

 

Được chưởng quỹ hết lòng bảo vệ như vậy, Phong Minh đối với Lam đảo chủ và Lam tiểu thư lại càng thêm phần hứng thú, thế là hắn liền hỏi: “Vậy làm sao mới có thể có được Lam Ninh Đan do chính tay Lam tiểu thư luyện chế?”

Chưởng quỹ liền tiến cử: “Lam Yên Các trong thành này chính là do Lam tiểu thư quản lý, đan dược do Lam tiểu thư luyện chế đều được đặt ở Lam Yên Các để bán.”

“Hóa ra là thế, vậy thì ta phải đi thử vận may một chút mới được, đa tạ chưởng quỹ đã tiến cử nha.”

Phong Minh mua hết một lượt Lam Ninh Đan cũng như lam san hô thuộc các năm tuổi khác nhau có trong tiệm. Chưởng quỹ còn nói thêm, lam san hô cho dù không luyện chế thành đan dược, chỉ cần đặt trong phòng tu luyện cũng có công hiệu tĩnh tâm ninh thần. Cho nên thương nhân qua lại đều sẽ mang lam san hô từ Lam Yên Đảo đi để tiêu thụ ở những nơi khác.

Nhánh lam san hô có năm tuổi dài nhất trong tiệm là loại năm trăm năm, còn loại lâu năm hơn nữa thì cái tiệm nhỏ của ông không có rồi, ông bảo Phong Minh có thể tới Lam Yên Các để hỏi thử xem sao.

Bước ra khỏi tiệm, Phong Minh cười nói: “Vị chưởng quỹ trong tiệm này thật là thú vị, cũng chẳng sợ ta không mua cái gì cả, cứ ra sức giới thiệu Lam Yên Các cho ta. Công hiệu của lam san hô thực sự tốt đến thế sao? Lúc trước trong số linh thảo cùng thiên tài địa bảo có thể xoa dịu hồn hải mà Đỗ Quân phu nhân gửi đến chỗ ta, có loại lam san hô này không nhỉ?”

Câu nói vừa rồi vẫn là do tự Phong Minh hỏi, kết quả không đợi Bạch Kiều Mặc trả lời, bản thân Phong Minh đã tự có đáp án. Hắn lấy ra một mảnh lam san hô năm trăm năm tuổi kia rồi ngửi thử mùi vị: “Đúng rồi, chính là cái mùi này, ta từng ngửi thấy mùi hương này trên người của tiền bối Thẩm Ngọc Loan. Điều này chứng tỏ nơi nghỉ ngơi của tiền bối Thẩm Ngọc Loan chắc chắn có đặt lam san hô với năm tuổi không hề ngắn, đúng không?”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Cái mũi của ngươi sẽ không sai được đâu.”

Còn về phần y thì không để ý cho lắm, y nói: “Lam Ninh Đan ấy mà, cũng chỉ tương đối được hoan nghênh ở Lam Yên Đảo thôi, chứ ở bên ngoài danh tiếng cũng không lớn lắm, tính ra chắc chẳng thể sánh bằng những loại đan dược chuyên xoa dịu hồn hải khác, hơn nữa Lam Ninh Đan cũng chỉ nắm giữ trong tay Lam gia của Lam Yên Đảo thôi.”

Phong Minh ngửi mùi hương này, cảm thấy quả thực có công hiệu tĩnh tâm ninh thần, món đồ này hẳn là không tồi, thế là hắn bảo: “Đi thôi, chúng ta lại tới Lam Yên Các xem thử xem có thể mua được lam san hô với năm tuổi dài hơn nữa hay không.”

Lam Yên Các không hề khó tìm, trên đường cứ tìm đại một người qua đường để hỏi, người ta liền nhiệt tình chỉ phương hướng cho bọn họ. Không lâu sau, hai người đã tới trước Lam Yên Các có chiều cao năm tầng lầu.

Lam Yên Các trông không hề hiển lộ vẻ xa hoa, nhưng nơi nơi đều toát lên sự tinh tế. Hai người bước chân vào bên trong Lam Yên Các, ngay tại tầng thứ nhất đã nhìn thấy những vật tư tu luyện đến từ các hòn đảo khác, đồng thời cũng nhìn thấy ở ngay chính giữa có bày một cây lam san hô cao bằng một người trưởng thành.

“Hai vị khách quan tới đây để xem lam san hô phải không ạ? Số lượng lam san hô mà Lam Yên Các chúng tôi sở hữu là nhiều nhất trên toàn bộ Lam Yên Đảo này đấy.”

Có nhân viên phục vụ đón tiếp đi tới, Phong Minh cũng không khách sáo mà hỏi luôn: “Loại có năm tuổi dài nhất là bao nhiêu năm vậy? Nghe nói ở chỗ các ngươi còn có Lam Ninh Đan do chính bản thân Lam tiểu thư luyện chế, ta có thể mua một phần không?”

Nhân viên phục vụ nhiệt tình nói: “Vừa vặn có một mẻ Lam Ninh Đan mới được Lam tiểu thư gửi tới đây, khách quan xin mời đi lối này. Loại lam san hô có năm tuổi dài nhất ở chỗ chúng tôi là loại năm ngàn năm, có thể xưng tụng là bảo vật trấn các của bổn các, nhưng cái giá của nó cũng không hề thấp đâu.”

Một phát từ năm tuổi năm trăm năm nhảy vọt lên hẳn năm ngàn năm, quả nhiên không hổ là Lam Yên Các do đích thân thiên kim đảo chủ kinh doanh, đồ đạc đúng là cao cấp hơn những tiệm khác nhiều lắm.

Biết rõ hai vị này là khách hàng lớn, nhân viên phục vụ liền mời họ lên phòng quý tân trên lầu, mang đến cho họ một phần Lam Ninh Đan do chính tay Lam tiểu thư luyện chế, ngoài ra còn mang ra các loại lam san hô có năm tuổi khác nhau, ngay cả loại năm ngàn năm cũng được mang ra rồi, chẳng hề sợ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc nảy sinh lòng tham mà cướp mất.

Tất nhiên đây chỉ là nói đùa thôi, ở ngay trên địa bàn của đích thân Lam đảo chủ mà đi cướp đoạt đồ đạc thuộc về họ thì đúng là chán sống rồi.

Phong Minh vừa nhìn thấy khối lam san hô năm ngàn năm tuổi này liền cảm thấy linh quang mười phần, nguyên khí dạt dào, mới chỉ ngửi thôi mà đầu óc đã thanh tỉnh hơn rất nhiều, đây quả thực là món đồ tốt.

“Không phải bảo đây là bảo vật trấn các sao? Sao lại có thể tùy tùy tiện tiện tùy tiện mang ra thế này?” Phong Minh tung tung khối lam san hô to bằng bàn tay trong tay mình, thực ra cũng có thể gọi đây là một mảnh vỡ của lam san hô.

Quả nhiên, nhân viên phục vụ mỉm cười giới thiệu: “Đây là một mảnh vỡ rơi ra từ cây lam san hô được phát hiện năm đó, còn nguyên cây lam san hô thì bình thường không dễ dàng để người ta nhìn thấy đâu.”

Phong Minh rất yêu thích mảnh vỡ lam san hô này: “Vậy thì cứ ra giá đi, khối này ta lấy, còn các loại một ngàn năm, hai ngàn năm, cả loại ba ngàn năm này nữa, ta đều lấy mỗi loại một phần.”

Nụ cười trên mặt nhân viên phục vụ lại càng thêm rộng mở, khách hàng lớn như thế này thì Lam Yên Các của bọn họ cũng rất khó để gặp được một người, cộng thêm tiền đan dược, nhân viên phục vụ báo ra một cái giá.

Cái giá này Phong Minh nghe xong cũng thấy có chút đau ví, nhưng nghĩ tới khối lam san hô này, hắn vẫn cắn răng mua xuống, thu hết toàn bộ lam san hô vào trong nhẫn trữ vật, kéo Bạch Kiều Mặc quay đầu đi thẳng luôn, sợ rằng nếu còn ở lại thì lại không kìm lòng được mà tiếp tục móc hầu bao.

Hai người họ vừa mới chân trước chân sau rời đi, một nữ tử vận xiêm y màu lam từ tầng ba đi xuống, hỏi nhân viên phục vụ: “Vừa rồi có khách mua mảnh vỡ lam san hô năm ngàn năm tuổi đi rồi à?”

Nhân viên phục vụ tiến lên đón: “Thưa tiểu thư, đúng vậy ạ, các năm tuổi khác họ cũng đều mua cả rồi. Vị này đúng là một vị khách hàng lớn, ta thấy họ có vẻ vô cùng hứng thú với Lam Ninh Đan do tiểu thư luyện chế, mua nhiều lam san hô như vậy, biết đâu chừng là muốn thử nghiệm luyện chế Lam Ninh Đan đấy.”

Nữ tử nhướng mày lên một cái: “Nếu có thể nghiên cứu ra được kết quả gì thì tốt rồi.”

“Tiểu thư…”

Nữ tử áo lam xua xua tay, rời khỏi Lam Yên Các để trở về phủ đảo chủ, vị này chính là đại tiểu thư Lam Tử của Lam Yên Đảo.

Phong Minh sau khi mang lam san hô trở về sân nhỏ của khách điếm liền lao đầu vào việc nghiên cứu Lam Ninh Đan và lam san hô, ngay cả chuyện bát quái của Lam Yên Đảo cũng không thèm đoái hoài tới nữa. Ngược lại là Bạch Kiều Mặc, thỉnh thoảng sẽ đi ra ngoài để thu thập một chút thông tin, dù sao mục đích chuyến đi lần này của bọn họ là muốn phá hoại hành động của Ám Minh.

Trong lúc tu luyện ở lôi đảo, Bạch Kiều Mặc cũng không hề gián đoạn việc nghiên cứu trận pháp, đặc biệt là cái máy kiểm trắc chuyên dùng để kiểm trắc hồn cấm kia y cũng luôn để tâm tới, hiện tại đã có được kết quả bước đầu. Loại máy kiểm trắc như thế này cũng chỉ khi tu giả phóng xuất ra hồn lực của bản thân thì mới có thể kiểm trắc được đôi chút, dù sao thì cấm chế bên trong hồn hải cũng không giống với những sự tồn tại khác. Nếu không đi sâu vào hồn hải để kiểm tra mà chỉ dựa vào thủ đoạn ngoại lực, thì bắt buộc phải có vật trung gian, đó chính là hồn lực của bản thân tu giả.

Bạch Kiều Mặc mang theo cái máy kiểm trắc như vậy đi dạo một vòng ở bên ngoài, vậy mà lại thật sự khiến y phát hiện ra có hồn lực của vài tu giả gây ra phản ứng cho máy kiểm trắc. Y âm thầm ghi nhớ lại mấy vị tu giả gây ra phản ứng cho máy kiểm trắc này, sau đó liền quay trở về sân nhỏ của khách điếm.

Phong Minh vừa mới từ trong phòng bước ra, trong mắt mang theo vẻ hưng phấn, vừa nhìn thấy biểu cảm này của hắn, Bạch Kiều Mặc liền biết việc nghiên cứu của hắn đã có tiến triển: “Chẳng lẽ Minh đệ đã phá giải được đan phương của Lam Ninh Đan rồi sao?”

Phong Minh liên tục xua tay, kéo Bạch Kiều Mặc vào trong phòng rồi nói: “Ta không hề phá giải đan phương của Lam Ninh Đan, nhưng ta phát hiện ra đan phương của Lam Ninh Đan thực chất không thực sự hoàn chỉnh, hay nói cách khác, Lam Ninh Đan là phiên bản đan dược có cấp bậc tương đối thấp.”

Bạch Kiều Mặc tức thì hiểu ra: “Giống như sự khác biệt giữa Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan và Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan chân chính sao?”

Phong Minh gật đầu lia lịa: “Đúng vậy, ta phát hiện ra năm tuổi của lam san hô càng dài thì công hiệu lại càng tốt, nhưng đan phương lại không thể hoàn toàn kích phát ra hết dược lực của lam san hô, dẫn đến việc đan dược luyện chế thành công thì dược lực cũng theo đó mà bị giảm đi không ít. Cũng chẳng biết là do Lam gia cố ý che giấu đan phương này, chỉ đưa ra phiên bản Lam Ninh Đan giảm nhẹ, hay là bản thân trong tay Lam gia cũng không có đan phương hoàn chỉnh, không biết đã bị thất truyền từ thuở nào rồi.”

“Hơn nữa ta còn phát hiện ra, sau khi thời gian sinh trưởng của lam san hô đạt tới năm ngàn năm, lam san hô sẽ sinh ra một sự biến dị nhất định. Loại lam san hô như vậy có thể thay thế cho dịch cốt của dưỡng hồn mộc để dùng vào việc luyện chế Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan, chỉ có điều dựa trên dược lực cùng đặc tính của lam san hô, đan phương còn phải tiến hành điều chỉnh đôi chút.”

Bạch Kiều Mặc rốt cuộc đã hiểu vì sao Phong Minh lại hưng phấn đến mức này, y nhịn không được bước lên ôm lấy Phong Minh một cái rồi nói: “Chúc mừng Minh đệ, không ngờ chúng ta chỉ vì mục đích phá hoại hành động của Ám Minh mà đến đây, vậy mà lại có được thu hoạch ngoài ý muốn như thế này. Có được lam san hô thay thế cho dịch cốt của dưỡng hồn mộc, Minh đệ cũng không cần phải sầu não nữa rồi.”

Phong Minh hì hì cười lớn: “Không sai, đúng là thu hoạch ngoài ý muốn thật, với lại nha, thực ra ta có sầu não đâu, người sầu não phải là Trận Pháp Các mới đúng chứ, ta có cần dùng tới cái Tiểu Thiên Hồn Cửu Chuyển Đan này đâu.”

Bạch Kiều Mặc mỉm cười gật đầu phụ họa: “Đúng, người sầu não là Trận Pháp Các, cứ để mặc cho họ sầu não đi, chẳng ai có thể ngờ được chúng ta lại chạy tới Lam Yên Đảo đâu.”

Phong Minh đang quá đỗi vui mừng, hắn liền sửa sang lại bản thân một chút rồi kéo Bạch Kiều Mặc ra ngoài ăn một bữa thật to xem như tiệc chúc mừng.

Ở những hải đảo khác nhau thì đặc sản ở vùng biển xung quanh cũng sẽ có sự khác biệt, chạy tới những hải đảo khác nhau cũng đồng nghĩa với việc có thể thưởng thức những hương vị mỹ vị mang nét đặc sắc của hòn đảo đó. Lam Yên Đảo cũng y như vậy, nơi đây sản sinh ra một loại cá biển mỹ vị khôn cùng, hơn nữa nơi này còn lợi dụng lam san hô để phát triển ra một loại linh tửu, uống vào cảm giác cũng đặc biệt dễ chịu.

Vừa thưởng thức mỹ thực vừa nhấm nháp mỹ tửu, Bạch Kiều Mặc liền đem những tin tức nghe ngóng được trong mấy ngày qua cùng với phát hiện của bản thân nói cho Phong Minh biết. Phong Minh là đứa hăng hái nhất trong chuyện vừa dùng bữa vừa có thể được nghe bát quái rồi.

Nghe xong chuyện quá khứ của đảo chủ, Phong Minh cảm thán nói: “Hóa ra đúng thật là phiên bản phượng hoàng nam của giới tu hành à, cái gã nam nhân đó sao mà mặt dày đến thế không biết.”

Tin tức mà Bạch Kiều Mặc nghe ngóng được thì vị bạn lữ trước kia của Lam đảo chủ có xuất thân quả thực chẳng ra làm sao cả. Hắn ta là từ nơi khác lưu lạc đến Lam Yên Đảo, rồi tiến vào phủ đảo chủ để trở thành một tên hộ vệ. Ban đầu vì có tướng mạo khá bảnh bao, làm việc lại cần cù chăm chỉ, nên dần dần lọt vào mắt xanh của Lam Mẫn Vũ, cuối cùng ở rể tiến vào Lam gia, trở thành một giai thoại đẹp một thời của Lam Yên Đảo.

Thế nhưng loại nam tu giả như vậy sau khi thành thân sẽ dần dần thay đổi, chẳng biết là do bản tính ban đầu luôn được che giấu kỹ lưỡng, hay là do không thỏa mãn với địa vị của bản thân, không cam chịu chỉ ngồi ở cái vị trí chuế tế của Lam Yên Đảo mà muốn đạt được nhiều hơn nữa.

“Người đó họ Nghiêm, sau khi ở rể vào Lam gia, cả một gia đình lớn của Nghiêm gia đều di dời tới Lam Yên Đảo sinh sống. Cái nhà đó tương đối tham lam, cậy thế phủ đảo chủ mà chẳng ít lần làm ra những chuyện cậy thế khinh người trên Lam Yên Đảo, cuối cùng người Nghiêm gia thậm chí còn muốn mưu đoạt cả ngôi vị đảo chủ nữa cơ.”

Phong Minh nghe mà kinh hãi cực kỳ, đây đúng chuẩn là phượng hoàng nam rồi còn gì nữa. Cái gã nam nhân đó cùng với toàn bộ Nghiêm gia lấy đâu ra cái bản mặt lớn như thế để mưu đoạt toàn bộ Lam Yên Đảo chứ? Đây là sản nghiệp không biết qua bao nhiêu đời tổ tiên của Lam gia người ta rồi, Nghiêm gia dựa vào cái gì mà cướp đoạt? Dựa vào việc nam nhân của Nghiêm gia ở rể vào Lam gia hay sao?

Phong Minh nói: “Bọn họ cũng thật là dám nghĩ đấy, cho dù Lam đảo chủ có tự nguyện nhường Lam Yên Đảo ra đi chăng nữa, thì cái Nghiêm gia kia cũng làm gì có đủ thực lực để giữ vững phần sản nghiệp này chứ.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Chứ còn gì nữa, người có thực lực mạnh nhất của Nghiêm gia chính là cái tên nam nhân kia, những kẻ khác có chức vị cao nhất lúc bấy giờ cũng chẳng qua mới là Nguyên Đan Cảnh. Tuy nhiên tu vi của họ không cao, nhưng nghĩ thì lại tưởng tượng rất cao, và cũng rất dám nghĩ đấy.”

Phong Minh cũng cạn lời chẳng biết phải nói gì cho phải nữa, bộ tưởng cái giới tu hành này là thế tục giới hay sao không biết? Giới tu hành này dựa vào việc nắm đấm của ai to hơn cơ mà.