← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 431: Cuộc tranh giành ngôi vị đệ nhất Anh tài bảng

22 min read 29.08.2026

 

Những ngày kế tiếp, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc lưu lại trong thành, thường xuyên ra vào các tửu lâu trà các để nghe ngóng đủ loại tin vịt, làm một kẻ xem náo nhiệt vui vẻ.

Họ ngồi trên trà lâu, có thể nhìn thấy bên dưới có mấy nhóm tu giả tự phát tổ chức thành đội ngũ cổ vũ, điên cuồng kéo phiếu cho ứng cử viên mà mình ủng hộ.

Có đôi khi hai hoặc ba đội ngũ chạm trán nhau, suýt chút nữa là lao vào tẩn nhau một trận, Phong Minh ở trên nhìn mà cười không ngậm được miệng.

Không lâu sau, một vị tu giả cao cư vị trí thứ năm trên Anh tài bảng cũng đã đi tới Bích Hải thành. Người này họ La tên Phàm, sinh ra với thân hình cao lớn khôi vĩ, khí tức trên người cũng vô cùng hung lệ.

Nhìn từ xa, Phong Minh cảm thấy người này so với Huyết Tẫn còn giống một đầu hoang thú hơn, nhưng hắn đích thực là một nhân tu, có điều đi theo lộ tuyến cương mãnh.

Bởi vì sự xuất hiện của La Phàm, chúng nhân Bích Hải thành mới biết được vị trí đệ nhất trên Anh tài bảng cũng đã đến Bích Hải thành, bởi vì La Phàm chính là đuổi theo người này mà tới.

Mặc dù La Phàm chỉ xếp thứ năm, tuy nhiên trong bốn người đứng trước hắn, chỉ có kẻ cao cư vị trí đệ nhất là Tưởng Tu Tề mới là đối thủ thực sự được hắn đặt vào trong mắt.

Phong Minh nghe người ta buôn chuyện, La Phàm vì sao hung danh hiển hách nhưng lại chỉ xếp thứ năm, đó là bởi vì đã một thời gian dài La Phàm không hề ra tay, thế nên Bách Hiểu đường cũng không có cách nào nâng thứ hạng của hắn lên.

Hơn nữa, sớm đã có lời đồn đại truyền ra rằng, giữa La Phàm và Tưởng Tu Tề tất sẽ có một trận chiến, đến lúc đó mới có thể nhìn ra thực lực chân chính của La Phàm, rốt cuộc là vị cử đệ nhất, hay là xếp thứ hai Anh tài bảng.

Phong Minh vừa nghe những tin vịt này, vừa nhìn thấy La Phàm từ phía bên kia đường cái sải bước đi tới. Đó thật sự là một đầu hoang thú hình người, hai mắt hắn trừng trừng nhìn chằm chằm vào trà lâu nơi Phong Minh đang ngồi, khiến Phong Minh không khỏi sinh nghi.

“Bạch đại ca, vị Tưởng Tu Tề trong miệng những người kia, giờ này không phải là đang thu mình ở trong tòa trà lâu này đấy chứ?”

Bởi vì gần đây các tu giả trong thành bàn tán sôi nổi về các nhân vật trên Anh tài bảng, làm cho Phong Minh đối với vị Tưởng Tu Tề có thể chiếm giữ vị trí đệ nhất kia cũng sinh ra lòng hiếu kỳ.

Hắn muốn xem xem nhân vật thế nào mới có thể trở thành đệ nhất anh tài của Thương Nam cảnh, so với Bạch đại ca của hắn thì ra sao.

Trong tâm trí hắn, đương nhiên chỉ có Bạch Kiều Mặc mới gánh vác nổi danh hiệu này.

Bạch Kiều Mặc đảo mắt quét qua một vòng những người có thể nhìn thấy trong trà lâu, lắc đầu nói: “Có lẽ không ở bên ngoài, hoặc giả là ở trong gian phòng bao nào đó.”

Hơn nữa còn đến trước cả khi họ tới đây, bởi vì hắn vốn có quen biết người này.

Ánh mắt Phong Minh sáng lên: “Thú vị rồi đây, huynh nói xem hai người họ có đánh nhau không, vừa vặn để chúng ta mở mang tầm mắt xem nhân vật trên Anh tài bảng của Thương Nam cảnh ra sao.”

Lúc này, tại một gian phòng bao cách họ không xa, có hai người đang ngồi uống trà, động tĩnh bên ngoài cũng làm kinh động đến bọn họ, hơn nữa còn nghe được lời bàn tán không chút che giấu của Phong Minh.

Nghe được thì đã sao? Hiện tại khắp trà lâu đâu đâu cũng đang bàn tán chuyện La Phàm đuổi theo Tưởng Tu Tề, nhất quyết đòi tìm hắn phân định cao thấp.

“Tưởng ca, huynh còn muốn trốn tránh tiếp sao? Vị tu giả nói chuyện bên ngoài kia chẳng lẽ không phải người của Thương Nam cảnh chúng ta à?”

Tưởng Tu Tề bất đắc dĩ nói: “Chẳng lẽ đệ chưa nghe nói bên người Hải đại thiếu có hai người bạn từ bên ngoài đến sao, chính là hai vị ở ngoài kia đó.”

Người bên cạnh bừng tỉnh đại ngộ: “Hóa ra là bọn họ à, chậc chậc, Hải đại thiếu quả là có thủ bút thật lớn, một tòa hải đảo lớn như vậy mà cũng nửa bán nửa tặng vào tay họ, trong ngoài thành này không biết bao nhiêu người nhìn mà hâm mộ đến đỏ mắt đâu, ngay cả đệ cũng thế, sao đệ lại không có cái phúc khí tốt như vậy chứ.”

Tưởng Tu Tề lắc đầu nói: “Đệ đó, nhìn sự tình chỉ nhìn thấy ngoài mặt, làm sao có thể đơn giản như vậy được, phía sau chuyện này khẳng định có nguyên nhân mà chúng ta không biết.”

Người bên cạnh nói: “La Phàm sắp đến rồi, Tưởng ca huynh lần này tính sao?”

Tưởng Tu Tề lắc đầu nói: “Còn có thể tính sao? Người đã đến trước mặt rồi, nếu còn tránh chiến thì cái danh tiếng này của ta sẽ hữu danh vô thực mất. Chiến thì chiến thôi, ta sẽ để cho La Phàm thấy, cái thứ hạng này của ta cũng không phải do người khác nâng lên.”

“Tốt quá rồi, tên La Phàm này cũng quá mức cuồng vọng, Tưởng ca nên cho hắn một bài học.”

Trên đường phố bên ngoài, La Phàm cao lớn khôi vĩ đi tới trước trà lâu thì đứng khựng lại, sau đó hướng về phía trong trà lâu hét lớn: “Tưởng Tu Tề Tưởng đạo hữu, ra đây chiến với La mỗ một trận!”

Hắn liên tục hét lên ba lần, tất cả tu giả trong trà lâu đều hiếu kỳ chạy đến bên cửa sổ ngó đầu nhìn ra ngoài.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng rất có hứng thú theo dõi, có điều cái gã hoang thú hình người La Phàm này giọng lạt quá lớn, âm thanh chấn động đến mức tai người ta ong ong nhức óc.

Đúng lúc này, gian phòng bao phía sau Phong Minh bọn họ có động tĩnh, hai người quay đầu nhìn lại, cái nhìn này khiến Bạch Kiều Mặc nhướng mày, nói với Phong Minh: “Vị tu giả mặc thanh bào kia chính là Tưởng Tu Tề.”

Giọng nói của hắn không hề che giấu, thế nên Tưởng Tu Tề vừa mới sải bước từ trong phòng bao ra liền nghe thấy, nương theo thanh âm nhìn về phía Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, đồng thời gật đầu chào họ.

Bạch Kiều Mặc có thể nhận ra hắn, Tưởng Tu Tề không cảm thấy có gì kỳ quái, bởi vì là đệ nhất nhân trên Anh tài bảng của Thương Nam cảnh, hình ảnh về hắn sớm đã truyền khắp nơi, hắn cũng đã sớm quen với tình huống như thế này.

Tuy nhiên lần này hắn đã đoán sai rồi, Bạch Kiều Mặc không phải nhận ra hắn từ trong ảnh tượng, mà là ở kiếp trước đã từng có giao thiệp với người này.

Phong Minh kinh ngạc nói: “Khai Hồn cảnh đỉnh phong,” lại quay đầu nhìn La Phàm ở bên ngoài trà lâu, “lại là một Khai Hồn cảnh đỉnh phong, nhân vật trên Anh tài bảng quả nhiên lợi hại nha.”

Tên tuổi của hai người này không chỉ xuất hiện trên Anh tài bảng, mà trên bảng đơn Khai Hồn cảnh của Bách Hiểu bảng cũng có tên của bọn họ, thứ hạng xem như khá là tiến về phía trước.

Tưởng Tu Tề đi tới bên một cửa sổ, lập tức có tu giả khác nhường chỗ, để hắn có thể đối thoại với La Phàm bên dưới.

Tưởng Tu Tề đứng trước cửa sổ tầng hai, cư xử trên cao nhìn xuống La Phàm phía dưới, nói: “La đạo hữu, thời gian địa điểm do ngươi định.”

“Được, thống khoái, vậy thì bây giờ đến võ đài trong thành, ngươi và ta quyết một trận cao thấp. Lần này La Phàm ta sẽ đá ngươi xuống khỏi vị trí đệ nhất Anh tài bảng, ngươi chỉ có thể lấy thân phận đệ nhị Anh tài bảng để tiến cấp Dung Hợp cảnh thôi.”

Tưởng Tu Tề nhướng mày nói: “Vậy thì phải xem La đạo hữu có bản sự này hay không rồi, đi.”

Nói xong, Tưởng Tu Tề trực tiếp từ cửa sổ phi thân ra ngoài, vị hảo hữu bên cạnh lập tức bám theo.

Tưởng Tu Tề và La Phàm cứ như vậy cùng nhau lao nhanh về phía võ đài trong thành, nơi chuyên giải quyết tranh chấp và thiết tha của các tu giả.

Trên đường đi, thân ảnh của hai người thủy chung duy trì trên một đường ngang, không có ai dẫn trước quá nhiều, nếu không lập tức sẽ bị người kia đuổi kịp.

Mà phía sau họ, một tràng xào xạc kéo theo một đám người đông đúc.

Lúc Tưởng Tu Tề nhảy ra ngoài, Phong Minh liền kéo Bạch Kiều Mặc nhảy theo: “Nhanh, đi theo thôi, đây là trận chiến tranh đoạt ngôi vị đệ nhất Anh tài bảng, tuyệt đối không thể bỏ lỡ.”

Chỉ trong vòng vài nhịp thở ngắn ngủi, khách khứa của tòa trà lâu này đã chạy sạch bách, chỉ còn lại chưởng quầy và tiểu nhị vô cùng bất đắc dĩ. Đều tại tên La Phàm kia, vừa tới một cái liền mang toàn bộ mối làm ăn chạy mất dạng.

Trường đấu võ đài của Bích Hải thành rất lớn, vì thường xuyên có tu giả đến đây để giải quyết tranh chấp, trong thành không cho phép tùy ý đánh nhau, nếu không sẽ bị đội vệ thành bắt giữ và trục xuất.

Lúc này, ngoài lượng lớn tu giả đi theo La Phàm và Tưởng Tu Tề, còn có những tu giả nhận được tin tức từ bốn phương tám hướng đổ về, trong nháy mắt đã lấp đầy cái võ đài to lớn này.

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đến kịp thời, chiếm được một vị trí có góc nhìn khá tốt, mỹ mãn ngồi xuống chờ đợi trận chiến võ đài của hai người bắt đầu.

Không lâu sau, Phong Minh phát hiện Kỷ Dương Hoằng đã đến, mà bên cạnh hắn còn có một nam tu giả khí thế không hề yếu hơn hắn. Phong Minh nhìn một cái liền đoán: “Người đứng bên cạnh Kỷ Dương Hoằng kia, không phải là Tiêu Kính Hằng đấy chứ.”

Bạch Kiều Mặc nhìn rồi cười: “Đúng vậy, vị kia chính là Tiêu Kính Hằng.”

Phong Minh dạo này nghe nhiều chuyện vụn vặt về hai người này, thấy họ cùng nhau xuất hiện ở đây, ánh mắt cũng trở nên đầy thâm ý.

Lại có một người vội vàng chạy tới, hơn nữa còn tìm được chỗ của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.

Phong Minh quay đầu nhìn hắn: “Giang đạo hữu đâu? Chỉ có một mình Hải đại thiếu ngươi tới thôi sao?”

Hải Triệu Lăng ngồi xuống nói: “Sư phụ của Giang sư muội tới rồi, Giang sư muội phải tiếp bồi lão nhân gia bà ấy, ta đành phải một mình tới đây.”

Tiếp đó hắn cũng hai mắt sáng quắc nói, “Các ngươi nói xem trận chiến võ đài lần này ai sẽ thắng? Bên ngoài đã mở một sòng bạc rồi, các ngươi có muốn đặt một cược không, ta bảo người đi đặt cược cho chúng ta.”

Phong Minh hỏi vặn lại hắn: “Hải đại thiếu coi trọng ai?”

Hải đại thiếu nhìn nhìn hai người đang đứng đối trì ở hai góc trên đài nói: “Đặt Tưởng Tu Tề đi, tuy rằng người này nhìn cũng tương tự như Kỷ Dương Hoằng, đều là một bộ dạng hư ngụy, nhưng cái gã La Phàm kia ta lại càng không thích.”

Thứ hạng Anh tài bảng của La Phàm là do hắn từng bước một đánh lên, mà những kẻ bại dưới tay hắn, phần lớn kết cục đều không tốt lắm, còn có mấy người vì thế mà táng mạng, cũng có người thương thế quá nặng tu vi không những không thể khôi phục mà còn bị sụt giảm, tiền đồ coi như hủy hết.

Một người có tính tình tàn bạo như vậy, Hải đại thiếu sao có thể thích cho được, cho nên tuy rằng hắn cũng không quá thích loại người như Tưởng Tu Tề, nhưng so sánh lại thì vẫn nguyện ý Tưởng Tu Tề thắng ra.

Phong Minh cũng rất sảng khoái nói: “Vậy thì đặt Tưởng Tu Tề thắng ra đi.”

“Được.”

Hai người mỗi người móc ra một vạn nguyên tinh, loại trung phẩm, để cho tùy tùng bên người Hải đại thiếu chạy một chuyến, đi đặt cược thay bọn họ.

Bạch Kiều Mặc bật cười: “Minh đệ không lo lắng Tưởng Tu Tề sẽ thua sao?”

Phong Minh hào sảng nói: “Sợ cái gì, chẳng qua là một vạn nguyên tinh thôi mà, chúng ta thua nổi.”

Hải đại thiếu phụ họa: “Đúng, thua nổi.”

Phong Minh chân trước vừa nói xong lời này, chân sau liền lặng lẽ truyền âm với Bạch Kiều Mặc: “Bạch đại ca, hai người này rốt cuộc ai sẽ hơn một bậc? Trước đây La Phàm này đã từng thắng kẻ họ Tưởng kia chưa?”

Ý cười trong mắt Bạch Kiều Mặc càng đậm, truyền âm trả lời: “Yên tâm, Minh đệ thắng chắc rồi.”

Phong Minh suýt chút nữa hoan hô lên, có thể thắng thì ai muốn thua chứ, dù sao cũng là một vạn trung phẩm nguyên tinh mà.

Thế là Phong Minh liền định tâm ngồi ở chỗ đó xem chiến đấu võ đài. Trọng tài vừa tuyên bố bắt đầu, La Phàm liền giống như một đầu bạo hùng điên cuồng phát động tấn công.

Trên tay hắn đeo một chiếc bao tay, trên bao tay đầy những gai nhọn, một khi bị cái nắm đấm như vậy nện trúng, mùi vị và tình cảnh tuyệt đối sẽ không dễ chịu.

Mái tóc trên đầu hắn cũng giống như những gai nhọn trên nắm đấm, sợi nào sợi nấy dựng đứng lên, như thể có thể đâm chết người vậy.

Ngoại hình của Tưởng Tu Tề tốt hơn La Phàm nhiều, ở trong trường đấu cũng được lòng người hơn La Phàm, đứng trên võ đài thẳng tắp như một cây thanh tùng. Hắn đưa tay liền tế ra một thanh kiếm, thanh kiếm trong tay nhẹ nhàng rung lên, quanh thân liền bị từng luồng gió bao quanh.

Phong Minh nhìn ra được rồi: “Hai người này, một người tu luyện là kim thuộc tính công pháp, một người tu luyện là phong thuộc tính công pháp, thiên phú của hai người này quả thực cũng rất cao.”

Bạch Kiều Mặc nói: “Không chỉ có thế, La Phàm kia còn đồng tu thổ thuộc tính công pháp, sức phòng ngự của thân thể cực giai, cho nên hắn dám cùng người ta cận thân tác chiến, thập phần chiếm ưu thế.”

Hóa ra là thế, nhưng Phong Minh bĩu môi nói: “Đó là vì hắn chưa đụng phải đối thủ thực sự thôi, ai bảo hắn phòng ngự là tốt nhất chứ.”

Bạch Kiều Mặc mỉm cười, không nói gì.

Hai người trên đài trong nháy mắt đã đánh đến bất phân thắng bại, một người thân hình phiêu hốt, như cây liễu trong gió nhưng lại thập phần dẻo dai. Một người như bạo hùng, một quyền nện xuống võ đài, mặt đất võ đài trong nháy mắt đá vụn bắn tung toé ra.

Ngay sau đó, những mảnh đá vụn kia liền bị kình phong cuốn lấy, lại hướng về chính bản thân La Phàm cuộn trào lao tới.

“Trò vặt vãnh!” Bạo hùng một tiếng nộ hống, những đá vụn kình phong kia đều bị lực lượng mạnh mẽ của hắn chấn tán, vung quyền tiếp tục hướng Tưởng Tu Tề mãnh công tới.