← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 432: Xứng danh đệ nhất nhân

22 min read 29.08.2026

 

Tiêu Kính Hằng khoanh tay đứng ở một góc nhìn chiến đấu trên võ đài, hỏi Kỷ Dương Hoằng bên cạnh: “Ngươi coi trọng ai có thể hoạch thắng hơn? Vị trí đệ nhất nhân trên Anh tài bảng có thay đổi người ngồi không?”

Kỷ Dương Hoằng nói: “Còn ngươi? Ngươi lại coi trọng ai?”

Hai mắt Tiêu Kính Hằng không hề rời khỏi võ đài, nhìn chằm chằm không chớp mắt, hắn nói: “Nếu có thể, ta càng hy vọng Tưởng Tu Tề có thể thắng, nhưng La Phàm khí thế hùng hổ, không dễ đối phó.”

Kỷ Dương Hoằng từ tốn nói: “Vậy thì cứ nhìn xem.”

Tiêu Kính Hằng tức điên: “Lời hay ý đẹp đều để ta nói hết rồi, còn ngươi thì cái gì cũng không dính vào.”

Kỷ Dương Hoằng lúc này mới cười lên, nói: “Tưởng Tu Tề không dễ dàng thua như vậy đâu, vị trí đệ nhất Anh tài bảng không phải dễ ngồi thế đâu.”

Tiêu Kính Hằng bỗng nhiên lại hỏi: “Phải rồi, trước đó ngươi đi Phong Lăng thành, là muốn đi tìm vị Củng đại sư kia để thử viên Hỗn Nguyên đan đó sao?”

Kỷ Dương Hoằng nói: “Củng đại sư bất phàm như thế, tuổi tác lại không chênh lệch nhiều so với chúng ta, ta thập phần muốn kết giao. Đáng tiếc chậm chân một bước, Củng đại sư đã rời khỏi Phong Lăng thành đi lịch luyện rồi. Còn về Hỗn Nguyên đan, hiện tại có ai là người không hứng thú chứ? Nhất là các tu giả Khai Hồn cảnh.”

“Rời đi rồi?” Tiêu Kính Hằng cũng kinh ngạc, “Vậy thì đáng tiếc thật, ta còn tưởng Hải Thần tiết của Bích Hải thành lần này có thể thu hút cả Củng đại sư tới đây chứ, xem ra đó không phải là một vị đại sư thích náo nhiệt, trái lại có chút phù hợp với hình tượng của độc sư.”

Độc sư để lại ấn tượng cho người ta đều tương đối cô tịch, không thích chạy đến những nơi tụ tập đông người.

Trong mắt Tiêu Kính Hằng, vị Củng đại sư này tuy gánh vác thịnh danh, nhưng nghĩ lại tính tình chắc cũng là như thế.

Kỷ Dương Hoằng nói: “Tiêu huynh ngươi thiển cận rồi, Củng đại sư không giống với các độc sư khác, độc sư khác không nghiên cứu ra được đan phương như Hỗn Nguyên đan đâu, hắn là một kỳ tài.”

Tiêu Kính Hằng làm thủ thế ngậm miệng: “Được rồi, ta không nói nữa là được chứ gì.”

Trên đài vẫn chiến đấu bừng bừng khí thế, hai người không hổ đều là những thiên tài nhân vật xếp ở tốp đầu trên Anh tài bảng, một người là đệ nhất, một người là đệ ngũ, chiến đấu lực và phá hoại lực đều vô cùng cường hoành.

Không bao lâu sau, cái võ đài thích hợp cho các tu giả dưới Dung Hợp cảnh chiến đấu này đã bị hai người phá hoại đến mức trăm ngàn lỗ thủng.

Ai bảo phá hoại lực của tu giả phong thuộc tính là không cường hãn chứ? Một đạo kiếm khí mang theo phong bắn mạnh ra ngoài, lớp đất trên mặt đài liền bị lật lên một tầng.

Cho dù La Phàm phòng ngự cường hoành, đối mặt với kiếm khí cường kình sắc bén như vậy, hắn cũng không thể không né tránh.

Hơn nữa vì duyên cớ không gian có hạn, không phải lần nào cũng có thể kịp thời né ra, thế nên trên người hắn đã xuất hiện kiếm thương.

Ngược lại, tốc độ di chuyển của Tưởng Tu Tề lại vô cùng nhanh, công kích của La Phàm có thể thực sự rơi trúng người Tưởng Tu Tề không có nhiều.

La Phàm dần dần trở nên nôn nóng, một nắm đấm lại một lần nữa nện về phía Tưởng Tu Tề, không hề sợ hãi những phong nhận đang xoay tròn nhanh chóng bao quanh quanh thân Tưởng Tu Tề.

Một tiếng “bành” vang lên, hai người nhanh chóng tách ra, Tưởng Tu Tề lau đi vệt máu nơi khóe miệng, mà chiếc bao tay đeo trên tay La Phàm cũng bị hủy đến mức rách nát tơi tả.

Lần giao phong này, La Phàm cũng không thể chiếm được thượng phong, tương tự chịu vết thương không nhẹ.

Dưới đài không ít tu giả bắt đầu reo hò cổ vũ cho Tưởng Tu Tề, trong tầng lớp tu giả thế hệ trẻ, kẻ sùng bái hướng vãng Tưởng Tu Tề – vị đệ nhất nhân Anh tài bảng này không hề ít.

Ngược lại, vì tính tình quá mức tàn bạo của La Phàm, số tu giả đứng về phía hắn căn bản không thể so sánh được với Tưởng Tu Tề.

“Hừ, ai bảo Tưởng Tu Tề lần này phải nhường vị trí cho La Phàm chứ? Cái gã họ La này chỉ biết cậy hung đấu tàn, làm sao sánh bằng Tưởng Tu Tề được một nửa?”

“Chính thế, ta muốn xem xem gã họ La kia có thể kiên trì được bao lâu trên đài.”

Ai cũng có thể nhìn ra được, lực bộc phát của La Phàm cực mạnh, nhưng tiêu hao cũng vô cùng khổng lồ, thời gian chiến đấu kéo dài sẽ khiến ưu thế của hắn ngày càng yếu đi.

Mà tính dẻo dai của Tưởng Tu Tề lại mạnh hơn hắn nhiều, thế nên dần dần, so với sự bình tĩnh của Tưởng Tu Tề trên võ đài, La Phàm ngày càng trở nên nôn nóng, đồng thời cũng phá hoại võ đài càng thêm nghiêm trọng.

Có thể tưởng tượng được, sau khi trận chiến võ đài này kết thúc, cái võ đài này phải xây dựng lại rồi, không thể chịu nổi sự tàn phá thêm nữa.

Hiện tại người đang bảo trì trận pháp võ đài ở bên cạnh là một vị tu giả Dung Hợp cảnh, nếu không, ngay cả trận pháp phòng ngự bốn phía võ đài cũng phải bị hai người này phá hoại đến mức lung lay sắp sụp.

Mắt của La Phàm đều đỏ lên, khí tức trên người cũng ngày càng tàn bạo, chết trừng trừng nhìn kẻ địch Tưởng Tu Tề của hắn.

La Phàm cưỡng ép nâng cao khí tức trên người, tụ tập toàn bộ lực lượng lên nắm đấm, một lần nữa phát ra tiếng nộ hống, một quyền mang theo xu thế như đẽo gỗ mục công tới phía trước.

Nơi nắm đấm này đi qua, không khí đều bị đấm rách phát ra tiếng rít chói tai, đá vụn bắn tung té còn chưa kịp đến gần nắm đấm đã bị khí kình cuốn lấy hóa thành phấn trần.

Trận pháp phòng hộ của võ đài cũng kịch liệt chấn đãng lên, tu giả có nhãn lực đều có thể phát hiện, công kích lực của chiêu này đã có thể đạt tới toàn lực nhất kích của tu giả Dung Hợp cảnh sơ kỳ rồi.

La Phàm lại có thể kình mãnh đến mức này, Tưởng Tu Tề – vị đệ nhất nhân trên Anh tài bảng này liệu có thể tiếp nổi chiêu này chăng?

Nói thì chậm nhưng xảy ra thì nhanh, nắm đấm chớp mắt đã tới trước mặt Tưởng Tu Tề, người sau vừa vung kiếm liền bị nắm đấm cương mãnh vô bì này nện trúng, một tiếng “ầm” vang lên, thân ảnh của Tưởng Tu Tề hóa thành vô số mảnh vỡ tán loạn ra bốn phía.

Âm thanh của khán giả dưới đài đều nghẹn lại nơi cuống họng, Tưởng Tu Tề bại rồi sao?

Không thể nào chứ, đệ nhất nhân Anh tài bảng mà lại thật sự bị một nắm đấm nện đến mức tứ phân ngũ liệt sao? Máu đâu? Xác vụn đâu?

Nhưng trên đài chỉ thấy một đống đá vụn, toàn bộ võ đài hoàn toàn sụp đổ, La Phàm đứng giữa một đống đá vụn, “phụt” một tiếng phun ra một ngụm máu.

Không khí phía sau hắn một trận lay động, một thân ảnh hiện ra, đó chẳng phải chính là Tưởng Tu Tề vừa mới bị một nắm đấm của La Phàm đập nát sao? Dưới đài đốn thời oanh động hẳn lên.

“Tưởng Tu Tề không sao cả, vừa rồi là thủ đoạn gì thế?”

“Nhìn sắc mặt Tưởng Tu Tề cũng có chút phát bạch, thủ đoạn vừa rồi khẳng định bất phàm, tiêu hao cũng không nhỏ.”

Phong Minh cũng trừng to mắt nhìn, tuy rằng vừa rồi không cảm thấy Tưởng Tu Tề thật sự sẽ bị La Phàm một quyền đập nổ tung, nhưng cũng muốn biết đây là thủ đoạn gì.

Bạch Kiều Mặc thấp giọng giải thích: “Đây là một loại bí thuật phân thân chi thuật của Tưởng gia, thứ bị La Phàm đập trúng tuy là hư ảnh của Tưởng Tu Tề, nhưng cũng sở hữu ít nhất một nửa thực lực của bản thân, nếu không thì không thể lừa được mắt của La Phàm đâu, nhưng cũng chính vì thế mà tiêu hao đối với Tưởng Tu Tề là không nhỏ.”

Phong Minh tỉ mỉ suy nghĩ lại tình hình trên võ đài vừa rồi, kết quả đã không cần hắn phải quan tâm nữa rồi, La Phàm lúc này làm gì còn sức để chiến đấu tiếp, cho dù Tưởng Tu Tề tiêu hao quá lớn thì cũng không bằng La Phàm, cho nên La Phàm trận này bại rồi.

Phong Minh truyền âm giao lưu với Bạch Kiều Mặc: “Cái gọi là phân thân chi thuật vừa rồi, thực ra là liên quan đến việc sử dụng hồn lực đúng không? Hồn lực mới là chủ yếu chứ? Có thể coi là một loại hồn kỹ không?”

Bạch Kiều Mặc lộ ra vẻ tán thưởng: “Đúng, Minh đệ nói rất đúng, cái gọi là phân thân, thực ra phân chính là hồn, rút ra gần một nửa hồn lực rồi lại rót vào nguyên lực, sinh ra chính là phân thân của bản thân Tưởng Tu Tề, khi cần thiết cũng có thể cấp tốc hợp hai làm một, cho nên mới chân chân giả giả khiến người ta không phân biệt được, ngươi bảo hắn giả nhưng lại là thật.”

Phong Minh tán thán nói: “Quả là một môn bí thuật không tồi, có thể thấy Tưởng Tu Tề sử dụng cũng vô cùng lão luyện.”

Trên đài, Tưởng Tu Tề một tay cầm kiếm, chỉ thẳng vào đối thủ La Phàm phía trước, kiếm khí sẵn sàng bùng nổ, có thể đâm vào chỗ hiểm của La Phàm bất cứ lúc nào, khiến người ta có thể cảm nhận rõ ràng mối đe dọa đến từ đạo kiếm khí này.

Tưởng Tu Tề lên tiếng: “La đạo hữu, có muốn chiến tiếp không?”

Thực ra đây chính là đang hỏi, La Phàm ngươi có nhận thua không?

Gân xanh trên trán La Phàm vặn vẹo, biểu tình trên mặt càng thêm đáng sợ, thập phần không muốn nhận thua, nhưng hắn lại biết rõ, chỉ cần hắn đáp hai chữ “chiến tiếp”, đạo kiếm khí phía sau sẽ lập tức ập tới, mà lần này hắn căn bản không trốn thoát được.

La Phàm nhẫn lại nhẫn, mới từ kẽ răng nặn ra mấy chữ: “Ta nhận thua.”

Trọng tài lập tức tuyên bố: “Trận này, Tưởng Tu Tề hoạch thắng.”

Những người ủng hộ Tưởng Tu Tề dưới đài lập tức hoan hô thành tiếng, Tưởng Tu Tề đệ nhất nhân Anh tài bảng, đó là danh xứng với thực.

Tiêu Kính Hằng siết chặt nắm đấm, tuy rằng Tưởng Tu Tề đã thắng trận chiến võ đài này đúng như nguyện vọng của hắn, nhưng cũng khơi dậy chiến ý trong lòng hắn. Nhưng hắn cũng biết rõ, cho dù hắn giống như Tưởng Tu Tề đều là Khai Hồn cảnh đỉnh phong rồi, cũng không thấy được có thể thắng được gã trên võ đài.

Kỷ Dương Hoằng nói: “Hắn xứng đáng với danh hiệu đệ nhất nhân Anh tài bảng này.”

Hải đại thiếu cũng phấn khích hét lớn lên, thắng rồi, Tưởng Tu Tề thắng rồi, một vạn nguyên tinh hắn đặt cược không uổng phí, tuy rằng tỉ lệ cược chỉ có một ăn một phẩy năm, nhưng dù sao cũng kiếm được năm ngàn rồi.

Bạn bè của Tưởng Tu Tề lập tức lên đài đỡ hắn xuống, cũng là để đề phòng tên La Phàm kia không giảng võ đức mà đánh lén Tưởng Tu Tề, đối với loại người như La Phàm đừng gửi gắm kỳ vọng quá cao, cẩn thận một chút sẽ không sai.

Trong lòng La Phàm đích thực là vẫn không phục, không dám tin tưởng bản thân mình vậy mà lại không thắng, có điều lần này không thắng, lần sau hắn sẽ chiến thắng trở lại.

La Phàm nhìn theo bóng lưng Tưởng Tu Tề, buông lời hung ác: “Tưởng Tu Tề, lần này ta thua rồi, lần sau ta sẽ thắng trở lại!”

Tưởng Tu Tề quay đầu lại nhìn hắn, cười nói: “Được, tùy thời phụng bồi, hy vọng thời gian đừng quá muộn.”

Tưởng Tu Tề giữ vững vị trí đệ nhất này đã được vài năm rồi, có lẽ lần tới khi La Phàm đến khiêu chiến, hắn đã tiến cấp Dung Hợp cảnh rồi, lúc đó càng không sợ La Phàm, nhẹ nhàng là có thể đá hắn xuống đài.

Cho nên Tưởng Tu Tề không phải sợ lời khiêu chiến của La Phàm, mà là nhắc nhở hắn muốn khiêu chiến thì tranh thủ sớm một chút, nếu không khoảng cách sẽ càng kéo giãn ra, La Phàm sẽ càng không có cơ hội.

La Phàm không giống hắn, thời gian La Phàm dừng lại ở Khai Hồn cảnh đỉnh phong không lâu bằng hắn, cách lúc tiến cấp Dung Hợp cảnh vẫn còn một khoảng cách.

La Phàm làm sao lại không nghe ra được ý tứ này, biểu tình trên mặt càng thêm dữ tợn.

Trận chiến võ đài này đã dấy lên phản hồi cực lớn ở Bích Hải thành, đây chính là cuộc tranh giành ngôi vị đệ nhất nhân trên Anh tài bảng.

Đối với phần lớn tu giả mà nói, đáng mừng là Tưởng Tu Tề đã giữ vững được vị trí đệ nhất nhân của hắn, kẻ khiêu chiến La Phàm tiếc bại.

Không ít tu giả sau khi trận chiến võ đài kết thúc liền lấy ra cuộn giấy mang theo bên người, kiểm tra xem bảng xếp hạng trên đó có thay đổi gì không.

Phong Minh cũng đang kiểm tra cuộn giấy của Bách Hiểu đường, xem xem thứ hạng Anh tài bảng trên đó có xảy ra biến hóa gì không.

Thay đổi khẳng định không phải là đệ nhất nhân Tưởng Tu Tề này, mà là xem thứ hạng của La Phàm có tăng lên hay không.

Dù sao vừa rồi cũng đã chiến đấu một trận với đệ nhất nhân, tuy rằng bại trận nhưng hiển thị ra chiến lực kinh người, đều đã bức Tưởng Tu Tề phải sử dụng bí thuật rồi.

Hắn và Bạch Kiều Mặc cùng nhau xem, liền thấy cái tên La Phàm xếp thứ năm trên Anh tài bảng, sau khi rung động vài cái cuối cùng đã nhảy lên vị trí thứ hai rồi, chỉ xếp sau mỗi Tưởng Tu Tề.

“Oa, thế là thứ hạng tăng lên rồi à.”

Bên cạnh có tu giả am hiểu việc này giải thích: “Kẻ xếp thứ hai lần trước khi chiến đấu với Tưởng Tu Tề còn chưa thể bức Tưởng Tu Tề phải sử dụng bí thuật đâu, cho nên Bách Hiểu đường có lẽ dựa vào điểm này mà phán đoán ra, thực lực của La Phàm đã vượt qua vị đệ nhị trước đó rồi.”