← Xuyên Việt Chi Toàn Năng Triệu Hoán Sư

Chương 543: Lam Mã

20 min read 07.09.2026

Hay tin cự thú trong động quật đã thức tỉnh, lại còn liên thủ với Tứ điện hạ, đám thú nhân đang kinh hoàng thất sắc mới dần bình tâm trở lại.

Bọn họ chôn chân tại chỗ, ngước đầu nhìn mấy người đang lơ lửng trên không trung, âm thầm tiêu hóa tin tức động trời này.

Chử Thanh Ngọc không hề cố ý điều tra nhóm thú nhân chủ động bày tỏ lòng trung thành và quy thuận dưới trướng mình, chỉ biết chắc chắn trong đó có tế tác (nằm vùng). Hoặc là ngay từ đầu đã ôm tâm tư thám thính, hoặc là về sau bị người của các vị hoàng tử khác phái đến âm thầm mua chuộc.

Ở trên Thôn Thi Lĩnh này lâu như vậy, Chử Thanh Ngọc không tin đám người hoàng tộc kia lại không có chút động tĩnh nào.

Nhìn bề ngoài, Cơ Doãn Miện là kẻ nhảy nhót hăng hái nhất, trước tiên lôi kéo Độ Nham Lực để lén đưa lộc giác thú nhân đi, sau đó lại bày ra một trận tập kích đêm rầm rộ để dò xét xem bọn họ có bao nhiêu sức phản kích. Chẳng biết nơi bóng tối có bao nhiêu kẻ đang ôm tâm tư tọa sơn quan hổ đấu, thu lợi ngư ông.

Lúc này, Phương Lăng Nhận hiện thân tại Thôn Thi Lĩnh với thú thái, lại do Chử Thanh Ngọc đứng ra tuyên bố hợp tác, thêm cả Phù Khánh và Khổng Vụ đứng sừng sững một bên, chẳng qua là để cảnh cáo những kẻ kia rằng nơi này không dễ đánh, dùng biện pháp mạnh sẽ không có kết quả tốt đâu, chi bằng hãy cân nhắc kỹ chuyện hòa đàm.

Giờ khắc này, dù Chử Thanh Ngọc đang đeo một chiếc mặt nạ bạc, cũng không có ai nghi ngờ thân phận của hắn có gì bất thường. Bởi lẽ kẻ đang treo mình trên không trung là một cự thú mà đám thú nhân này đều thấy quen mắt, nay đã hóa thành bán thú nhân, hai bên tả hữu lại có Phù Khánh và Khổng Vụ, giọng nói của Chử Thanh Ngọc cũng là thanh âm mà họ đã thân thuộc.

Sau khi lộ diện, Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận liền quay về trong lâm trung, đúng lúc gặp phải Mật Hạc, Sương Ly và Bách Ngao đang vội vã chạy tới.

Mật Hạc, Sương Ly và Bách Ngao dẫn theo xích lân thú nhân cùng đến. Có lẽ vì đã thân quen, xích lân thú nhân không còn sợ hãi gò bó nữa mà chạy nhảy lung tung, khiến Bách Ngao và Mật Hạc – những người thay phiên nhau trông chừng hắn – vô cùng khổ sở.

Vừa nãy Phương Lăng Nhận hiện thân trên không, vỗ cánh lượn vài vòng trên Thôn Thi Lĩnh, Mật Hạc chằm chằm nhìn một hồi, càng nhìn càng thấy quen mắt. Đôi cánh kia nếu thu nhỏ lại chỉ bằng hai bàn tay, thì chẳng phải là giống hệt đôi cánh nhỏ mới mọc ra của xích lân thú nhân sao?

Mật Hạc vội vàng đem chuyện này báo cho Sương Ly và Bách Ngao, thế là ba người liền hùng hục dắt theo xích lân thú nhân chạy tới.

Bách Ngao vừa đến đã không chờ được mà thốt lên: “Điện hạ! Chúng ta tìm được cha đẻ của tên này rồi!”

Chử Thanh Ngọc bị sặc: “Khụ khụ khụ!”

Bách Ngao đẩy xích lân thú nhân lên phía trước, chỉ vào đôi cánh chưa kịp thu lại của Phương Lăng Nhận, rồi lại kéo xích lân thú nhân chỉ vào đôi cánh nhỏ sau lưng hắn: “Ngài xem này! Mau xem đi! Có phải cực kỳ giống không!”

Chử Thanh Ngọc: “…”

Quả thực rất giống. Chử Thanh Ngọc trước đó nhìn một cái đã nhận ra rồi, đám người này đến giờ mới phát hiện chủ yếu là vì cánh của Phương Lăng Nhận và cánh của xích lân thú nhân chưa từng cùng lúc xuất hiện trước mắt họ để có sự so sánh.

Khổng Vụ đối chiếu một chút, khẽ “ồ” lên một tiếng: “Quả thực có phần giống.”

Phù Khánh thì mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không nói lời nào.

Xích lân thú nhân nhanh chóng thoát khỏi tay Bách Ngao, rụt rè liếc nhìn Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận một cái rồi ngoan ngoãn ngồi bệt xuống đất, cái đuôi khoanh vài vòng dưới thân.

Bách Ngao: “…” Mặt trời mọc đằng Tây rồi sao? Sao lúc này lại không nhảy nhót lung tung nữa?

Phương Lăng Nhận: “Chỉ là một đôi cánh thôi.” Nếu các ngươi nhìn thấy gương mặt dưới lớp mặt nạ này bây giờ, mới biết thế nào gọi là “giống”.

Chử Thanh Ngọc bước lên phía trước: “Gần đây đừng chạy loạn, hãy thành thật ở lại trên Thôn Thi Lĩnh. Nếu có kẻ đưa ngươi rời khỏi đây, bất kể là ai, không cần lo ngại, cứ dốc toàn lực đánh một trận. Thắng thì quay về, thua thì nhận sai chịu nhục, chỉ cần ngươi bị thương chảy máu, ta nhất định sẽ tìm được ngươi.”

Xích lân thú nhân có chút ngơ ngác gật đầu.

Sự chú ý của Bách Ngao lập tức bị dời đi: “Điện hạ, có kẻ định bắt cóc hắn sao?”

Chử Thanh Ngọc: “Hắn trông có vẻ vô hại, lại luôn được các ngươi mang theo che chở, chính là một trong những ứng cử viên tốt nhất để bắt làm con tin uy hiếp chúng ta.”

Bách Ngao và Mật Hạc lập tức phấn chấn tinh thần: “Điện hạ yên tâm, chúng thần nhất định sẽ trông chừng hắn thật kỹ.”

Xích lân thú nhân ưỡn ngực, quẫy quẫy cái đuôi rắn.

“Đôi cánh này của ngươi hiện tại chưa dùng đến,” Phương Lăng Nhận tiến đến bên cạnh xích lân thú nhân, thấp giọng niệm một câu pháp quyết, nói: “Sau này có thể dùng cái này để thu cánh lại.”

Xích lân thú nhân lắp bắp đọc theo lời Phương Lăng Nhận, cuối cùng khi đã nói trôi chảy hơn một chút, hắn đã thu được đôi cánh lại.

Bách Ngao lộ vẻ luyến tiếc: “Thả ra cũng đâu có sao, cứ vỗ qua vỗ lại sau lưng, trông đáng yêu chết đi được.”

Phương Lăng Nhận: “Có kẻ thấy đáng yêu, nhưng có kẻ lại thấy đó là nhược điểm của hắn, sẽ muốn phá hoại, muốn xé nát chúng.”

Bách Ngao: “…”

Mật Hạc và Phù Khánh tỏ vẻ vô cùng đồng tình gật đầu. Phù Khánh theo bản năng sờ lên lưng mình: “Quả thực có loại người như vậy.”

Chử Thanh Ngọc lại dặn dò bọn họ thêm một phen, sau đó mới dẫn Phương Lăng Nhận xuống núi.

Ngoài việc tìm người có thể chế tạo nhân bì diện cụ, còn có một chuyện khiến Chử Thanh Ngọc vô cùng để tâm.

Chuyện trên Thôn Thi Lĩnh có đại yêu, người ở ngôi làng dưới chân núi hiển nhiên là có kẻ biết rõ.

Những ngày qua Chử Thanh Ngọc cũng bảo thú nhân đóng giữ trên lĩnh lưu tâm quan sát, phát hiện quả nhiên có những kẻ mặt lạ hoắc âm thầm lên núi. Những kẻ đó thấy trên núi có người tuần tra mới hậm hực rời đi. Tất nhiên, trong số đó cũng không thiếu thám tử của các vị hoàng tử khác muốn thám thính xem trên núi này rốt cuộc giấu bao nhiêu người.

Trước đó người của Độ Nham Lực bắt lộc giác thú nhân đi qua ngôi làng đó, sau khi Chử Thanh Ngọc bắt được bọn chúng, hắn nói với dân làng rằng có đại yêu trốn thoát, lại còn là một con cự mãng. Không ít người cao tuổi đều tin sái cổ, chân thành khẩn cầu hắn nhất định phải bắt đại yêu về cho bằng được.

Qua đó có thể thấy, những người đó không chỉ biết trên núi có cự mãng mà còn rất sợ con cự mãng đó rời khỏi nơi này. Có điều bản thân bọn họ dường như không đủ thực lực, không dám trực tiếp lên Thôn Thi Lĩnh đối đầu trực diện với Chử Thanh Ngọc.

Hiện tại, Phương Lăng Nhận đã đột phá thành công, rảnh rỗi không có việc gì, Chử Thanh Ngọc liền dự định đích thân xuống núi thám thính một phen.

Nói đến cũng khéo, bọn họ vừa mới vào làng đã nghe thấy một trận náo loạn. Theo tiếng động tìm tới, liền thấy trước cửa một hộ gia đình đã vây kín người, bên trong còn truyền ra tiếng trẻ con khóc lóc om sòm.

“Ôi chao, đã qua bao lâu rồi mà bệnh của Tiểu Cám vẫn chưa khỏi vậy?”

“Phải làm sao đây? Đều trông cậy vào hắn khám bệnh cho con trai tôi, đã đợi bao nhiêu ngày rồi.”

“Tôi nghe nói nhé, khoảng mấy tháng trước, Tiểu Cám từ trên Thôn Thi Lĩnh xuống là đổ bệnh luôn, đến giờ vẫn chưa tỉnh.”

“Mão lão gia tử chẳng phải thường xuyên dắt hắn lên Thôn Thi Lĩnh sao? Trước đây có thấy sao đâu, lần này rốt cuộc là bị làm sao?”

“Tôi nghe nói lần này không giống vậy. Hình như có một nhóm người muốn lên Thôn Thi Lĩnh tìm thứ gì đó, bắt người nhà họ dẫn đường. Mão lão gia tử hết sức ngăn cản, nhưng không địch lại người ta người đông thế mạnh. Họ không cam tâm tình nguyện, nhưng đối phương có nắm đấm và sức lực, cuối cùng là Tiểu Cám đứng ra dẫn đám người đó lên núi.”

Chử Thanh Ngọc và Phương Lăng Nhận càng nghe càng thấy chuyện này dường như chính là Lam Mã.

Đúng lúc này, cánh cửa đóng chặt bỗng mở ra, một thú nhân trông cao lớn vạm vỡ bước ra, mặt đầy mất kiên nhẫn: “Đã nói bao nhiêu lần rồi, Mão Cám hắn sinh bệnh, vẫn chưa khỏi đâu. Bản thân hắn còn đang bệnh thì khám cho các người thế nào được? Đều giải tán đi, đừng có ở đây đoán mò nữa.”

“Ê, Mão Lật, đệ đệ của ngươi rốt cuộc là bị bệnh gì vậy? Sao qua lâu như thế vẫn không thấy chuyển biến?”

Mão Lật: “Nếu ta biết hắn bị bệnh gì thì đã sớm nghĩ cách chữa khỏi cho hắn rồi, còn đợi các người đến hỏi chắc?”

Chử Thanh Ngọc nghe thấy một người đứng cạnh mình nhỏ giọng thầm thì: “Thế thì chưa chắc, nhà các người vốn dĩ nhìn hắn không thuận mắt mà.”

Lời này nói rất nhỏ, người chen lấn phía trước lại ồn ào, thêm cả tiếng trẻ con khóc lóc, Mão Lật không nghe thấy.

Chử Thanh Ngọc nghe được, tự nhiên không thể bỏ qua: “Lời này là ý gì?”

Nghe vậy, người kia nhìn về phía Chử Thanh Ngọc, đánh giá từ trên xuống dưới, vẻ mặt đầy cảnh giác: “Ngươi từ làng nào phụ cận tới đây? Tại sao lại đeo mặt nạ?”

Chử Thanh Ngọc đưa tay ấn mặt nạ của mình: “Haizz, người anh em này thật là, cứ nhắm vào chuyện đau lòng của người khác mà nhắc. Trên mặt ta… haizz, đeo cái mặt nạ che đi, chỉ sợ làm kinh động đến người già con trẻ thôi.”

Phương Lăng Nhận: ? (Không phải chứ! Ngươi mở miệng là nói dối không chớp mắt vậy sao?)

“Ồ ồ ồ!” Người kia nhanh chóng phản ứng lại: “Ngươi đến tìm Tiểu Cám lang trung để khám mặt phải không?”

Hắn vốn định lại gần nhìn kỹ Chử Thanh Ngọc một chút, nhưng nhận ra người trước mắt đeo mặt nạ có lẽ vì trên mặt mọc thứ gì đó bẩn thỉu nên mới phải che lại, sợ bị lây bệnh nên vội vàng lùi lại một bước.

Chử Thanh Ngọc hạ thấp giọng: “Ngươi vừa nói, họ vẫn luôn nhìn Tiểu Cám lang trung không thuận mắt? Chuyện là thế nào?”

“Chuyện này mà ngươi cũng không biết sao?” Người kia thấy mọi người phía trước đang sốt sắng hỏi han Mão Lật, mà theo thái độ của Mão Lật thì hôm nay ước chừng cũng không gặp được Mão Cám, hắn có chen chúc ở đây cũng vô dụng, nên mới rút khỏi đám đông.

Thấy Chử Thanh Ngọc cũng đi theo mình ra ngoài, hắn mới nói: “Tiểu Cám lang trung ấy à, thực ra là Mão lão gia tử nhặt về, không phải con đẻ của lão gia tử đâu.”

Chử Thanh Ngọc rất mực phối hợp: “Ồ?”

Người kia: “Mão lão gia tử tâm thiện, cứ đòi để đứa trẻ đó lại, người nhà cứ mãi không đồng ý. Mấy năm trước Mão lão gia tử còn có thể khám bệnh cho người ta, kiếm chút tử tinh nuôi sống cả gia đình lớn, lão muốn giữ Tiểu Cám lang trung lại thì mọi người dù không vui đến mấy cũng không cản được. Nhưng về sau, Mão lão gia tử già rồi, sức khỏe ngày một kém đi, đám con cái của lão liền muốn đuổi Mão Cám đi. Nếu không phải Mão lão gia tử cực lực ngăn cản, Mão Cám giờ này không biết đang lang thang ở phương nào rồi.”

Chử Thanh Ngọc: “Vậy tay chân của Tiểu Cám lang trung, chẳng lẽ…”

“À, cái đó thì không phải. Nghe nói lúc Mão lão gia tử nhặt hắn về, hắn đã bị trọng thương, gãy tay gãy chân, toàn thân đầy máu, đôi mắt cũng nhìn không rõ. Mão lão gia tử đã dốc hết vốn liếng mới cứu được hắn về. Cũng chính vì hắn tàn phế tay chân nên những người khác trong Mão gia mới không bằng lòng để lão gia tử thu dưỡng hắn, việc này có khác gì trực tiếp nuôi một kẻ lụy phiền đâu?”

Người kia cảm thán một tiếng: “Tiểu Cám lang trung cũng thật có chí khí, tuổi còn trẻ đã học được không ít bản lĩnh từ Mão lão gia tử, có thể xem bệnh bốc thuốc cho người ta rồi. Đám con cái của Mão lão gia tử thấy Tiểu Cám lang trung có thể kiếm được tử tinh rồi mới không nhắc đến chuyện đuổi hắn đi nữa.”

Chử Thanh Ngọc: “Vậy hiện giờ…”

Người kia: “Vừa nãy chắc ngươi cũng nghe rồi, Tiểu Cám lang trung từ lúc ở Thôn Thi Lĩnh xuống là bệnh liệt giường, những ngày qua bao nhiêu người đến khám đều không gặp được mặt, ta cũng tới mấy lần rồi đây.”