Chương 542: Thị Uy
Phương Lăng Nhận ngẩng đầu nhìn về phía xa, thân xác dã thú kia của hắn vẫn đứng sừng sững ở đó, y hệt như trước kia.
Thân xác này không phải do hắn mang đến nơi này, cho nên khi cảm nhận được sự tồn tại của nó, Phương Lăng Nhận cũng rất mờ mịt.
Trước đó, bên trong cơ thể này của hắn bị đặt một thiết bị theo dõi, nhưng lần này hắn đã dò xét từ trong ra ngoài một lượt, bên trong đã không còn dấu vết của thiết bị theo dõi nữa.
Cơ thể này vốn đã bị hủy hoại một lần, thiết bị theo dõi cấy vào bên trong từ sớm đã báo phế, nếu như bên trong vẫn còn thiết bị theo dõi, đó mới thực sự là chuyện khiến người ta nghĩ kỹ mà kinh hãi.
Phương Lăng Nhận đặt hai tay lên vai Chử Thanh Ngọc: “Những gì ngươi suy đoán, nào là thù oán, hận thù, căn bản không hề tồn tại. Chính ngươi đã giúp ta giải thoát, chính ngươi đã giúp ta tìm thấy một cách sống khác, chính ngươi đã cho ta thấy rằng, bên ngoài vô số những căn phòng kia, vẫn còn đủ loại cuộc sống khác nhau.”
Hắn nhìn chăm chú vào đôi mắt Chử Thanh Ngọc: “Ta rất trân trọng khoảng thời gian chúng ta đã cùng trải qua, những ngày tháng sau này, ta vẫn muốn ở bên cạnh ngươi.”
Tay của Phương Lăng Nhận không hề nặng nề, nhưng Chử Thanh Ngọc lại cảm thấy bản thân như đã bị đóng đinh tại chỗ. Nhìn vào đôi lông mày và ánh mắt của Phương Lăng Nhận, lắng nghe giọng nói của hắn, chỉ thấy một luồng cảm xúc tràn ngập vui sướng và mãn nguyện như muốn trào ra khỏi lồng ngực.
Hóa ra niềm vui cũng có thể khiến toàn thân run rẩy đến vậy.
Phương Lăng Nhận: “Tuy nhiên, ta xác thực là đã gục ngã trong tay ngươi, đây là sự thật không thể chối cãi.”
Chử Thanh Ngọc: “…”
Phương Lăng Nhận: “Ngươi lúc trước từng nói, hồn thể của ta tuy hiện ra màu xám, nhưng lại không phải là quỷ xám có quỷ lực yếu ớt, mà thuộc về loại hồn thể đặc biệt đã dị hóa, sau đó lại nhờ quỷ lực cường thịnh mà dễ dàng bước vào Hồn Động kỳ, trở thành thanh quỷ.”
Hồn thể dị hóa đặc biệt, hoặc là màu sắc hiển thị của hồn thể không nằm trong năm loại cơ bản, dị hóa thành quỷ thể khác biệt. Hoặc là nằm trong năm loại đó, nhưng cách chết lại không tương ứng, cũng tính là dị hóa, chỉ có thể dựa vào oán khí mạnh hay yếu để phán đoán mức độ nguy hiểm.
Chử Thanh Ngọc không hiểu tại sao Phương Lăng Nhận bỗng nhiên nhắc tới chuyện này, đang lúc nghi hoặc thì thấy Phương Lăng Nhận thu lại ngọn lửa trên người.
Sau khi mất đi ngọn lửa, Phương Lăng Nhận trông gần như không khác gì người bình thường.
Hắn đã ngưng hóa ra thân thể huyết nhục, vừa rồi lại thoát khỏi tâm ma huyễn cảnh, rõ ràng đã thành công bước vào Ngưng Thể kỳ.
Trong giai đoạn Ngưng Thể kỳ này, quỷ tu có thể không ngừng tái tạo cơ thể cho đến khi bản thân hài lòng mới thôi. Ngưng Thể kỳ có thể coi là giai đoạn trưởng thành của quỷ tu, nếu như trước khi chết chỉ là thiếu niên, lại có phúc tu luyện tới Ngưng Thể kỳ, vậy thì có thể “trưởng thành” trong thời kỳ này.
Phương Lăng Nhận không có điểm nào không hài lòng với tướng mạo nhân hình của mình, cho nên chỉ thực hiện một vài thay đổi trên hình dạng thú thái.
Chử Thanh Ngọc thấy Phương Lăng Nhận nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, trong mắt đã là một mảnh đỏ tươi.
Sắc đỏ này giống như có thể loang ra một nửa, nhanh chóng lan đến gò má, mái tóc cùng với y bào của hắn. Chẳng mấy chốc, toàn thân Phương Lăng Nhận giống như được mạ lên một lớp huyết sắc.
Vốn dĩ dưới lớp màu xám, gương mặt trông thanh tú tuấn lãng, nhưng dưới lớp huyết sắc này, thế mà lại lộ ra mấy phần quỷ quyệt diễm lệ.
Chử Thanh Ngọc ngửi thấy một mùi máu nồng nặc trên hồn thể này.
Phương Lăng Nhận: “Nếu như ngươi vứt bỏ ta, ta cũng có thể hóa thành hồng y lệ quỷ bị tình phụ bạc, ngày đêm quấn lấy ngươi, khiến ngươi không được yên ổn.”
Chử Thanh Ngọc: !
Hay là ngươi thay luôn hai loại màu sắc còn lại đi, có con quỷ nào mà nhiều màu như ngươi không!
“Mau biến trở lại đi, huyết oán chi khí này quá nặng, có hại cho hồn thể.” Chử Thanh Ngọc vẫn giữ được lý trí, bảo Phương Lăng Nhận đừng có làm loạn.
Oán quỷ không phải nói biến là biến được, Phương Lăng Nhận có thể biến thành như vậy, chứng tỏ trong hồn thể xác thực có oán khí, chỉ là không sâu nặng như những lệ quỷ kia mà thôi.
Oán khí của Phương Lăng Nhận không nặng, cho nên có thể biến trở lại bất cứ lúc nào.
“Quả thực, trạng thái này sẽ khiến ta cảm thấy cả thiên hạ này, bất cứ ai bất cứ việc gì cũng đều không vừa mắt.”
Chử Thanh Ngọc: “Quỷ hồn cũng có tình trạng rối loạn nội tiết tố của riêng mình sao.”
Phương Lăng Nhận: “Hửm?”
Chử Thanh Ngọc: “Ta nói bừa thôi, ngươi mau biến trở lại đi.”
Phương Lăng Nhận tựa vào người y: “Hết sức rồi.”
Chử Thanh Ngọc cắn rách đầu ngón tay, quệt lên môi Phương Lăng Nhận.
Phương Lăng Nhận không nhịn được cười khẽ, chậm rãi biến về nguyên dạng: “Không được để con quỷ khác lừa lấy máu như thế này đâu đấy.”
Chử Thanh Ngọc nhất thời cạn lời.
————
Một người một quỷ quấn quýt trong kết giới vài ngày, cho đến khi cơ thể ngưng hóa của Phương Lăng Nhận hoàn toàn ổn định, Chử Thanh Ngọc mới dán lại chiếc mặt nạ da người kia.
Vì dùng đã lâu, cộng thêm việc Chử Thanh Ngọc đã tháo xuống rất nhiều lần, rìa mặt nạ da người đã xuất hiện những nếp nhăn không thể vuốt phẳng, những chỗ lồi lõm vốn chỉ cần ấn là sẽ dính chặt vào mặt giờ đây chỉ cần cử động nhẹ là sẽ hơi phồng lên.
Chính những chỗ lồi lõm không bằng phẳng này áp sát vào khuôn mặt của Chử Thanh Ngọc, mới khiến ngũ quan diện mạo của y trông giống Cơ Ngột Tranh hơn.
Thứ này nếu đeo lên mặt bất kỳ ai khác đều sẽ rất kỳ quái, bởi vì đây là chiếc mặt nạ da người được làm dựa theo khuôn mặt của Chử Thanh Ngọc.
Chử Thanh Ngọc không biết kẻ đã thừa dịp y vừa vào thế giới này, chưa kịp thích nghi, còn đang trong lúc hôn mê mà đeo chiếc mặt nạ da người này cho y rốt cuộc là ai. Nếu không, với diễn biến hiện tại, Chử Thanh Ngọc nhất định phải bắt đối phương tới, tạo thêm vài chiếc mặt nạ da người y hệt như vậy.
Phương Lăng Nhận: “Xuống dưới núi tìm xem có ai biết làm mặt nạ da người không, cái này đừng đeo nữa, nhìn một cái là biết giả ngay. Chi bằng trực tiếp đeo một chiếc mặt nạ bạc, đối ngoại thì nói hiện tại là thời điểm đặc thù, xuống núi có việc quan trọng cần làm, để tránh rước lấy phiền phức không đáng có.”
Chử Thanh Ngọc cảm thấy lời này có lý, lấy ra một chiếc mặt nạ bạc đeo lên, suy nghĩ một chút, lại từ trong túi càn khôn lấy ra một bộ y bào màu xanh sẫm đưa cho Phương Lăng Nhận: “Ngươi mặc bộ này đi.”
Phương Lăng Nhận: “Cái này mua từ lúc nào vậy?”
Chử Thanh Ngọc: “Không nhớ là tiệm may nào nữa, dù sao sau khi ta mặc thử thấy ổn thì báo kích cỡ của ngươi cho chủ tiệm, lúc đó lấy cùng lúc luôn, ngươi thử xem.”
Phương Lăng Nhận: “Ta thực sự thích màu xám, không phải là dùng tạm đâu.”
Chử Thanh Ngọc: “Ta biết, chỉ là gần đây ngươi có thể nổi bật một chút, ngươi mặc màu xám, quả thực còn hiệu quả hơn cả áo tàng hình, đứng trước mặt bọn họ nhảy múa hay lộn nhào, bọn họ cũng chưa chắc phát hiện ra ngươi.”
Phương Lăng Nhận: “…”
Chử Thanh Ngọc: “Ngươi nghĩ xem, Phù Khánh và Khổng Vụ đều biết ngươi là đạo lữ của ta, Mật Hạc, Sương Ly, Bách Ngao và Túc Hạc bọn họ cũng đều đã thấy qua dáng vẻ của ngươi, ngươi đứng bên cạnh ta, cộng thêm giọng nói của ta bọn họ cũng quen thuộc, bọn họ nhất định sẽ không hoài nghi ta.”
Bọn họ muốn tiếp cận thần thụ, vẫn là thân phận Cơ Ngột Tranh này thuận tiện hơn, sau đó rời đi cũng dễ dàng hơn.
Phương Lăng Nhận bất đắc dĩ, đành phải mặc bộ y bào mà Chử Thanh Ngọc đưa cho.
Ai ngờ Chử Thanh Ngọc giống như cuối cùng cũng tìm được cơ hội, lại liên tiếp lấy ra một chiếc áo khoác ngoài tỏa ra ánh bạc, thắt lưng khảm ngọc châu, cuối cùng còn đội cho Phương Lăng Nhận một cái bạch ngọc phát quan.
Phương Lăng Nhận: “… Nói thật đi, có phải ngươi đã sớm muốn làm như vậy rồi, nhịn lâu rồi đúng không.”
“Tất nhiên là không phải.” Chử Thanh Ngọc cười híp mắt.
Phương Lăng Nhận: “Thừa nhận cũng không sao, ta hiểu mà, ngươi trước đây cái gì sặc sỡ cũng đều mặc, lông cũng từng nhuộm thành màu hồng rồi.” Phương Lăng Nhận vân vê lọn tóc của Chử Thanh Ngọc.
Chử Thanh Ngọc: “Đừng nhắc tới chuyện đó!”
Sau khi chuẩn bị xong xuôi mọi thứ, Chử Thanh Ngọc mới gỡ bỏ kết giới.
Mặc dù Phương Lăng Nhận đã cố gắng thu hồi quỷ khí và tử khí của mình, nhưng dù sao cũng ở trong môi trường khép kín, vẫn có những sợi quỷ khí mỏng manh không thể tránh khỏi quấn quanh cành lá. Những quỷ khí này sẽ không ảnh hưởng gì, qua một thời gian nữa là có thể tiêu tán.
Kết giới to lớn bỗng nhiên biến mất, những thú nhân ở trên Thôn Thi Lĩnh tự nhiên hiếu kỳ, lần lượt tiến lại gần. Nhưng phạm vi đó quá lớn, bọn họ nhất thời nửa khắc cũng không tìm thấy tung tích của Chử Thanh Ngọc.
Phù Khánh và Khổng Vụ cũng tiến lại gần, một lát sau liền nghe thấy giọng nói quen thuộc: “Khổng Vụ, Phù Khánh, ở bên này.”
Hai người nhìn theo tiếng gọi, thấy một trắng một xanh hai bóng người đứng cách đó không xa.
Người áo trắng đeo một chiếc mặt nạ bạc, còn người mặc y bào màu xanh sẫm kia, chính là dị thú thú nhân có thú thái khổng lồ kia!
Vậy thì, người đứng bên cạnh dị thú này…
Phù Khánh nhìn về phía Chử Thanh Ngọc, lại đảo mắt nhìn qua thân hình của Chử Thanh Ngọc, khẳng định nói: “Điện hạ.”
Khổng Vụ: “Điện hạ tại sao lại đeo mặt nạ?”
Chử Thanh Ngọc: “Ta chuẩn bị xuống núi một chuyến, các ngươi cũng biết tiền thưởng truy nã hiện tại của ta, để tránh sinh ra nhiều chuyện, vẫn nên cẩn thận là trên hết.”
Phù Khánh: “Nhưng mà, loại mặt nạ này nhìn vào là biết đang che giấu điều gì đó, chi bằng đeo một chiếc mặt nạ da người, không đến mức khiến người ta vừa nhìn đã thấy kỳ quái.”
Chử Thanh Ngọc: “Ngươi biết làm mặt nạ da người?”
“Chuyện này…” Phù Khánh lắc đầu, nhìn sang Khổng Vụ.
Khổng Vụ gãi cằm: “Ta thì có quen biết vài thợ thủ công, nhưng bọn họ đều ở trong đô thành cả.”
Phù Khánh: “Chủ yếu vẫn là cần vật liệu, nếu có thì còn có thể mày mò làm đại một cái.”
Chử Thanh Ngọc: “Không cần phiền phức như vậy, ta sẽ quay lại sớm thôi, nếu như trước khi ta về mà trên Thôn Thi Lĩnh xảy ra chuyện, các ngươi hãy xé lá phù lục này đi.”
Chử Thanh Ngọc đưa cho bọn họ vài lá phù lục, ra hiệu có thể chia cho bọn người Mật Hạc, nếu bọn họ có việc gấp cũng có thể làm như vậy.
Phù Khánh: “Cơ Doãn Miện có thể quay lại nơi này bất cứ lúc nào.”
Chử Thanh Ngọc: “Không, hắn sẽ im hơi lặng tiếng một thời gian, đợi những hoàng huynh đệ khác của ta ra tay, hắn mới tới để hưởng lợi.”
Phù Khánh: “…”
Chử Thanh Ngọc: “Cũng không cần quá lo lắng, mọi người đều không phải kẻ ngốc, sẽ quan sát trước.”
Khổng Vụ: “Quan sát cái gì?”
Chử Thanh Ngọc nhìn về phía Phương Lăng Nhận.
Phương Lăng Nhận lùi lại một bước, suy nghĩ một chút, rồi cởi áo ra.
Chử Thanh Ngọc: !
“Vút!” Một đôi cánh rộng lớn vươn ra sau lưng Phương Lăng Nhận, vô tình đập trúng thân cây, lá cây rụng lả tả.
Y phục trên người thú nhân cũng chia làm loại do chính lông da của mình hóa ra và loại mặc thêm vào. Loại trước thì không cần chuyên môn cởi đồ, còn loại sau… nếu như còn muốn giữ cho bộ đồ đó nguyên vẹn, thì chắc chắn phải cởi.
Các thú nhân đối với việc này đã sớm quen thuộc, thấy động tác này của Phương Lăng Nhận hoàn toàn không cảm thấy có gì kỳ lạ, huống chi khắc tiếp theo Phương Lăng Nhận đã dang cánh, bay thẳng lên trời!
Một vật khổng lồ dang cánh lao vút lên không trung, mang theo một tiếng gầm thét xông thẳng vào mây xanh, rồi lại nhanh chóng bay xuống, lượn lờ trên Thôn Thi Lĩnh.
Những thú nhân từ trong hang động đi ra tự nhiên đều nhận ra hình dáng này, nhất thời sợ đến hồn phi phách tán, khắp núi vang lên những tiếng kêu kinh hoàng.
Phương Lăng Nhận lúc này liền hóa thành nhân hình, treo lơ lửng giữa không trung, Chử Thanh Ngọc kéo theo Phù Khánh và Khổng Vụ cũng bay lên, đứng bên cạnh Phương Lăng Nhận, nói với bên dưới: “Mọi người chớ hoảng loạn.”
Khổng Vụ mặt đầy mờ mịt: “Điện hạ, đây là muốn làm gì?”
Phù Khánh ho khẽ một tiếng, ghé sát vào tai hắn: “Đây là đang thị uy với những kẻ đang ẩn nấp trong tối đó, ngươi đừng nói lung tung.”
—