← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 415: Phong Lộ Diện

23 min read 29.08.2026

 

Lời vừa ra khỏi miệng Củng Khiên, không ít luyện dược sư có mặt tại đó mới sực nhớ ra, mục đích ban đầu của buổi tụ họp lần này là gì. Chẳng phải vì Củng Khiên lộ diện, nên một bộ phận luyện dược sư mới tập trung tại đây để hỏi tội hắn đó sao?

Sự việc diễn biến đến nước này, phần lớn luyện dược sư đều đã quăng cái nguyên do thuở ban đầu ra sau đầu rồi, nay được Củng Khiên nhắc tới mới nhớ ra chuyện đó.

Phạm đại sư nhìn sang Mạnh Khánh Mạnh đại sư đang ngồi trên đài, lại nhìn xuống dưới đài tìm người, Úc Phúc đại sư là kẻ nào?

Lão chau mày, liệu có phải là gã Úc Phúc mà lão biết hay không?

Phạm đại sư hỏi: “Chẳng lẽ vị luyện dược đại sư ở trong Lâm Tang thành không phải Củng tiểu hữu?”

Củng Khiên cười lạnh: “Ta nhìn chằm chằm Huyết Hoàng Thảo, rình rập tìm cơ hội đoạt lấy, làm gì có thời gian rảnh rỗi mà chạy tới Lâm Tang thành chứ. Hai vị đại sư, các ngươi nói xem nào, rốt cuộc đã từng gặp bản tôn của ta ở đâu?”

Phạm đại sư nghe vậy thì thấy cái logic này chẳng có sơ hở nào. Củng Khiên là một cường giả Khai Hồn cảnh, muốn hái được Huyết Hoàng Thảo từ địa bàn của hoang thú cấp bảy quả thực không phải chuyện dễ dàng. Từ việc hắn mưu tính báo thù, có thể thấy hắn đã ngấp nghé gốc Huyết Hoàng Thảo kia từ lâu, vậy thì làm sao có thể chạy tới Lâm Tang thành cho được?

Phạm đại sư lúc này vô cùng khó chịu. Trước đó lão đã cảm thấy mình bị Phó Dung đem ra làm bia đỡ đạn, hóa ra bên trong còn có nguyên nhân sâu xa hơn. Đến cả hai vị luyện dược đại sư danh tiếng chẳng ra làm sao cũng dám tới tính kế Phạm mỗ ta, bộ tưởng tính tình của ta tốt lắm hay sao?

Phạm đại sư lạnh giọng nói: “Hai vị không bước ra giải thích một chút à? Còn nữa, Úc Phúc là ai? Người đâu rồi?”

Không ít tu giả và luyện dược sư có mặt tại đó xôn xao bàn tán, vạn vạn lần không ngờ tới, ngay cả nguyên do của buổi tụ họp lần này cũng là giả.

Mạnh Khánh cũng không ngờ Củng Khiên lại nhắc lại chuyện này. Lão tưởng xử lý xong ân oán giữa hắn và Phó Dung thì Củng Khiên sẽ rời đi, hiện tại cũng chẳng mấy ai chú ý đến nguyên nhân ban đầu nữa. Nhưng Củng Khiên lại cố tình nhắc tới, chẳng lẽ vị luyện dược đại sư ở Lâm Tang thành thật sự không phải hắn?

Mạnh Khánh thấy Phạm đại sư nổi giận, thầm kêu không ổn, vội vàng đứng bật dậy nói: “Phạm đại sư, ta cứ ngỡ vị luyện dược đại sư đứng sau Giang thành chủ của Lâm Tang thành chính là Củng Khiên.”

Củng Khiên cười nhạo: “Một câu ‘ta cứ ngỡ’ hay thật đó, hóa ra đường đường là một đại sư mà làm việc chỉ dựa vào ba chữ ‘ta cứ ngỡ’ thôi à.”

Tiếng cười nhạo này mang theo sự châm biếm vô tận, Mạnh Khánh xấu hổ tới mức mặt mũi đỏ gay, vội vàng đùn đẩy trách nhiệm: “Là Úc đại sư cung cấp manh mối.”

“Úc đại sư? Úc Phúc? Người đâu?”

Úc Phúc ở dưới đài cũng không lường trước được sự việc lại đi theo chiều hướng này, lại để cho tên luyện dược sư tiếng xấu vang xa như Củng Khiên lật ngược thế cờ. Lão đang định quay người lén lút chuồn đi, bởi vì Phạm đại sư là thành viên nội đường của Bách Thảo Đường, lão thực sự không nên lộ diện trước mặt vị này, nếu không sẽ khiến lão ta nhớ ra mình là ai.

Thế nhưng bất kể là Củng Khiên, Phạm đại sư hay Mạnh Khánh thì đều không có ý định buông tha cho lão.

Mạnh Khánh giơ tay chỉ thẳng về phía lão: “Chính là ở đằng kia! Úc Phúc, ngươi muốn chạy trốn sao? Khá khen cho ngươi, hóa ra bấy lâu nay ngươi đem ta ra làm bia đỡ đạn, bắt một mình ta xông pha phía trước, đến lúc ngươi cần ra mặt thì lại muốn bỏ chạy à? Mơ tưởng!”

Các vị luyện dược đại sư có mặt tại đó kinh ngạc khôn cùng. Bất kể là lời nói của Mạnh Khánh hay hành vi của kẻ tên Úc Phúc kia đều khiến người ta không thể nhìn ra nổi, đây có còn là những vị đại sư đáng kính nữa hay không? Một kẻ thì chỉ nghĩ đến chuyện đùn đẩy trách nhiệm, một kẻ xảy ra chuyện liền muốn ôm chân chạy đường người?

Xem ra vị luyện dược đại sư ở Lâm Tang thành quả thật không phải Củng Khiên, mà chính bản thân bọn họ cũng không dám chắc chắn đã vội vàng đẩy Củng Khiên ra gánh tội. Phải chăng bọn họ nảy sinh mâu thuẫn gì đó với Giang thành chủ của Lâm Tang thành, muốn khống chế ông ta nên mới cố tình bày ra chuyện lần này?

Nghĩ tới đây, các vị luyện dược đại sư có mặt đều phẫn nộ, đặc biệt là những vị đại sư đi theo Mạnh Khánh phát động buổi tụ họp hỏi tội Củng Khiên lần này, ai nấy đều tức giận đến đỉnh điểm.

“Úc Phúc, ngươi chạy cái gì? Hay là đã làm chuyện gì mờ ám, biết mình không còn mặt mũi nào đối mặt với chư vị luyện dược sư vì các ngươi mà tới đây?”

Các tu giả đứng bên cạnh Úc Phúc lập tức tản ra sạch sành sanh, thế là bóng dáng của Úc Phúc hoàn toàn phơi bày trước mắt mọi người. Hóa ra vị này chính là Úc Phúc, chính lão ta là kẻ đứng sau thao túng tất cả sao? Quả là thủ đoạn tột bậc, đem toàn bộ luyện dược sư ra làm trò đùa.

Luyện dược sư cần phải đoàn kết, nhưng không phải kiểu đoàn kết bất phân thị phi đen trắng, điều đó chỉ làm bại hoại thanh danh của cả giới luyện dược sư bọn họ mà thôi. Thật là đáng hận.

Phạm đại sư vèo một cái bay tới, trong chớp mắt đã xách cổ Úc Phúc quăng lên trên đài, sau đó cười lạnh vài tiếng: “Hảo cho tên Úc Phúc nhà ngươi, gan to bằng trời, dám chạy tới Phong Lăng thành khuấy động phong ba!”

Úc Phúc bủn rủn cả hai chân, biết Phạm đại sư đã nhận ra mình rồi.

Củng Khiên không buông tha cho lão: “Úc đại sư đã từng gặp ta ở nơi nào?”

Úc Phúc thầm hận Củng Khiên làm hỏng chuyện tốt của mình, chỉ đành nói: “Mọi đặc điểm đều trùng khớp với Củng đạo hữu.”

Củng Khiên cạn lời, chẳng buồn nói tiếp.

Lúc này, Giang Như Chiêu ở dưới đài lên tiếng, từng bước một đi lên trên đài: “Chuyện này tiểu nữ là người có tư cách lên tiếng nhất. Giang thành chủ của Lâm Tang thành chính là phụ thân của ta, ta là Giang Như Chiêu của Thiên Âm Tông.”

Sau khi lên đài, nàng cung kính hành lễ với Phạm đại sư và các vị đại sư khác: “Chuyện này ban đầu là do phụ thân ta bất mãn với Úc đại sư. Úc đại sư nhận sự phụng dưỡng của thành chủ phủ Lâm Tang thành chúng ta, nhưng lần nào cũng không thực hiện nghĩa vụ, lại còn lũng đoạn linh thảo lục phẩm của cả tòa thành. Luyện dược sư từ bên ngoài đến đều phải đến trước mặt lão để lão công nhận thì mới được phép lưu lại Lâm Tang thành.

Phụ thân ta không thể dung thứ cho hành vi này của Úc đại sư, thế nên mới tìm kiếm đại sư mới ở bên ngoài, từ đó tìm tới Mạnh đại sư. Đôi bên thương thảo vài lần nhưng không thành công. Đúng lúc này, phụ thân ta may mắn mời được một vị đại sư mới, mới giải tỏa được cục diện khó khăn của Lâm Tang thành, nhưng cũng chính vì vậy mà đắc tội với hai vị đại sư này.”

“Bởi vì vị luyện dược đại sư kia không muốn công khai thân phận, cho nên phụ thân ta giữ đúng hẹn ước, chưa từng tiết lộ ra ngoài. Không ngờ lại chuốc lấy sự bất mãn và vu oan giá họa của bọn họ, rồi bọn họ vạch ra chuyện lần này, ý đồ ép buộc phụ thân ta phải nhượng bộ.”

Giang Như Chiêu hành lễ với Củng Khiên: “Lần này là Lâm Tang thành chúng ta làm liên lụy tới Củng đại sư, Như Chiêu đặc biệt ở đây làm rõ sự tình, Như Chiêu nợ Củng đại sư một lần.”

Lúc này, Hải đại thiếu Hải Triệu Lăng cũng nhảy lên đài, đứng cùng một chỗ với Giang sư muội của gã, trợn mắt giận dữ nhìn hai người Úc, Mạnh: “Chính là hai kẻ gọi là đại sư các ngươi, thấy nhạc phụ tương lai của ta sống tốt liền không chịu nổi, muốn giở trò sau lưng. Các ngươi không biết đâu, ta và nhạc phụ tương lai đã cùng đi gặp vị đại sư kia, quả thực không phải Củng đại sư, mà là một vị luyện dược đại sư có thiên phú và dược thuật vượt xa các ngươi. Bản thân năng lực thì kém cỏi, lại còn làm ra loại chuyện hèn hạ vô sỉ, phi, thật buồn nôn.”

Hải đại thiếu có rất nhiều người quen biết, gã đã nhảy ra làm chứng thì chứng minh vị luyện dược đại sư của Lâm Tang thành thực sự không phải Củng Khiên. Hơn nữa hiện tại cho dù có thừa nhận là Củng Khiên thì cũng chẳng sao. Bản chất là chân tướng vụ việc do Giang Như Chiêu vạch trần đã khiến chúng luyện dược sư và tu giả đều khinh bỉ hành vi của hai vị đại sư này. Hóa ra hai lão năng lực thì không có, lại cứ tự cao tự đại đòi hỏi cho cao, một kẻ thì sư tử ngoạm, một kẻ thì dám lũng đoạn linh thảo lục phẩm của cả tòa thành. Hải đại thiếu chửi quả không sai, hèn hạ vô sỉ đến tột cùng.

Củng Khiên lại cười nhạo một tiếng: “Các ngươi không ngờ tới phải không, Củng Khiên thật là ta đây, trên đường tới Phong Lăng thành lại vô tình gặp gỡ vị ‘Củng Khiên giả’ trong miệng các ngươi, đôi bên còn trở thành tri kỷ hảo hữu, bắt tay luyện chế ra viên Hỗn Nguyên Đan này. Nói đi cũng phải nói lại, ta còn phải cảm ơn các ngươi mới đúng, nếu không làm sao ta có thể gặp được hắn, từ đó cùng nhau luyện chế Hỗn Nguyên Đan. Nếu không có vị hảo hữu này trợ giúp, viên đan dược này của ta e là cũng không luyện thành nổi đâu.”

Úc Phúc… Úc Phúc nghe mà tức muốn hộc máu.

Phong Minh lúc này và Bạch Kiều Mặc cũng cùng nhau bước lên đài, cười híp mắt nhìn hai người Úc Phúc và Mạnh Khánh nói: “Ngại quá nha, vị luyện dược sư đã nói trước với Giang thành chủ là không muốn lộ diện kia chính là tại hạ. Chính ta đã phá hỏng chuyện tốt của hai người, nhưng ai bảo ta vừa mới vào Lâm Tang thành, đến cả linh thảo lục phẩm cũng mua không nổi, lại còn bắt buộc phải hiếu kính Úc đại sư trước thì mới có thể sống sót ở Lâm Tang thành chứ.”

Tu giả và luyện dược sư có mặt tại đó nghe vậy thì vô cùng kinh ngạc, không ít người sau trận kinh hãi liền phì cười. Bắt một vị đại sư có dược thuật trên cơ Úc Phúc phải đi hiếu kính Úc Phúc? Người ta dám hiếu kính, liệu Úc Phúc có dám nhận không? Thay vào bất kỳ một vị luyện dược đại sư nào, gặp phải chuyện ly kỳ quái đản như vậy ở Lâm Tang thành thì đều phải nổi trận lôi đình rồi.

Kết cục thì sao? Người ta đã không muốn làm lớn chuyện, thế mà họ Úc và họ Mạnh này lại cứ khăng khăng không chịu buông tha cho người ta, cũng chẳng trách người ta nổi giận phải chạy tới Phong Lăng thành để làm rõ tất cả. Điều thú vị nhất chẳng phải là Củng Khiên thật và giả lại gặp nhau trên đường tới Phong Lăng thành, hơn nữa còn hợp duyên trở thành hảo hữu, hợp tác luyện chế Hỗn Nguyên Đan sao? Đã có thể cùng nhau luyện chế Hỗn Nguyên Đan thất phẩm, vậy thì dược thuật nhất định phải nằm trên cơ hai kẻ này rồi.

Trên đài, rất nhiều luyện dược đại sư đều nhìn về phía Phong Minh, cái nhìn này quả thực khiến bọn họ giật nảy mình. Vị này mới chỉ có tu vi Khai Hồn cảnh sơ kỳ, vậy mà đã có thể hợp tác với Củng Khiên luyện chế đan dược thất phẩm rồi sao? Hơn nữa có thể thấy Củng Khiên vô cùng suy tôn người này. Phải rồi, vị luyện dược đại sư tiếp xúc với Mạnh Khánh đầu tiên từng biết đan dược lục phẩm xuất từ phía Lâm Tang thành không chỉ có phẩm tướng tốt, mà đến cả đan dược lục phẩm trung cấp, cao cấp đều có cả, dược thuật của đối phương quả thực cao minh đến thế sao?

Đây là một thiên tài luyện dược sư nữa xuất hiện sau Củng Khiên à? Nhìn diện mạo của hắn có thể thấy tuổi tác không hề lớn, vậy mà đã có thể dìm hàng không ít luyện dược đại sư có mặt tại đây rồi.

Phong Minh nói xong những lời này, hành lễ với bọn người Phạm đại sư: “Tại hạ họ Phong, mới đến nơi này, có chút không hiểu quy củ, xin các vị đại sư lượng thứ.”

Phạm đại sư nghe lời này liền đoán: “Phóng tiểu hữu không phải tu giả của Thương Huyền đại lục?”

Phong Minh gật đầu: “Đúng vậy, tới đây mới hơn một năm thời gian. Cũng may sau khi ra ngoài mới biết được, kẻ hành sự bá đạo như vậy chỉ là số ít cá biệt. Phong mỗ vẫn rất thích môi trường của Phong Lăng thành và sự tồn tại của Bách Thảo Đường, rất kính trọng một trăm vị tiền bối sáng lập ra Bách Thảo Đường.”

Phạm đại sư nghe hắn nói như vậy cũng lộ ra nụ cười, ai mà chẳng thích nghe lời hay ý đẹp. Những luyện dược sư ở Thương Huyền đại lục bọn họ cũng lấy sự tồn tại của Bách Thảo Đường làm vinh hạnh, đó là niềm kiêu hãnh của toàn bộ luyện dược sư Thương Huyền đại lục, tuyệt đối không dung thứ cho kẻ nào bôi nhọ danh tiếng của Bách Thảo Đường.

Phong Minh còn nhắc nhở một câu: “Từ khi biết đến sự tồn tại của Bách Thảo Đường, ta vô cùng hướng ứng. Tuy nhiên, có một số kẻ cá biệt lại ở bên ngoài làm bại hoại thanh danh Bách Thảo Đường. Giang thành chủ sở dĩ dung túng cho hành vi của Úc đại sư như vậy, chính là vì Úc Phúc vẫn luôn mang cờ hiệu của Bách Thảo Đường ra làm việc ở bên ngoài.”

Nghe thấy lời này, Phạm đại sư lập tức đại nộ, quay đầu trừng mắt nhìn Úc Phúc.

“Hảo cho tên Úc Phúc nhà ngươi, vốn tưởng rằng sau khi ngươi rời khỏi Bách Thảo Đường có thể rút ra bài học, thành thật làm người, không ngờ không tiến bộ chút nào, lại còn dám mang cờ hiệu của Bách Thảo Đường ra làm chuyện vô sỉ, Bách Thảo Đường làm sao có thể dung thứ cho ngươi chứ?”

Hai chân Úc Phúc càng bủn rủn hơn, suýt chút nữa là khuỵu xuống quỳ lạy Phạm đại sư.

“Phạm sư thúc, ta sai rồi, xin tha cho ta lần này…”

“Hừ!” Phạm đại sư lập tức ngắt lời cầu xin của lão, quay mặt về phía mọi người, “Phạm mỗ hôm nay mượn cơ hội này tuyên bố với bên ngoài, Úc Phúc năm đó là đệ tử ngoại đường của Bách Thảo Đường ta, tuy nhiên hành vi bất chính, đã sớm bị trục xuất khỏi Bách Thảo Đường, gạch tên khỏi sổ sách. Lần này Phạm mỗ sẽ báo cáo lên nội đường Bách Thảo Đường, để xem Bách Thảo Đường sẽ xử trí thế nào.”