Chương 416: Lang Huyết Tẫn
Chúng tu giả và luyện dược sư vì hỏi tội Củng Khiên mà tới, sau khi toàn bộ sự việc hạ màn vẫn luyến tiếc không muốn rời khỏi Phong Lăng thành. Quả thực là chuyện xảy ra ngày hôm đó quá đỗi nằm ngoài dự tính của mọi người, thế nên bọn họ vẫn cứ nán lại trong Phong Lăng thành, ở trong các tửu lâu trà quán mà đàm luận, đưa ra đủ loại nhận xét về hai sự việc trước sau.
Còn có một số tu giả vì các loại nguyên nhân mà tới muộn một chút, sau khi biết mình đã bỏ lỡ cảnh tượng đặc sắc ngày hôm đó thì vô cùng hối hận. Sớm biết như vậy, bọn họ dù thế nào cũng phải sắp xếp thời gian để tới sớm hơn mới phải.
“Cho nên cái gọi là vụ án Củng Khiên mê gian sư nương hoàn toàn là điều vô căn cứ, là do hai người Phó Dung, Triệu Ánh Thư hợp mưu hãm hại Củng đại sư sao?”
“Phó Dung cấu kết với đại đệ tử của lão, đứa con nhỏ nhất lại là cốt nhục của hai kẻ đó? Phó Khải Minh không phải do Phó Dung và Triệu Ánh Thư sinh ra, mà là nàng ta sinh với nam nhân khác? Ôi trời, mối quan hệ kiểu gì mà hỗn loạn thế này.”
“Còn có chuyện hỗn loạn hơn nữa cơ, Phó Dung cấu kết với đại đệ tử, Triệu Ánh Thư liền dây dưa với nhị đệ tử, người ta thường bảo thỏ không ăn cỏ gần hang, vợ chồng nhà này thì hay rồi, chuyên nhằm vào người nhà mình mà ra tay.”
“Chắc chắn là vì người trong nhà tự cấu kết với nhau, cho nên người ngoài mới không rõ chân tướng của bọn họ, cứ ngỡ cặp vợ chồng này thật sự là người tốt đấy. Năm đó xảy ra chuyện kia, biết bao nhiêu tu giả đã lên tiếng chi viện cho bọn họ để thảo phạt Củng đại sư cơ chứ.”
“Buồn cười nhất chẳng phải là bị Úc Phúc và Mạnh Khánh quấy phá một hồi, lại đem Củng Khiên thật và Củng Khiên giả trộn lẫn vào nhau sao, Củng Khiên thật giả hợp lực, đại náo Phong Lăng thành nha.”
“Vợ chồng Phó Dung còn ở Phong Lăng thành không?”
“Ở cái con khỉ, ngay ngày hôm đó đã có người nhìn thấy hai kẻ đó cùng các đệ tử Phong Thanh Môn khác xám xịt cuốn gói ra khỏi thành rồi, bọn họ làm gì còn mặt mũi nào mà ở lại nữa.”
“Còn nữa nha, Phong Thanh Môn ngay trong ngày hôm đó sau khi chân tướng phơi bày đã lập tức gỡ bỏ bảng treo thưởng truy nã rồi.”
“Phong Thanh Môn đương nhiên phải gỡ rồi, nếu không từ trên xuống dưới Phong Thanh Môn đều là hạng người giống như vợ chồng Phó Dung, sẽ khiến người ta hoài nghi phong khí của toàn bộ Phong Thanh Môn mất, sau này nhà ai còn dám đưa tiễn hậu bối bái vào môn hạ Phong Thanh Môn nữa?”
“Thực ra bây giờ nghĩ lại, Củng đại sư quả thực không dễ dàng gì. Năm đó nếu như không có năng lực tự bảo vệ mình thì đã sớm trở thành vong hồn dưới chưởng của Phó Dung rồi. Bị như vậy mà tu vi của Củng đại sư vẫn có thể tinh tiến, hơn nữa còn trở thành luyện dược đại sư thất phẩm, luyện chế ra loại đan dược như Hỗn Nguyên Đan.”
Hiện tại Phong Lăng thành đối với cặp sư đồ năm xưa đã nghiêng hẳn về một bên rồi. Cho dù có kẻ không đứng về phía Củng Khiên để nói giúp hắn thì cũng tuyệt đối không biểu thị ra nửa phần thiên vị đối với vợ chồng Phó Dung. Cảnh tượng ngày hôm đó lưu ảnh thạch đã truyền ra ngoài rồi, Củng Khiên dám thề với trời, còn vợ chồng Phó Dung thì chẳng có kẻ nào dám, điều đó chứng minh những tội danh kia thực sự là do bọn họ gán ghép lên đầu hắn.
Ngay cả những kẻ trước đây có quan hệ tốt với bọn họ cũng đều vội vàng vạch rõ ranh giới, thậm chí còn lo lắng bản thân sẽ trở thành một Củng Khiên tiếp theo, không biết lúc nào sẽ bị Phó Dung hại chết. Đến cả đệ tử ruột thịt của mình cũng có thể ra tay hãm hại, thì đối với bằng hữu của mình liệu có khả năng nương tay không? Không cách nào tin tưởng vợ chồng Phó Dung được nữa.
Đối với việc Củng Khiên giỏi độc thuật, sử dụng độc đan, mọi người cũng không còn một mực chỉ trích như trước. Ai nấy đều biết, nếu như năm đó Củng Khiên không hiểu độc thuật, không luyện chế độc đan thì căn bản không cách nào chạy trốn, tội danh cũng sẽ vì cái chết của hắn mà vĩnh viễn không thể rửa sạch. Chính độc thuật đã cho Củng Khiên sức mạnh tự bảo vệ mình.
Thế nhưng nhiều tu giả, bao gồm cả luyện dược sư, vẫn ôm lòng đề phòng và kỳ thị đối với độc sư. Cho dù năm đó Củng Khiên bị oan uổng, nhưng việc hắn nghiên cứu độc thuật là thật, cho dù là do Phó Dung ở sau lưng xúi giục và thúc đẩy. Nhưng độc sư thì vẫn là độc sư, không ít độc sư thường có tính tình âm hiểm độc ác, ai biết được sẽ làm ra hành động gì. Trong tâm mục của một số luyện dược sư, độc sư chính là tà ma ngoại đạo không phải chính đạo, Củng Khiên rõ biết như vậy, tại sao còn không từ bỏ con đường lầm lạc này để quay về chính đạo? Hắn rõ ràng có thiên phú luyện dược cao đến thế mà.
Tuy nhiên, những lời Củng Khiên nói ra ngày hôm đó cũng gieo xuống tiếng vang cực lớn trong Phong Lăng thành. Qua vài ngày, trong Phong Lăng thành vẫn có tu giả thảo luận:
“Trong số một trăm vị tiền bối sáng lập ra Bách Thảo Đường, thực sự có một người là độc sư sao? Còn lập nên công lao to lớn như vậy nữa?”
“Bách Thảo Đường có phản hồi gì về lời nói này không? Rốt cuộc là Phó Dung lừa gạt dụ dỗ đệ tử năm xưa, hay là thực sự có chuyện như vậy đây.”
Không ít người giữ ý kiến bảo lưu đối với lời nói của Phó Dung, lão ta có thể lừa gạt một lần thì có thể lừa gạt lần thứ hai. Hơn nữa điều mấu chốt là Bách Thảo Đường cho đến nay vẫn chưa đưa ra bất kỳ phản hồi nào về luận điểm này, cũng chính vì vậy mà khiến chúng tu giả bàn tán xôn xao. Cho dù có tu giả nói từng thấy ghi chép như vậy trong cổ tịch, thì cũng sẽ có người phản bác, biết đâu tác giả ghi chép những nội dung đó là kẻ có hiềm khích với Bách Thảo Đường, cố tình bôi nhọ Bách Thảo Đường thì sao, ghi chép bọn họ để lại có thể làm bằng chứng được à?
Lại có rất nhiều tu giả vì Hỗn Nguyên Đan mà lưu lại Phong Lăng thành, bởi vì bọn họ nhận được tin tức, Phạm đại sư sau khi nhận lấy viên Hỗn Nguyên Đan do Củng đại sư tặng ngày hôm đó, đã mời vài vị đại sư thất phẩm cùng nhau giám định Hỗn Nguyên Đan, xem Hỗn Nguyên Đan có thực sự có thần hiệu kỳ diệu giống như lời Củng Khiên nói hay không.
Chỉ vì cái thần hiệu kỳ diệu của Hỗn Nguyên Đan, cho dù có một số tu giả có suy nghĩ tiêu cực gì đối với độc sư thì đương nhiên cũng sẽ không nói ra cửa miệng. Bởi vì Hỗn Nguyên Đan chỉ nắm giữ trong tay một mình Củng Khiên. Vạn nhất nói lời chướng tai lọt vào tai Củng Khiên, chẳng phải là đắc tội với hắn, không cách nào cầu được Hỗn Nguyên Đan từ trong tay hắn hay sao.
Ngày hôm đó sau khi nổ ra tin tức Huyết Hoàng Thảo là vị thuốc chủ chốt để luyện chế Hỗn Nguyên Đan, rất nhiều nơi đã có tu giả phát ra lệnh thu mua Huyết Hoàng Thảo. Có thể nói, chỉ trong vòng một đêm đã dẫn đến việc giá trị của Huyết Hoàng Thảo tăng vọt, một cọng cỏ cũng khó cầu.
Cũng có người thảo luận về Phong đại sư xuất hiện ngày hôm đó, tuy nhiên đại chúng không biết rõ tình hình cụ thể của Lâm Tang thành, đối với trình độ luyện dược của Phong Minh cũng không hiểu nhiều. Cứ ngỡ Củng Khiên nói Hỗn Nguyên Đan là do hai người cùng nhau luyện chế thành chỉ là lời khách khí mà thôi, tình hình thực tế là bản thân Củng Khiên mới là chủ lực, Phong đại sư chỉ đóng vai trò trợ thủ phụ tá mà thôi. Thế nên tuy cũng thảo luận về hắn, nhưng phần lớn là nhằm vào chuyện Củng Khiên thật giả mà đến, cảm thấy chuyện này quá đỗi khôi hài, còn kẻ chú ý đến trình độ luyện dược của hắn lại không nhiều lắm.
Đối với tình huống này, Phong Minh tỏ ra vô cùng mãn nguyện, không coi trọng cậu mới tốt, cậu cứ tiếp tục ẩn mình trên Thương Huyền đại lục vậy.
Trong cái sân nhỏ thuê ở khách điếm, Phong Minh mân mê một gốc Huyết Hoàng Thảo trong tay. Gốc Huyết Hoàng Thảo từng khiến Củng Khiên tốn hết tâm tư, lại còn rước về một con sói đuôi dài này, sau khi Củng Khiên vang danh thiên hạ thì lại nhanh chóng có người tự mình dâng tới cửa rồi. Phong Minh cũng không thể không cảm thán a, đây chính là cái lợi của việc nổi tiếng.
Phong Minh nói với Bạch Kiều Mặc ở một bên: “Cái gã to xác kia, không ngờ thật sự là một con sói, lại còn là Huyết Lang hiếm thấy nữa chứ. Củng huynh thật là bất hạnh, lại bị con sói đuôi dài này nhìn trúng rồi. Ta thấy nha, thứ hắn nhìn trúng có lẽ không phải là khoản nợ Củng huynh thiếu, mà là cả con người Củng huynh rồi. Huynh nghĩ mà xem, có một vị luyện dược đại sư thất phẩm ở bên cạnh, hắn muốn loại đan dược nào mà chẳng có chứ, hoang thú hóa hình đều tinh ranh đến thế sao?”
Bạch Kiều Mặc không trả lời lời của Phong Minh, mà là nháy mắt ra hiệu với cậu nhìn ra bên ngoài. Phong Minh vội vàng quay đầu nhìn lại. Không một lát sau, cửa viện bị đẩy ra, người bước vào đầu tiên là Củng Khiên với khuôn mặt đen như đít nồi. Phía sau, không ngoài dự tính, kẻ đi theo chính là con sói đuôi dài trong miệng Phong Minh vừa rồi.
Con sói kia ném cho Phong Minh một cái liếc mắt. Được rồi, Phong Minh biết rồi, lời vừa rồi đã bị con sói này nghe thấy sạch rồi, cậu vội vàng làm một động tác ngậm miệng, tỏ vẻ không dám làm phiền nữa. Sao mà khéo thế không biết, vừa mới nói xấu người ta sau lưng liền bị chính chủ nghe thấy luôn.
Phong Minh chạy tới bên cạnh Củng Khiên: “Củng huynh, kết quả giám định đã ra chưa?”
Nhắc tới chuyện này tâm trạng Củng Khiên tốt lên một chút, gật đầu nói: “Ra rồi, dược hiệu giống y như lời ta nói, ta làm sao có thể lừa gạt bọn họ chứ, ta lại không phải loại người như lão tặc Phó Dung kia. Hơn nữa bọn họ còn tìm ngay một tu giả Khai Hồn cảnh đỉnh phong tại chỗ để sử dụng viên Hỗn Nguyên Đan đó, vị tu giả kia sau khi uống vào cũng đã chứng thực dược hiệu rồi.”
Có trải nghiệm được cảnh giới của Dung Hợp cảnh hay không, tự mình thể nghiệm một chút là có thể biết ngay, cảm nhận của bản thân không thể sai được.
Phong Minh vui mừng thay cho Củng Khiên: “Đã có kết quả giám định rồi, nhất định sẽ nhanh chóng tuyên bố ra ngoài thôi. Ha ha, Củng huynh, xem sau này ai còn dám ghét bỏ huynh là độc sư, dám nói xấu huynh nữa, trực tiếp cắt đứt khả năng bọn họ đạt được Hỗn Nguyên Đan luôn.”
Trước đây Củng Khiên có thể nói là lâm vào cục diện gần như người người oán trách, nhưng qua cuộc làm rõ công khai ngày hôm đó, cộng thêm thần hiệu của Hỗn Nguyên Đan được Bách Thảo Đường tuyên bố, đãi ngộ của Củng Khiên liền lật ngược tình thế một cách ngoạn mục, hơn nữa danh tiếng sẽ còn vượt xa Phó Dung. Cho dù Củng Khiên là độc sư thì đã sao, vì Hỗn Nguyên Đan, những tu giả có ý kiến về điều này cũng phải nhẫn nhịn xuống.
Củng Khiên cũng đắc ý hẳn lên. Trước đây hắn phải giấu đầu lòi đuôi, bây giờ đi đến đâu cũng đều được người ta tôn kính gọi một tiếng Củng đại sư. Đây chính là tầm quan trọng của thực lực, hắn dựa vào chính thực lực luyện dược của mình để đạt được địa vị ngày hôm nay và sự tôn trọng của người khác.
Củng Khiên tuy vui mừng vì tình huống hiện tại, nhưng cũng chính vì nhận thức tỉnh táo được điều này nên hắn không hề kiêu ngạo tự mãn, hắn sẽ không dừng lại việc theo đuổi dược thuật và cảnh giới cao hơn.
Củng Khiên nói: “Ta vẫn muốn cùng Phong huynh chung tên.”
Phong Minh liên tục xua tay: “Thế thì không được, viên Hỗn Nguyên Đan trước đó có thể nói là hai chúng ta cùng nhau luyện chế thành công, nhưng công lao của cái đan phương Hỗn Nguyên Đan này hoàn toàn thuộc về cá nhân Củng huynh sở hữu. Củng huynh, huynh xứng đáng mà, không có sự nghiên cứu khổ cực của huynh, không có nhận thức sâu sắc về dược thuật và độc thuật của huynh thì cũng không cách nào đi đến bước này được. Ta cùng lắm chỉ là giúp đỡ vá lỗi một chút thôi, chứ không có Củng huynh thì Hỗn Nguyên Đan này căn bản sẽ không bao giờ xuất thế.”
“Củng huynh, huynh xứng đáng nhận tất cả vinh quang do Hỗn Nguyên Đan mang lại.”
Củng Khiên ngẩn ra một lúc, sau đó vô cùng nghiêm túc nói: “Phong huynh, đa tạ huynh.”
Phong Minh vỗ vỗ vai hắn, ha ha cười lớn: “Hai ta là ai với ai chứ, không cần phải khách khí như vậy.”
Củng Khiên cũng cười theo. Bất kể sau này hắn có thể đi đến đâu, hay có gặp lại vị tri kỷ hảo hữu nào khác hay không, hắn cũng sẽ mãi mãi ghi nhớ Phong Minh. Vào lúc hắn khó khăn nhất, chính Phong Minh đã tin tưởng hắn có thể thành công, lại cũng chính Phong Minh nói hắn xứng đáng nhận mọi vinh quang do chuyện này mang lại.
Hiện tại hắn không cần phải gánh vác áp lực rửa sạch hàm oan cho bản thân nữa rồi, nhưng nghĩ đến Huyết Tẫn đang đi theo bên người, Củng Khiên đau đầu vô cùng, quay người nói với hắn: “Bây giờ ta có Huyết Hoàng Thảo trả cho ngươi rồi, mắc gì ngươi còn phải đi theo làm chi?” Bây giờ hắn không thiếu Huyết Hoàng Thảo nữa rồi, hoàn toàn có thể dùng một cây, vứt một cây chơi chơi.
Huyết Tẫn nhìn hắn, nói: “Ngươi đã đáp ứng luyện đan thất phẩm để trả nợ.”
Phong Minh vội vàng cúi thấp đầu xuống, bả vai run rẩy liên hồi. Cậu đã bảo con sói đuôi dài này rất tinh ranh rồi mà.
Đến khi ngẩng đầu lên, trên mặt Phong Minh vẫn còn vương nụ cười, cậu khuyên nhủ Củng Khiên: “Thực ra Huyết tiền bối đi theo cũng có cái lợi nha, Củng huynh đi ra đi vào đều có cường giả Dung Hợp cảnh đi cùng bảo vệ, kẻ khác có muốn tìm huynh gây phiền phức cũng bó tay.”
Củng Khiên có thể làm sao bây giờ, đuổi cũng đuổi không đi, chỉ đành nghĩ theo hướng tích cực vậy. Phải rồi, ai nấy đều biết bên cạnh hắn có một con hoang thú hóa hình cấp bảy đi đòi nợ hắn, thực lực không phải mạnh mẽ bình thường đâu. Ít nhất là hạng người như Phó Dung là tuyệt đối không dám đánh chủ ý lên đầu hắn nữa rồi.
—