Chương 411: Ngụy quân tử kiểu Nhạc Bất Quần
Sau khi ăn một bữa no nê của đại hộ, Phong Minh, Bạch Kiều Mặc cùng Củng Khiên tìm một gian khách điếm trụ lại.
Phong Minh sở dĩ biết chắc Bạch Kiều Mặc có thể giải quyết được vấn đề kiểm tra huyết thống, là vì thuở trước tại Hắc Ngục Lĩnh, chiếc la bàn kiểm tra huyết thống do Lê đại trưởng lão mang tới đã khơi gợi sự hứng thú của Bạch Kiều Mặc, sau đó hắn liền bỏ công nghiên cứu một phen.
Khi ấy có Lê Cẩm Xuyên ở bên, dù Bạch Kiều Mặc có tháo rời hay làm hỏng hoàn toàn chiếc la bàn kiểm tra huyết thống kia thì cũng chẳng sao.
Sau khi nắm rõ nguyên lý bên trong, Bạch Kiều Mặc đã cải tiến nó đôi chút, giúp la bàn kiểm tra có thể dò ra huyết thân của một người mà không cần nhỏ máu.
Quan hệ huyết thống trực hệ càng gần, phản ứng xuất hiện lại càng thêm rõ rệt.
Dù sao thì Phong Minh cũng vô cùng mong đợi tình hình thực tế tại hiện trường vào hai ngày sau.
Ngay đêm đó, Bạch Kiều Mặc đã chế tác xong món bảo vật kiểm tra huyết thống này. Trong hai ngày còn lại, Bạch Kiều Mặc đồng hành cùng Phong Minh, cộng thêm Củng Khiên, ba người đi dạo khắp các cửa tiệm bán linh thảo và đan dược đủ mọi màu sắc trong Phong Lăng thành.
Phong Lăng thành vốn là nơi hội tụ của các luyện dược sư, nơi đây không chỉ có nhiều luyện dược sư thường xuyên dừng chân, mà còn có rất nhiều thương gia mở tiệm phụng sự cho các luyện dược sư này, nhờ vậy lại càng thu hút đông đảo tu giả tới đây lựa chọn đan dược phù hợp.
Trước khi đến Phong Lăng thành, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã đi qua mấy tòa thành trì, từng chứng kiến tài nguyên linh thảo và đan dược ở những nơi đó.
Giờ tới Phong Lăng thành mới biết, tài nguyên linh thảo nơi này phong phú khôn lường, căn bản không phải là thứ mấy tòa thành trì trước kia có thể sánh được.
Phong Minh đâu chỉ mua linh thảo lục phẩm, ngay cả linh thảo dưới lục phẩm mà trước đây chưa từng thấy qua, hắn cũng mua mua mua, tiêu nguyên tinh như nước chảy, khoái lạc tột cùng.
Bấy giờ hắn mới hiểu, vì sao những tu giả đi ra từ Phi Hồng đại lục đều không muốn quay trở về nữa.
Ở Phi Hồng đại lục, hắn làm sao có thể thoải mái mua linh thảo lục phẩm như thế này? Thuở ấy hắn còn phải động chút tâm tư mới mưu cầu được loại linh thảo lục phẩm mình cần.
Lại dạo xong một cửa tiệm, vung ra một khoản nguyên tinh, Phong Minh vui sướng như chuột sa hũ nếp, nói với Bạch Kiều Mặc: “Không biết sư phụ khi nào mới vứt bỏ Tứ Hồng thư viện để tới đây. Chờ sư phụ đến rồi, ước chừng sẽ hận không thể ở lại Phong Lăng thành mãi mãi, chẳng nỡ rời đi đâu.”
Bạch Kiều Mặc ngẫm nghĩ thấy chuyện này rất có khả năng, Dư sư phụ là một luyện dược sư vô cùng nhẫn nại, tới đây rồi có khi thật sự chẳng nỡ rời đi.
Củng Khiên tò mò hỏi: “Sư phụ của Phong huynh chắc hẳn cũng là một luyện dược sư rất lợi hại.”
Phong Minh mang bộ mặt đầy kiêu hãnh đáp: “Tất nhiên rồi, sư phụ ta ở nơi hạ giới có điều kiện vô cùng gian nan mà cũng đã trở thành lục phẩm đại sư trước cả ta. Đáng tiếc Tứ Hồng thư viện còn cần sư phụ lão nhân gia tọa trấn, không thể tùy tính rời đi như ta và Bạch đại ca.”
Củng Khiên có phần hâm mộ tình cảm giữa Phong Minh và sư phụ hắn. Từ biểu hiện của Phong Minh có thể thấy, tình thầy trò của hai người họ rất sâu đậm, lại hết mực tin tưởng lẫn nhau.
Cũng phải, loại quan hệ thầy trò tồi tệ đến cực điểm như gã và tên sư phụ kia, ở Thương Huyền đại lục quả là hiếm thấy.
Cũng may chân diện mục của tên sư phụ kia sắp bị vạch trần rồi, đến lúc đó còn có bao nhiêu người tin lời buộc tội của đôi phu thê đó đối với gã nữa đây?
Ban ngày dạo khắp các cửa tiệm mua sắm điên cuồng, ban đêm lại ở trong khách điếm luyện chế đan dược, ngày tháng trôi qua vô cùng sung túc.
Phong Lăng thành rất lớn, chỉ với hai ngày thời gian thì viễn cảnh dạo hết toàn bộ Phong Lăng thành là điều không thể, mà nơi quan trọng nhất Phong Minh vẫn chưa đi tới.
Sáng sớm ngày thứ ba, ba người liền thẳng tiến đến nơi này, chính là phân đường do Bách Thảo Đường thiết lập tại Thương Nam cảnh.
Dù trời mới vừa hửng sáng, nhưng số lượng luyện dược sư hội tụ ở đây đã khá đông đảo.
Nhiều luyện dược sư như vậy, kẻ nhà quê mới từ Phi Hồng đại lục tới như Phong Minh quả là lần đầu tiên được kiến thức, mở mang tầm mắt rất nhiều.
Từ thịnh huống của nơi phân đường này, Phong Minh đã có thể tưởng tượng được tổng đường của Bách Thảo Đường ở Thương Đông cảnh sẽ còn rầm rộ hơn thế.
Nhiều người tôn sùng nơi đó là thánh địa của luyện dược sư trên khắp Thương Huyền đại lục, thật chẳng ngoa chút nào.
Phong Minh hết sức hưng phấn nói: “Ta vẫn là lần đầu tiên thấy nhiều luyện dược sư tề tựu một chỗ như thế này.”
Bên cạnh vang lên tiếng cười nhạo: “Kẻ nhà quê từ đâu tới vậy, không có kiến thức thì đừng có ra ngoài bêu xấu.”
Phong Minh quay đầu nhìn lại, kẻ giễu cợt hắn hóa ra lại là một luyện dược sư tứ phẩm, tên này lấy đâu ra gan dạ để đi chê cười người khác chứ?
Phong Minh trực tiếp tặng cho đối phương một cái lườm nguýt thật dài, đến một lời cũng lười nói với hạng người chỉ biết tìm kiếm cảm giác ưu việt trên người kẻ khác như vậy. Hắn quay đầu dắt Củng Khiên và Bạch Kiều Mặc lách người chen vào giữa đám đông.
Tên luyện dược sư kia tức tới mức giậm chân gào thét, nhưng muốn tìm Phong Minh tính sổ thì đâu còn thấy bóng dáng đối phương đâu nữa.
Củng Khiên cũng không phải hạng người lãng phí thời gian vào loại vô lại này, gã quen thuộc nơi đây như lòng bàn tay, bèn dẫn Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tới nơi thú vị nhất.
Phong Minh nhìn thấy phía trước treo một tấm ngọc bích cực lớn chiếm trọn cả bức tường, trên đó không ngừng cuộn trào đủ loại nội dung, nhìn kỹ thì có thể nhận ra đều là những câu hỏi liên quan đến phương diện luyện dược.
Phong Minh nhìn một lúc liền hiểu ra đôi chút: “Nơi này là để các luyện dược sư giao lưu sao? Ai có thắc mắc đều có thể đưa ra trên tấm ngọc bích này à?”
Chuyện này chẳng phải tương đương với một nền tảng giao lưu sao, đối với một người từng trải qua thế giới mạng như Phong Minh thì rất dễ dàng thấu hiểu và tiếp nhận.
Củng Khiên vốn biết Phong Minh sẽ thích kiểu giao lưu thế này, bèn dẫn hắn tới nơi có nhân viên tiếp đón, nói: “Cần phải có một vật trung gian. Chỉ cần trở thành thành viên ngoại vi của Bách Thảo Đường là có thể nhận được một khối vật trung gian như thế này, có thể giải đáp nghi vấn của người khác trên nền tảng này để tích lũy điểm số.
Cũng có thể tự mình đưa ra những điểm nan giải của bản thân, trả ra một lượng điểm số nhất định rồi chờ đợi người khác giải đáp.
Phương thức giao lưu không cần mặt đối mặt này được rất nhiều luyện dược sư yêu thích, đặc biệt là những luyện dược sư có xuất thân không tốt, không có bối cảnh quá lớn, bọn họ sẽ không cần phải chịu sự khinh miệt của người đời.”
Phong Minh đã hiểu, giống như mạng internet vậy, mọi người thông qua nền tảng này để giao lưu không tiếp xúc, ai biết được phía sau là người hay là ma.
Như thế cũng chẳng cần chạm mặt gã luyện dược sư tứ phẩm tự cao tự đại lúc trước, đưa ra câu hỏi có ấu trĩ đến mấy cũng chẳng cần lo bị người ta chê cười.
Phong Minh còn đợi gì nữa, lập tức hỏi: “Làm sao mới có được tư cách này?”
Củng Khiên đáp: “Đơn giản, chỉ cần một trăm khối trung phẩm nguyên tinh.”
Chỉ cần nộp nguyên tinh là có thể có được? Thế thì quá mức đơn giản, chuyện có thể giải quyết bằng một chút nguyên tinh thì căn bản không tính là chuyện đại sự.
Phong Minh lập tức móc ra một trăm khối trung phẩm nguyên tinh, thuận lợi nhận lấy một khối ngọc bài từ tay nhân viên tiếp đón.
Theo như lời nhân viên kia nói, chỉ cần rót hồn lực của bản thân vào, để lại lạc ấn thì khối ngọc bài này sẽ chỉ thuộc về một mình hắn sở hữu, sau này dùng hồn lực để câu thông với ngọc bài là được.
Phong Minh lưu lại lạc ấn hồn lực của mình trong ngọc bài, đồng thời cũng hiểu rõ cách thức sử dụng của nó. Nói đơn giản, khối ngọc bài này tương đương với thiết bị đầu cuối thu nhận của nền tảng giao lưu, quả thực vô cùng tiện lợi.
Phong Minh nhìn ngọc bài trong tay hỏi: “Khối ngọc bài này có thể kết nối với nền tảng giao lưu trong phạm vi bao lớn mà không làm ảnh hưởng đến việc sử dụng?”
Củng Khiên nhận thấy Phong Minh lĩnh ngộ rất nhanh, quả nhiên là người thông minh: “Khối ngọc bài này chỉ có thể sử dụng trong phạm vi Phong Lăng thành, kết nối cũng chỉ là nền tảng ngọc bích nơi này. Đi tới các phân đường và tổng đường khác thì cần phải nhận ngọc bài mới. Tuy nhiên nghe nói tổng đường đã mời không ít trận pháp đại sư, muốn nghiên cứu chế tác ra nền tảng và ngọc bài để các luyện dược sư trên toàn cõi Thương Huyền đại lục giao lưu sử dụng.”
Phong Minh càng thêm cảm thán, đây chẳng phải là mạng internet của thế giới tu tiên sao, có điều bị giới hạn phạm vi chức năng, hiện tại chỉ có luyện dược sư sử dụng.
Nếu như quảng bá nó ra ngoài, mở rộng chức năng sử dụng thì nhất định sẽ nhận được sự ái mộ của đông đảo tu giả.
Thế nhưng có lẽ đến lúc đó, không ít tu giả có khả năng tự chế kém sẽ trầm luân trong thế giới mạng mà bỏ bê cả việc tu luyện của chính mình mất.
Dù sao hắn và Bạch đại ca cũng chỉ là hai tiểu tán tu, thế nên chuyện này chẳng liên can gì tới bọn họ, bọn họ vừa không đưa ra kiến nghị như vậy, cũng chẳng vạch ra tệ đoan của thứ này làm gì.
Ba người lưu lại trong đại sảnh này, cũng có những luyện dược sư mới đến khác tới làm thủ tục nhận tư cách thành viên ngoại vi.
Phong Minh liên tục dùng hồn lực kết nối với ngọc bài, rất nhanh đã nắm rõ cách dùng, lại còn tự đăng ký cho mình một cái áo choàng (nick ảo) tên là “001”. Cái danh hiệu này thế mà chưa có ai dùng, thật là hời cho hắn rồi.
Sau đó hắn bắt đầu kiếm điểm số, không có điểm số thì chẳng cách nào nộp câu hỏi được.
Phong Minh chỉ lo giải đáp câu hỏi để kiếm điểm, cũng chẳng thèm cân nhắc độ khó của câu hỏi ra sao.
Thế nên những luyện dược sư khác nắm giữ ngọc bài và chú ý tới tình hình nền tảng giao lưu liền phát hiện có một luyện dược sư mới nhảy ra tên là 001, đang với tần suất cực nhanh quét sạch rất nhiều câu hỏi của các luyện dược sư cấp trung và cấp thấp, điểm số dưới danh nghĩa tăng lên vùn vụt, khiến các luyện dược sư trong Phong Lăng thành bàn tán xôn xao.
“Vị luyện dược sư 001 này rốt cuộc là từ đâu chui ra vậy? Bản lĩnh đến thế sao?”
“Là tên thích thể hiện từ xó xỉnh nào chạy ra chứ gì, nhìn xem, quét toàn là mấy câu hỏi đơn giản, cũng chỉ trả lời được mấy câu hỏi đơn giản mà thôi.”
“Khá khen cho gã, sao ta lại không nghĩ ra việc đặt cho mình một cái danh hiệu như vậy chứ? Danh hiệu này một khi đã đặt thì không đổi được nữa, trừ phi nhận lại một khối ngọc bài mới, nhưng như thế đồng nghĩa với việc điểm số ban đầu đều bị xóa sạch.”
“Ha ha, ta phải đi nhận lại một khối mới, dù sao bên trong ta cũng chẳng có bao nhiêu điểm, lãng phí được. Ta muốn trực tiếp dùng danh hiệu Số 1, ha ha, ta chính là luyện dược sư Số 1 rồi.”
“Vô sỉ quá đi.”
Củng Khiên cũng đang lật xem nội dung trong nền tảng giao lưu, chọn lọc những câu hỏi mình có hứng thú để nghiên cứu, khi có nhã hứng sẽ giải đáp một phen.
Khi vừa nộp một câu hỏi nan giải có chút chiều sâu, gã liền phát hiện ra động tĩnh trên nền tảng, lại còn do một tân nhân tên là 001 gây ra.
Củng Khiên rút hồn lực của mình ra, nhìn sang Phong Minh vẫn đang chuyên chú giải đáp nghi vấn bên cạnh, thấp giọng hỏi: “001 chính là Phong huynh phải không.”
Gã dùng ngữ khí khẳng định, cho dù là câu hỏi do những luyện dược sư cấp trung cấp thấp đưa ra thì có một số câu cũng chẳng dễ trả lời, hơn nữa không thể nào đáp nhanh đến bực này.
Cho nên nhân tuyển này vô cùng hạn chế, người này chắc chắn chính là Phong huynh.
Phong Minh nhất tâm nhị dụng: “Đúng vậy, chính là ta, ta còn tưởng có người dùng rồi cơ, không ngờ lại để dành cho ta.”
Củng Khiên bật cười, quả nhiên là chuyện Phong huynh sẽ làm, bèn giải thích một chút về động tĩnh xôn xao do Phong Minh gây ra trên nền tảng.
Phong Minh nhướn mày, một thiên tài như hắn thì dù có làm gì đi nữa cũng chú định không thể lặng lẽ vô danh được.
Vì hai người quá mức nhập tâm, thắm thoắt đã trôi qua gần một canh giờ. Bạch Kiều Mặc thay họ lưu ý động tĩnh bên ngoài, lúc này lên tiếng nhắc nhở: “Mấy vị đại sư kia sắp sửa đăng trường rồi.”
Phong Minh lập tức quẳng nền tảng giao lưu sang một bên, hưng phấn nói: “Cuối cùng cũng tới rồi? Chúng ta mau ra ngoài xem thử, kịch hay sắp khai màn rồi, phía Hải đại thiếu chắc là đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi.”
Hôm qua hai người họ đã giao chiếc la bàn kiểm tra huyết thống chế tác xong cho Hải đại thiếu, để hắn sắp xếp người phát huy tác dụng vào thời khắc mấu chốt, bọn họ chỉ việc đi theo những người khác cùng vây xem là được.
Thời khắc kích động lòng người sắp tới, Củng Khiên cũng có phần không kìm nén nổi.
Ba người từ trong đại sảnh bước ra, bên ngoài kiến trúc có một quảng trường, lúc này đông đảo luyện dược sư và tu giả tụ tập trên quảng trường đã nhường ra một lối đi rộng rãi cho các vị luyện dược đại sư sắp sửa đăng trường.
Sau đó, ba người Phong Minh trà trộn trong đám đông nhìn thấy có hơn hai mươi vị luyện dược đại sư cùng nhau đi tới, phía sau họ là những môn sinh đệ tử đắc ý của mình.
Các vị đại sư này vừa đi vừa nói cười với nhau, dưới sự vạn chúng chú mục của mọi người, họ bước tới một nơi cao hơn mặt đất ở trung tâm quảng trường.
Hải đại thiếu dẫn theo Giang Như Chiêu cũng chen tới bên cạnh ba người Phong Minh, trên mặt cũng là vẻ kích động mong đợi: “Nhìn thấy chưa? Kẻ mặc dược bào màu thanh sắc ở chính giữa, trông có vẻ nhân mô cẩu dạng kia chính là Phó Dung.”
Người mặc thanh sắc dược bào có tới mấy người liền, nhưng hướng theo lời hình dung “nhân mô cẩu dạng” của Hải đại thiếu, Phong Minh nhanh chóng xác định được thân phận của đối phương.
Nhìn ngoại biểu của hắn, mặt trắng không râu, chừng khoảng ba mươi tuổi, không tính là quá mức anh tuấn nhưng toát ra một mùi vị nho nhã.
Tất nhiên đây là cảm giác của người ngoài, còn trong mắt Phong Minh, cùng là nho nhã nhưng tên này sao có thể sánh bằng khí chất toát ra từ tận xương tủy của sư phụ hắn. Trên người tên này có một loại thân hòa đầy giả tạo.
Ngược lại sư phụ hắn hễ đứng ở đó thì ai nấy đều sẽ cảm thấy đó chính là cao nhân.
Trong sự nho nhã mang theo chút xa cách nhạt nhòa, khiến người ta vừa nhìn thấy đã sinh lòng kính trọng.
Nhìn thấy bản tôn, Phong Minh có thể vô cùng khẳng định, kẻ này chính là loại ngụy quân tử kiểu Nhạc Bất Quần.
Hải đại thiếu còn chỉ vào nhóm đệ tử đắc ý đi theo phía sau được các đại sư dẫn dắt mà nói: “Nữ tử mặc dược bào màu tử sắc phía sau chính là đại đệ tử của tên kia, gã tiểu bạch kiểm bên cạnh ả chính là tên tiểu sư đệ trên danh nghĩa của ả, nhưng thực tế lại là con trai ruột Phó Minh Khải.”
Phong Minh nghe thấy ba chữ “tiểu bạch kiểm” liền muốn trợn trắng mắt. Trước đó tại Lâm Tang thành, Hải đại thiếu cũng hình dung Bạch đại ca của hắn như thế, nhưng cái gã tên Phó Minh Khải kia đến xách giày cho Bạch đại ca hắn còn chẳng xứng.
Phong Minh nhìn sang, so với sự thân hòa giả tạo của lão tử gã, cái gã tên Phó Minh Khải này lộ ra vẻ ngạo khí vô cùng.
Gã ta tất nhiên là ngạo khí rồi, vì có cha ruột và mẹ ruột hộ giá gọi thuyền cho gã ta cơ mà.
Phong Minh tìm kiếm khắp bốn phía: “Mẹ con Triệu Ánh Thư đâu rồi?”
Hải đại thiếu đã sớm làm tốt bài vở từ trước: “Chính là ở mảnh đất phía nam dưới đài kia, người nữ tử mặc bào phục màu xanh lam nhạt chính là ả, bên cạnh chính là đứa con trai ngoan Phó Hành Chu của ả.”
Phong Minh thầm nghĩ, mấy kẻ này thật là uổng phí những cái tên hay như vậy, ai có thể ngờ bọn họ lại có thể làm ra những chuyện buồn nôn đến thế kia chứ.
Giang Như Chiêu thì chỉ vị Mạnh đại sư kia cho Phong Minh xem. Phong Minh nhìn theo, hình tượng của vị Mạnh đại sư này so với kẻ họ Phó kia thì tồi tệ hơn nhiều, là một lão già nhỏ thó lộ ra vẻ có chút cự ngạo.
Ngay cả Úc Phúc cũng có mặt, có điều không ở trên đài mà ở dưới đài, đứng giữa nhóm người của Triệu Ánh Thư. Sắc da của hắn ta lộ ra vẻ trắng bệch, thuộc loại không quá khỏe mạnh, hơn nữa cả người có chút âm trầm.
Củng Khiên thì nói: “Bọn họ cũng thật là tốn hết tâm tư, mời được cả vị thất phẩm luyện dược đại sư của phân đường nơi này là Phạm đại sư tới, chính là vị lão giả tóc râu bạc trắng ở trên đài kia.”
Phong Minh hỏi: “Nhân phẩm người này thế nào?”
Củng Khiên đáp: “Nghe nói là một vị tiền bối khá bằng lòng bồi dưỡng luyện dược sư, cho tân nhân cơ hội, chưa từng truyền ra chuyện gì không tốt.”
Sở dĩ dùng tới hai chữ “nghe nói” là vì hắn đã phải vấp ngã quá lớn trên người tên sư phụ của mình, khiến gã đối với người khác cũng phải giữ lại ý kiến dè dặt.
Phạm đại sư ở trên đài giơ tay ép tiếng xôn xao phía dưới xuống, toàn bộ quảng trường lập tức yên tĩnh đi rất nhiều.
Phạm đại sư vừa định mở miệng thì trong đám đông phía dưới liền có người hét lên thành tiếng: “Phó đại sư, ngươi là vì tên nghiệt đồ Củng Khiên kia mà tới sao? Vị luyện dược sư trốn ở tiểu thành Lâm Tang không dám lộ mặt kia, thật sự là Củng Khiên sao?”
“Phạm đại sư, chư vị đại sư, các ngài cứ dung túng cho tên ác tặc họ Củng này kiêu ngạo mãi như vậy sao? Loại ác tặc như thế nên trục xuất khỏi đội ngũ luyện dược sư!”
“Phải, phải, chúng ta sỉ nhục khi phải đứng chung hàng ngũ với hắn!”
Một người hét lên lời này liền lập tức nhận được không ít tiếng phụ họa hưởng ứng.
Phong Minh thầm trợn trắng mắt, hắn vẫn luôn lưu ý tình hình của mấy người Úc Phúc, không ngoài dự đoán là chẳng hề bỏ sót một tia đắc ý loé lên trong mắt bọn họ.
Phong Minh thấp giọng nói: “Đây là chuyện bọn họ đã sắp xếp từ sớm rồi phải không, đáng tiếc thật, Phạm đại sư bị bọn họ lợi dụng làm thương sai khiến rồi.”
Trong mắt Củng Khiên loé lên một tia lạnh lẽo: “Bọn họ hiện tại náo loạn càng dữ dội càng lớn chuyện thì càng tốt, đến lúc đó bọn họ sẽ ngã càng thê thảm.”
Bốn phía vẫn có người ở trong đám đông gào thét: “Tên ác tặc Củng Khiên kia nhất định đã tới rồi, ác tặc Củng Khiên mau cút ra đây!”
Phạm đại sư ở trên đài trong lòng sinh ra thứ cảm xúc không vui, có cảm giác như bị người ta ép buộc làm việc.
Theo ý của ông, chuyện của Lâm Tang thành nên điều tra một phen trước đã, bản thân Giang thành chủ còn chưa đứng ra thừa nhận luyện dược sư đứng sau chính là Củng Khiên, người ngoài sao có thể khẳng định như thế?
Ông là vì chuyện thông gia giữa Bích Hải thành và Lâm Tang thành nên mới đối đãi chuyện này thêm vài phần thận trọng. Tuy nói không sợ thật sự đắc tội vị Hải thành chủ kia, nhưng đi tới bước này, mọi người làm việc đều sẽ nể mặt đối phương vài phần.
Ngay vào lúc này, một giọng nói khác lại vang lên trong đám đông: “Phó đại sư, năm đó Củng Khiên thật sự đã làm ra chuyện như vậy sao? Liệu có phải vị sư phụ như ngươi vì đồ đệ có tư chất quá cao, trong lòng sinh đố kỵ muốn chèn ép hủy hoại đứa đồ đệ thiên tài của mình hay không?”
Tới rồi, tới rồi, vở kịch được sắp xếp sắp sửa bắt đầu rồi.
—