Chương 412: Bách Hiểu Đường
Giọng nói này trong đám đông dị thường rõ ràng vang dội, có thể truyền khắp mọi ngóc ngách của quảng trường.
Ý vị chất vấn trong lời nói khiến tiếng ồn ào tại hiện trường trầm tịch lại trong một khoảnh khắc, ngay sau đó liền có không ít luyện dược sư bắt đầu phẫn nộ tìm kiếm chủ nhân của giọng nói kia.
Liệu có vị luyện dược sư nào dùng phương thức như thế để vu oan cho đồ đệ của mình không? Phó đại sư làm người ra sao, lẽ nào mọi người lại không biết?
Phàm là những buổi tập hợp luyện dược sư như thế này ở Phong Lăng thành, Phó đại sư từ trước đến nay luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người, chỉ điểm cho các luyện dược sư tới thỉnh giáo.
Trên đài, trong lòng Phó Dung loé lên một tia nộ ý, nhưng trên mặt lập tức lộ ra vẻ trầm thống: “Phó mỗ không biết vị tu giả chất vấn tại hạ là ai, hay là người do tên súc sinh kia mời tới? Phó mỗ chỉ hối hận khi đó đã không đánh chết hắn ngay tại chỗ.”
Triệu Ánh Thư ở trên đài thì phối hợp lộ ra một khuôn mặt như sắp lã chã tuôn rơi, bên cạnh lập tức có người lên tiếng an ủi ả.
Hình tượng của Triệu Ánh Thư thuộc kiểu đóa bạch liên hoa, mang lại cho người ta một cảm giác cần được che chở, thế nên tại hiện trường bất kể là nam tu giả hay nữ tu giả, người nói đỡ cho ả vô cùng đông đảo.
Đứa con trai Phó Hành Chu bên cạnh Triệu Ánh Thư càng là đứng phắt dậy, phẫn nộ trừng mắt nhìn khắp bốn phía: “Ai? Có phải Củng Khiên tới rồi không? Củng Khiên ngươi có bản lĩnh thì bước ra đây, Phó Hành Chu ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho loại súc sinh, bại loại vô sỉ như ngươi, ta phải báo thù cho mẫu thân!”
Phó Hành Chu kịp thời đứng ra bảo vệ mẫu thân mình, tức khắc giành được không ít hảo cảm của các tu giả.
Đây chính là tu hành giới lấy nắm đấm nói chuyện, tu giả đối với sự trinh khiết của nữ tử hay song nhi cũng chẳng nhìn nhận quá nặng nề.
Đặc biệt chuyện này lại không phải lỗi của Triệu Ánh Thư, thế nên mọi người chẳng những không chỉ trỏ ả, ngược lại vì ả dám đứng ra chỉ chứng Củng Khiên mà khiến rất nhiều tu giả đồng cảm đều đứng về phía ả.
Sau khi Phó Hành Chu lên tiếng, các đệ tử khác của Phó Dung cũng đứng ra, lớn tiếng đòi phạt Củng Khiên.
Buổi cái gọi là tụ hội lần này lập tức biến thành đại hội thảo phạt nhắm vào một mình Củng Khiên.
Lúc này, giọng nói trong đám đông kia lại một lần nữa vang lên: “Cả nhà các ngươi có chắc chắn cần ta đứng ra đưa ra chứng cứ không?”
Lúc này Phong Minh đâm ra tò mò, hạ thấp giọng hỏi Hải Triệu Lăng: “Ngươi tìm là hạng người gì vậy? Liệu có bị Phong Thanh Môn cùng các vị luyện dược đại sư kia áp chế không?”
Hải đại thiếu đắc ý rạng ngời đáp: “Ngươi đối với Thương Huyền đại lục của chúng ta hiểu biết quá ít rồi. Ngươi biết Bách Hiểu Đường chứ? Ta đã tìm người giao chiếc la bàn kiểm tra huyết thống kia cho bọn họ rồi, do bọn họ xuất mặt thì nhất định mã đáo thành công.”
Bách Hiểu Đường? Phong Minh biết Bách Hiểu Sinh, ở đây thế mà còn có một Bách Hiểu Đường cơ à?
“Kẻ buôn bán tin tức?” Cái tổ chức bán tin tức giống như Lưu Dương Các sao?
Bạch Kiều Mặc lộ ra vẻ bừng tỉnh. Trước đây hắn không biết Hải đại thiếu có mối quan hệ với Bách Hiểu Đường, hắn cũng vô duyên kết thức người bên trong đó, cho nên đã không động não cân nhắc theo phương diện này.
Bạch Kiều Mặc gật đầu nói: “Có Bách Hiểu Đường xuất mặt, chuyện quả thực trở nên dễ dàng hơn nhiều. Bách Hiểu Đường ngoài việc buôn bán tin tức ra thì còn vì một tấm Bách Hiểu Bảng mà lừng danh khắp đại lục. Bách Hiểu Bảng là một bảng xếp hạng nhắm vào thực lực của các tu giả, phía dưới có không ít bảng phụ.”
Phong Minh lập tức lộ ra ánh mắt đầy hứng thú: “Không ngờ lại còn có một Bách Hiểu Đường như vậy, Hải đại thiếu lần này ngươi làm việc tốt quá rồi.”
Hải Triệu Lăng càng thêm đắc ý: “Chuyện đó là đương nhiên, cũng không nhìn xem ta là ai.”
Ngay khi bọn họ đang nói chuyện ở phía dưới, tên Phó Hành Chu kia liền phẫn nộ lên tiếng: “Có bản lĩnh thì bước ra đây đi, chỉ biết lén lút trốn ở phía sau làm những chuyện không thấy được ánh mặt trời, cùng một giuộc với tên Củng Khiên kia thôi.”
“Phó đại sư cũng như thế sao?” Chủ nhân giọng nói kia không buông tha tiếp tục hỏi.
Hắn đây chính là đã cho Phó Dung cơ hội rồi, nếu như Phó Dung kiên trì đến cùng thì hắn sẽ chẳng nể tình mặt mũi đâu.
Khi biết được nội tình này, chủ nhân giọng nói kia cũng kinh hãi đến ngây người. Tuy đối với chuyện của Củng Khiên ôm thái độ hoài nghi nhưng cũng chẳng ngờ được phía sau lại là như thế này.
Nhận thức của hắn đối với đôi phu thê này cũng nghênh đón một sự đảo lộn lớn, hoàn toàn nghịch chuyển.
Phải nói rằng đôi phu thê này thật khéo làm công phu bề mặt, ngay cả Bách Hiểu Đường cũng chẳng thể tra ra những nội tình này. Người đưa ra những tình báo này chắc chắn phải vô cùng quen thuộc với đôi phu thê này.
Chủ nhân giọng nói hoài nghi chuyện này rất có khả năng liên quan đến Củng Khiên, đây là sự trả thù đến từ Củng Khiên.
Phó Dung cũng phẫn nộ bước ra: “Phó mỗ vẹn toàn không thẹn với lòng, nhất định sẽ truy cứu đến cùng.”
“Hảo, một chữ ‘hảo’ cho vị Phó đại sư, vậy thì ta đây xin bước ra, mặt đối mặt đối chất với cả nhà các ngươi.”
Sau khi giọng nói này dứt xuống liền có một người từ trong đám đông bay ra, bay về phía chiếc đài cao ở trung tâm.
Khi nhìn rõ trang phục ăn vận của người này, trong đám đông liền có rất nhiều người kinh hô thành tiếng: “Bách Hiểu Đường!”
“Thế mà lại là người của Bách Hiểu Đường?”
“Lẽ nào…”
Nhận ra người tới hóa ra lại là thành viên của Bách Hiểu Đường, biểu cảm của Phó Dung và Triệu Ánh Thư cứng đờ lại trong một khoảnh khắc.
Nhưng bọn họ rất nhanh đã trấn định trở lại, cho dù bản thân Củng Khiên có bước ra đối chất thì cũng chẳng thể bẻ gãy được bọn họ.
Bởi vì chính thân phận của bọn họ đã giúp bọn họ chiếm được ưu thế, huống chi còn có nhiều tu giả đứng về phía bọn họ như vậy.
Mà nhiều tu giả tại hiện trường khi phát hiện ra là người của Bách Hiểu Đường thì trong lòng cũng dần sinh ra sự hoài nghi.
Sức công tín của Bách Hiểu Đường trong tâm khảm của một chúng tu giả là tương đối cao, đây cũng là kết quả mang lại từ phong cách hành sự suốt mấy trăm năm qua của Bách Hiểu Đường.
Một chuyện vốn tưởng đã ván đóng thuyền, Bách Hiểu Đường thế mà lại bước ra, còn chất vấn hành vi của cả nhà Phó Dung, lẽ nào phía sau chuyện này thực sự còn có ẩn tình khác?
Tu giả phía dưới bàn tán xôn xao thành một mảnh, nói gì cũng có, còn có không ít tu giả lộ ra sắc mặt hóng hớt đầy hứng thú.
Sự xuất mặt của Bách Hiểu Đường khiến toàn bộ sự việc trở nên thú vị hơn nhiều, bọn họ mong đợi Bách Hiểu Đường có thể mang lại những tin tức nội tình bùng nổ.
Nam tu giả đáp xuống đài cao trung tâm mang bộ dáng trung niên, y phục vận trên người là thứ do Bách Hiểu Đường đặc chế, phù văn vẽ trên đó không nói tới chuyện rất khó bắt chước, các tu giả khác cũng sẽ chẳng đi đắc tội Bách Hiểu Đường để mặc chế phục thành viên của họ làm gì.
Nam tu giả sau khi lên đài liền hành lễ với Phạm đại sư cùng những người khác trước, cung kính nói: “Phạm đại sư, các vị đại sư, không phải Bách Hiểu Đường cố ý phá hoại buổi tụ hội lần này, chỉ là tại hạ thực sự có chút nghi vấn muốn xin phu thê Phó đại sư trả lời.”
Phạm đại sư vốn dĩ vì có kẻ gây sự mà trong lòng sinh ra sự không vui, hiện tại có người hát bài trái ngược với cục diện vừa rồi, ông ngược lại tâm tình chuyển tốt.
Thế nên cũng mỉm cười nói: “Phong cách hành sự của Bách Hiểu Đường, Phạm mỗ ta cũng biết tới. Phạm mỗ cũng hy vọng chuyện này có thể nhanh chóng giải quyết, trả lại Phong Lăng thành cho tất cả các vị luyện dược sư.”
Ý tứ trong lời nói là Phong Lăng thành này đâu phải là nơi thuộc về riêng cá biệt vị luyện dược sư nào tới đây gây chuyện sinh sự.
Phong Minh thấp giọng nói với Bạch Kiều Mặc: “Bạch đại ca, nghe vị đại sư này nói chuyện, chắc hẳn là một người không tệ.”
Bạch Kiều Mặc cũng gật đầu, ít nhất ông ta không đứng về phía Phó Dung hay là phía Mạnh đại sư bọn họ.
Người tới mỉm cười nói lời cảm tạ, Phạm đại sư đã không có ý kiến gì thì những người khác đâu dám.
Mạnh đại sư có một bụng ý kiến nhưng lúc này lão cũng chẳng dám nói ra, vì đây chính là Bách Hiểu Đường.
Ai biết được đắc tội Bách Hiểu Đường rồi thì liệu có bị vạch trần một số chuyện không thấy được ánh mặt trời mà lão từng làm hay không.
Bách Hiểu Đường trước đây đâu phải chưa từng làm qua những chuyện như vậy.
Nam tu giả đứng thẳng người, đối diện với Phó Dung và Triệu Ánh Thư. Diện mục hắn phổ thông, thuộc loại ném vào đám đông liền dễ khiến người ta ngó lơ.
Thế nhưng khi hắn đứng trên đài, luồng khí thế kia lại khiến người ta không thể ngó lơ, cảm giác hiện hữu vô cùng mạnh mẽ.
Nam tu giả mỉm cười nói: “Chi bằng mời Triệu phu nhân và Phó thiếu gia lên đài nói chuyện một chút đi.”
Triệu Ánh Thư có nghi thái cực tốt hành lễ với nam tu giả, giọng nói nhu hòa nói: “Được, Ánh Thư bằng lòng phối hợp với Bách Hiểu Đường.”
Phó Hành Chu thì mười phần không vui trừng mắt nhìn người này một cái, nhưng cũng đành phải đi theo mẫu thân mình cùng đăng đài.
Nam tu giả này lại nhìn về phía các đệ tử của Phó Dung ở phía sau, lại nói: “Mời các đệ tử của Phó đại sư cũng cùng lên đài luôn đi.”
Phó Dung không hiểu sao tim bỗng nảy lên một cái, nhưng ngoài mặt vẫn không hề thay đổi, phất phất tay ra hiệu cho các đệ tử của mình đều đi lên.
Những người nên tới đều đã tới, nam tu giả cười hỏi: “Nghe nói phu thê Phó đại sư vô cùng ân ái, đối với con cái và đệ tử của mình đều nhìn nhận như nhau?”
Phó Dung bất duyệt nói: “Đây là chuyện rõ rành rành ai ai cũng thấy.”
Nam tu giả ha ha cười lớn: “Ta đây lại không tán đồng. Nếu các ngươi thực sự là phu thê ân ái, tại sao hai người các ngươi lại mỗi người có một đứa con riêng?”
Bị đánh lén bất ngờ, Phó Dung và Triệu Ánh Thư đều có một khoảnh khắc kinh hãi đến ngây người, nhưng chung quy là diễn kịch đã thành thói quen, diễn kỹ này tuyệt đối quá cứng cựa, cả hai đều phẫn nộ hẳn lên, Triệu Ánh Thư vào khắc này cũng trở nên dị thường kiên cường.
“Mặc dù Ánh Thư từ trước đến nay kính trọng phong cách hành sự của Bách Hiểu Đường, nhưng cũng không thể dung thứ cho Bách Hiểu Đường các ngươi vu oan cho phu thê và con cái chúng ta. Phu thê chúng ta cho dù thế lực không bằng Bách Hiểu Đường cũng sẽ kháng tranh với các ngươi đến cùng, tan xương nát thịt cũng tuyệt chẳng từ.”
Các tu giả có mặt khi nghe thấy những lời trước đó của nam tu giả thì xôn xao cả lên, chuyện này làm sao có thể? Cái gã Phó Hành Chu kia không phải là con của hai phu thê họ sao? Vậy hắn ta là con của ai?
Lại còn cái gì mà mỗi người có một đứa con riêng, vậy đứa con còn lại là ai nữa?
Bọn họ đang do dự có nên tin lời bóc phốt của Bách Hiểu Đường hay không thì lại nghe thấy những lời phẫn nộ của Triệu Ánh Thư, lập trường lại nghiêng về phía Triệu Ánh Thư.
Đúng vậy, Bách Hiểu Đường cũng không thể cậy thế hiếp người chứ, Triệu Ánh Thư đã đủ xui xẻo rồi, còn phải chịu nỗi oan ức không bằng phẳng này sao?
“Bách Hiểu Đường có chứng cứ thì mau bày chứng cứ ra đi, bằng không chúng ta cũng sẽ không đứng về phía Bách Hiểu Đường đâu. Các hạ chớ có làm bại hoại thanh danh mấy trăm năm qua do Bách Hiểu Đường lập nên, đừng để trở thành tội nhân của Bách Hiểu Đường.”
Nam tu giả mỉm cười, phản ứng của hai phu thê này hắn đã thu hết vào tầm mắt rõ ràng mười mươi.
Trong mắt hắn, sự dị dạng của hai người có thể nói là lộ ra mồn một, cho dù không có chứng cứ thì hắn cũng khẳng định chuyện kia chính là sự thật.
Nam tu giả nhìn về phía Triệu Ánh Thư nói: “Triệu phu nhân không hổ là tay chơi diễn kịch lão luyện, tại hạ cũng là bội phục. Triệu phu nhân có chắc chắn Phó thiếu gia chính là đứa con ruột thịt của ngươi và Phó đại sư hay không.”
“Tất nhiên!” Triệu Ánh Thư càng thêm giận dữ.
“Ha ha, vậy thì tới xem thử Phó Hành Chu Phó thiếu gia này rốt cuộc có quan hệ huyết thống với hai phu thê các ngươi hay không nhé, đi.”
Nam tu giả tung ra một món linh khí, chính là chiếc la bàn kiểm tra huyết thống do Bạch Kiều Mặc chế tác kia.
Nam tu giả sau khi có được món linh khí này đã tiến hành nghiệm chứng qua nhiều phương diện rồi, hiệu quả thuộc hàng nhất lưu, lại còn không cần nhỏ máu nghiệm chứng.
Món linh khí kia bay tới không trung nơi vị trí của Phó Hành Chu, một đạo linh quyết đánh ra, la bàn kiểm tra liền buông xuống một đạo cột sáng bao trùm lấy người Phó Hành Chu.
Ánh mắt của mọi người đều chằm chằm nhìn vào món la bàn kiểm tra kia, thầm nghĩ đây là món linh khí gì vậy? Nhìn lại chẳng quá giống la bàn kiểm tra huyết mạch thông thường nha.
Sau khi cột sáng bao trùm lấy Phó Hành Chu, la bàn kiểm tra chấn động một cái, sau đó từ trong đạo cột sáng kia liền phóng ra mấy đạo hồng tuyến, có đường màu đậm, lại có đường màu nhạt.
Trong đó có hai đạo hồng tuyến mang sắc đỏ đậm nhất, một đạo liền bay tới trên người Triệu Ánh Thư, còn một đạo khác, sau khi luẩn quẩn tại chỗ một hồi liền bay về phía xa xăm, biến mất không thấy đâu nữa, mấy đạo hồng tuyến màu nhạt khác cũng tương tự như vậy.
Thế này là có ý gì? Không ít tu giả tại hiện trường nhìn không quá hiểu rõ cho lắm.
Nam tu giả giải thích: “Màu sắc của quang tuyến càng đậm càng đỏ thì đại biểu cho quan hệ huyết thống càng thêm thân cận, thường là quan hệ thân thuộc trực hệ cha con hoặc mẹ con. Màu sắc quang tuyến càng nhạt thì đại biểu cho quan hệ huyết thống càng xa xôi. Theo như bộ kiểm tra hiển thị, thân thuộc gần nhất một bên của Phó Hành Chu thiếu gia là Triệu phu nhân, còn một bên khác thì không có mặt tại hiện trường.”
Tu giả phía dưới một lần nữa xôn xao chấn động, chuyện này làm sao có thể? Phó Hành Chu không có quan hệ huyết thống với Phó Dung? Chuyện này sao có thể xảy ra chứ?
—