← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 381: Một Đêm Bạo Phú

30 min read 29.08.2026

 

Giữa vô vàn ánh mắt ghen ăn tức ở của đám tu giả, tổ đan dược thứ hai đã bị một thế gia hiển hách phương Nam Hoàng thâu tóm.

Còn Phong Minh, sau khi đút túi hai mươi cây linh thảo lục phẩm từ tổ thứ nhất, lại tiếp tục thu về thêm hai mươi hai cây nữa. Nhìn tình hình này, ai cũng thừa hiểu giá chốt của các tổ đan dược sau chỉ có nước tăng vọt chứ tuyệt đối không thể giảm. Nếu quy đổi số linh thảo này ra nguyên tinh, đám đông nào dám tưởng tượng nổi, xem ra cái con số hai mươi ức nguyên tinh kia cũng chẳng thấm tháp vào đâu.

Ứng đại quản sự cũng vô cùng kích động, cao giọng hô lớn: “Sau đây, xin mời món đấu giá thứ ba lên sàn! Đó chính là La Ách Đan lục phẩm do Phong luyện dược sư đích thân luyện chế. Thứ đan dược này có thể trợ giúp cho các tu giả ở Khai Hồn cảnh sơ kỳ tinh tiến thực lực, hơn nữa độ khó khi luyện chế còn bệ vệ trên cả Dung Nguyên Đan. Số đan dược này sẽ được chia làm hai tổ để đấu giá, mỗi tổ ba viên. Bây giờ, cuộc đấu giá tổ ba viên La Ách Đan đầu tiên chính thức bắt đầu!”

Cả trong lẫn ngoài hội trường lập tức nổ tung. Đan dược này vừa xuất hiện, đám đông đều biết ngay rằng, hồi sau chính là thời khắc tranh đoạt của mấy vị cường giả Khai Hồn cảnh. Trên đại lục Phi Hồng này, bọn họ nào đã từng thấy qua đại cảnh tượng như thế bao giờ.

Trước đây, các cường giả Khai Hồn cảnh đều là những tồn tại cao cao tại thượng, cực kỳ hiếm khi lộ diện, chứ đừng nói là đến tham gia một buổi đấu giá. Cho dù có nhắm trúng thứ đồ tốt nào, họ cũng sẽ sai người khác đi thay. Vậy mà lần này, đích thân bọn họ lại tới tận hội trường đấu giá.

Nghe mà xem, độ khó luyện chế của La Ách Đan này còn trên cả Dung Nguyên Đan, chẳng biết các vị luyện dược đại sư trong năm đại thế lực có luyện nổi hay không.

Lúc này, sắc mặt của mấy vị cường giả Khai Hồn cảnh đang ngồi trong phòng bao đều không mấy dễ coi. Bọn họ đã sớm biết loại đan dược lục phẩm thứ ba được gửi tới là gì. Ban đầu bọn họ nghĩ số lượng hẳn là không ít, ít nhất mỗi người đều có thể đấu trúng một lần. Nhưng giờ thì sao? Sáu viên đan dược bị chia làm hai tổ để bán, điều đó đồng nghĩa với việc mức độ cạnh tranh giữa các bên sẽ tăng lên dữ dội, cái gọi là ngầm hiểu lẫn nhau lập tức tan thành mây khói.

Lần này, tiếng ra giá không vang lên nhanh như trước, mấy vị cường giả Khai Hồn cảnh có vẻ như vẫn còn đang giữ kẽ, tỏ ra rụt rè.

Một lát sau, có một giọng nói cất lên: “Ứng đại quản sự, ngươi còn chưa nói rõ phẩm tướng của đan dược này.”

Ứng đại quản sự vỗ bành bạch vào trán: “Xem cái trí nhớ của ta này, là bổn nhân sơ suất, ở đây xin bồi tội với mọi người một tiếng. Các vị xin mời nhìn vào hộp gỗ, hai tổ đan dược, mỗi tổ ba viên, đều gồm có hai viên trung phẩm và một viên thượng phẩm, các vị không cần lo lắng phẩm tướng giữa hai tổ có sự chênh lệch.”

Phong Minh ngồi trong phòng bao nghe vậy thì cười ha hả: “Ta nghi lão gia hỏa Ứng đại quản sự này là cố ý đấy, phen này mấy lão gia hỏa kia thấy áp lực rồi chứ gì.”

Phong Minh lại nói: “Liễu thiếu các chủ sắp xếp hay thật, sáu viên đan dược chia làm hai tổ để bán, rõ ràng là muốn để bọn họ cắn xé lẫn nhau đây mà.”

Lê Cẩm Xuyên phụ họa: “Vẫn là Minh nhi nhà ta thông minh nhất.”

Những người khác nghe vậy thì khóe miệng giật giật, không buồn nhìn cái gã Lê Cẩm Xuyên này nữa. Hiện tại bất kể Phong Minh có nói cái gì, Lê Cẩm Xuyên cũng sẽ giơ cả hai tay tán thành.

Bên ngoài phòng bao, giọng của Ứng đại quản sự vừa dứt, lập tức đã có người ra giá. Vừa mở miệng đã là hai mươi cây linh thảo lục phẩm, khiến cho tu giả cả trong lẫn ngoài hội trường đều phải hít một ngụm khí lạnh. Quả nhiên cường giả Khai Hồn cảnh ra tay là bất phàm, bọn họ không dám nghĩ tới việc hai tổ đan dược cuối cùng này sẽ được chốt với mức giá nào, mà bản thân bọn họ thì chỉ có phần ngước nhìn.

Ngay cả hai bên vừa đấu trúng đan dược lúc nãy, nghe xong cũng phải kinh hãi không thôi. Họ biết đám cường giả Khai Hồn cảnh này trên người có nhiều đồ tốt, nhưng rõ ràng là họ vẫn đánh giá thấp rồi.

Đám tu giả bên ngoài sau một hồi chấn động cũng bắt đầu bàn tán xôn xao.

“Vị cường giả ra giá này là ai thế nhỉ?”

“Hình như là vị Thái thượng trưởng lão kia của Thánh Nguyên Tông.”

“Thánh Nguyên Tông quả nhiên là giàu nứt đố đổ vách mà.”

“Hai mươi lăm cây!” Giọng nói thứ hai vang lên, không hề khách khí mà trực tiếp tăng thêm năm cây linh thảo lục phẩm, đồng thời dùng chất giọng mang theo ý xin lỗi nói: “Đắc tội, lão phu đối với đan này cũng là chí tại tất đắc.”

La Ách Đan hạ phẩm thì còn có cách kiếm được, thứ có sức hút lớn nhất đối với các vị cường giả Khai Hồn cảnh đang ngồi đây chính là La Ách Đan thượng phẩm, một viên có thể đỉnh được công hiệu của mấy viên hạ phẩm. Điều quan trọng hơn là, tạp chất chứa trong La Ách Đan thượng phẩm sẽ ít hơn rất nhiều.

Chủ nhân của giọng nói thứ hai này chính là vị Thái thượng trưởng lão của hoàng thất Nam Hoàng tới đây, khiến cho vị bên Thánh Nguyên Tông không vui mà hừ lạnh một tiếng.

Ngay sau đó lại có một giọng nói truyền ra: “Lão phu cũng muốn nếm thử mùi vị của La Ách Đan thượng phẩm xem thế nào, hai mươi tám cây linh thảo lục phẩm.”

“Ba mươi cây!” Tiếp sau lượt báo giá của Tông Thái thượng trưởng lão phương Đông Mộc, Thái thượng trưởng lão của Thánh Nguyên Tông lập tức đẩy giá lên tới ba mươi cây linh thảo lục phẩm.

Tu giả trong hội trường và bên ngoài nhìn cục diện phát triển thế này, chỉ biết hít khí lạnh để biểu thị sự kinh hái. Ba mươi cây linh thảo lục phẩm cơ đấy, lượt ra giá này còn chưa kết thúc đâu, hơn nữa đây mới chỉ là tổ đầu tiên, vẫn còn một tổ nữa chưa đấu giá. Có thể tưởng tượng được, đợi đến khi toàn bộ buổi đấu giá kết thúc, linh thảo lục phẩm trong tay Phong Minh sẽ đạt tới con số hàng trăm cây.

Nghĩ đến con số này, dẫu cho là các bậc đại lão các phương, tim cũng phải đập nhanh hơn, ghen tị đến đỏ cả mắt. Bọn họ phải gom góp tích lũy của cả thế gia tộc môn qua mấy đời phát triển mới có thể lấy ra số linh thảo lục phẩm này để cạnh tranh đan dược, vậy mà một mình Phong Minh bằng vào sức mình đã có thể thu gom được nhiều đến thế.

Tại một góc khuất của Hắc Ngục Trấn, có hai tu giả mặc hắc bào, hai mắt nhìn trân trân vào tấm ngọc bích phía trước, khí tức trên người tỏ ra âm lãnh, tu giả xung quanh đều không muốn tiếp cận bọn họ.

Cuối cùng, tổ ba viên La Ách Đan đầu tiên này vẫn bị vị Thái thượng trưởng lão tài đại khí thô của Thánh Nguyên Tông thâu tóm với mức giá ba mươi lăm cây linh thảo lục phẩm. Ánh mắt của hai tu giả bên ngoài kia càng bắn ra những tia nhìn thù hận.

Một người trong đó trạng thái khá hơn một chút, bờ môi mấp máy, truyền âm vào tai người kia: “Chương đảo chủ sao phải xoắn, nơi này có nhiều vị cường giả Khai Hồn cảnh như vậy, một khi khí tức của chúng ta bị rò rỉ, rất dễ bị bọn họ phát hiện. Đặc biệt là Liễu các chủ của Lưu Dương Các, vị đó là cường giả Khai Hồn cảnh trung kỳ, thương thế đã sớm khỏi hẳn rồi.”

“Đáng chết!” Giọng nói của người kia chứa đựng sát khí ngút trời.

Hai người này, một kẻ là cựu đảo chủ Chương Cừu trốn thoát từ Ngân Phượng Đảo, kẻ còn lại chính là trận pháp sư Ô Đồng đang bị truy nã. Rõ ràng là Ô Đồng trốn đi trước, Chương Cừu trốn đi sau, thế mà hai kẻ này lại hội hợp được với nhau ở bên ngoài, xem ra bọn chúng có phương thức liên lạc riêng.

Nếu hỏi Chương Cừu hận ai nhất, thì đó chính là kẻ đã vạch trần hiến tế trận pháp. Không chỉ vạch trần hiến tế trận pháp, truyền tin tức bay đầy trời, mà còn bức chết đứa con trai duy nhất của hắn là Phượng Xuân. Ngay cả chính hắn cũng bị ép tới mức phải lưu vong bên ngoài, đâu còn cái phong quang và cao cao tại thượng của một đảo chủ Ngân Phượng Đảo ngày xưa nữa, bây giờ bên ngoài nhắc tới hắn toàn là những lời chửi rủa.

Cuộc đời của hắn hoàn toàn bị hủy hoại rồi, mà tất cả chuyện này, đều do hai kẻ Bạch Kiều Mặc và Phong Minh kia gây ra. Nếu hắn không tự tay giải quyết hai kẻ này, thì hận ý ngập trời trong lòng làm sao có thể tiêu tan cho được. Hủy hoại cuộc đời tươi đẹp của hắn, hắn phải bắt hai người này trả giá gấp trăm lần. Con trai hắn chết rồi, hắn bị ép phải chạy trốn, dựa vào cái gì mà hai kẻ này vẫn có thể phong quang đến thế.

Khi hai kẻ này vừa nhận được tin tức của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, liền ẩn nấp tới Hắc Ngục Trấn. Tuy nhiên, bọn chúng căn bản không có cách nào tiếp cận được bên người Phong Minh. Không phải là chưa từng đánh ý đồ lên người cha của Phong Minh là Phong Kim Lâm, thế nhưng còn chưa kịp đến gần Phong Kim Lâm, đã phát giác ra khí tức của cao thủ Nguyên Đan cảnh đỉnh phong bên cạnh ông ta.

Chương Cừu hận hận nói: “Ô Đồng, ngươi nhất định phải giúp ta tấn cấp Khai Hồn cảnh, ta không tin đợi đến khi ta lên Khai Hồn cảnh rồi, còn không giải quyết nổi hai cái thứ khốn nạn kia!”

Ô Đồng nói: “Ta đương nhiên sẽ dốc toàn lực giúp ngươi thành công, hiện tại ta và ngươi là đồng hội đồng thuyền, ngươi có tốt lên thì tình cảnh của ta mới có thể cải thiện.”

Hợp tác với Chương Cừu tốt hơn nhiều so với việc hợp tác với những kẻ khác, bởi vì hiện tại Chương Cừu cần hắn hơn, chứ không phải cái kiểu lợi dụng xong là diệt khẩu để không để lại manh mối. Để hắn nói thì, mấy cái gã kia đúng là vừa muốn làm kỹ nữ lại vừa muốn lập đền thờ trinh tiết.

Đang ở trong phòng bao đợi lão gia hỏa của Thánh Nguyên Tông gửi ba mươi lăm cây linh thảo lục phẩm tới, Phong Minh bỗng nhiên thấy rùng mình một cái, theo bản năng nhìn về một hướng nào đó bên ngoài.

Bạch Kiều Mặc thấy vậy, thấp giọng hỏi: “Sao thế?”

Phong Minh gãi gãi mặt nói: “Không biết có phải do đắc ý quá hình hay không, tự dưng cảm giác như bị ai đó nhìn chằm chằm.”

Lê Cẩm Xuyên liền cuống quýt lên trước: “Ai? Đứa nào dám? Lão tử không chơi chết nó mới lạ.”

Phong Minh liếc hắn một cái, cái giọng điệu của gã này to gan lớn mật quá, dễ rước họa vào thân lắm. Phong Minh nói: “Ta xuất sắc như thế này, người ghen tị với ta tự nhiên là nhiều rồi, ngay trong cái cung điện này cũng chẳng biết có bao nhiêu người đang đánh ý đồ lên ta đâu.” Lê hoàng thúc có giỏi thì đi chơi chết từng đứa một xem nào?

Lê Cẩm Xuyên nghĩ lại cũng thấy đúng, lại vui vẻ trở lên: “Quá xuất sắc nên bị người ta ghen ghét, quá bình thường luôn, chỉ có kẻ bất tài mới không ai thèm để ý, Minh nhi chính là quá xuất sắc rồi.”

Phong Kim Lâm đã lười nói chuyện với người này từ lâu rồi. Kể từ khi gặp lại người này, người này chưa từng tỏ ra bình thường bao giờ. Khiến ông đều phải hoài nghi Lê Cẩm Xuyên mà mình từng quen biết năm xưa là do một người khác giả mạo.

Ba mươi lăm cây linh thảo lục phẩm đã được đưa tới, bên ngoài lại bắt đầu đấu giá tổ ba viên La Ách Đan thứ hai, mấy vị cường giả Khai Hồn cảnh vẫn tranh giành kịch liệt như cũ. Bởi vì đây cũng là tổ cuối cùng rồi, không tranh giật nữa thì không còn cơ hội, ai biết được Phong Minh có còn tung loại đan dược này ra nữa hay không.

Tổ La Ách Đan thứ hai do Nam Hoàng và Bắc Minh liên thủ đấu trúng, giá chốt đạt tới bốn miươi cây linh thảo lục phẩm. Đừng nói đến những người khác, ngay cả bản thân Phong Minh cũng phải hít một ngụm khí lạnh sâu sắc, vậy mà lại nhiều đến thế. Còn về việc hai bên phân chia quyền sở hữu ba viên đan dược này như thế nào, đó là chuyện riêng của bọn họ, Phong Minh chỉ quản thu linh thảo.

Linh thảo lục phẩm đút túi của Phong Minh đã vượt quá trăm cây, toàn bộ đều được hắn thu vào trong nhẫn trữ vật, rồi tự mình nhìn đống linh thảo lục phẩm xếp hàng chỉnh tề bên trong mà cười toe toét. Thật không ngờ đám tu giả này lại rộng rãi phóng khoáng đến vậy.

Phong Minh nói: “Nếu lần nào cũng có thu hoạch lớn thế này thì tốt biết mấy, đáng tiếc ta cũng lo lần này đào mỏ ác quá, lần sau có đan dược tương tự chắc chẳng bán được giá cao thế này nữa đâu.”

Phong Kim Lâm cũng nghĩ như vậy: “Vẫn nên giao dịch với Lưu Dương Các đi, thị trường bên ngoài rộng lớn hơn, tài nguyên bên ngoài cũng nhiều hơn.”

Phong Minh gật đầu, cũng chỉ có thể như vậy, đào rỗng hết linh thảo lục phẩm của đại lục Phi Hồng thì cũng chẳng có lợi cho sự phát triển của nơi này, cho nên phải biết điểm dừng.

Tiếp theo, Ứng đại quản sự bắt đầu đấu giá đến đan dược ngũ phẩm, điều này rốt cuộc cũng làm cho tu giả cả trong lẫn ngoài hội trường thở phào nhẹ nhõm một hơi dài. Giá chốt của hai tổ đan dược trước đó quả thực là quá vượt ra ngoài dự liệu của bọn họ. Đồng thời cũng có càng nhiều tu giả muốn thử một lần xem bản thân có thiên phú trở thành luyện dược sư hay không, thực sự là một mình Phong Minh kiếm được quá nhiều, bọn họ dẫu có kiếm được cái phần lẻ thôi thì cũng đủ xài rồi.

Đúng lúc này, có người tới gõ cửa phòng bao. Bạch Kiều Mặc mở cửa, thấy Liễu Đan Tự dẫn theo hai tu giả có gương mặt hơi lạ lẫm xuất hiện. Sau khi vào phòng bao, Liễu Đan Tự giới thiệu đôi bên với nhau, vừa nghe danh tính là đám người Phong Minh liền hiểu ngay, hóa ra chính là những người đã đấu trúng hai tổ đan dược đầu tiên.

Về mục đích đến đây của bọn họ, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng đoán được vài phần.

Liễu Đan Tự cười nói: “Ta chỉ làm người trung gian thôi, có bàn bạc xong xuôi được hay không thì là chuyện riêng của các vị. Hai vị này muốn mượn dùng trận pháp của Bạch đạo hữu để độ kiếp bên trong Hắc Ngục Lĩnh, bọn họ sẽ trả một khoản nguyên tinh coi như là thù lao cho việc này.”

Quả nhiên giống hệt như dự đoán của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc. Trong lúc hai người đang nhìn nhau, vị lão tổ thế gia của Nam Hoàng kia lập tức mở miệng nói: “Bất kể có thành công hay không, ta đều sẽ trả một ức nguyên tinh.”

Người còn lại cũng theo sát phía sau: “Ta cũng như vậy.”

Phong Minh nhướng nhướng mày, đây lại là hai ức nguyên tinh tự dẫn xác dâng tận cửa à?

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Có thể, các vật dụng độ kiếp khác các ngươi tự chuẩn bị, chúng ta chỉ phụ trách thao túng trận pháp trợ giúp các ngươi độ kiếp khi cần thiết.”

“Như vậy là được rồi, đa tạ hai vị.”

Hai người bọn họ sợ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc sẽ đổi ý, lập tức dâng nguyên tinh lên trước, thu nguyên tinh của họ rồi thì không thể không làm việc cho họ được. Cái tâm cơ nhỏ nhặt này Phong Minh đương nhiên biết thừa, hắn vốn cũng chẳng thèm nuốt lời, dù sao trận pháp thì cứ vứt ở đấy, có nguyên tinh để kiếm ngu gì không kiếm, gia sản có cao đến mấy cũng chẳng ai chê nhiều nguyên tinh cả. Tuy rằng hiện tại linh thảo lục phẩm đút túi là rất nhiều, nhưng thứ này chính là đồ tiêu hao, vài lần mở lò luyện đan là số lượng linh thảo lục phẩm sẽ co rụt lại đáng kể. Mà muốn bồi thực lại linh thảo thì cần một lượng lớn nguyên tinh, hiện tại hắn đã biết một cây linh thảo lục phẩm cần phải đầu tư bao nhiêu nguyên tinh rồi, cho nên, hắn đối với nguyên tinh vẫn có nhu cầu rất lớn.

Phong Minh sảng khoái nói: “Đợi sau khi buổi đấu giá kết thúc, chúng ta sẽ ở trong Hắc Ngục Lĩnh đợi các ngươi.”

“Được.”

Hai người thỏa mãn rời khỏi căn phòng bao này, Liễu Đan Tự ở lại nói chuyện với bọn họ một lát. Nghĩ cũng biết, hai tu giả này lo lắng kéo dài thời gian sẽ sinh biến, vả lại chặng đường đi về này cũng chưa chắc đã được yên ổn. Ai biết được có kẻ dòm ngó nào sẽ rình rập cướp bóc bọn họ giữa đường hay không, lại có khả năng ngay cả cường giả Khai Hồn cảnh cũng sẽ ra tay đánh lén, chuyện này chẳng phải là chưa từng có người làm qua. Vì vậy phương pháp bảo thủ nhất chính là sau khi có được đan dược liền đem ra sử dụng ngay lập tức, hơn nữa đã có hai tiền lệ thành công sờ sờ ra đó, hy vọng tấn cấp của bọn họ cũng là vô cùng lớn. Cho nên bọn họ đều lựa chọn ở lại, cũng biết việc trả nguyên tinh là dễ làm lay động Phong Minh nhất.

Nhìn xem, bọn họ chẳng phải đã thành công rồi đó sao, lúc hai người rời khỏi phòng bao của đám người Phong Minh, trên mặt đều là mang theo nụ cười.

Điều này cũng lọt vào mắt của các tu giả các phương đang chú ý tới bọn họ, Phong Minh đều có thể đoán được, các phương khác làm sao lại không đoán ra cho nổi. Từng đứa thầm mắng hai lão gia hỏa này quá mức giảo hoạt, còn Phong Minh lại là một kẻ thấy tiền sáng mắt, rõ ràng buổi đấu giá này đã khiến hắn thu hoạch cao như vậy rồi, thế mà vẫn còn tham lam chút nguyên tinh lẻ này. Đồng thời, chuyện này cũng làm cho bọn họ đối với ba tổ đan dược lục phẩm còn lại càng thêm chí tại tất đắc. Đợi sau khi đấu trúng đan dược, bọn họ cũng có thể đi cầu trợ Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, đồng dạng lựa chọn tấn cấp ngay trong Hắc Ngục Lĩnh.

Tin tức này cứ thế lan truyền khắp hội trường đấu giá, khiến cho đám đông bàn tán xôn xao, Phong Minh quả thực đã để lại cái danh tiếng thấy tiền sáng mắt trong lòng mọi người. Còn mấy vị cường giả Khai Hồn cảnh kia sau khi nghe được tin này thì tâm tình không được diệu cho lắm. Tuy rằng trong số bọn họ có người vừa mới đấu trúng La Ách Đan từ trong tay Phong Minh, nhưng bảo bọn họ nảy sinh chút hảo cảm nào với Phong Minh thì đúng là nằm mơ cũng không có khả năng, chính vì một mình hắn mà cục diện của đại lục Phi Hồng sắp sửa bị đập tan. Sau khi tăng thêm hai vị cường giả Khai Hồn cảnh, đại lục Phi Hồng có khả năng sẽ kết nạp thêm năm vị cường giả Khai Hồn cảnh nữa, cái thế trận năm đại thế lực song hành còn có thể duy trì được bao lâu? Bọn họ có cái tâm tư muốn bóp chết Phong Minh luôn rồi.

Ngay cả vị Lê Thái trưởng lão của hoàng thất Tây Minh tâm tình cũng không tốt lắm, bởi vì chuyện này cũng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến địa vị của hoàng tộc Lê thị trên đại lục Phi Hồng.