← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 382: Buổi Đấu Giá Kết Thúc

23 min read 29.08.2026

 

Không khí đấu giá đan ngũ phẩm cũng vô cùng hỏa nhiệt, bởi vì số lượng người tham gia đông đảo hơn hẳn, hơn nữa trong số đan ngũ phẩm đem đấu giá còn xuất hiện cả cực phẩm đan, do đó tiếng ra giá vang lên liên tục không ngớt.

Đối với đan ngũ phẩm, Phong Minh không còn cường điệu việc dùng linh thảo lục phẩm để giao dịch nữa, nguyên tinh hay các loại thiên tài địa bảo khác đều được chấp nhận. Còn những tu giả ở Nguyên Đan cảnh đỉnh phong thì ngồi không yên nổi nữa rồi, đối với bọn họ mà nói thì chỉ còn lại ba cơ hội cuối cùng, bỏ lỡ cơ hội lần này, sau này còn chưa biết đến năm tao nào mới lại có được. Tuy nói luyện dược thuật của Phong Minh cực kỳ cao minh, nhưng Ngưng Hồn Thảo quá mức nan đắc, có Ngưng Hồn Thảo thì mới có Ngưng Hồn Đan.

Vì vậy, trong hội trường đã có các thế lực bắt đầu tiến hành móc nối liên kết giữa các phòng bao với nhau, tình hình cũng hệt như lần ở Tứ Hồng Thư viện trước đó, có thể gom góp tài lực của vài bên để cùng đấu giá một tổ đan dược. Tuy nhiên phải thỏa thuận trước xem bên nào chiếm thế chủ đạo, đồng thời lập xuống khế ước, một khi tấn cấp Khai Hồn cảnh thành công, sẽ phải thực hiện những nghĩa vụ ở các phương diện nào.

Ngô gia lão tổ cũng đang tranh thủ thời gian bàn bạc với người của mấy gia tộc có quan hệ khá tốt tới đây. Phong Minh và Bạch Kiều Mặc còn cung cấp cả dịch vụ hỗ trợ tấn cấp, vậy thì còn đợi cái gì nữa, lần sau cho dù có đạt được Ngưng Hồn Đan đi chăng nữa, chưa chắc đã có được điều kiện tấn cấp tốt như thế này, lỡ đâu lại bị kẻ nào ra tay phá hoại thì sao. Người càng đông thì ngược lại càng dễ làm việc.

Cuối cùng, khi buổi đấu giá đan ngũ phẩm kết thúc, Ngô lão tổ trở lại phòng bao với nụ cười trên môi.

Ngô Lệ Nhạn cũng rất kích động: “Lão tổ, bàn bạc xong xuôi rồi ạ?”

Ngô lão tổ nói: “Bàn bạc xong rồi, ta cũng đã lập xuống khế ước, đồng thời phát ra tâm ma thệ, một trong số các điều kiện chính là trong vòng trăm năm tới, nhất định phải giúp ba nhà bọn họ bồi dưỡng ra một vị cường giả Khai Hồn cảnh.”

Ngô Lệ Nhạn hít khí lạnh, điều kiện này xem ra đủ cao đấy, một khi không làm được thì sao?

Ngô lão tổ nói: “Cứ để bản thân chúng ta dốc toàn lực tấn cấp trước đã, tấn cấp xong rồi thì nghĩ cách ra bên ngoài tìm kiếm tài nguyên, thời gian một trăm năm có thể làm được rất nhiều việc rồi. Trước đây chúng ta nào có ngờ tới, chỉ trong vòng mấy năm ngắn ngủi, đại lục Phi Hồng của chúng ta có thể tăng thêm nhiều cường giả Khai Hồn cảnh đến thế.”

Ngô Lệ Nhạn nghĩ lại thấy đúng là vậy thật, cho nên điều chủ yếu nhất vẫn là phải nắm chắc lấy hiện tại, nếu không cơ hội sẽ vụt mất trong chớp mắt. Ngô Lệ Nhạn kích động nói: “Lão tổ nhất định có thể làm được.” Nàng làm sao có thể không kích động cho được, thực lực của lão tổ nhà mình chưa chắc đã kém cạnh so với Bùi Trường Thanh, Bùi Trường Thanh có thể tấn cấp, lão tổ nhà mình cũng có thể làm được.

Sau khi đan ngũ phẩm được bán hết, chính là ba tổ đan dược lục phẩm cuối cùng. Chẳng cần đến Ứng đại quản sự phải giới thiệu, khi tổ đan dược đầu tiên được bưng lên, các phòng bao đã điên cuồng lao vào tranh cướp đấu giá. Tiếng ra giá chẳng mấy chốc đã vượt qua mức giá cao nhất trước đó là hai mươi hai cây linh thảo lục phẩm, và vẫn đang tiếp tục tăng vọt lên trên.

“Điên rồi, lũ này điên hết rồi!” Các tu giả bên ngoài đều nhìn không thấu nổi nữa, đám thế gia này đều giàu có đến mức này sao?

“Ta vừa mới nhận được tin tức truyền ra từ hội trường đấu giá, bọn họ đều đang tập trung của cải của vài thế lực lại để đấu giá đấy, bởi vì người đấu trúng đan dược có thể thuê tòa đại trận ở sâu trong Hắc Ngục Lĩnh kia để tấn cấp.”

Vừa nghe thấy lời này, mọi người liền lập tức hiểu ra, đổi lại là bọn họ thì bọn họ cũng sẽ phát điên phát cuồng mà bất chấp tất cả để cướp bằng được vào tay thôi.

Trong ba tổ còn lại, tổ đầu tiên bị Ngô lão tổ phương Đông Mộc cướp được vào tay, tiêu tốn mất ba mươi cây linh thảo lục phẩm. Chuyện này khiến cho hai bên đấu trúng đan dược lúc trước đều không khỏi khánh hạnh vạn phần, may mà bọn họ đã ra tay cướp được từ trước, nếu không với mức độ cạnh tranh khốc liệt phía sau, họ chưa chắc đã đấu lại nổi.

Tổ thứ hai do một vị lão tổ thế gia trên địa giới của Thánh Nguyên Tông đấu trúng với mức giá ba mươi hai cây.

Tổ thứ ba thì bị một vị lão tổ thế gia của Tây Minh cướp được, trả cái giá là ba mươi lăm cây linh thảo lục phẩm. Tất cả các tu giả chứng kiến đại cảnh tượng này đều bị kinh hãi đến ngây người. Cái giá này đều có thể mua được ba viên La Ách Đan rồi, dẫu cho vài thế gia có liên minh lại đi chăng nữa, e rằng cũng đã móc rỗng số linh thảo lục phẩm trân tàng trong nhà rồi chứ chẳng chơi.

Tu giả bên ngoài kinh hãi, ngay cả Phong Minh cũng kinh hãi theo, hắn cũng không ngờ buổi đấu giá phía sau lại có thể điên cuồng đến mức độ này.

Bùi Trường Thanh và Triệu Ôn Tề nhìn mà cảm khái thán phục không thôi. Nếu không phải Phong Minh cung cấp đan dược cho bọn họ, thì tại một buổi đấu giá như thế này, bọn họ căn bản không có cửa cạnh tranh lại đám lão tổ thế gia kia. Bùi Trường Thanh tuy là viện trưởng của một viện, nhưng cũng không có quyền lực để điều động toàn bộ số linh thảo lục phẩm trong Tứ Hồng Thư viện. Triệu Ôn Tề so với Bùi Trường Thanh còn không bằng, tuy là cung phụng của Lưu Dương Các, nhưng cũng chẳng so sánh được gì so với các vị lão tổ thế gia khác, vốn có cả một thế gia chống lưng phía sau.

Ba vị lão tổ đấu trúng đan dược lập tức tới đây tiến hành giao dịch với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, cũng thanh toán luôn một ức nguyên tinh ngay tại chỗ. Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng không chậm trễ, liền mang theo năm người này cùng với những người khác đồng hành trở về Hắc Ngục Lĩnh.

Bọn họ nói lời từ biệt với hai cha con Liễu các chủ một tiếng, rồi từ trên không trung trực tiếp bay thẳng về phía Hắc Ngục Lĩnh. Tiến vào Hắc Ngục Lĩnh, tốc độ tiến về phía sâu bên trong vô cùng nhanh chóng, không hề có một chút đình trệ nào. Còn về tộc nhân của năm vị lão tổ, xin lỗi nhé, để đảm bảo an toàn, bọn họ chỉ có thể tự mình ở bên ngoài trận pháp mà canh giữ, bên trong trận pháp là không được phép tiến vào. Tuy nhiên không bên nào có ý kiến gì, chỉ cần lão tổ nhà mình có thể tấn cấp thành công, bảo bọn họ làm cái gì cũng được.

Nhưng cũng có một ngoại lệ. Phong Minh cũng là lúc Ngô Lệ Nhạn cùng đi với Ngô lão tổ tới đây mới biết có một tổ đan dược là do gia tộc của Ngô Lệ Nhạn đấu trúng, do đó đã phá lệ cho phép nàng cùng tiến vào bên trong trận pháp. Các tu giả khác chỉ có thể dùng ánh mắt ghen ăn tức ở mà nhìn Ngô Lệ Nhạn từ bên ngoài, nhưng ai bảo ai cũng biết Ngô Lệ Nhạn vốn dĩ đã có chút giao tình với hai người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc từ trước cơ chứ. Bọn họ chỉ biết hối hận vì người có giao tình kia không phải là chính mình.

Năm vị lão tổ đều tuyển lựa một cái động phủ để bế quan, đến lúc đó xem ai có dấu hiệu tấn cấp trước thì người đó sẽ độ kiếp trước.

Đám thế lực bên ngoài thì thất vọng khôn cùng, nếu năm phương này lựa chọn rời khỏi Hắc Ngục Lĩnh để trở về tấn cấp, bọn họ ít nhất còn có chút hy vọng, biết đâu nửa đường có thể giật được đan dược. Bây giờ thì hay rồi, đến một tia hy vọng và cơ hội cũng chẳng còn nữa. Đương nhiên, đổi lại là bọn họ, bọn họ cũng sẽ đưa ra lựa chọn tương tự mà thôi.

Khi đám tu giả bên ngoài trận pháp nhìn thấy Ngô Lệ Nhạn lấy linh thảo ra giao dịch đan dược với Phong Minh, từng đứa lại càng ghen tị với cái đãi ngộ đặc biệt của Ngô Lệ Nhạn, bọn họ cũng muốn có được nó a.

Ngô Lệ Nhạn hiểu rõ tính khí của Phong Minh, do đó cũng không vòng vo tam quốc với hắn, hay giở trò ôn chuyện cũ để bấu víu giao tình, mà cứ thẳng thắn dứt khoát hỏi xem có thể dùng linh thảo để giao dịch đan dược hay không. Phong Minh làm sao lại chê linh thảo quá nhiều cho được, do đó hỏi Ngô Lệ Nhạn xem cần mấy loại đan dược nào, liền sảng khoái giao dịch với nàng.

Ngô Lệ Nhạn tâm mãn ý túc, ôm lấy nhẫn trữ vật của mình mà cười hoa cả mắt: “Đa tạ nha, đám tu giả bên ngoài lúc này chẳng biết đang ghen tị với ta đến mức nào đâu, trừ phi lão tổ nhà ta tấn cấp thành công, nếu không ta có cho tiền cũng không dám bước ra khỏi cái trận pháp này nửa bước.”

Ngô Lệ Nhạn cũng không ôn chuyện tán dóc quá nhiều với Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, bởi vì nàng ở cái nơi này áp lực quá lớn, do đó sau khi đổi được một ít Hắc Tinh Đan từ trong tay Phong Minh, liền giống hệt như Phong Kim Lâm trước đó, chuyên tâm vào tu luyện để nâng cao cường độ cơ thể của mình.

Đám người Phong Minh cũng trầm tâm tu luyện. Phong Minh không hề vội vàng lợi dụng số linh thảo lục phẩm kiếm được từ buổi đấu giá lần này để luyện đan, phải biết nước chảy đá mòn, cũng phải điều chỉnh trạng thái của bản thân lên tới mức tốt nhất đã.

Duy chỉ có Lê Cẩm Xuyên là bị Lê đại trưởng lão tóm gáy. Hoàng thất Tây Minh lần này trắng tay ra về, trong lòng cũng ôm một tia may mắn rằng có thể trực tiếp xuống tay từ chỗ Phong Minh, mắc gì phải đi tranh giành đấu đá với mấy phương khác làm chi cho mệt. Ngay cả Lê Thái thượng trưởng lão cũng không đấu trúng La Ách Đan, đồng dạng cũng muốn xuống tay từ chỗ Phong Minh, do đó Lê đại trưởng lão còn gánh vác nhiệm vụ do Thái thượng trưởng lão giao phó.

Lê Cẩm Xuyên thực ra lúc ở hội trường đấu giá thấy hoàng thất Tây Minh không tranh giá tới cùng với mấy phương khác, đã đoán được ý đồ của bọn họ rồi. Cái người này còn chưa nhận tổ quy tông đâu nhé, mà từng đứa đã nghĩ đủ trăm phương ngàn kế để vòi vĩnh lợi ích từ trên người Phong Minh rồi, Phong Minh làm sao có thể tự nguyện gia nhập hoàng tộc Lê thị cho được?

Lê Cẩm Xuyên tức đến phát cười: “Cái loại chuyện tốt này mà đổi lại là các người, các người có chịu làm hay không? Thần linh chứng giám là ta không thèm rồi đấy. Minh nhi trưởng thành được đến bước đường ngày hôm nay, Tây Minh Lê thị chưa từng bỏ ra một tí ti cái giá nào, dựa vào cái gì mà bây giờ đòi tới hưởng quả ngọt có sẵn chứ.”

“Đừng nói là các người, ngay cả cái người làm cha đẻ như ta đây còn chẳng dám mở miệng, có bản lĩnh thì các người tự đi mà nói với Minh nhi, đương nhiên cũng phải để các người gặp được Minh nhi đã rồi tính, đừng có tới phiền ta.”

Lê Cẩm Xuyên cuống quýt tìm cơ hội bỏ trốn khỏi Lê đại trưởng lão, lủi thẳng vào bên trong trận pháp, quyết định từ nay về sau không thèm ra ngoài tiếp chuyện với mấy cái gã mặt dày vô liêm sỉ này nữa. Lê đại trưởng lão tức tới mức nhảy dựng lên.

Các phương thế lực khác nhìn thấy kết quả này, trong lòng đều âm thầm hả hê sung sướng. Trên người Phong Minh chảy dòng máu của hoàng tộc Lê thị Tây Minh, ai mà chẳng bảo hoàng thất Tây Minh vận may dẫm phải cứt chó. Nhưng bây giờ nhìn thấy hoàng thất Tây Minh chẳng vớt vát được một phân lợi ích nào, cái bụng này làm sao mà không vui vẻ cho được. Đáng đời lắm, ai bảo hoàng thất Tây Minh chỉ chăm chăm muốn chiếm tiện nghi, chẳng thèm dốc sức đấu giá đan dược làm chi, bây giờ thì cả hai đường đều không sơ múi được gì rồi nhé. Bọn họ cảm thấy, bọn họ còn có thể tiếp tục xem trò cười của hoàng thất Tây Minh dài dài.

Tuy nói buổi đấu giá do Lưu Dương Các tổ chức đã kết thúc, nhưng Hắc Ngục Lĩnh vẫn có một lượng lớn tu giả nán lại. Bởi vì bọn họ biết năm vị lão tổ giành được đan dược đều đã tiến vào bên trong Hắc Ngục Lĩnh để chuẩn bị tấn cấp, ở lại là muốn tận mắt chứng kiến xem năm người này có thể thuận lợi tấn cấp hay không. Đại cảnh tượng như vậy quả thực là ngàn năm có một, dẫu cho có vài tu giả trước đó đã từng thấy qua cảnh tượng tấn cấp độ kiếp rồi, cũng chẳng cho rằng nhìn nhiều sẽ chán.

Hai cha con nhà họ Liễu của Lưu Dương Các lên tiếng chào hỏi một câu với nhóm người Phong Minh, rồi điều khiển phi hành cung điện rời đi. Cái phi hành cung điện này hễ bày ra là lượng nguyên tinh tiêu hao vô cùng lớn, không thể lãng phí được.

Buổi đấu giá lần này là do Lưu Dương Các đặc biệt tổ chức riêng cho đan dược của Phong Minh, ngoại trừ đan dược của hắn ra, toàn bộ buổi đấu giá không hề chuẩn bị thêm bất cứ vật phẩm nào khác. Tuy rằng thời gian diễn ra rất ngắn, căn bản không thể so sánh được với các buổi đấu giá khác, thế nhưng buổi đấu giá lần này hoàn toàn xứng đáng được ghi danh vào sử sách của đại lục Phi Hồng, lưu truyền rộng rãi về sau. Hơn nữa Lưu Dương Các cũng không thu của Phong Minh một đồng nguyên tinh phí thủ tục nào, bản thân Lưu Dương Các lại đầu tư một lượng tài lực khổng lồ.

Phong Minh đương nhiên ghi nhớ cái phần ân tình này, lén lút tiến hành giao dịch riêng La Ách Đan và các loại đan dược khác với Lưu Dương Các, giá cả giao dịch không hề cao. Tuy nhiên số đan dược này, ngoại trừ bản thân tu giả của Lưu Dương Các sử dụng ra, sẽ không xuất hiện trên đại lục Phi Hồng, mà được mang ra bên ngoài để tiêu thụ.

Một tháng, hai tháng… Thấm thoắt nửa năm thời gian trôi qua. Có tu giả rời khỏi Hắc Ngục Lĩnh, lại có những tu giả mới gia nhập vào dòng người trong Hắc Ngục Lĩnh, số lượng tu giả ở Hắc Ngục Lĩnh vẫn duy trì ở một con số vô cùng khổng lồ. Trong vòng nửa năm thời gian này, tất cả các tu giả canh giữ ở nơi đây đều sắp sửa chết lặng luôn rồi. Bọn họ đã chứng kiến trọn vẹn năm trận lôi kiếp, tận mắt nhìn thấy thêm năm vị cường giả Khai Hồn cảnh nữa ra đời, không một ai thất bại.

Là do hiệu quả đan dược do Phong Minh cung cấp quá tốt, hay là lục phẩm đại trận do Bạch Kiều Mặc bố trí quá mức cao minh, đến nỗi không có một ai phải bỏ mạng dưới lôi kiếp vậy trời?