Chương 10: Đuổi khéo
Không đầu quỷ rốt cuộc cũng có được một cái đầu để nhìn vật, liền không kiềm nổi mà vội vã gật đầu.
Chử Thanh Ngọc: “Từ đây đi về phía Tây, băng qua bốn ngọn núi, ngươi sẽ thấy một ngọn núi đá một bên là sườn dốc, một bên là vách đá dựng đứng. Trên vách đá có một cây bạch bì cô tùng, cây tùng đó rất thô tráng cao lớn, mọc cách đỉnh vách đá chừng mười trượng, đặc biệt nổi bật, nhìn một cái là thấy ngay. Bên cạnh cây cô tùng đó có một bụi lục đằng, trên dây leo nở hoa màu vàng nhạt, ta cần ngươi hái những bông hoa vàng nhạt đó mang về cho ta.
Men theo vách đá đi xuống dưới có một con sông, bên bờ sông mọc nhiều dương liễu, trong đó có ba cây dương liễu toàn thân đen kịt, ngay cả lá non mới mọc cũng đen như mực. Ngươi hãy hái lấy những ngọn non trên cành của ba cây dương liễu đó, đồng thời đào sâu xuống dưới lấy một đoạn thụ căn.
Xuôi theo dòng sông đó đi xuống hạ du, ở phía Nam ngọn núi thứ hai, tìm một cái cây vỏ đỏ toàn thân đầy gai. Dưới gốc cây đó có một thân cây mục gãy đổ, nếu ngươi thấy đoạn mộc đoạn quá dài không tiện mang theo thì có thể chặt nó thành từng khối nhỏ.”
Dừng một chút, Chử Thanh Ngọc mới tiếp tục hỏi: “Đã nhớ kỹ chưa?”
Không đầu quỷ lắc đầu.
Nó vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với cái đầu này, Chử Thanh Ngọc một hơi nói nhiều như vậy, nó làm sao nhớ cho hết?
Chử Thanh Ngọc: “Vậy thì trước tiên hãy hái cái đầu trên cổ ngươi xuống trả lại cho ta, ta sẽ viết những lời này vào trong não ngươi.”
Vừa nghe phải trả lại cái đầu mới có được, không đầu quỷ có chút không tình nguyện, nó lo lắng Chử Thanh Ngọc lấy đi rồi sẽ không đưa lại cho nó nữa. Nhưng mệnh lệnh của Chử Thanh Ngọc đã truyền vào tai, nó không thể không nghe, chỉ đành làm theo.
Chử Thanh Ngọc nhanh chóng viết những lời vừa nói vào trong chỉ trát đầu, sau đó mới đưa đầu trả lại cho nó.
Sau khi không đầu quỷ rời đi, Chử Thanh Ngọc lúc này mới tựa mạnh vào xe lăn, thở phào một hơi dài.
Mất máu quá nhiều, chóng mặt, mệt mỏi, rã rời.
Nhưng cảnh huống hiện tại vẫn chưa cho phép hắn thiếp đi.
Những thứ Chử Thanh Ngọc sai con không đầu quỷ kia đi tìm là Thanh Chướng hoa, Mặc Liễu nha, Mặc Liễu căn, cùng với Sơn Nam Âm Hủ mộc.
Thanh Chướng hoa có thể trị đôi mắt này của hắn; Mặc Liễu nha và Sơn Nam Âm Hủ mộc là vật cực âm, thích hợp dùng để chế tác triệu hoán phù lục.
Không đầu quỷ miễn cưỡng có thể giúp hắn làm chút việc, nhưng chiến đấu lực lại không mạnh — nhược điểm của nó quá mức hiển nhiên.
Nếu như Sở Vũ không đỡ thay nam chủ cú đó, người bị thương mắt sẽ là nam chủ, người đi tìm Thanh Chướng hoa sẽ là nữ chủ. Tu vi nữ chủ thấp hơn nam chủ, lại mới học ngự kiếm không vững vàng, lúc hái Thanh Chướng hoa sẽ không cẩn thận từ vách đá lăn xuống dưới.
Thông thường vào lúc này, để nữ chủ có thể sống sót một cách hợp lý, phía dưới mười phần thì có đến tám chín phần là sẽ có nước.
Dưới vách đá đó chính là một con sông nước chảy xiết.
Đến khi nữ chủ tỉnh lại thì đã bị dòng nước xiết cuốn trôi vào bờ, trên người còn quấn nhiều cành liễu đen.
Nữ chủ cảm thấy cành liễu đó đặc biệt nên thu dọn chúng lại trước, sau đó nàng bắt đầu tìm đường ra khỏi rừng. Vì mệt mỏi, khi nghỉ ngơi dưới gốc cây, nàng đã nhìn thấy đoạn Sơn Nam Âm Hủ mộc kia.
Về sau nữ chủ được người ta cứu, trở về bên cạnh nam chủ, chữa trị đôi mắt cho nam chủ. Để đổi lấy một viên Trúc Cơ đan, nàng đã bán cành liễu đen và Sơn Nam Âm Hủ mộc cho một vị triệu hoán sư.
Đúng rồi, viên Trúc Cơ đan đó cuối cùng cũng chui tọt vào bụng nam chủ.
Mà hiện tại, đôi mắt nam chủ không bị thương, tự nhiên sẽ không có một chuỗi sự việc như vậy nữa.
Cho nên Chử Thanh Ngọc thực sự không hiểu tại sao Sở Vũ lại phải ra vẻ anh hùng như vậy. Nam chủ người ta tự có nữ chủ lo lắng, còn hắn thì sao? Có ai đi hái Thanh Chướng hoa giúp hắn không?
Đây chẳng lẽ là “não yêu đương” khiến con người ta mù quáng?
Trong lúc đang suy tính, Chử Thanh Ngọc nghe thấy ngoài phòng có tiếng động, lập tức cất tiếng gọi: “Bội Giang, là ngươi sao? Tại sao ngươi cứ mãi không đáp lời ta?”
Phàn Bội Giang đang bưng bát thang dược vừa sắc xong đi tới, có chút khó hiểu: “Ta vừa mới vào nhà, ngươi vừa gọi ta sao?”
Chử Thanh Ngọc diễn kịch diễn cho trót: “Ngươi vừa mới vào nhà? Vừa nãy không vào sao? Ta nghe thấy có tiếng bước chân đi vào, nhưng dù ta nói thế nào cũng không thấy hồi đáp, cứ ở trong phòng này đi tới đi lui. Ta lần mò ngồi lên xe lăn thì có tiếng chạy bộ xa dần, lẽ nào đó không phải là ngươi?”
Dù sao cũng phải khiến cho tình trạng phù lục trong căn phòng này không cánh mà bay trở nên hợp lý hơn một chút.
Phàn Bội Giang rõ ràng sững sờ: “Ta ở ngay sân ngoài sắc thuốc, không thấy có ai đi ra.”
Chử Thanh Ngọc dựa theo ký ức lúc còn mở mắt, chỉ tay về phía cửa sổ: “Bên này là cửa sao? Tiếng chạy bộ biến mất từ phía này.”
Phàn Bội Giang nhìn quanh bốn phía, nhanh chóng nhận ra phù lục dán trên cửa sổ đã biến mất. Đầu tiên hắn nghi hoặc nhìn Chử Thanh Ngọc một cái, rồi lại nhìn về phía cánh cửa sổ đang mở toang.
Bỗng nhiên nhận ra trong phòng dường như thiếu mất thứ gì đó: “Con quỷ ngươi vừa khế ước đâu? Hắn không thấy kẻ vào nhà là ai sao?”
Chử Thanh Ngọc giả vờ không hiểu: “Lúc nãy ngươi đi sắc thuốc, ta đã sai con quỷ đó đi làm việc giúp ta rồi. Hắn đi ra từ cửa chính, ngươi không phải nói ngươi ở ngoài sân sao? Ngươi không thấy hắn?”
Phàn Bội Giang: “…”
Hắn đặt bát thang dược đã sắc xong lên bàn, nói: “Ngươi uống thuốc trước đi, ta đi xem xem.”
Nghe tiếng bước chân xa dần, Chử Thanh Ngọc thầm nghĩ: Đuổi khéo được gã “huynh đệ gõ cửa” này đi rồi, hắn cũng dễ làm việc hơn.
—