Chương 9: Vô Đầu Quỷ
Ngạ quỷ có rất nhiều loại. Một loại giống như con mà Chử Thanh Ngọc triệu hoán ra lúc đầu, đầu to miệng rộng thân hình nhỏ thắt lại, nhưng cái cơ thể gầy yếu ấy lại giống như một động không đáy, ăn bao nhiêu cũng không no. Còn một loại nữa chính là mấy con trước mắt này, miệng vừa nhọn vừa nhỏ, gần như không thể há ra, chỉ có thể nhìn mà không thể ăn, vĩnh viễn chịu đói.
Loại trước là do chết đói mà thành quỷ, loại sau là do lúc sinh tiền làm việc ác, bị phán phạt làm ngạ quỷ, chịu sự dày vò của đói khát.
Nếu loại trước có số lượng cực nhiều, nhiều đến mức nhìn một cái không đếm xuể thì còn coi là một mối đe dọa, còn như loại sau… nó có thể tự đứng lên được đã là tốt lắm rồi.
Chử Thanh Ngọc không chút do dự xé bỏ lá phù triệu hoán ngạ quỷ.
Ải quỷ còn gọi là quỷ treo cổ, chết do tự sát treo cổ, đặc trưng nổi bật nhất chính là tóc tai rũ rượi, mặt mày trắng bệch, mắt lồi ra, trong miệng có thể thè ra một chiếc lưỡi dài đỏ tươi như máu. Tuy nhiên loại quỷ này cũng phân đẳng cấp, như con trước mắt này chính là loại có đẳng cấp thấp nhất.
“Xoẹt!” Chử Thanh Ngọc quyết đoán xé nát lá phù này.
Trạch quỷ là một loại địa phược linh, cũng phân đẳng cấp cao thấp. Trạch quỷ thông thường cũng chỉ là ném vài cái nồi niêu xoong chậu, giấu đồ đạc của chủ nhà đi, phát ra tiếng động chạy tới chạy lui, bôi bẩn lên tường lên đất, hoặc chắn dưới chân người trong nhà để làm họ vấp ngã, hay là đột nhiên đóng mở cửa sổ. Lại có những con tâm địa xấu xa, đêm tối sẽ cạo sạch tóc của người đang ngủ trong phòng, hoặc là đè lên người đang vào mộng. Tóm lại, chính là những trò nghịch ngợm quái ác tầng tầng lớp lớp, khiến người sống trong nhà không được yên ổn.
Còn về những con trạch quỷ vì nguyên nhân nào đó mà biến thành lệ quỷ, thì đó không còn là trò đùa dai thông thường nữa, mà sẽ gây tổn hại đến tính mạng.
Dĩ nhiên, con trước mắt này không phải, nó chính là trạch quỷ của gian nhà này, một lão nhân gia gầy yếu nhỏ bé, râu tóc bạc phơ, còn chưa thể rời khỏi căn phòng này. Mặc dù trí tuệ của nó tốt hơn nhiều so với hai con quỷ trước, nhưng nó không cách nào giúp Chử Thanh Ngọc đi làm việc ở nơi xa được.
Chử Thanh Ngọc nói một câu: “Làm phiền làm phiền, ngài an nghỉ đi.” Đoạn liền xé lá phù kia đi.
Con Vô Đầu Quỷ còn lại này rõ ràng trông đáng tin cậy hơn hẳn những con quỷ khác.
Ngoại trừ việc không có đầu, hắn trông giống như một thanh niên tráng kiện, lưng hùm vai gấu, vai rộng chân dài. Cho dù không có đầu thì thân hình vẫn cao hơn cả cửa phòng, từng thớ cơ bắp cuồn cuộn, nhìn qua là biết chứa đựng sức mạnh to lớn. Đứng lù lù ở đây như một ngọn núi nhỏ, khiến không gian trong phòng dường như càng trở nên chật chội hơn.
Chử Thanh Ngọc không xé đi phù triệu hoán của Vô Đầu Quỷ. Sau khi làn khói triệu hoán hoàn toàn tan biến, hắn liền khôi phục khả năng hành động, đưa đôi tay ra không ngừng sờ soạn xung quanh.
Hắn muốn tìm cái đầu của mình.
Bởi vì không có đầu, hắn không nhìn thấy, không nghe thấy, không ngửi thấy, cũng chẳng thể nói năng, cho nên hắn chỉ có thể thông qua việc sờ soạn để tìm kiếm cái đầu.
Chỉ cần sờ trúng thứ gì mà hắn cảm thấy giống cái đầu, hắn sẽ đặt lên cổ mình để thử xem có vừa hay không.
Không vừa thì vứt đi, vừa vặn thì dùng tạm trước.
Nếu hắn sờ trúng hòn đá tròn lẳn hay trái cây thì thử cũng chẳng sao, nhưng nếu hắn sờ trúng đầu người sống, bị hắn vặn xuống để thử như vậy, người sống sẽ phải biến thành người chết.
Mà trong cả gian phòng này, hiện tại chỉ có mỗi Chử Thanh Ngọc là người sống.
Chử Thanh Ngọc không hoảng không loạn, dùng gậy chống khều những lá phù dán trên cửa sổ và cửa chính lại gần tay, dùng máu vẽ xóa đi hoa văn trên phù lục, khiến chúng mất đi hiệu dụng ban đầu, sau đó bắt đầu xếp chồng lên từng lớp một.
Vô Đầu Quỷ không nghe thấy âm thanh, hắn vừa mới được triệu hoán ra, ngay cả xúc giác cũng không rõ rệt, phản ứng vô cùng chậm chạp. Thậm chí khi Chử Thanh Ngọc dịch chuyển xe lăn qua lại bên cạnh, hắn cũng không sờ trúng được.
Tuy nhiên Chử Thanh Ngọc cũng không dám lơ là, dùng tốc độ nhanh nhất để gấp giấy.
Nếu không phải vì y phải để tâm đến một chiếc chân tàn tật, thỉnh thoảng còn phải đẩy xe lăn chơi trò “trốn tìm” với Vô Đầu Quỷ, thì tốc độ còn có thể nhanh hơn chút nữa.
Vô Đầu Quỷ ở trong phòng sờ soạn nửa ngày mà chẳng chạm được gì, rõ ràng đã trở nên vô cùng bạo táo.
Cuối cùng, khi Vô Đầu Quỷ một lần nữa mò tới bên cạnh Chử Thanh Ngọc, y đã dùng những lá phù kia gấp xong một hình dạng cái đầu, đồng thời dùng máu vẽ ra ngũ quan.
Đôi bàn tay lớn của Vô Đầu Quỷ đột nhiên vươn về phía đầu của Chử Thanh Ngọc!
Chử Thanh Ngọc vội vàng đưa cái đầu giấy qua.
Tay Vô Đầu Quỷ chạm phải vật thể, bản năng chộp lấy rồi đặt lên cổ mình.
Khác với vô số lần trước đó, lần này hắn cuối cùng đã có thể nhìn rõ mọi thứ xung quanh.
Hắn nôn nóng há miệng muốn nói chuyện, Chử Thanh Ngọc lại đưa một ngón tay lên bên môi: “Suỵt!”
Với tư cách là người triệu hoán ra hắn, khẩu lệnh của Chử Thanh Ngọc hắn bắt buộc phải nghe theo — vừa nãy hắn không có đầu nên không nghe thấy, giờ nghe thấy rồi thì không thể kháng mệnh.
Chử Thanh Ngọc nói: “Ta muốn ngươi giúp ta tìm ba thứ, sau khi tìm đủ rồi giao vào tay ta, ta sẽ cho ngươi một cái đầu tốt hơn.”
—