Chương 364: Xuyên Vương
Lê Cẩm Xuyên có thể lui bước sao? Là phận trưởng bối, tu vi lại còn cao hơn Bạch Kiều Mặc một tiểu giai, y đương nhiên không thể lui bước rồi.
Lê Cẩm Xuyên thầm trách Diêu Thiên Vân vô dụng, chẳng những không thể dạy dỗ được tiểu tử Bạch Kiều Mặc này, ngược lại còn bị hắn đánh cho nằm đo ván.
Thế là Lê Cẩm Xuyên quyết định tự mình ra sân, muốn dạy cho Bạch Kiều Mặc một bài học ngoan ngoãn.
“Được, bổn vương đích thân tới!”
Phong Minh rất muốn che mặt, không nỡ nhìn cảnh tượng tiếp theo, nhưng hắn lại cực kỳ muốn xem tình hình chiến sự này.
Bạch đại ca muốn đấm Lê Cẩm Xuyên, Lê Cẩm Xuyên cũng muốn đấm Bạch đại ca, cho nên rốt cuộc cuối cùng là ai đấm ai đây?
Diêu Thiên Vân bị đấm đo ván nằm một bên chẳng có ai thèm hỏi han tới, Phong Minh tốt bụng ném qua một bình đan dược.
Diêu Thiên Vân uống vào, cơn đau đớn khắp toàn thân lập tức được hóa giải, hiệu quả của cực phẩm đan quả nhiên cực kỳ tốt.
Phong Minh bảo Diêu Thiên Vân ngồi xuống cùng xem chiến đấu, song Diêu Thiên Vân cứ khăng khăng muốn đứng một bên. Phong Minh không có cách nào, chỉ có thể phối hợp ngẩng đầu lên, nhỏ giọng hỏi gã: “Ngươi nói xem ai sẽ thắng? Bạch đại ca của ta hay là chủ tử Vương gia nhà ngươi?”
Khóe miệng Diêu Thiên Vân co giật một cái: “Thuộc hạ không biết.”
Thay vào là người khác, ai dám đấm vị Tây Minh Xuyên Vương đường đường chính chính chứ?
Kẻ trước đó mới phải trả một cái giá đắt đỏ xong, chẳng những tổng cộng phải bồi thường một trăm ức nguyên tinh, mà kết cục của mấy kẻ chủ mưu kia cũng thê thảm vô cùng.
Diêu Thiên Vân cảm thấy cực kỳ có cần thiết phải nói với Phong Minh một tiếng: “Mấy kẻ bị phế đi tu vi như Nhan Tuyết Dương kia, vào lúc chủ tử rời khỏi hoàng thành Bắc Minh, đã để lại lời nhắn gọi người ta vứt bọn họ vào trong một tòa ngục giam, giam giữ trong thời gian năm năm là có thể trùng hoạch tự do.”
Phong Minh nghe mà trợn to hai mắt, hắn còn chưa biết cái diễn biến tiếp theo này đâu, không nhịn được giơ ngón tay cái lên: “Ác giả ác báo, được đấy.”
So với tình hình kiếp trước mà Bạch đại ca miêu tả, kết quả của kiếp này tốt hơn rất nhiều rồi.
Ít nhất tính mạng của mấy người kia đều được bảo toàn, gia tộc cũng không bị nhổ tận gốc.
Chẳng qua là tổn thất chút tài vật, mấy người kia lại bị trì hoãn mất năm năm thời gian, căn cơ không bị lung lay, qua một thời gian nữa là lại có thể trở về vị trí ban đầu rồi.
Nhưng Phong Minh cũng rất rõ ràng, những cách làm này của Lê Cẩm Xuyên càng thêm tra tấn người khác. Mấy tên đệ tử thế gia lấy Nhan Tuyết Dương làm đầu kia, sau năm năm trôi qua chưa chắc đã có thể một lần nữa quật khởi.
Rất có thể từ đây sẽ hoàn toàn không gượng dậy nổi, không bao giờ leo lên được nữa, ở trong gia tộc cũng sẽ trở thành nhân vật bên lề.
Mà kết quả như vậy, cũng chính là điều mà những đệ tử thế gia từng đắc ý ngày trước khó có thể chấp nhận nhất nhỉ.
Có một cái bối cảnh lợi hại đúng là ghê gớm thật mà.
Song Phong Minh chẳng mảy may nghĩ đến chuyện hưởng sái chút hào quang nào, muốn có được bao nhiêu thì phải bỏ ra bấy nhiêu, thậm chí có thể là nhiều hơn, làm sao có được sự tự do tự tại như hắn lúc này chứ.
Phong Minh càng thêm hạ quyết tâm, không dính dáng gì đến hoàng tộc Tây Minh cả.
Phía bên kia, Lê Cẩm Xuyên đã hạ quyết tâm muốn dạy dỗ Bạch Kiều Mặc, vừa lên sân liền phóng ra uy áp thuộc về Nguyên Đan cảnh đỉnh phong của y, muốn lấy uy áp để bức bách Bạch Kiều Mặc.
Phong Minh một lần nữa muốn che mắt, Lê Cẩm Xuyên quá coi thường Bạch đại ca của hắn rồi. Đừng nói là Nguyên Đan cảnh đỉnh phong, cho dù là uy áp của cường giả Khai Hồn cảnh thì Bạch đại ca cũng chưa chắc đã chịu khuất phục đâu.
Cho nên, Bạch Kiều Mặc chẳng những chống đỡ được áp lực, còn hướng Lê Cẩm Xuyên ôm quyền nói một tiếng “đắc tội”, liền vung quyền tấn công về phía Lê Cẩm Xuyên.
Kẻ sau mặt đầy hắc tuyến, tiểu tử này quá mức cuồng vọng rồi.
Dù sao hiện tại Lê Cẩm Xuyên chính là nhìn Phong Minh chỗ nào cũng thấy thuận mắt, còn nhìn Bạch Kiều Mặc thì chỗ nào cũng thấy không thuận mắt, ngứa mắt vô cùng, thầm nghĩ Phong Kim Lâm sao có thể yên tâm về tiểu tử họ Bạch này đến thế được chứ.
Lê Cẩm Xuyên vung chưởng chống đỡ, rồi vào cái khoảnh khắc tiếp chiêu kia, y đã hiểu được vì sao Diêu Thiên Vân lại thua rồi, thầm nghiến răng nghiến lợi, lực đạo của tiểu tử này mạnh thật đấy, hèn chi có thể đánh giết Hạ Huyết Đao và Hắc Hổ ở trong Hắc Ngục Lĩnh, lực lượng nhục thân này vô cùng hung hãn.
Hai người cứ thế ngươi một quyền ta một cước đối đả với nhau, mức độ kịch liệt còn vượt xa trận đọ sức trước đó của Bạch Kiều Mặc và Diêu Thiên Vân, thu hút Tiểu Tinh và Kim Tử, còn có tiểu xà đều chạy tới bên cạnh Phong Minh để xem chiến đấu.
Hỏa Hỏa là đóa Hỏa Linh này cũng trôi nổi ở một bên, ngọn lửa chốc lát biến thành nắm đấm của Bạch Kiều Mặc, chốc lát lại biến thành bàn tay của Lê Cẩm Xuyên, nếu như còn có thể phát ra âm thanh, chắc chắn là có thể nghe thấy tiếng kêu “ái chà ái chà” rồi.
Lê Cẩm Xuyên chẳng phải là đệ tử hoàng gia lớn lên trong nhà kính, thực lực quả thực không yếu. Bạch Kiều Mặc giao thủ với y hiểu rõ, nếu như ban đầu không phải bị người ta toán kế, Hắc Hổ chưa chắc đã có thể bắt giữ được y.
Nhưng Bạch Kiều Mặc vẫn ôm giữ ý nghĩ phải đấm Lê Cẩm Xuyên cho ra trò vài trận, bằng không sau khi thân thế của Minh đệ bị bộc lộ ra ánh sáng, hắn sẽ không còn cơ hội như vậy nữa.
Thành thử tốc độ ra quyền của hắn vừa nhanh, góc độ lại vừa hiểm hóc, “bốp” một quyền đấm thẳng lên người Lê Cẩm Xuyên.
Lê Cẩm Xuyên cũng không chịu yếu thế, cũng chớp lấy cơ hội là ra chiêu lên người Bạch Kiều Mặc, lực lượng của đôi chưởng cũng mạnh mẽ không kém. Bạch Kiều Mặc không chú ý ăn trúng một chưởng, cảm thấy chỗ bị trúng chưởng nóng rát như lửa đốt.
“Bốp”, lại một quyền.
“Chát”, lại một chưởng.
Phong Minh thực sự không nỡ nhìn thẳng nữa rồi, Bạch đại ca cũng trở nên ấu trĩ theo luôn rồi, không màng đến bài bản và chiến kỹ nữa, chỉ cầu đấm trúng được Lê Cẩm Xuyên là được.
Phong Minh biết, Bạch Kiều Mặc là vì lời nói vừa rồi của Lê Cẩm Xuyên đòi hỏi cưới nam nhi khác cho hắn mà nổi trận lôi đình rồi. Phong Minh cũng đâu có biết Lê Cẩm Xuyên sẽ nói ra những lời như vậy đâu chứ, cản còn không kịp cản nữa là.
Cho nên chuyện này thực sự không thể trách Bạch đại ca được, Phong Minh tự mình cam đoan, hắn đối với Bạch đại ca tuyệt đối không hai lòng.
Đếm đi đếm lại thì vẫn là Bạch đại ca chiếm thượng phong, số quyền Lê Cẩm Xuyên ăn phải còn nhiều hơn số chưởng y vỗ trúng một chút.
Lại là một tiếng “bốp” vang lên, lần này Phong Minh thực sự che mắt rồi, bởi vì một quyền này lại khéo léo đấm trúng ngay vào hốc mắt của Lê Cẩm Xuyên. Trong nháy mắt, một bên mắt của Lê Cẩm Xuyên đã biến thành mắt gấu trúc rồi.
Phong Minh dám cá là hắn đã nhìn thấy khóe miệng của Bạch đại ca nhếch lên rồi đấy.
Kim Tử xem mà khoái chí vô cùng, vừa kêu chí chí vừa vỗ đập cánh, giống như là đang cổ vũ tiếp thêm sức mạnh cho cả hai người vậy.
Tiểu xà cũng xem đến mức lắc đầu quẫy đuôi, cũng chẳng rõ là đang mong chờ chủ nhân của nó ăn thêm mấy chưởng, hay là xem chủ nhân của nó đấm người nữa.
Nửa canh giờ sau, trận chiến này mới tuyên cáo tạm dừng một nhịp. Nhìn thấu bên ngoài thì Bạch Kiều Mặc chẳng phải chịu vết thương gì, Lê Cẩm Xuyên thì thê thảm hơn nhiều rồi.
Ngoại trừ việc có thêm một con mắt gấu trúc ra, một bên cánh tay đều bị đánh cho rạn xương rồi, y phục trên người cũng có chút xộc xệch.
Trên người ăn phải nắm đấm càng nhiều hơn, Lê Cẩm Xuyên đau đến mức nhăn răng trợn mắt, tuy nhiên vẫn kiên quyết không chịu nhận thua: “Tiểu tử, đợi ta nghỉ ngơi một lát rồi lại tiếp tục.”
Bạch Kiều Mặc cũng nhẫn nhịn cơn đau nóng rát trên người, mỉm cười nói: “Được, có thể được Xuyên Vương chỉ điểm là vinh hạnh của tiểu tử.”
Hai người lập tức uống đan dược, chẳng mấy chốc liền khôi phục lại hình dáng ban đầu, nhìn không ra một chút dấu vết nào sau trận chiến, tuy nhiên Phong Minh có thể nhìn ra chiến ý trong mắt hai người đều chưa hề thuyên giảm, hắn chỉ có thể ở một bên than ngắn thở dài.
Diêu Thiên Vân co giật khóe miệng, nhỏ giọng hỏi: “Phong luyện dược sư không ngăn cản một chút sao?”
Bạch Kiều Mặc ra tay quá tàn nhẫn rồi, nhìn vừa rồi đã đánh chủ tử của bọn họ thảm hại đến mức nào kìa.
Phong Minh nói: “Ngươi xem chủ tử nhà ngươi là kiểu người có thể ngăn cản được sao?”
Diêu Thiên Vân không ho he gì nữa, đâu có phải là không nhìn ra được, chủ tử đang một lòng muốn đấm trả lại cơ chứ.
Nghỉ ngơi nửa canh giờ, hai người lại lao vào đánh nhau rồi, đánh đến mức càng thêm hung tàn hơn.
Trận chiến này cuối cùng kết thúc bằng việc trên mặt Lê Cẩm Xuyên điểm thêm hai con mắt gấu trúc, mà y phục của Bạch Kiều Mặc cũng tung xòe ra, một lọn tóc còn bị chưởng phong vạt đứt mất một đoạn, nhưng so về độ chật vật thì vẫn tốt hơn Lê Cẩm Xuyên một chút.
Phong Minh thoạt đầu xem còn rất hăng hái, nhưng thấy hai người nghỉ ngơi một chốc là lại đánh nhau, đánh đến mức không dứt được rồi, hắn cũng xem đến phát ngán, chẳng thèm quản nữa, tự mình ở một bên hết luyện chế Hắc Tinh Đan lại đến nuốt nuốt Hắc Tinh Đan để tu luyện.
Cứ như vậy trôi qua năm ngày, khi Phong Minh luyện hóa xong thêm một viên cực phẩm Hắc Tinh Đan mở mắt đứng dậy, bên tai vẫn còn tiếng bốp bốp vang lên liên hồi, hắn cũng có thể hoàn toàn không chịu chút can nhiễu nào.
Phong Minh nhìn về phía phương hướng đánh nhau, khá khen cho hai vị này, Lê Cẩm Xuyên lần này bị đấm cho càng thêm chật vật rồi, y phục trên người sắp bị đấm cho rách tả tơi như xơ mướp đến nơi, một bên má bị đấm cho sưng vù lên, khóe miệng rách da rỉ ra tơ máu, còn có một bên chân hành động có chút bất tiện.
Ngay cả Bạch Kiều Mặc cũng có chút không duy trì nổi hình tượng ngày thường nữa rồi, nhưng so với cái bộ dạng thảm hại kia của Lê Cẩm Xuyên thì hắn vẫn tốt hơn rất nhiều.
Đúng lúc này Diêu Thiên Vân từ bên ngoài sải bước đi vào, và vội vàng lên tiếng gọi to: “Chủ tử, Trạm Sinh tới rồi.”
Xoẹt xoẹt, hai người đang quấn lấy nhau lập tức nhanh chóng tách ra.
Lê Cẩm Xuyên vừa hít hà hơi lạnh vừa nói: “Cái thứ khốn nạn kia thật sự dám tới sao? Đợi đấy, bổn vương liền ra ngoài dạy dỗ gã!”
Nói đoạn y liền nuốt xuống một viên đan dược, hiệu quả của cực phẩm đan lập tức thấy ngay tức thì, vết thương chịu phải ngoài bề mặt nháy mắt liền biến mất tăm, đồng thời lại thay một bộ y bào mới tinh, bày ra tác phong của Vương gia, khí thế đùng đùng nói: “Đi, theo ta ra ngoài gặp cái thứ khốn nạn kia!”
Phong Minh đi đến bên cạnh Bạch Kiều Mặc, Bạch Kiều Mặc lúc này mới khẽ hít một hơi lạnh, nhỏ giọng nói với Phong Minh: “Tên này hèn chi lại được bề trên nhìn trúng, thực lực quả thực không yếu, cái gã Liệt Địa Trảo Diệp Hồi gì đó ở trước mặt y đều không đáng được xếp hàng.”
Phong Minh nhỏ giọng hỏi: “Huynh đấm đã thèm chưa?”
Bạch Kiều Mặc phì cười, biết là không giấu nổi Minh đệ: “Ai bảo y giở trò xấu chứ, tương lai, ừm, chưa chắc đã có thể đấm được nữa rồi.”
Bạch Kiều Mặc cũng chỉnh đốn lại hình tượng của mình một chút, nói: “Chúng ta cũng ra ngoài xem sao, dẫu sao người nọ hẳn là nhắm vào chúng ta mà tới.”
Phong Minh cười nói: “Đợi gã phát hiện ra chúng ta chẳng những không tiếp chiêu, ngược lại còn cử Lê Cẩm Xuyên ra trận, không biết gã sẽ lộ ra nét biểu cảm như thế nào đây, mau đi thôi, muộn chút là không xem được phần đặc sắc nhất đâu.”
Hai người lập tức đi sát gót sau lưng Lê Cẩm Xuyên ra ngoài. Diêu Thiên Vân nghe được cuộc đối thoại của bọn họ chỉ biết co giật khóe miệng.
Thực lực của chủ tử nhà mình nhận được sự công nhận của Bạch Kiều Mặc, đây là chuyện tốt, thế nhưng câu nói sau đó của Bạch Kiều Mặc có ý gì chứ? Cái gì gọi là tương lai chưa chắc đã có thể đấm được nữa rồi? Xem hắn bây giờ đấm chủ tử có chút nào nương tay đâu chứ.
Trạm Sinh rốt cuộc cũng gian nan đi tới nơi này, còn chưa kịp gõ trận pháp liền nhìn thấy mấy vị tu giả đang canh giữ ở bên ngoài.
Nhìn thấy bọn họ, trong lòng gã liền thầm kêu hỏng bét, bởi vì mấy người này đều là người bên cạnh Lê Cẩm Xuyên, bọn họ sao lại ở nơi này chứ?
Chẳng lẽ Lê Cẩm Xuyên lại tới rồi sao? Y không phải là đi hoàng thành Bắc Minh rồi à?
Khi Lê Cẩm Xuyên từ trong trận pháp bước ra ngoài, Trạm Sinh biết không thể lừa dối bản thân được nữa rồi, Lê Cẩm Xuyên thực sự đang ở đây.
Gã cũng không nhịn được mà thay Ngũ công chúa bất bình giùm, rõ ràng là Lê Cẩm Xuyên và Ngũ công chúa có mối quan hệ thân cận hơn, thế mà tại sao y lại thiên vị một kẻ ngoại tộc chứ?
Nhìn thấy hai người cùng bước ra ở phía sau, trong mắt Trạm Sinh lóe lên một tia ám sắc, cung kính hành lễ với Lê Cẩm Xuyên: “Trạm Sinh kiến quá Hoàng thúc gia.”
“Xin đừng, ta đây chưa từng thừa nhận cái thân phận Ngũ phò mã gì đó của ngươi đâu nhé. Trong hoàng tộc Tây Minh ta chưa từng có vị phò mã nào bên cạnh lại còn có kẻ khác cả. Lần trước ta đã kiến nghị với Hoàng điệt rồi, cái hạng công chúa này cứ trực tiếp trục xuất khỏi hoàng gia đi, đỡ cho làm mất thể diện của hoàng gia, để người ngoài chê cười hoàng thất chúng ta.”
—