← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 363: Kiều Mặc muốn đấm người

23 min read 29.08.2026

 

Phong Minh và Bạch Kiều Mặc thoạt đầu còn đợi Trạm Sinh tìm tới cửa. Phong Minh cũng rất muốn biết, khi thực sự đánh nhau, giữa hai kẻ đều có hiềm nghi là nhân vật chính thì ai sẽ là người cao tay hơn một chút.

Nhưng chờ tới chờ lui vẫn chẳng thấy người đâu, sau đó mới hay tin Trạm Sinh không thích ứng nổi với môi trường bên trong Hắc Ngục Lĩnh, Phong Minh có chút ngớ người.

Chẳng lẽ hắn đã kỳ vọng quá cao vào Trạm Sinh rồi sao? Cứ dựa vào cái đức hạnh này mà cũng đòi một chín một mười với Bạch đại ca của hắn à?

Thế là, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc liền quẳng gã Trạm Sinh này ra sau đầu, quản chi khi nào gã tới, việc tu luyện của bản thân bọn họ mới là quan trọng nhất.

Kết quả, bọn họ không đợi được Trạm Sinh, trái lại lần nữa đợi được vị Tây Minh Xuyên Vương Lê Cẩm Xuyên này.

Trước khi y tới, những lúc rảnh rỗi ngoài giờ tu luyện, Phong Minh còn từng hỏi thăm về tình hình kiếp trước của vị Xuyên Vương này.

Bạch Kiều Mặc nói: “Khi đó vì tới không sớm như lần này, trạng thái của y cũng chẳng được tốt như hiện tại. Sau khi cứu y ra, tu vi cảnh giới của y đều bị tụt dốc, ngay cả căn cơ tu luyện cũng chịu ảnh hưởng không nhỏ.

Lúc ấy y cũng không lưu lại Hắc Ngục Lĩnh bao lâu. Sau khi đi theo những người đến đón y rời khỏi, qua một thời gian, liền nghe nói có mấy thế gia ở Bắc Minh bị nhổ tận gốc, vị sủng phi kia của Bắc Minh Hoàng cũng chẳng nghe thấy tăm hơi gì nữa, có lẽ đã bị trừ khử cùng một lượt.”

Phong Minh nghe mà tặc lưỡi, cũng có chút đồng tình với Lê Cẩm Xuyên, đoán mò: “Có thể làm được đến mức độ này, chắc chắn là người ở bề trên ra tay rồi nhỉ.”

Bạch Kiều Mặc gật đầu: “Ta đoán cũng vậy, song kiếp trước ngoại giới đối với chuyện này đều giữ kín như bưng, không bàn tán nhiều, rất nhiều chuyện cũng là do suy đoán mà ra.”

Thêm vào đó lúc ấy hắn lại không quá quan tâm đến những việc này, thành thử có vài chân tướng cũng không cách nào biết được.

Nếu không phải sống lại một đời, hắn lại làm sao biết được Lê Cẩm Xuyên vậy mà lại là một người cha thân sinh khác của Phong Minh.

“Sau đó rốt cuộc Lê Cẩm Xuyên ở lại trên đại lục hay là được người ta đưa lên phía trên, ta cũng không rõ, dù sao sau đó y cũng giống vậy không có tin tức gì truyền ra nữa.”

Đâu có giống như bây giờ, có thể nhảy nhót liên tục giữa Tây Minh và Bắc Minh chứ.

Cho nên khi nhìn thấy Lê Cẩm Xuyên lần nữa, Bạch Kiều Mặc nghĩ đến tình cảnh kiếp trước của y, cùng với mối quan hệ giữa y và Minh đệ mà giờ đây đã hay biết, tâm trạng của Bạch Kiều Mặc vô cùng vi diệu.

Phong Minh vừa nhìn thấy Lê Cẩm Xuyên liền vui vẻ: “Sao ngươi lại tới nữa rồi? Hay là muốn chia cho ta ít nguyên tinh để tiêu xài?”

Khá khen cho tiểu tử này, vừa mới vơ vét từ trên người chủ tử hai mươi ức nguyên tinh, giờ lại nhìn trúng một trăm ức nguyên tinh mà chủ tử tống tiền từ Bắc Minh về rồi!

Đây là tiếng lòng chung của bọn người Diêu Thiên Vân, da mặt của vị song nhi luyện dược sư này thật sự dày đến mức không bình thường.

Lê Cẩm Xuyên vờ giận nói: “Chỉ biết dòm ngó nguyên tinh trong tay ta thôi à? Hai mươi ức kia tiêu hết rồi sao? Uổng công ta còn lo lắng ngươi bị người ta bắt nạt.”

Phong Minh đương nhiên nhìn ra được Lê Cẩm Xuyên không phải thật sự tức giận, chỉ là chính vì thế, trong lòng hắn mới dâng lên cảm giác kỳ quặc.

Tên này còn chưa biết mối quan hệ giữa y và hắn đâu nhỉ, thế sao lại có thể bao dung với hắn đến mức này?

Chẳng lẽ bản thân mình lại chiêu dụ người ta yêu thích, là kiểu người gặp người thích, hoa gặp hoa nở hay sao?

Phong Minh dày mặt tự dát vàng lên mặt mình, cái miệng cũng không chịu để nhàn rỗi, lý thẳng khí tráng nói: “Dù sao ngươi cũng tiêu không hết, giúp ngươi cùng tiêu thì có làm sao?”

Lê Cẩm Xuyên nghe mà cạn lời: “Ngươi… ngươi đúng thật là đồ tiểu hỗn đản.”

Thế mà lại chẳng có cách nào nổi giận với hắn được, rốt cuộc là có chuyện gì thế này: “Đi, đi, vào trong rồi nói chuyện.”

Phong Minh đương nhiên không thể chặn người ở bên ngoài rồi. Người bên cạnh Lê Cẩm Xuyên cũng chỉ có Diêu Thiên Vân là đi vào theo, những người khác đều canh giữ ở bên ngoài.

Sau đó, hai người tiến vào cũng phát hiện ra sự tồn tại của Giao Long, Diêu Thiên Vân nhìn thấy mà kinh ngạc không thôi. Chuyện hồi đó hoàng thất Tây Minh cũng từng phái người mưu toan bắt giữ Giao Long, nhưng có ai ngờ được Giao Long lại rơi vào tay hai vị này chứ.

Diêu Thiên Vân miêu tả lại tình hình năm đó cho chủ tử nghe một lượt, Lê Cẩm Xuyên nghe xong lại một lần nữa nảy sinh cảm xúc tự hào.

Y nói: “Tiểu hỗn đản làm việc nói chuyện tuy rằng có chút hỗn đản, nhưng bản lĩnh này quả thực không tồi. Xem tuổi tác hắn còn nhỏ như vậy mà đã là Nguyên Đan cảnh trung kỳ rồi, so với ta hồi đó còn tấn giai nhanh hơn, vả lại hắn còn là một luyện dược sư lợi hại.”

Phong Minh ở bên cạnh nhấn mạnh: “Bạch đại ca của ta còn lợi hại hơn nhiều, hơn nữa tiểu xà là của Bạch đại ca ta.”

Lê Cẩm Xuyên trừng mắt nhìn hắn một cái kiểu rèn sắt không thành thép: “Đây là Giao Long đấy, sao ngươi có thể nhường Giao Long cho hắn chứ? Nếu hắn sinh ra nhị tâm thì sao? Ngươi nhìn lại mấy con sủng thú bên cạnh ngươi đi,” Được rồi, huyết mạch của con điểu nửa sắc vàng kia không tồi, chưa chắc đã thua kém Giao Long, thế nhưng, “tính luôn cả Hỏa Linh nữa, đều đánh không lại một mình con Giao Long kia đâu.”

Bạch Kiều Mặc lúc này tâm trạng càng thêm vi diệu, vị Xuyên Vương này là chạy tới đây để ly gián mối quan hệ giữa hắn và Minh đệ đấy à?

Phong Minh lại nói: “Ta cần gì phải đánh thắng Bạch đại ca chứ? Hơn nữa ta vốn dĩ đã không phải là đối thủ của Bạch đại ca rồi, Bạch đại ca mới là thiên tài tu luyện và chiến đấu thực sự, huynh ấy rất lợi hại có được không.”

Bạch Kiều Mặc cảm thấy không thể để Xuyên Vương tiếp tục ly gián như vậy được nữa, thế là chắp tay về phía Diêu Thiên Vân nói: “Tu luyện nhiều ngày không biết có chút tiến triển nào không, có thể xin Diêu thị vệ chỉ giáo một hai chăng?”

Diêu Thiên Vân quả thực không dám tin vào tai mình nữa, chủ tử nhà gã ly gián, tiểu tử này liền tìm đến gã để khiêu chiến ư? Hắn đây là đang chịu tội thay cho chủ tử nhà mình sao?

Kết quả Lê Cẩm Xuyên nghe xong liền giơ cả hai tay ủng hộ, y cảm thấy quả thật có cần thiết phải gõ đầu tiểu tử họ Bạch này một chút, đỡ cho hắn tưởng tiểu hỗn đản dễ bắt nạt.

Cho nên Lê Cẩm Xuyên nói: “Thiên Vân, ngươi cứ chiêu thức qua lại với hắn xem sao, chỉ một mực khổ tu là không được đâu.”

Diêu Thiên Vân có thể làm sao bây giờ? Chỉ có thể kiên trì chịu trận thôi.

Đã từng tìm hiểu qua trải nghiệm của Bạch Kiều Mặc, gã tuyệt đối không dám coi nhẹ lực chiến đấu của vị này chút nào.

Một thời gian ngắn không gặp, Diêu Thiên Vân liền cảm thấy khí tức của hắn so với lần gặp trước lại thâm hậu hơn một chút, có lẽ chẳng bao lâu nữa là có thể tấn cấp Nguyên Đan cảnh đỉnh phong rồi.

Gã cũng chỉ mới là Nguyên Đan cảnh hậu kỳ mà thôi.

Nhưng Diêu Thiên Vân không thể khiếp chiến, nếu không sẽ làm mất mặt chủ tử.

Diêu Thiên Vân ôm quyền nói: “Chúng ta cứ đọ sức giao lưu một hai xem sao.”

Bạch Kiều Mặc mỉm cười, còn đặc biệt liếc nhìn về phía Lê Cẩm Xuyên một cái, nói: “Được.”

Nói đoạn hai người liền quyền qua cước lại đánh nhau, chẳng ai rút ra vũ khí cả, tiến hành một trận đọ sức giao lưu hữu nghị.

Dục vọng thực sự của Bạch Kiều Mặc là muốn tìm Lê Cẩm Xuyên đánh cho vài trận, tranh thủ lúc thân thế của Phong Minh chưa bị vạch trần, nếu không hắn cảm thấy sau này sẽ không còn cơ hội nữa.

Đây cũng là màn đáp lễ cho việc tên Lê Cẩm Xuyên này dám ly gián mối quan hệ giữa hắn và Minh đệ.

Phong Minh nào có ngờ tới dụng ý của Bạch Kiều Mặc, song điều này cũng không ngăn cản hắn đứng một bên thưởng thức trận chiến của Bạch Kiều Mặc, vả lại còn lấy ra linh tửu linh quả, kéo Lê Cẩm Xuyên cùng vừa uống vừa xem, trong lúc đó còn phẩm bình một phen về màn giao thủ của hai người.

Suốt thời gian này đương nhiên là hắn không hề keo kiệt những lời khen ngợi dành cho Bạch Kiều Mặc, nghe đến mức gân xanh trên trán Lê Cẩm Xuyên giật nảy liên hồi. Cái điệu bộ này của tiểu hỗn đản, so với đứa tôn nữ Ngũ công chúa hoàn toàn não tàn vì yêu kia của y thì có gì khác biệt đâu chứ.

Diêu Thiên Vân tránh né không kịp, ăn ngay một cú đấm của Bạch Kiều Mặc, đau đến mức gã nhăn răng trợn mắt, Phong Minh lại vỗ tay reo hò: “Hay quá, Bạch đại ca giỏi quá.”

Lê Cẩm Xuyên cũng nhìn ra rồi, trận gọi là đọ sức này, Diêu Thiên Vân chẳng chiếm được bao nhiêu lợi lộc, nhưng điều này không thể khiến y vui mừng nổi.

Y không vui nói: “Tiểu tử này có thể có được thực lực như hiện tại, chẳng phải đều dựa vào việc dùng đan dược của ngươi để chất đống lên sao? Có mấy tu giả có thể dùng tới cực phẩm đan do ngươi luyện chế chứ, đến cái nơi quỷ quái này rồi mà ngày nào cũng cắn cực phẩm Hắc Tinh Đan.”

Nói xong những lời này, chính trong lòng y cũng thấy chua xót theo. Dẫu sao y cũng đã trả hai mươi ức rồi, thế mà lại chưa được nếm thử một viên đan dược nào của tiểu hỗn đản cả.

Nghĩ đến điểm này, Lê Cẩm Xuyên nhìn Bạch Kiều Mặc càng lúc càng thấy ngứa mắt.

Phong Minh kinh ngạc nói: “Ngươi đường đường là Tây Minh Xuyên Vương, mà còn có thể thiếu đan dược để ăn sao?”

Lê Cẩm Xuyên bị nghẹn một cái: “Cái này có thể giống nhau được sao? Những đan dược đó đâu phải do tiểu hỗn đản ngươi luyện chế, vả lại trước kia ta cũng chưa từng ăn qua cực phẩm đan bao giờ.”

Lê Cẩm Xuyên càng chua chát hơn, y đố kỵ với Bạch Kiều Mặc rồi.

Phong Minh bỗng nhiên cảm thấy ngại ngùng hẳn lên. Tuy rằng nói thế nào đi nữa, đây là do kỹ nghệ luyện dược của bản thân quá mức cao minh, nhưng tính đến thời điểm hiện tại, hắn đã nhận từ trên người Lê Cẩm Xuyên hai mươi ức nguyên tinh, quả thực ngay cả một viên đan dược cũng chưa từng đưa cho y.

Nhưng… chuyện này có thể trách hắn sao?

Lúc mới cứu Lê Cẩm Xuyên ra, y có thể tin tưởng mình sao? Nếu đưa đan dược cho y, y lại chẳng nghi ngờ mình động tay động chân vào đan dược hay sao?

Lần thứ hai nhìn thấy y, khi đó tu vi của y đã khôi phục, trạng thái cũng đã điều chỉnh trở lại rồi nhỉ, còn thiếu vài viên đan dược của mình chắc?

Được rồi, xem ở chỗ lần này y còn muốn chia cho mình ít nguyên tinh để tiêu xài, Phong Minh đành miễn cưỡng móc ra mấy cái ngọc bình, đẩy tới trước mặt y: “Được rồi được rồi, ngươi cũng chẳng cần phải đố kỵ với Bạch đại ca của ta nữa đâu, cho ngươi, cho ngươi hết đấy. Lời nói vừa rồi chua loét đến mức làm ta nổi hết cả da gà da vịt lên rồi.”

Cuộc đối thoại này lọt vào tai Diêu Thiên Vân đang trong lúc giao chiến với Bạch Kiều Mặc, khiến gã suýt chút nữa là sặc khí, lại tự mình đưa tới dưới nắm đấm của Bạch Kiều Mặc.

Diêu Thiên Vân còn có tâm trí để nghĩ ngợi, chủ tử và Phong Minh thật sự ngoài việc là con của cố nhân ra thì không còn một chút xíu mối quan hệ nào nữa sao? Nhìn kiểu gì cũng thấy sai sai.

Lê Cẩm Xuyên còn chẳng màng tới việc xem hai người chiến đấu nữa, lập tức kiểm tra đan dược trong ngọc bình, ngoài dự liệu mà cũng nằm trong dự liệu, toàn bộ đều là cực phẩm đan.

Ngoại trừ Hắc Tinh Đan tam phẩm tứ phẩm ra, còn có đan dược ngũ phẩm thích hợp cho tu vi của y sử dụng nữa. Trình độ luyện dược của tiểu hỗn đản so với lời đồn đại bên ngoài truyền tai nhau còn cao hơn nhiều.

Tâm trạng Lê Cẩm Xuyên tức thì bay bổng lên cao, không uổng công yêu thương tiểu hỗn đản một trận.

Chuyện này mà để cho người ngoài biết được thì chẳng biết phải nói sao cho phải nữa, hai mươi ức nguyên tinh đổi lấy mấy bình cực phẩm đan này, liền khiến vị Xuyên Vương đường đường chính chính vui mừng đến mức không tìm thấy hướng Bắc đâu luôn rồi.

Lê Cẩm Xuyên vẫn chưa dừng lại ở đó, hồn lực lục lọi trong không gian khí cụ trong hồn hải của mình một chặp, sau đó liền lấy ra một cái tráp, đẩy tới trước mặt Phong Minh:

“Ta cũng không lấy không đan dược của ngươi, những thứ này ngươi cứ nhận lấy đi, đều là những thứ đồ tốt không thể tìm thấy trên cái đại lục này đâu. Nhớ kỹ rồi đấy, tuyệt đối đừng chia cho tiểu tử họ Bạch kia, mau chóng nâng cao thực lực của ngươi lên đi, đỡ cho lại bị hắn bỏ lại phía sau.”

Phong Minh thấy y nói một cách thận trọng như thế, liền hé mở một khe nhỏ của cái tráp để dòm vào bên trong. Cái dòm này lập tức khiến hắn vỗ bốp tráp lại, lộ ra chút thần sắc khó mà tin nổi, thứ đựng bên trong vậy mà lại là hồn thạch.

Lê Cẩm Xuyên còn nói: “Thứ này ngươi nhận biết được chứ hả, ta biết tiểu hỗn đản ngươi từng vào Thiên La bí cảnh, cũng từng đạt được từ hoàng thất Đông Mộc. Dùng cái này, tương lai ngươi phải cướp tiên cơ tấn cấp Khai Hồn cảnh trước tiểu tử kia, biết chưa hả? Đỡ cho để tiểu tử kia đắc ý.”

“Dù sao tiểu tử kia cũng chỉ là chuế tế của ngươi thôi, tương lai nếu có chấm trúng nam nhi nào khác, ta sẽ thay ngươi đi hỏi cưới về!”

Y bây giờ đang có một trăm ức gia sản trong tay đấy!

Một tiếng “bốp” vang lên, một cú đấm đầy uy lực của Bạch Kiều Mặc đã thẳng tay nện bay Diêu Thiên Vân ra ngoài.

Diêu Thiên Vân ngã sấp mặt trên mặt đất muốn khóc mà không có nước mắt. Ban đầu Bạch Kiều Mặc còn hạ thủ lưu tình, nhưng càng về sau càng ra tay tàn nhẫn hơn.

Còn có thể vì cái gì nữa, đều là do chủ tử đang kéo thù hận về cho gã mà thôi.

Đấm xong Diêu Thiên Vân, Bạch Kiều Mặc đứng sững trước mặt Lê Cẩm Xuyên, ôm quyền nghiêm nghị nói: “Xuyên Vương, không biết Bạch mỗ có thể hướng Xuyên Vương xin chỉ giáo vài chiêu chăng?”

Phong Minh… Phong Minh nhìn trời nhìn đất, tóm lại là không thèm nhìn Lê Cẩm Xuyên nữa.