← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 27: Tàn hồn lại tự bế

14 min read 28.08.2026

Bạch Kiều Mặc nhìn theo hướng Phong Minh rời đi mà có chút ngẩn người, thanh âm của Thương Tẩu lão quái vốn đã im hơi lặng tiếng một thời gian, lúc này lại vang lên trong đầu hắn.

“Tiểu tử, ngươi không tò mò tiểu phu lang này của ngươi làm sao luyện chế ra được cực phẩm đan dược à? Theo lão quái ta được biết, thuật luyện dược ở cái nơi này chẳng cao minh cho lắm.”

Bạch Kiều Mặc lập tức sa sầm mặt lại: “Trừ phi ta cho phép, bằng không nếu chưa được ta đồng ý, ngươi không được phép dò xét đời tư của người khác, đặc biệt là của Minh đệ. Nếu không, ngươi cứ chuẩn bị tinh thần bị phong ấn vĩnh viễn trong không gian Thanh Uẩn Châu đi.”

Hắn có thể bảo đảm bản thân không động đến không gian Thanh Uẩn Châu, nhưng Thương Tẩu lão quái liệu có chịu nổi sự cô tịch khi bị giam cầm trong đó hay không?

Thương Tẩu lão quái lần này mượn chuyện cực phẩm đan để lên tiếng là muốn hòa hoãn lại mối quan hệ với tiểu tử bên ngoài. Thanh Uẩn Châu đã rơi vào tay hắn, hơn nữa còn đã nhận chủ, điều này đồng nghĩa với việc lão sẽ phải gắn bó với tên tiểu tử này một thời gian dài.

Chưa kể lão còn có mục đích khác, không thể cứ mãi căng thẳng với hắn, nhưng lão không ngờ tới tiểu tử này lại dám mở miệng đe dọa mình.

Thương Tẩu lão quái lão đây từng hoành hành ngang dọc ở Võ Nguyên đại lục bao nhiêu năm nay, có ngày lại bị một kẻ vừa mới bước chân vào con đường tu hành, đã vậy đan điền còn bị phế như tên tiểu phế vật này đe dọa, đây quả thực là một nỗi sỉ nhục lớn lao. Thừa dịp Thương Tẩu lão quái lúc này không có nhục thân, bằng không lão đã tức tới mức hộc máu mà chết.

“Tiểu tử,” Thương Tẩu lão quái giận dữ hét lên, “Đừng có được đằng chân lân đằng đầu với lão quái ta. Cái lúc lão quái ta hoành hành ở Võ Nguyên đại lục thì hồn phách của tiểu tử ngươi còn đang ở Minh giới chưa đầu thai chuyển thế đâu.”

Bạch Kiều Mặc thản nhiên đáp: “Quá khứ có huy hoàng đến mấy, một khi thất thế thì phải chấp nhận hiện thực, sớm ngày tỉnh mộng đi. Tiền bối hiện tại chẳng qua cũng chỉ còn lại một sợi tàn hồn mà thôi. Tiểu tử ta tuy rằng cũng thất thế, nhưng dù gì vẫn giữ được tấm thân hữu dụng này, chỉ cần chữa trị được đan điền là có thể tiếp tục tu hành.”

“Tiền bối ký túc trong không gian Thanh Uẩn Châu, chẳng phải cũng là ký thác hy vọng vào việc đoạt lại nhục thân để bước vào con đường tu luyện một lần nữa sao? Nhưng thử hỏi, nếu chỉ bằng vào chính mình thì tiền bối có làm được không?”

Ý tứ trong lời nói vô cùng rõ ràng: Đã làm không được thì dứt khoát ngậm miệng lại, bớt đem lời ra đe dọa hắn. Người đi cầu người khác làm việc không ai dùng cái thái độ đó cả.

Hiểu rõ thâm ý của hắn, Thương Tẩu lão quái lại một lần nữa tức đến mức sợi tàn hồn duy nhất suýt chút nữa thì tiêu tán. Lão điên cuồng lao tới lao lui trong không gian một hồi lâu mới áp chế được ngọn lửa giận trong lòng xuống.

Lão quái vật không thể không thừa nhận, tên tiểu tử bên ngoài kia đã đâm trúng tử huyệt của lão.

Lão cứ ngỡ đối phương chỉ là một tên tiểu tử vắt mũi chưa sạch, không ngờ tâm cơ lại thâm trầm đến vậy. Hắn thực sự chỉ là một người trẻ tuổi mới ngoài hai mươi thôi sao?

Theo góc nhìn của lão quái, một kẻ vốn đang ở trên đỉnh cao vinh quang bỗng nhiên bị phế bỏ, người thân phản bội, bè bạn xa lánh, chịu đủ mọi tủi nhục, vào lúc này lão chỉ cần động chút tâm tư nhỏ là có thể khiến tiểu tử này móc tim móc phổi ra với lão.

Sau đó lão sẽ chỉ điểm cho hắn cách phục hồi đan điền, ban cho chút lợi lộc, chẳng phải hắn sẽ ngoan ngoãn nghe theo lão sai bảo hay sao?

Thế nhưng lão không ngờ được rằng tên tiểu tử này lại là một khối đá cứng bất chấp thủ đoạn, ngay cả chuyện đằng sau việc ở rể hắn cũng thản nhiên chấp nhận chứ không hề nhẫn nhục chịu đựng như người ngoài vẫn tưởng, thậm chí còn chung sống khá hòa hợp với tiểu song nhi kia.

“Tiểu tử, rốt cuộc làm sao ngươi biết được về Võ Nguyên đại lục?” Không làm rõ chuyện này, Thương Tẩu lão quái có thế nào cũng không yên lòng, mà lão nhìn qua nhìn lại cũng chẳng thấy trên người tiểu tử này có dấu vết gì của việc bị đoạt xá cả.

Bạch Kiều Mặc nhếch môi: “Ngươi đoán xem.”

Thương Tẩu lão quái suýt chút nữa lại tức điên lên, thế là lão lại tự bế lần nữa. Không ngờ một Thương Tẩu lão quái hiển hách một thời, sau khi sa cơ lỡ vận lại bị một thằng nhóc ranh nắm thóp trong lòng bàn tay.

Thương Tẩu lão quái trong lòng hận đến thấu xương, thầm nghĩ có ngày phải để cho tên tiểu tử này nếm trải cảm giác bị người khác kìm kẹp như lão bây giờ. Chỉ cần tên tiểu tử này rơi vào tay lão, mọi nghi vấn hiện tại đều sẽ được giải quyết dễ dàng.

Sẽ có một ngày, lão khiến cho tên tiểu tử này cầu sống không được, cầu chết không xong.

Trong lòng thì phát tàn độc như vậy, nhưng ngoài mặt lão không còn đối đầu với Bạch Kiều Mặc nữa. Thương Tẩu lão quái lúc này chỉ có thể thông qua đôi mắt của Bạch Kiều Mặc để quan sát tình hình bên ngoài, lão không muốn bản thân bị phong tỏa hoàn toàn trong Thanh Uẩn Châu.

Từ ngày hôm đó, Phong Minh bắt đầu mỗi ngày đều cung cấp cực phẩm Hồi Xuân Đan cho Bạch Kiều Mặc. Từ một viên ban đầu, số lượng nhanh chóng tăng lên.

Chỉ qua vài ngày, số lượng cực phẩm Hồi Xuân Đan trên người Bạch Kiều Mặc đã lên tới năm mươi viên.

Bạch Kiều Mặc có thể nói là đã tận mắt chứng kiến thuật luyện dược của Phong Minh tiến bộ vượt bậc với tốc độ phi thường, thiên phú vô cùng kinh người.

Thời điểm Bạch Kiều Mặc bôn ba bên ngoài, hắn không phải chưa từng thấy qua những kẻ được gọi là thiên tài luyện dược. Mặc dù Phong Minh hiện tại mới chỉ là Nhất phẩm luyện dược sư, mới học được cách luyện chế ba loại đan dược nhất phẩm, nhưng thiên phú của y tuyệt đối là xuất chúng nhất trong số những người hắn từng gặp.

Chỉ cần có thời gian, Phong Minh chắc chắn sẽ trở thành một ngôi sao sáng chói mắt trên mảnh đất này.

Hắn biết người ngoài nhìn nhận tư chất tu luyện của Phong Minh thế nào, chẳng khá khẩm hơn một kẻ phế nhân là bao, trong mắt bọn họ y chỉ là một kẻ phế vật có xuất thân tốt, dựa dẫm vào người cha giỏi giang của mình mà thôi.

Nào ngờ tất cả bọn họ đều đã nhìn lầm rồi. Chờ đến ngày Phong Minh bù đắp được khuyết điểm trong tu luyện, nâng cao tu vi cảnh giới, y nhất định sẽ tiến xa hơn bất kỳ tu giả nào ở Khánh Vân thành này.

Bởi vì cực phẩm đan dược hầu như không cần lo lắng về vấn đề tạp chất, cộng thêm việc Bạch Kiều Mặc có tu luyện Dưỡng Nguyên Kinh, tích tiểu thành đại, sắc mặt của hắn đã không còn tái nhợt như trước nữa mà đã có thêm vài phần huyết sắc.

Thịnh Đạc sau cùng cũng đã vực dậy được tinh thần từ đòn đả kích của việc không thể thông qua thành thân để thức tỉnh thiên phú, gã lại bắt đầu nhảy nhót tưng bừng trở lại. Gã đặt một bàn tiệc tại Phong Vũ lâu rồi mời Phong Minh và Bạch Kiều Mặc qua dùng bữa.

Người tới đưa thư còn nói: “Thiếu gia nhà chúng ta bảo, dạo gần đây ở Phong Vũ lâu có chuyện mới lạ xuất hiện, không đi xem thử thì thật là đáng tiếc.”

Phong Minh bật cười: “Được rồi, chúng ta sẽ đến đúng hẹn, không để Thịnh tiểu đệ phải thất vọng đâu.”

Ngoại trừ lần đi tới Lạc Hà trấn hôm trước, kể từ khi Bạch Kiều Mặc bước chân vào Phong gia, đây mới là lần đầu tiên hắn ra ngoài.

Không phải hắn không muốn ra cửa, mà là ở Phong gia nếu không đọc sách thì hắn sẽ tu luyện, hắn còn đến cả Tàng Thư lâu của Phong gia nữa. Với thân phận là song tế của Phong Minh, nơi này hoàn toàn rộng mở đối với Bạch Kiều Mặc.

Bạch Kiều Mặc không cảm thấy tịch mịch, ngược lại còn thấy vô cùng nhẹ nhõm và tự tại, Phong gia đã cho hắn một sự tự do rất lớn.

Hắn cũng thừa biết, chỉ cần hắn lộ diện, hắn và Phong Minh nhất định sẽ trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.

Nếu là ở kiếp trước vào thời điểm này, hắn sẽ không thể chịu đựng nổi những ánh mắt hoặc là đồng tình hoặc là giễu cợt chế nhạo kia, nhưng hắn của hiện tại đã không còn để tâm đến những thứ đó nữa.