Chương 28: Cùng đến Phong Vũ lâu
Phong Minh chuẩn bị xe ngựa, ở trên xe nói với Bạch Kiều Mặc: “Lát nữa tới Phong Vũ lâu, người ta có nói cái gì đi chăng nữa, nếu là mấy lời khó nghe thì ngươi cứ coi như bọn họ đang đánh rắm là được.”
Bạch Kiều Mặc bất đắc dĩ cười trừ: “Đừng nói lời thô tục như vậy. Hơn nữa ta cũng sẽ không để ý đâu, ngươi quên rồi sao, ta có thể khôi phục lại đan điền, sẽ không mãi là phế nhân. Mấy ngày nay mỗi ngày đều dùng cực phẩm Hồi Xuân Đan do Minh đệ đưa, thương thế trên người đã chuyển biến tốt đẹp hơn rất nhiều.”
Phong Minh nghĩ lại thấy cũng đúng, rõ ràng là bản thân đã lo lắng thái quá, thế là y tâm an lý đắc vươn tay vỗ vỗ vai Bạch Kiều Mặc: “Vậy thì ta yên tâm rồi, chúng ta lại có thể đi xem trò vui của Thịnh tiểu đệ rồi.”
Bạch Kiều Mặc nghĩ tới tình cảnh ngày hôm đó, nhìn thoáng qua bàn tay đang đặt trên vai mình, mỉm cười nói: “Đừng bắt nạt Thịnh tiểu đệ quá mức.”
Phong Minh ha ha cười lớn, y sẽ nể mặt Thịnh đại tỷ và Thịnh gia chủ mà nương tay thôi.
Dương Tân ở bên ngoài đi thăm dò một vòng, sau khi trở về hội hợp với thiếu gia liền bước lên xe ngựa nói: “Thiếu gia, ta nghe ngóng được rồi, Phong Vũ lâu gần đây mới tới một vị thuyết thư nhân, những câu chuyện gã kể vô cùng mới mẻ, được rất nhiều thực khách yêu thích. Đúng rồi,”
Dương Tân đặc biệt liếc nhìn Bạch Kiều Mặc một cái, “Nghe nói Vũ tiểu thư của Bạch gia còn vì vị thuyết thư nhân này mà vung tiền như rác, sau khi gã kể xong còn đặc biệt mời gã vào trong bao sương dùng bữa một mình nữa kìa.”
Phong Minh nghe xong liền thấy kỳ lạ: “Chẳng lẽ vị thuyết thư nhân này diện mạo trẻ tuổi lại còn anh tuấn, khiến cho Bạch Kiều Vũ vừa nhìn đã vừa mắt rồi sao?”
Nghe thấy cái tên Bạch Kiều Vũ này, trong lòng Bạch Kiều Mặc không một gợn sóng. Có điều Phong Minh biết rõ, Bạch Kiều Vũ chính là đường muội của Bạch Kiều Mặc và Bạch Kiều Lam, cha của bọn họ là anh em ruột.
Căn cốt tư chất của Bạch Kiều Vũ tuy bình thường, nhưng lại kiểm tra ra có thiên phú hồn lực, hiện tại đã là Nhất phẩm luyện dược sư, chính vì thế nàng ta được đám con cháu Bạch gia và đám đệ tử các gia tộc khác trong thành tâng bốc đến mức có chút kiêu căng ngạo mạn.
Người theo đuổi Bạch Kiều Vũ không hề ít, vị thuyết thư nhân kia lọt vào mắt xanh của Bạch Kiều Vũ, đám người ái mộ kia chẳng lẽ lại không tìm gã gây phiền phức? “Vậy thì vị thuyết thư nhân kia làm sao còn ở lại Khánh Vân thành được nữa? Không bị đám người theo đuổi ái mộ của đại tiểu thư Bạch Kiều Vũ kia tống cổ ra khỏi thành sao?”
Dương Tân cũng cảm thấy hiếu kỳ: “Ta hỏi thăm vội vàng quá nên chưa nghe thấy tin tức gì về phương diện này cả, thiếu gia có thể tự mình tới Phong Vũ lâu xem thử, biết đâu vị Vũ đại tiểu thư này cũng đang ở đó đấy.”
Chính bởi vì Bạch Kiều Lam, Thịnh Đạc cùng với Đinh Chính Trạch của Đinh gia, Tống Vân Thần của Tống gia đều là những kẻ theo đuổi thiếu gia nhà mình, việc này khiến Bạch Kiều Vũ vô cùng không vui, đối với thiếu gia nhà gã có thể nói là căm ghét.
Nếu hôm nay Bạch Kiều Vũ thực sự có mặt ở đó, Phong Vũ lâu lại có trò hay để xem rồi.
“Phải, chúng ta tự mình đi xem chút xem sao. Đúng rồi Bạch đại ca, ngươi cùng vị đường muội Bạch Kiều Vũ này mối quan hệ có tốt không?” Phong Minh hỏi.
Bạch Kiều Mặc lộ vẻ hứng thú: “Nếu như quan hệ tốt thì sao?”
Phong Minh xụ mặt xuống: “Thì cùng lắm là ta nhường nhịn nha đầu kia một chút, có điều ước chừng nàng ta nhất định sẽ đắc ý lắm cho xem. Bạch đại ca ngươi không biết đâu, nha đầu kia nhìn ta cực kỳ không vừa mắt, ai bảo Bạch Kiều Lam muốn theo đuổi ta, ngay cả vị thiếu gia Đinh gia Đinh Chính Trạch mà nàng ta nhìn trúng cũng chạy theo đuôi ta cơ chứ.”
Bạch Kiều Mặc bỏ qua một tia không vui thoáng qua trong lòng, hỏi: “Nàng ta thích Đinh Chính Trạch?”
Phong Minh gật đầu: “Chứ còn gì nữa, bằng không thì lấy đâu ra tư vị thù địch lớn như vậy với ta, ta vừa nhìn liền thấu rõ rồi. Có điều nàng ta tưởng Đinh Chính Trạch thật sự thích con người của ta chắc? Ngoại trừ Thịnh tiểu đệ ra, có kẻ nào không phải nhìn trúng gia nghiệp của Phong gia ta chứ, bọn họ tưởng cưới được ta là có thể rước được cả cái Phong gia này về, khiến Phong gia phải phục vụ cho bọn họ, cứ như ta không biết trong thâm tâm bọn họ thực chất đều coi ta như phế vật, đáy lòng khinh miệt ta sao.”
Bạch Kiều Mặc siết nhẹ ngón tay: “Hóa ra Minh đệ nhìn nhận sự việc rõ ràng như vậy.”
Phong Minh ngoắc môi cười đầy ẩn ý: “Thì chơi đùa với bọn họ một chút thôi mà,” y lại hất cằm lên kiêu hãnh nói, “Hơn nữa, phế vật là do bọn họ tự tưởng tượng ra thôi, Phong Minh ta đây rõ ràng là một thiên tài.”
Bạch Kiều Mặc mỉm cười, chân thành nói: “Đúng vậy, Minh đệ là một thiên tài.”
Một tuyệt đỉnh thiên tài luyện dược có thể luyện chế ra cực phẩm đan dược.
Phong Minh lại quay trở lại câu hỏi trước đó: “Mặc dù Bạch đại ca không trả lời, nhưng ta thấy bất luận trước kia thế nào, hiện tại quan hệ của Bạch đại ca với Bạch Kiều Vũ khẳng định chẳng ra làm sao.”
Bạch Kiều Mặc cười gật đầu, thầm nghĩ quả nhiên không ngoài dự đoán của Phong Minh. Trước kia quan hệ đích thực là không tồi, nhưng sau khi hắn trở thành phế nhân, thái độ của Bạch Kiều Vũ lập tức liền thay đổi.
Nếu như quan hệ thực sự tốt, hắn cũng không đến mức ở lại trang viên suốt một tháng trời mà chẳng thấy bóng dáng của Bạch Kiều Vũ đâu.
Lần này chiếc xe ngựa Phong Minh ngồi có gia huy của Phong gia, vừa đến dưới lầu Phong Vũ lâu liền bị người ta nhận ra, đám khách nhậu lâu năm trong lầu lập tức biết được hôm nay trong lâu sẽ càng thêm náo nhiệt rồi.
Có người ghé đầu ra ngoài cửa sổ nhìn xuống dưới lầu: “Không biết là một mình Phong thiếu đến, hay là mang theo cả vị song tế kia của hắn cùng tới nữa, có muốn đánh cược một ván không.”
“Cược thì cược, khẳng định là Phong thiếu không chịu nổi tịch mịch, một mình chạy ra ngoài chơi bời rồi.”
Vừa dứt lời, Phong Minh liền dắt tay Bạch Kiều Mặc cùng nhau bước ra khỏi toa xe, xuất hiện trong tầm mắt của những người đang quan sát.
Trên lầu vang lên một tiếng cười nhạo: “Ngươi thua rồi nhé, nhìn xem, Phong tiểu thiếu gia cùng vị song tế của hắn cùng nhau tới kìa. Ủa? Nhìn khí sắc của vị Bạch đại thiếu gia này khá tốt đấy chứ, không giống như lời đồn đại là thương thế cực kỳ nghiêm trọng chút nào.”
“Ta cũng không tính là thua, ngươi còn chưa nói ra kết quả của ngươi mà. Chẳng phải đều nói Phong gia tài đại khí thô, nhân đinh lại ít sao, nhìn xem Phong thiếu này đang vô cùng quý trọng Bạch đại thiếu, các loại linh dược trị thương điều dưỡng khẳng định là không thiếu rồi.”
Trong lâu một truyền mười, mười truyền trăm, rất nhanh chóng toàn bộ thực khách trong lâu đều biết Phong Minh dẫn theo song tế cùng nhau đến Phong Vũ lâu rồi.
Chưởng quầy cũng cực kỳ hứng thú đích thân ra ngoài đón tiếp, hai mắt tò mò đánh giá hai người vừa từ trên xe ngựa bước xuống.
Nhìn kìa, hai người bọn họ còn đang nắm tay nhau kìa, xem ra tình cảm rất tốt: “Phong thiếu, Bạch đại thiếu, còn chưa kịp đích thân hướng hai vị chúc mừng đâu, hôm nay ta đặc biệt tặng không hai vị một vò rượu ngon.”
Phong Minh với lão vốn đã quá quen thuộc liền trêu: “Ta còn tưởng chưởng quầy sẽ miễn luôn cả tiền rượu và thức ăn hôm nay cho chúng ta luôn chứ.”
Chưởng quầy biết Phong Minh đang nói đùa, vui vẻ đáp: “Thế thì không được, như vậy ta liền lỗ lớn mất thôi.”
Phong Minh ha ha cười lớn: “Biết ngay lão keo kiệt mà, nhưng yên tâm đi, hôm nay Thịnh tiểu đệ mời khách, không cần ta phải bỏ tiền đâu.”
“Phong Minh ngươi rốt cuộc cũng tới rồi, mau lên lầu đi.” Trên lầu Thịnh Đạc thò đầu ra gọi với xuống.
Phong Minh ngẩng đầu phất phất tay với gã một cái: “Đến ngay đây.”
—