← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 358: Chiến Liệt Địa Trảo Diệp Hồi

23 min read 29.08.2026

 

Dù sao vì cớ của Lục Phái và Tần Kiên, mọi người đều biết họ không phải tu giả Bắc Minh, rất có thể là đến từ Đông Mộc.

Phong Minh cũng không thèm che giấu nữa, đem hắn và Bạch Kiều Mặc đặt ở phía đối lập với tu giả Bắc Minh luôn.

Lời này vừa nói ra, quả nhiên rất nhiều tu giả Bắc Minh có mặt tại đây đều nổi giận, một bộ phận là hướng về phía Phong Minh, còn một bộ phận lớn là hướng về phía Diệp Hồi và Lý gia thiếu chủ mà đi.

Lý gia thiếu chủ thích vì một nữ nhân mà ghen tuông tranh phong là chuyện của chính gã, mắc cái gì phải kéo theo tất cả tu giả Bắc Minh vào.

Phong Minh nhìn Diệp Hồi tức tới mức râu tóc dựng ngược, lập tức lùi lại một bước: “Phương Bạch ca, có nắm chắc không?”

Bạch Kiều Mặc tiến lên một bước: “Không vấn đề.”

“Vậy trông cậy vào huynh đó, đánh bại lão!” Phong Minh ở phía sau nắm tay cổ vũ tiếp khí cho Bạch Kiều Mặc.

Lục Phái và Tần Kiên ở phía sau cũng có chút lo lắng, dù sao lão giả tên Diệp Hồi này cũng là tu giả đã dừng chân hồi lâu ở cảnh giới Nguyên Đan Cảnh đỉnh phong rồi, loại người này thông thường mà nói tương đối khó đối phó nha.

Thế nhưng Tần Kiên lại nghĩ đến chuyện Bạch Kiều Mặc có thể vượt cấp khiêu chiến, hiện tại Bạch Kiều Mặc đã là tu giả Nguyên Đan Cảnh hậu kỳ rồi, đánh một lão già Nguyên Đan Cảnh đỉnh phong hẳn là không có vấn đề gì đi.

Trong lòng Diệp Hồi không mấy dễ chịu, lão tự phụ thân phận, tiến đến khiêu chiến có hiềm nghi bắt nạt hậu bối, tuy nhiên trái Diên Thọ Quả kia đối với lão lại vô cùng quan trọng.

Lão oán hận chính là Lưu Dương Các và Phong Minh, Lưu Dương Các cư nhiên biết được tin tức này còn tiết lộ chuyện này cho Phong Minh, mà Phong Minh lại dám vạch trần ra trước mặt mọi người, hại lão mất hết thể diện.

Có những chuyện có thể làm, nhưng nói ra thì lại nghe không lọt tai chút nào.

Lúc này Diệp Hồi nghĩ chính là tốc chiến tốc thắng, lấy được Diên Thọ Quả liền biến mất một thời gian, đợi lão lại xuất hiện, có lẽ mọi người đã sớm ném chuyện này ra sau đầu không thèm bàn tán nữa, lão phải tự lừa mình dối người một lần.

Chẳng qua chỉ là một hậu bối luyện thể giỏi giang cậy vào địa thế mà thôi, Diệp Hồi không cho rằng mình lại không giải quyết nổi một thằng nhóc hậu bối.

Nhìn tiểu tử đối diện rút ra trọng kiếm của hắn, Diệp Hồi cũng rút ra vũ khí của mình, cư nhiên là một đôi Liệt Địa Trảo, lồng vào trên cánh tay, Liệt Địa Trảo chính là phần kéo dài của lòng bàn tay lão.

Mũi trảo kia lấp lánh hàn quang màu đen, không biết từng nhuốm biết bao máu tươi của tu giả.

Nhìn thấy đôi Liệt Địa Trảo này, không ít tu giả cũng khơi gợi lại ký ức về Liệt Địa Trảo Diệp Hồi này, vị này cũng từng tung hoành xông pha gặt hái được danh tiếng không nhỏ ở Bắc Minh, Liệt Địa Trảo này từng xé rách không ít tu giả cùng giai.

Chỉ là về sau tuổi tác tăng cao mới trầm tịch xuống ở Bắc Minh, cho đến lần này do Lý gia thiếu chủ lấy cái giá một quả Diên Thọ Quả, khiến lão một lần nữa xuất hiện trước mặt tu giả Bắc Minh.

Phía bên kia, nhận được tin Liệt Địa Trảo Diệp Hồi đi tìm Bạch Kiều Mặc khiêu chiến, Lê Cẩm Xuyên đại hỏa, thúc giục thủ hạ tăng nhanh tốc độ.

Cái lão già khú này nếu dám đụng tới một sợi lông tơ của tiểu hỗn đản, lão đừng hòng mong tục mệnh nữa, trực tiếp tiễn lão xuống địa ngục mới phải đạo.

Trái lại Diêu Thiên Vân không cảm thấy Diệp Hồi muốn thắng được Bạch Kiều Mặc là chuyện dễ dàng, thứ khác không nói, chỉ vẹn vẹn dựa vào việc Bạch Kiều Mặc có thể đánh giết Hạ Huyết Đao và Hắc Hổ, đã đủ để chứng minh chiến lực của hắn đáng gờm thế nào rồi.

Cộng thêm thuật luyện dược của Phong Minh lợi hại, tin rằng quãng thời gian này Bạch Kiều Mặc không ít lần phục dụng cực phẩm Hắc Tinh Đan, thực lực này lại tăng tiến một mảng so với lúc đối chiến với Hắc Hổ, cỡ như Diệp Hồi mà đòi thắng hắn?

Có những tu giả không phải càng già chiến lực càng mạnh đâu, ngược lại càng già, thứ kiêng kị lại càng nhiều.

Bất kể chủ tử tâm cấp, bọn họ làm thuộc hạ cũng chỉ đành nghe lệnh tăng nhanh tốc độ rồi.

Trong Hắc Ngục Lĩnh, Liệt Địa Trảo và trọng kiếm va chạm, phát ra tiếng động chói tai, khí lãng vương vãi khắp nơi, khiến các tu giả xem chiến bốn phía không thể không lùi lại để tránh bị liên lụy.

Diệp Hồi dù sao cũng là tu giả Nguyên Đan Cảnh đỉnh phong, ở khu vực đoạn giữa này chịu ảnh hưởng không thâm sâu lắm, do đó xuất chiêu tốc độ cực nhanh.

Dĩ nhiên Bạch Kiều Mặc tương tự không chậm, chẳng qua chỉ vài hơi thở công phu, tu giả xem chiến đã thấy hai bóng người ở trung ương di chuyển nhanh chóng, tiếng va chạm chói tai của Liệt Địa Trảo và trọng kiếm thỉnh thoảng lại vang lên.

“Không hổ là Liệt Địa Trảo Diệp Hồi nha, xem ra vẫn danh bất hư truyền.”

“Có cái gì ghê gớm đâu, lão ta là Nguyên Đan Cảnh đỉnh phong, nghe nói Phương Bạch chẳng qua mới Nguyên Đan Cảnh hậu kỳ, hơn nữa trẻ hơn Diệp Hồi quá nhiều, ta cũng có thấy Diệp Hồi đè ép Phương Bạch mà đánh đâu.”

“Tu giả Nguyên Đan Cảnh đỉnh phong thật sự lợi hại như vậy thì lúc Hắc Hổ còn sống, cũng chẳng thấy vị cao thủ Nguyên Đan Cảnh đỉnh phong nào đứng ra giải quyết Hắc Hổ cả, làm sao thế, thấy Phương Bạch đạo hữu dễ bắt nạt chắc?”

Lời này vừa nói ra, không ít tu giả xem chiến đều á khẩu không trả lời được, lời này ai mà không thừa nhận chứ, Phương Bạch dễ bắt nạt sao?

Nhìn hình ảnh ghi lại trên Lưu Ảnh Thạch xem hắn đánh giết Hạ Huyết Đao và Hắc Hổ thế nào thì biết, hắn và Phương Phong tuyệt đối là hai nhân vật hung hãn.

Cho nên rốt cuộc là cái gì đã tạo nên sự hiểu lầm như vậy, cảm thấy hai vị này là dễ bắt nạt chứ?

Có tu giả nghĩ nghĩ, có lẽ là bởi vì hai người Hắc Hổ, Hạ Huyết Đao cùng với Hắc Giao Bang do bọn chúng lập nên, trong quá khứ quá mức hung danh hiển hách, khiến người ta nhắc đến đã đẻ ra hoảng sợ.

Tuy nhiên hai vị này, ngoại trừ diệt sát Hắc Giao Bang ra thì dường như không có chiến tích và hung danh nào khác, mới cho người ta ấn tượng dễ bắt nạt chăng.

Chẳng biết chừng lần này Lý gia thiếu chủ và cái lão Liệt Địa Trảo Diệp Hồi này đều phải nếm mùi đau khổ lớn.

Khác với đối chiến với Hạ Huyết Đao và Hắc Hổ, lần này Bạch Kiều Mặc không hề dốc sức cầu tốc độ để hạ gục bọn họ, ngược lại rất có tâm tình thong thả đánh với Diệp Hồi.

Hắn đã phục dụng không ít cực phẩm Hắc Tinh Đan tam phẩm tứ phẩm, cường độ nhục thân có sự gia tăng không nhỏ, Diệp Hồi lúc này tới khiêu chiến vừa vặn tốt, có thể để hắn thích ứng với sức mạnh mới tăng trưởng.

Tóm lại một câu, hắn chính là coi Diệp Hồi thành đối tượng luyện tay.

Do đó trong mắt người ngoài, hắn dường như mấy lần sắp bị Liệt Địa Trảo vồ trúng xé rách, vậy mà hắn đều hiểm hóc né tránh được, Liệt Địa Trảo ở trên người hắn đến một vết thương cũng không để lại.

Chớp mắt, hai người đã đánh được hơn một khắc đồng hồ rồi, tu giả bốn phía xem đến cũng hưng phấn tột cùng, đánh quá kịch liệt quá sướng mắt.

Mấy vị tu giả giơ Lưu Ảnh Thạch chụp lại tràng diện càng thêm kích động, Lưu Ảnh Thạch như thế này mang ra ngoài tuyệt đối bán đắt như tôm tươi nha.

Phong Minh, hắn vẫn như cũ ở phía sau giơ Lưu Ảnh Thạch, vừa xem đến nồng nàn hương vị vừa chụp lại.

Hắn rõ ràng nhất ý nghĩ của Bạch Kiều Mặc, dầu gì về phương diện chiến đấu, hắn không cảm thấy mình có thể đưa ra đề xuất gì cho Bạch Kiều Mặc.
Diệp Hồi lão già này kinh nghiệm chiến đấu và thủ đoạn có nhiều đi chăng nữa, còn có thể nhiều hơn Bạch đại ca người đã sống qua hai đời sao?

Cậy già lên mặt thật sự không nên chút nào.

Tần Kiên sau khi xem cũng dần dần buông lỏng tâm tình, đối với việc Bạch Kiều Mặc đánh thắng trận khiêu chiến này ngày càng có lòng tin.

Binh binh bang bang, hai người ở trung tâm chiến đấu lại đánh thêm một khắc đồng hồ, hiển nhiên cái này khác xa so với sách lược mà Diệp Hồi nghĩ tới, trên mặt lão lộ ra vẻ mất kiên nhẫn cùng thẹn quá hóa giận.

Tu giả đứng về phía lão hy vọng lão có thể đánh bại Bạch Kiều Mặc cũng có chút nôn nóng rồi.

“Chuyện gì thế này? Đã hai khắc đồng hồ trôi qua rồi, Liệt Địa Trảo Diệp Hồi vẫn chưa hạ được tên họ Phương kia sao? Lão ta không phải rất lợi hại à?”

“Không đúng, quá không đúng rồi, ta thấy tên họ Phương kia đánh còn nhẹ nhàng hơn Diệp Hồi, hắn không phải mới Nguyên Đan Cảnh hậu kỳ sao? Nguyên lực trong thể nội của hắn còn hùng hậu hơn cả Diệp Hồi chắc?”

Những tu giả cùng đi ra từ địa lao giống như Lý Lương thì càng xem càng kích động, cái gì mà Liệt Địa Trảo Diệp Hồi, cút xéo sang một bên đi.

Bọn họ đối với Diệp Hồi không có một điểm ấn tượng tốt nào, lúc Hắc Hổ còn sống, tên này sao không chạy tới Hắc Ngục Lĩnh khiêu chiến Hắc Hổ đi?

Sắp xuống lỗ rồi còn náo ra trò cười lớn thế này.

Trong những lời nghị luận khe khẽ của mọi người, lại một khắc đồng hồ nữa trôi qua, người có mắt tinh tường đều nhìn ra Diệp Hồi lộ ra xu hướng suy tàn rồi, mà Bạch Kiều Mặc vẫn như cũ sinh long hoạt hổ như vậy.

“Đây là thế nào? Động tác xuất thủ của Diệp Hồi này đều biến chậm rồi.”

“Xỳ, còn có thể là thế nào nữa, tiêu hao quá lớn chứ sao, lão già này trước đó có thể ở đây hành động tự nhiên đều là dựa vào một thân nguyên lực chống đỡ, thế nhưng hiện tại nguyên lực tiêu hao quá mức, nguyên lực chống đỡ lão thích ứng với môi trường Hắc Ngục Lĩnh này tương đối liền sụt giảm, ta thấy cũng do Phương Bạch đạo hữu chưa hạ thủ độc thôi, bằng không lão đã sớm dẫm vào vết xe đổ của Hạ Huyết Đao và Hắc Hổ rồi.”

Đánh đến hiện tại, Bạch Kiều Mặc đã cảm thấy không có cái vẹo gì để đánh tiếp nữa rồi, bởi vì đối với hắn chẳng còn giúp ích được gì, trọng kiếm vừa hoành, thân ảnh Bạch Kiều Mặc nhanh chóng dịch chuyển.

Diệp Hồi thầm kêu không ổn, nhưng không kịp phản ứng, cả người lão đã bị trọng kiếm quật văng ra ngoài.

Diệp Hồi ngã xuống đất dùng Liệt Địa Trảo kéo lê trên mặt đất một vệt hằn dài ngoằng, sau đó vẫn như cũ trượt lui về sau khoảng cách mấy mét mới hãm lại được thân hình.

Lão ngẩng đầu nhìn về phía Bạch Kiều Mặc vẫn hiên ngang đứng thẳng ở nơi đó, mặt không đỏ khí không suyễn, chút tiêu hao này đối với hắn phảng phất căn bản không tính là chuyện gì lớn, Diệp Hồi “phụt” một tiếng phun ra một ngụm máu.

Thất bại của trận chiến này đối với đả kích về mặt tinh thần của lão còn đến lớn hơn đả kích về mặt thể xác.

Lão cư nhiên bại rồi, bại cho một hậu bối vô danh tiểu tốt.

Lão đến bắt nạt một hậu bối, kết quả bắt nạt không thành, còn đem danh tiếng vứt sạch, danh tiếng vứt sạch chưa tính, đến cả Diên Thọ Quả cũng không có cửa lấy được.

Nghĩ đến kết cục như vậy, Diệp Hồi hận không thể ngất lịm đi cho xong.

Những người khác đều ngây dại, chỉ có Phong Minh kích động vỗ tay reo hò: “Phương Bạch ca đỉnh quá, lại đánh thắng rồi, còn có vị tu giả nào tiếp tục khiêu chiến không, chỉ cần một ngàn vạn nguyên tinh là có thể giao thủ với Phương Bạch ca của ta rồi.”

Nghe thấy tiếng kêu gào này, có người cười, có người hắc tuyến.

Bỏ một ngàn vạn nguyên tinh để ăn đòn? Có nhiều nguyên tinh như vậy, làm cái gì không tốt mà phải chủ động tìm đòn đánh?

Bọn họ xem như nhìn ra rồi, tu giả Nguyên Đan Cảnh đỉnh phong phổ thông đều đừng hòng ở trong Hắc Ngục Lĩnh chiếm được tiện nghi của Bạch Kiều Mặc, phải tìm những tu giả nếu không phải nhục thân cường hãn thì cũng phải thuộc loại có thể vượt cấp khiêu chiến mới được.

Thế nhưng tu giả như vậy có thể tùy tiện mời được sao? Nghĩ cũng không có khả năng, tu giả như vậy có thể kiêu ngạo hơn Liệt Địa Trảo Diệp Hồi nhiều.

Phong Minh rao một hồi không thấy ai hưởng ứng, Phong Minh đành phải tiếc nuối kéo Bạch Kiều Mặc trở về trong trận, còn để lại một câu: “Hoan nghênh lại tới khiêu chiến nha, Diệp lão gia tử, ngài muốn khiêu chiến lần thứ hai cũng được, chỉ cần mang theo đủ nguyên tinh là thành.”

“Phụt”, Diệp Hồi lại phun ra một ngụm máu.

Mọi người nhìn về phía Diệp Hồi bị một câu nói kích thích đến mức một lần nữa thổ huyết, đồng tình không thôi, khiêu chiến ai không tốt, cứ phải tới Hắc Ngục Lĩnh khiêu chiến hai đứa này làm gì?

Cái tên Phương Phong kia thốt ra lời nói có bao giờ lọt tai đâu? Đó cái là người đến cả Tây Minh Xuyên Vương cũng dám đốp chát đến mức câm nín cơ mà, bảo hắn đối với Diệp Hồi khách khí một chút? Điều đó căn bản không có khả năng.

Trở về trong trận, Phong Minh liền thu dọn hành trang chuẩn bị dọn nhà: “Chúng ta phải dọn vào sâu hơn, một là Hắc Tinh Thảo ở đây đều bị ta dùng sạch rồi, hai là ở đây cũng được một thời gian rồi, thứ cần thích ứng đều đã thích ứng rồi, cần phải khiêu chiến độ khó cao hơn.”

Kỳ thực còn có một nguyên nhân nữa, nhìn lần này Bạch Kiều Mặc chiến thắng Liệt Địa Trảo Diệp Hồi dường như không mấy khó khăn, nhưng sau chuyện này, tu giả được phái vào khiêu chiến tiếp theo sẽ có chiến lực cao hơn Diệp Hồi một bậc.

Phong Minh không dám bảo chứng Bạch Kiều Mặc vẫn như cũ có thể chiến thắng, tốt hơn hết là sớm ngày dọn vào nơi sâu hơn, sớm ngày thích ứng với môi trường ở đó thì hơn.