Chương 357: Trăm ức
Lê Cẩm Xuyên thầm nghĩ, hèn chi hắn đối với đứa trẻ kia làm sao cũng không nén nổi giận, hóa ra là trong cõi u minh đã sớm biết nó là con của Phong Kim Lâm rồi.
Hóa ra Phong Kim Lâm đã có đứa con lớn thế này, tuổi tác vừa vặn bằng đúng Phong Kim Lâm năm đó khi hắn mới gặp, thời gian trôi qua thật nhanh.
Năm năm trước, hắn rốt cuộc hạ quyết tâm đến Đông Mộc tìm Phong Kim Lâm, kết quả còn chưa tới được trước mặt Phong Kim Lâm đã trúng kế của Nhan Tuyết Dương, bị ném vào địa lao Hắc Ngục Lĩnh suốt năm năm trời. Năm năm sau, không ngờ lại chính là con của Phong Kim Lâm cứu hắn ra ngoài.
Sở dĩ hắn mua tin tức từ Lưu Dương Các chứ không để người của mình đi điều tra, là bởi đây là con đường nhanh nhất để có được thông tin toàn diện.
Nhìn tài liệu chép về Phong Minh từ lúc bắt đầu bộc lộ tài năng cho đến khi danh chấn đại lục Phi Hồng, Lê Cẩm Xuyên cũng dâng lên một nỗi tự hào đặc biệt, hắn như xuyên qua những phong thư này mà nhìn thấy suốt chặng đường trưởng thành của Phong Minh.
Bề tôi bên cạnh vừa nghe ba chữ “tiểu hỗn đản”, liền biết chủ tử nhà mình đang nhắc tới ai.
Những ngày qua, người mà chủ tử bọn họ nhắc tới nhiều nhất chính là tiểu hỗn đản Phong Minh.
Thế nhưng ai nấy đều nghe ra được, chủ nhân của bọn họ không phải đang thật sự mắng người.
Từ ngữ khí dung túng thuở ban đầu, cho đến vẻ mặt đầy kiêu hãnh sau cùng, thật sự là thấy quỷ rồi.
Lê Cẩm Xuyên hỏi thủ hạ của mình: “Còn thiếu bao nhiêu nguyên tinh? Nếu không đủ thì cứ mượn tạm từ chỗ vị điệt nhi kia của ta trước đi, dù sao cuối cùng cũng sẽ bù vào thôi.”
Hắn đã quyết định rồi, phải từ chỗ Bắc Minh tống tiền một khoản nguyên tinh thật lớn. Trước đây hắn sẽ không coi trọng những thứ này, vậy mà hiện tại lại đi so đo từng chút chi tiêu nguyên tinh, trở nên “thế tục” rồi.
Diêu Thiên Vân nói: “Chủ tử, còn thiếu hai ức nữa.”
Lê Cẩm Xuyên vui vẻ: “Thế thì mau bảo vị đại điệt tử kia của ta bù vào đi, kẻo kéo dài thời gian quá lâu, tiểu hỗn đản kia lại khăng khăng bảo ta quỵt nợ.”
Diêu Thiên Vân ướm lời: “Vậy thuộc hạ gom đủ rồi liền đi Bắc Minh một chuyến?”
Lê Cẩm Xuyên lập tức nói: “Ta đích thân đi, nợ do chính ta gánh, ta phải tự mình đi trả.”
Hắn không muốn thừa nhận, quãng thời gian rời khỏi Hắc Ngục Lĩnh này, hắn lại có chút hoài niệm những ngày đấu khẩu với tiểu hỗn đản kia.
Hắn chính là muốn cho tiểu hỗn đản kia nhìn xem, hắn là một người giữ chữ tín, hơn nữa chẳng phải chỉ có hai mươi ức thôi sao, hắn đường đường là Tây Minh Xuyên Vương mà lại không lấy ra nổi chắc?
Hắn muốn tiểu hỗn đản phải nhìn hắn bằng con mắt khác.
Thủ hạ đều ra sức ngăn cản, chủ tử bọn họ vừa mới thoát hiểm lại muốn đi Bắc Minh, vạn nhất lại gặp phải nguy hiểm gì thì biết làm sao?
Lê Cẩm Xuyên hừ hừ nói: “Năm đó là bọn chúng giở trò gian lận, ta lại không có lòng phòng bị với ả nữ nhân kia, bằng không ả làm sao có thể tính kế được ta? Ta dầu gì cũng là cao thủ Nguyên Đan Cảnh đỉnh phong, chỉ cần Khai Hồn Cảnh không xuất thế, trên đại lục này có mấy kẻ là đối thủ của ta? Huống hồ còn có các ngươi nữa, cứ quyết định như vậy đi.”
Lê Cẩm Xuyên lại nhắc nhở người bên cạnh: “Thân phận của tiểu hỗn đản, tất cả giữ cho kín vào, không được phép tiết lộ ra ngoài.”
Chỉ nhìn tài liệu thôi đã biết có bao nhiêu thế lực muốn ra tay với tiểu hỗn đản rồi, thế mà tiểu hỗn đản kia gan cũng to thật, chạy đến Hắc Ngục Lĩnh còn có thể náo loạn ra động tĩnh lớn như vậy, không sợ người khác chú ý tới hay sao?
Mặt khác, hắn lại đặc biệt kiêu ngạo, không hổ là chuyện mà tiểu hỗn đản có thể làm ra được.
“Rõ, chủ tử.”
Thế là, Lê Cẩm Xuyên vào hoàng cung một chuyến, từ chỗ vị điệt tử làm hoàng đế của hắn trích ra năm ức nguyên tinh.
Ừm, ngoài tiền trả nợ ra, chính hắn cũng cần phải chi tiêu chứ.
Hắn nghĩ kỹ rồi, hoàng thất Bắc Minh cùng mấy gã ra tay với hắn kia, tính từng đứa một, gộp lại mà không nôn ra một trăm ức nguyên tinh thì hắn sẽ không bãi thủ đâu.
Đừng hỏi tại sao, hỏi thì chính là hắn học được từ trên người tiểu hỗn đản kia đấy.
Mạng của Tây Minh Xuyên Vương hắn lẽ nào lại không đáng giá một trăm ức?
Lê Cẩm Xuyên mất tích năm năm, vẫn có hồng nhan tri kỷ năm xưa nhớ mãi không quên hắn, biết tin hắn lại sắp rời đi, hồng nhan tri kỷ muốn đồng hành cùng.
Lê Xẩm Xuyên vừa nghĩ đến vẻ mặt xem kịch vui của tiểu hỗn đản lộ ra với hắn, liền lập tức lắc đầu từ chối.
Đặc biệt là sau khi trải qua kiếp nạn Nhan Tuyết Dương kia, hắn hiện tại đối với những nữ nhân này đều không thể buông bỏ tâm phòng bị được nữa.
Lê Cẩm Xuyên dẫn theo một toán thủ hạ không ngừng roi ngựa rời khỏi hoàng thành Tây Minh, khi Ngũ công chúa và Ngũ phò mã nhận được tin tức thì khoái mã cũng đuổi theo không kịp nữa rồi.
Trạm Sinh nói: “Đi, chúng ta cũng đi Bắc Minh.”
Ngũ công chúa không vui nói: “Chúng ta đi theo tới Bắc Minh làm gì? Hoàng thúc gia quá đáng ghét rồi.”
Ngũ công chúa trước đây khá thích vị hoàng thúc gia này, thế nhưng lần này hoàng thúc gia trở về, cư nhiên lại mắng nàng một trận.
Trong lòng Ngũ công chúa ủy khuất vô cùng, trừ phi hoàng thúc gia đến dỗ dành nàng, bằng không nàng mới không tha thứ cho hoàng thúc gia đâu.
Trạm Sinh dỗ dành nàng: “Đừng quấy nữa, ta đi tìm hoàng thúc gia là có yếu sự, nàng không thấy hai vị tu giả ở Hắc Ngục Lĩnh Bắc Minh kia thập phần khả nghi sao? Ta hoài nghi hoàng thúc gia hẳn là biết rõ thân phận chân thật của họ, bằng không làm sao có thể dễ dàng giao hai mươi ức ra như vậy.”
Đó cái là hai mươi ức đấy, đừng nói người khác, chính Trạm Sinh cũng đỏ mắt. Tuy rằng gia sản của hắn phong phú, nhưng bảo hắn đùng một cái bỏ ra nhiều nguyên tinh như vậy, hắn cũng không móc ra được.
Nghĩ đến Hỏa Linh từng lỡ mất ở Dung Thành, Trạm Sinh liền âm thầm căm hận.
Lần thứ hai rồi, lại một lần nữa nhìn bảo vật quan trọng lướt qua vai mình.
Hắn gần như có thể khẳng định, kẻ tương khắc với hắn chính là Phong Minh và Bạch Kiều Mặc từng xuất hiện ở Dung Thành.
Hiện tại Bắc Minh lại lòi ra hai vị tu giả khả nghi, Trạm Sinh nghĩ cũng không cần nghĩ, lập tức liên tưởng đến trên người Phong Minh và Bạch Kiều Mặc.
Cho nên hắn phải đích thân đi Bắc Minh một chuyến, bất luận là kho báu của rồng hay là đóa Hỏa Linh kia, hắn đều muốn đoạt lại.
Ngũ công chúa cũng cảm thấy hoàng thúc gia đối xử với một người ngoài còn tốt hơn đối với mình, Trạm Sinh vừa nói liền đồng ý ngay: “Được, ta cũng muốn xem thử là thần thánh phương nào mà khiến hoàng thúc gia phải hấp tấp mang hai mươi ức nguyên tinh tới dâng tận tay.”
Đến như công chúa như nàng cũng không thể một lúc trích ra nhiều nguyên tinh như thế.
Chuyện Lê Cẩm Xuyên lên đường tiến về Bắc Minh, rất nhiều tu giả và thế lực đều đang chú ý, và lập tức truyền bá rộng rãi ra ngoài.
Mọi người nhao nhao suy đoán, có phải hắn đang hướng về Hắc Ngục Lĩnh mà đến để thực hiện khế ước giữa hắn và hai vị tu giả họ Phương kia, giao phó hai mươi ức nguyên tinh hay không.
Thế là, càng nhiều tu giả đổ xô về Hắc Ngục Lĩnh, chỉ vì muốn tận mắt chứng kiến hiện trường, đó thế mà là hai mươi ức nha.
Tất cả mọi người đều cho rằng Phong Minh là sư tử ngoác mồm, tuy nhiên một kẻ dám đòi, kẻ còn lại cư nhiên lại thật sự dám cho, bọn họ đều nhìn không hiểu nổi nữa rồi.
Tin tức này cũng truyền đến Xích Nhật Thành, Triệu Ôn Tề còn cười híp mắt đem chuyện này làm dưa buôn chuyện với Phong Kim Lâm, bởi vì người ngoài không biết chứ bọn họ thì biết rõ thân phận thực sự của cái gọi là Phương thị huynh đệ.
Ý trong lời nói của Triệu Ôn Tề chính là đứa con Phong Minh của Phong Kim Lâm sắp sửa có hai mươi ức nguyên tinh bỏ túi rồi.
Phong Nguyệt vừa vặn cũng ở bên cạnh nghe thấy, nghe đến cái tên Lê Cẩm Xuyên này liền nhìn về phía Phong Kim Lâm.
Người khác không biết quá khứ của Phong Kim Lâm, nhưng Phong Nguyệt biết nha, thậm chí còn từng giúp Phong Kim Lâm che giấu thân thế của Phong Minh, khiến cho ai nấy đều tưởng rằng Phong Minh còn có một người mẫu thân đã khuất.
Phong Nguyệt cũng bất lực, sao hai người này lại dây dưa với nhau ở Bắc Minh rồi, Lê Cẩm Xuyên còn hấp tấp mang nguyên tinh tới dâng nữa chứ.
Lúc riêng tư nàng hỏi Phong Kim Lâm: “Tên kia có phải là hoài nghi cái gì rồi không? Thay đổi tính cách trước đây của hắn thì sẽ không đích thân chạy một chuyến đâu.”
Quá khả nghi rồi.
Phong Kim Lâm lắc đầu: “Không biết, có lẽ thuần túy là hợp nhãn duyên thôi. Không cần lo lắng, cho dù thân thế của Minh nhi bị phơi bày cũng sẽ không có biến hóa quá lớn, Minh nhi của ngày hôm nay, kẻ khác muốn quản thúc nó cũng không quản thúc nổi nữa rồi.”
Phong Nguyệt vừa nghĩ đến những thành tựu mà Phong Minh và Bạch Kiều Mặc xông pha gặt hái được ở bên ngoài, cùng với thực lực hiện tại của bọn họ, vẻ lo lắng trên mặt cũng dần dần tiêu tán.
Nàng lộ ra nụ cười: “Cũng đúng, quả nhiên phải thả ra ngoài xông pha, tốc độ trưởng thành của chúng quá nhanh, đặt ở trước đây đều không dám tưởng tượng.”
Nàng nghĩ nghĩ rồi lại nói: “Kỳ thực thân ở nơi Hắc Ngục Lĩnh kia cũng tốt, trừ phi cường giả Khai Hồn Cảnh ra tay, bằng không Minh nhi và Kiều Mặc cũng có thể tự bảo vệ mình.”
Phong Kim Lâm cười gật đầu, chẳng phải sao, cho nên hắn cũng cảm thấy địa điểm hai đứa trẻ chọn rất tốt.
Nghĩ đến chính chúng cũng nghĩ như vậy nên mới tiến về Hắc Ngục Lĩnh.
Hắc Ngục Lĩnh.
Bạch Kiều Mặc lại một lần nữa nghênh đón một vị khiêu chiến giả, trong Hắc Ngục Lĩnh cũng thu hút thêm càng nhiều người đến xem chiến, bởi vì vị khiêu chiến giả lần này, thực lực cư nhiên ở Nguyên Đan Cảnh đỉnh phong.
Ứng đại quản sự của Lưu Dương Các ngay lập tức đã gửi tới tư liệu của vị khiêu chiến giả này, người này cư nhiên là do Lý gia thuê đến.
Đúng vậy, chính là Thiên Ưng Thành Lý gia nơi Lý Lương cư ngụ, người thuê lão ta chính là thiếu gia chủ của Lý gia hiện tại, vị thiếu gia chủ này cũng chính là một trong những kẻ ái mộ Nhan Tuyết Dương.
Đối với mối quan hệ phức tạp như thế này, Phong Minh cũng nhìn không thấu nổi nữa, hắn không hiểu nổi vì sao những tử đệ thế gia này không chịu nỗ lực tu luyện nâng cao thực lực bản thân, mà lại lãng phí thời gian đi chơi cái trò chơi tình ái “ngươi yêu ta ta không yêu ngươi” này, tiêu hao quang âm.
Vị khiêu chiến giả tiến đến họ Diệp tên Hồi, trên tư liệu Ứng đại quản sự gửi tới có viết, Diệp Hồi này tuổi tác đã không còn nhỏ nữa rồi.
Sở dĩ lão tiếp nhận chuyện này là vì một quả Diên Thọ Quả trên tay Lý gia thiếu chủ, có thể giúp Diệp Hồi tục mệnh hai mươi năm.
Ứng đại quản sự cảm thấy vị Lý gia thiếu chủ này đủ tàn nhẫn, trước đó còn cảm thấy biến cố của Lý Lương có khả năng là do Lý gia chủ phu nhân ra tay, hiện tại gã cảm thấy vị Lý thiếu chủ này cũng không thoát khỏi hiềm nghi rồi.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cùng đứng trước mặt lão giả tên Diệp Hồi này, Phong Minh đồng tình nhìn thoáng qua Lý Lương đang xem chiến bên cạnh, hắn không hề có nửa điểm ý nghĩ che giấu cho Lý gia, rất trực tiếp nói với Diệp Hồi:
“Diệp lão gia tử đây là chịu sự sai khiến của Thiên Ưng Thành Lý gia thiếu chủ, chỉ vì một trái Diên Thọ Quả mà hắn hứa hẹn sao? Lý gia thiếu chủ quả thật hào phóng, đối với Nhan Tuyết Dương Nhan đại tiểu thư cũng thật đủ si tình, có điều một người si tình như vậy, sao lại sớm cưới thiếu phu nhân rồi nhỉ.
À, ta biết rồi, cái này gọi là hổ phụ sinh hổ tử mà, cưới ai cũng không ngăn cản được hắn đi tìm chân ái khác đúng không.”
Phong Minh không vạch trần thì các tu giả khác căn bản không biết nguyên do đứng sau chuyện này, thế nên hắn vừa nói ra, tu giả xem chiến bốn phía đều ồ lên kinh ngạc, cũng nhao nhao quay đầu nhìn về phía Lý Lương, không ngờ lại là người do Lý gia thiếu chủ tìm tới để báo thù cho Nhan Tuyết Dương.
Lý Lương cũng đang xem chiến, hai người Lý gia lưu lại nơi này cũng là hễ vớ được cơ hội liền khổ khẩu bà tâm khuyên nhủ Lý Lương trở về Lý gia.
Hiện tại biểu cảm của hai người Lý gia này giống như vừa nuốt phải phân vậy, bọn họ cũng không ngờ tới thiếu gia chủ có thể bày ra thao tác như thế này, còn bị Phong Minh vạch trần ngay trước mặt bàn dân thiên hạ.
Lý Lương trực tiếp lộ ra nụ cười giễu cợt lạnh lùng, và còn vô cùng nhiệt tình vỗ tay hưởng ứng lời của Phong Minh: “Phương Phong đạo hữu nói đúng trọng tâm, đa tạ Phương Phong đạo hữu đã cho biết chuyện này.”
Cái gọi là thâm tình của người Lý gia, trong mắt hắn chính là một trò cười lớn.
Diệp Hồi không vui nhìn Bạch Kiều Mặc và Phong Minh, quát: “Có đánh hay không? Nói nhảm nhiều như vậy làm cái gì?”
Ồ, đây là một gã cậy già lên mặt đây mà, Phong Minh hiểu rồi, vậy thì hắn cũng chẳng cần có chút kính ý nào nữa: “Sao nào, tự mình làm ra được lại không cho người khác nói à? Từ bao giờ tu giả Bắc Minh lại dám làm không dám chịu thế?”
—