Chương 350: Hai Đường Nhân Mã Kinh Động
Theo chân những tin tức được đợt tu giả đầu tiên đến đây truyền ra ngoài, số tu giả kéo tới Hắc Ngục Lĩnh ngày một đông hơn.
Điều này khiến cho những tu giả làm sinh ý trên trấn là vui mừng nhất, hiện tại không chỉ không có ai tới phân chia mất đại bộ phận lợi nhuận của bọn họ, mà sinh ý còn ngày càng nhiều lên, nguyên tinh kiếm về tay lại càng thêm phong phú.
Có tu giả còn chuyên môn sao chép lại những Lưu Ảnh Thạch có ghi lại cảnh tượng của hai trận chiến kia, tu giả tới đây không chỉ mỗi người mua một bản, mà còn mua thêm vài bản mang ra bên ngoài để bán kiếm lời.
Mỗi một tu giả khi nhìn thấy cảnh tượng chiến trường trong Lưu Ảnh Thạch đều bị chấn động sâu sắc, thực sự là không dùng tới một chút xảo diệu nào, hoàn toàn dựa vào ngạnh thực lực để đánh bại Hạ Huyết Đao và Hắc Hổ, hơn nữa lại còn ở trong môi trường như Hắc Ngục Lĩnh mà có thể lấy ưu thế tuyệt đối để đánh chết hai người này.
Hơn nữa tu giả tới Hắc Ngục trấn phát hiện ra rằng, Hắc Ngục trấn thực sự đã đại biến so với trước kia, một bầu không khí hoàn toàn khác biệt, không còn ai cậy vào thân phận để bắt nạt tu giả từ nơi khác đến nữa.
Những tu giả từng tới đây trước kia, từng chứng kiến qua tác phong hành sự của Hắc Giao Bang, suýt chút nữa thì nghi ngờ bản thân đã đi nhầm chỗ.
Bởi vì những lời mà đám người Bạch Kiều Mặc phóng ra, cộng thêm sự uy hiếp của bản thân Bạch Kiều Mặc, bọn người Tôn tu giả sau khi trở lại trấn liền họp bàn xem sau này phải làm thế nào.
Bọn họ thảo luận tới thảo luận lui, liền lập ra một bộ quy chương chế độ, sau này phàm là tu giả của Hắc Ngục trấn đều phải tuân theo, kẻ nào vi phạm quy tắc thì sẽ bị toàn bộ tu giả Hắc Ngục trấn cự tuyệt ở ngoài cửa.
Nếu như giữa các tu giả xảy ra phân tranh, thì sẽ do bọn người Tôn tu giả — những người còn tính là có chút uy tín — tiến hành trọng tài, tóm lại là tuyệt đối không thể để cho hai vị tu giả họ Phương đang cư ngụ bên trong Hắc Ngục Lĩnh sinh lòng bất mãn.
Do đó hiện tại tu giả tiến vào Hắc Ngục trấn sẽ phát hiện ra rất nhiều nơi trên trấn có dán quy chương chế độ mới của Hắc Ngục trấn, còn có người chuyên môn giải thích cho bọn họ hiểu bộ quy chương chế độ này từ đâu mà có.
Nghĩ đến hung danh hiển hách ngày trước của Hắc Giao Bang, các tu giả tới đây đều không có ai nảy sinh ý nghĩ muốn vi phạm những quy chương này.
Dù sao đến cả Hắc Giao Bang còn phải ngã ngựa, bọn họ có gan mạo phạm vị tu giả đã diệt sát Hắc Hổ và Hạ Huyết Đao sao?
Chắc chắn là không dám rồi.
Đồng thời tu giả trên trấn cũng không hề che giấu chuyện Hắc Hổ và Hạ Huyết Đao cầm tù tu giả dùng để tu luyện, không chỉ khiến cho tu giả tới đây kinh hãi tột độ, mà còn có một bộ phận tu giả chuyên vì chuyện này mà đến.
Các tu giả ngoại lai tụ tập trong tửu lâu bàn tán xôn xao.
“Ta lúc nhận được tin tức còn tưởng là giả nữa chứ, không ngờ Hắc Giao Bang lại có ngày bị diệt môn, ngày trước Hắc Giao Bang kiêu ngạo biết bao nhiêu, lệnh truy nã treo thưởng đều phát ra không ít, thế mà đều không làm gì được Hắc Giao Bang, vậy mà chẳng ai ngờ tới Hắc Hổ và Hạ Huyết Đao lại bị người ta làm thịt gọn gàng như vậy.”
“Đúng thế, Hạ Huyết Đao thì không nói làm gì, tên Hắc Hổ kia tuy chỉ là Nguyên Đan cảnh trung kỳ, nhưng ở Hắc Ngục Lĩnh này, đến cả Nguyên Đan cảnh đỉnh phong cũng không dám bảo chứng có thể đánh thắng hoàn toàn hắn, thậm chí là bắt sống hắn, vậy mà hắn cư nhiên lại chết trong tay vị tu giả tên Phương Bạch kia.”
“Ta có xem qua viên Lưu Ảnh Thạch kia rồi, phát hiện đoạn phía sau rất kỳ quái, động tác của Hắc Hổ đột nhiên trở nên trì độn hẳn đi, chính điều này đã trao cho đối thủ một cơ hội trời cho, thừa cơ lấy mạng hắn.”
“Đừng nói về Hắc Hổ nữa, người chúng ta đáng phải bàn luận chẳng phải là vị Phương Bạch tu giả kia sao? Trước chuyện này, có ai từng nghe qua đại danh của người tên Phương Bạch này chưa? Bao gồm cả vị tu giả tên Phương Phong bên cạnh hắn nữa? Nghe nói còn là một vị luyện dược sư, từng mua đan phương Hắc Tinh Đan trên trấn đấy.”
“Chính là không biết chút gì cả đấy chứ, xưa nay chưa từng nghe danh bao giờ, muốn bàn luận về hắn nhưng ngoại trừ việc hắn đánh chết Hạ Huyết Đao và Hắc Hổ, diệt Hắc Giao Bang ra thì chẳng còn chuyện gì khác để bàn cả, hai người này giống như là bằng không xuất hiện trên Hắc Ngục trấn vậy.”
“Chẳng nhẽ là từ bên ngoài Bắc Minh tới sao, cho nên Bắc Minh chúng ta mới chưa từng nghe qua danh hiệu của bọn họ.”
“Thôi đừng nói nữa, trước khi tới đây ta còn đặc biệt ghé qua nơi mua bán tin tức để hỏi thăm một chút, muốn mua tin tức của hai người này, đáng tiếc ngoại trừ những chuyện xảy ra ở Hắc Ngục Lĩnh này ra thì chẳng còn tin tức nào khác cả.”
“Liệu có khả năng Phương Bạch và Phương Phong kia không phải là thân phận thật sự của bọn họ không? Kẻ có thể đánh chết được Hắc Hổ sao có thể là tu giả tầm thường cho được, không thể nào trước đó lại là hạng người bách vô nhất dụng vô danh tiểu tốt được.”
“Còn phải thêm một đặc điểm nữa, đó chính là nhục thân của vị Phương Bạch tu giả kia vô cùng cường hãn, nghe nói là lần đầu tiên tiến vào Hắc Ngục Lĩnh nhưng lại không chịu bao nhiêu ảnh hưởng, ngay cả vị Phương Phong tu giả bên cạnh hắn, cường độ thân thể cũng không hề yếu.”
“Rà soát lại một lượt các tu giả của Bắc Minh và bên ngoài Bắc Minh xem, những người có thể khớp với các đặc điểm này dường như không có nhiều.”
Những tu giả này cứ chuyên hướng về phía các tu giả có sở thích luyện thể mà tìm kiếm, xem Lưu Ảnh Thạch thì thấy người nọ lại còn am hiểu sử dụng trọng kiếm, dường như có vài vị tu giả phù hợp với các điều kiện này.
Nhưng nói thật lòng, mấy vị tu giả này có bản lĩnh đánh chết được Hắc Hổ trong Hắc Ngục Lĩnh hay không thì bọn họ vẫn ôm thái độ hoài nghi.
“Các ngươi không cảm thấy chuyện Hắc Hổ và Hạ Huyết Đao lợi dụng tinh huyết của tu giả để tu luyện còn đáng sợ hơn sao? Trước đó phía Thánh Nguyên Tông có xảy ra chuyện hiến tế tà trận, ta còn chê cười cơ đấy, không ngờ Bắc Minh chúng ta cũng xảy ra chuyện như vậy, chuyện này chẳng tốt đẹp hơn cái hiến tế tà trận kia là bao.”
“Ngươi còn quên mất một điểm rồi, cái hiến tế tà trận kia chính là do trận pháp sư của Bắc Minh chúng ta bày ra đấy.”
“Ngươi nói tên Ô Đồng kia sao? Ta nhớ ra một chuyện, trước khi Hắc Hổ tới Hắc Ngục Lĩnh dường như từng có vãng lai với Ô Đồng.”
“Ngoạ tào, không lẽ hai chuyện này có mối liên hệ gì với nhau chứ, Thánh Nguyên Tông cũng thật là phế vật, cư nhiên đến cả Ô Đồng cũng không bắt nổi, để cho hắn lại tẩu thoát mất, lần này không biết lại trốn đi nơi nào rồi.”
“Hừ, ta còn nói là Thánh Nguyên Tông cố ý thả cho Ô Đồng chạy trốn đấy chứ, chuyện hiến tế tà trận kia, ai biết được tầng lớp cao tầng của Thánh Nguyên Tông có thật sự hoàn toàn không biết gì hay không.”
“Các ngươi mau nhìn kìa, người của Lý gia ở Thiên Ưng Thành tới rồi.”
“Lý gia ở Thiên Ưng Thành ư? Sao bọn họ lại tới đây?”
Các tu giả trong tửu lâu nhao nhao hiếu kỳ ngó đầu nhìn ra bên ngoài, liền nhìn thấy trên không trung có cự cầm Thiên Ưng xuất hiện.
Lý gia ở Thiên Ưng Thành nổi tiếng với tài thuần dưỡng Thiên Ưng, do đó tòa thành trì nơi Lý gia tọa lạc cũng lấy Thiên Ưng làm tên, nghe danh khắp chốn Bắc Minh.
Lý gia ở Bắc Minh cũng sở hữu địa vị cao tương đương, lúc này Thiên Ưng xuất hiện ở Hắc Ngục trấn, khẳng định là người của Lý gia đã tới nơi rồi.
Có người đột phát kỳ tưởng: “Không lẽ vị tu giả bị Hắc Hổ nhốt trong địa lao kia có người của Lý gia đấy chứ?”
“Không thể nào, đó là Lý gia cơ mà.”
“Sao lại không thể chứ,” vị tu giả đưa ra suy đoán ban đầu càng nghĩ càng thấy có khả năng, “Đến cả hoàng thúc của Tây Minh hoàng còn bị nhốt, thì tên Hắc Hổ và Hạ Huyết Đao kia còn có chuyện gì mà không dám làm nữa.”
Các tu giả khác lập tức ngậm miệng, chuyện này sau khi truyền ra ngoài, bọn họ thực sự là không dám tin tưởng, đối với sự can đảm bao thiên và làm càn của Hắc Hổ cùng Hạ Huyết Đao, bọn họ cũng đã có một nhận thức sâu sắc hơn.
E là giờ có ai bảo trong địa lao còn có thành viên của hoàng thất Bắc Minh thì bọn họ ước chừng cũng sẽ tin theo mất thôi.
Bọn người Tôn tu giả cũng ngay lập tức phát hiện ra sự xuất hiện của cự cầm Thiên Ưng, bọn họ vội vã chạy tới cổng trấn để nghênh đón người của Lý gia.
Hắc Hổ có gan bắt người của Lý gia, nhưng bọn họ thì lại đắc tội không nổi Lý gia.
Nghĩ đến việc người từ trong địa lao đi ra quả thực có một vị tu giả họ Lý, hay là hắn chính là người của Lý gia ở Thiên Ưng Thành?
Nghĩ tới đây, trong lòng bọn họ đem đám người Hắc Hổ ra mắng cho một trận cẩu huyết xối đầu, đúng là gan to bằng trời, tưởng rằng chuyện này sẽ vĩnh viễn không bị bại lộ sao?
Giờ thì đến ngay cả bản thân bọn họ cũng đã biến thành vong hồn dưới kiếm của người khác rồi.
Cự cầm Thiên Ưng lượn quanh trên bầu trời vài vòng, vị Lý gia nhân lĩnh đội liền hạ lệnh đáp xuống bên ngoài trấn, mọi người đi bộ tiến vào trấn.
Ngay lúc bọn họ vừa hạ cánh, lại có thêm một đội tu giả nữa xông tới, mỗi một người khí tức đều vô cùng nghiêm nghị.
Người của Lý gia ngoảnh lại nhìn, lập tức thần tình trở nên nghiêm trọng hẳn lên, vị đi đầu tiên hướng về phía người vừa tới ôm quyền nói: “Mọi người phải chăng là vì Lê đạo hữu mà đến?”
Những người này quả thực chính là vì Lê Cẩm Xuyên mà đến, kẻ đi tiên phong hừ lạnh một tiếng: “Bắc Minh các ngươi hảo đại đảm tử, dám bắt giữ Xuyên Vương điện hạ, lại còn dùng tinh huyết của ngài để tu luyện!”
Người của Lý gia vô cùng ngượng ngùng, nhưng phàm là đổi lại là bất kỳ vị tu giả nào khác, cho dù cũng là Nguyên Đan cảnh đỉnh phong thì sự tình cũng không đến mức nghiêm trọng đến nhường này.
Ngặt một nỗi Lê Cẩm Xuyên ở trong Tây Minh hoàng tộc địa vị lại rất cao, đó là thân hoàng thúc của Tây Minh hoàng, loại đích thân đấy, suýt chút nữa thì đã mất mạng ở Bắc Minh, lại còn bằng cái phương thức nhục nhã như thế này.
Người của Lý gia nói: “Lý gia chúng ta hoàn toàn không biết tình hình này, đến cả tử đệ của Lý gia chúng ta cũng bị rơi vào tay bọn người Hắc Hổ, chúng ta cũng là vì chuyện này mà đến.”
Người tới cũng chỉ là muốn bày tỏ lập trường của bản thân mà thôi, chứ không phải thực sự muốn hỏi tội Lý gia, sau chuyện này bọn họ còn phải tiếp tục giao thiệp với hoàng thất Bắc Minh nữa, hoàng thất Bắc Minh không đưa ra một lời giải thích thỏa đáng thì tuyệt đối không xong chuyện, việc này cũng liên quan mật thiết đến thể diện của Tây Minh hoàng thất.
Mặc dù thể diện của Tây Minh hoàng thất lần này đã bị đánh rơi không ít, biến thành trò cười cho người ngoài xem, nhưng lần này đã dính dáng tới một hoàng triều khác rồi thì không thể dễ dàng thông qua như vậy được.
Người của Lý gia khách khí nói: “Các vị mời.”
“Các ngươi cũng mời.”
Tu giả trên trấn đều đang chờ đợi người của Lý gia ở Thiên Ưng Thành tiến vào trấn, không ngờ cùng đi lại còn có một làn sóng người nữa, lúc biết được thân phận của bọn họ, tu giả trên trấn lại càng thêm xôn xao náo động.
Hắc Hổ và Hắc Giao Bang đúng là tạo nghiệt, bọn họ cho dù có chưa chết thì người của các phương kéo tới cũng sẽ băm vằn bọn họ ra thôi.
Đương nhiên nếu không phải là hai vị Phương gia huynh đệ cứu ra các tu giả trong thiên lao, thì chuyện này cũng sẽ không bao giờ được phơi bày ra ánh sáng, người ngoài cũng chẳng cách nào biết được.
Hai đường nhân mã đều không có ý định lưu lại trên trấn, tuy rằng đối diện với tu giả bản trấn thái độ đều không mấy tốt đẹp, nhưng cũng không làm khó tu giả trên trấn, chỉ bảo bọn họ phái ra một người dẫn đường vào bên trong tìm người, Tôn tu giả không thể không đứng ra làm vị hướng đạo này.
Hai đường nhân mã vừa mới tới liền lập tức lại hướng về phía Hắc Ngục Lĩnh mà tiến phát.
Một số tu giả muốn xem náo nhiệt liền bám đuôi xa xa ở phía sau, số tu giả còn lại thì lưu lại trên trấn, chờ đợi có người mang tin tức từ bên trong ra ngoài.
Tôn tu giả đem hai đường nhân mã dẫn vào đoạn giữa Hắc Ngục Lĩnh, cũng chính là nơi hiện tại đã biến thành khu tụ cư của các tu giả.
Vừa vặn lúc này Lục Phái đang đi ra ngoài giao tiếp một đợt linh thảo với tu giả của một bên thương gia, chợt nhìn thấy hai ba mươi vị tu giả tu vi không hề yếu xuất hiện, lập tức cảnh giác cao độ, lo lắng đám người này là tới tìm phiền phức với Bạch Kiều Mặc và Phong Minh.
Tôn tu giả từ phía sau bước ra, nhìn quanh một vòng hỏi: “Lý Lương Lý đạo hữu có ở đây không? Người của Lý gia ở Thiên Ưng Thành tới rồi.”
Lý Lương Lý đạo hữu thì Lục Phái biết, nhưng cái Lý gia ở Thiên Ưng Thành này thì hắn lại không rõ lắm.
Đương nhiên chuyện này là vì hắn không phải là người Bắc Minh, đối với các thế lực lớn nhỏ của Bắc Minh hiểu biết không nhiều.
Nhưng nhìn khí thế của những người tới đây, cũng có thể đoán ra được cái Lý gia ở Thiên Ưng Thành này thực lực không hề yếu.
Các tu giả khác thì kinh hãi, nơi này đa phần tu giả là người của Bắc Minh, Lục Phái không rõ tình hình chứ bọn họ thì lại biết rõ Lý gia ở Thiên Ưng Thành, Lý Lương cư nhiên lại là người của Lý gia này sao?
“Lý đạo hữu đang ở trong động phủ của mình, xin các vị chờ cho một lát, ta đi xem xem Lý đạo hữu đã kết thúc tu luyện chưa.”
Lập tức có một người bước ra: “Ta đi cùng ngươi.”
“Được.”
Lục Phái dời ánh mắt hướng về phía đường nhân mã còn lại, có thể nhìn ra được là hai đám người khác nhau, cái đám còn lại kia rốt cuộc là có lai lịch gì, nhìn khí thế của bọn họ dường như còn kinh người hơn.
Tìm xong Lý Lương đạo hữu, Tôn tu giả liền quay người tìm Lục Phái, người sau ngẩn ngơ cả người, việc này thì có mắc mớ gì tới hắn chứ?
Tôn tu giả kéo Lục Phái lại, ghé tai nói nhỏ: “Những người này là người của Lê đạo hữu, cũng chính là Tây Minh Xuyên Vương, phiền toái Lục đạo hữu đem Xuyên Vương thỉnh ra ngoài cho.”
—