Chương 349: Bạch Kiều Mặc Ăn Cơm Mềm
Phong Minh chẳng buồn đoái hoài gì tới Lê Cẩm Xuyên, bản thân hắn lại thấy có chút nhàm chán, bèn tìm Lục Phái để dò hỏi tin tức.
“Ta nhớ tiểu tử ngươi từ Đông Mộc tới Bắc Minh đúng không, thế này chẳng phải là vạn dặm xa xôi tự dâng mạng mình tới cửa sao.”
Lục Phái nghe vậy thì hận không thể đập đầu xuống đất, chẳng phải đúng như lời Lê hoàng thúc nói sao.
Hơn nữa trong lòng hắn lại dâng lên một cảm giác thụ sủng nhược kinh. Vị trí của hắn trong địa lao vốn cách Lê hoàng thúc xa nhất, từ trước đến nay cũng chưa từng bắt chuyện với ngài, không ngờ Lê hoàng thúc lại từng để mắt tới mình, còn biết rõ hắn là người ở đâu.
“Không ngờ Lê tiền bối lại biết đến lai lịch của tiểu tử.”
Lê Cẩm Xuyên liếc nhìn hắn: “Ở cùng một gian địa lao, lại chẳng có việc gì khác để làm, đương nhiên là nghe chút chuyện cho khuây khỏa rồi,” dứt lời liền xoay chuyển ngữ điệu, “Nếu đã là người quen của tiểu hỗn đản kia, vậy hai người bọn họ cũng từ Đông Mộc tới có phải không?”
Mắt Lục Phái lập tức ngó trái nhìn phải, chính là không thèm nhìn Lê hoàng thúc: “Lê tiền bối không cần dò hỏi lời của ta đâu, ta sẽ không tiết lộ nửa chữ về tin tức của hai vị Phương tiền bối đâu.”
Áp lực của hắn cũng vô cùng lớn, vị trước mặt này dù sao cũng là cao thủ Nguyên Đan cảnh đỉnh phong.
Thế nhưng Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đối với hắn lại càng quan trọng hơn, vừa là ân nhân cứu mạng, sao hắn có thể bán đứng tin tức của ân nhân cho được, nếu làm vậy thì hắn có còn là người nữa không?
Lê Cẩm Xuyên cười nhạt một tiếng: “Ta hiểu rồi, khẳng định là tới từ Đông Mộc, bằng không tiểu tử ngươi cũng chẳng có cơ hội mà quen biết bọn họ, rồi được bọn họ thuận tay cứu mạng.”
Lục Phái không mở miệng nữa, dứt khoát nhắm mắt lại bắt đầu tu luyện, mặc cho Lê hoàng thúc một mình độc diễn.
Lê Cẩm Xuyên thầm nghĩ tiểu tử này thật là chán ngắt, quả nhiên chẳng thú vị bằng tiểu hỗn đản kia.
Đến cả Lục Phái cũng không thèm để ý tới lão nữa, Lê Cẩm Xuyên biết làm sao đây? Cũng chỉ đành phải tu luyện theo để sớm ngày khôi phục thực lực.
Lão nhắm mắt lại, liền có một chiếc ngọc bình xuất hiện trong tay, đổ ra một viên đan dược nguyên khí tràn trề, nuốt xuống rồi cũng bắt đầu tu luyện.
Đúng lúc này, Bạch Kiều Mặc mở mắt ra, liếc mắt nhìn về phía Lê Cẩm Xuyên một cái, sau đó lại nhắm mắt lại.
Đối với tình huống này Bạch Kiều Mặc chẳng có chút kinh ngạc nào, dù sao đối phương cũng xuất thân từ hoàng tộc Tây Minh, lại là thân hoàng thúc của Tây Minh hoàng, trên người có một hai món thông linh bảo vật là chuyện hết sức bình thường.
Xem ra món thông linh bảo vật giấu trong hồn hải này mang theo thuộc tính không gian, có thể dùng để chứa đồ.
Bên trong trận pháp đã hoàn toàn yên tĩnh trở lại, nhưng bên ngoài thì lại chẳng hề bình lặng, mọi người đều đang bàn tán xôn xao về chuyện Lê hoàng thúc và khoản báo đáp hai mươi ức kia, những tin tức này đều đã lọt vào tai Kỷ Viễn và Thu Dịch khi hai người đang ở vùng ngoại vi của Hắc Ngục Lĩnh.
Phản ứng đầu tiên của Kỷ Viễn là muốn ngoáy lỗ tai, nghi ngờ bản thân có nghe nhầm hay không, đó là hai mươi ức chứ đâu phải là hai ức.
Thu Dịch ngưỡng mộ vô cùng: “Quả nhiên là chuyện mà Phong Minh mới có thể làm ra được, vừa ra tay một cái là có thể thu về hai mươi ức, nếu ta chỉ dựa vào luyện đan thì phải luyện biết bao nhiêu đan dược mới có thể thu nhập được hai mươi ức đây?”
Cái chính là một bên dám đòi, còn một bên lại dám cho.
Hắn lại bổ sung: “Không chỉ có thế đâu, hắn còn đòi thêm một trăm vạn nguyên tinh một ngày tiền thuê phòng nữa.”
Cái năng lực và tốc độ kiếm nguyên tinh này khiến Thu Dịch ngưỡng mộ đến mức sắp ghen tị luôn rồi.
Kỷ Viễn cảm thấy chuyện này đổi lại là bất kỳ ai khác thì cũng chịu chết, gã nói: “Ta cũng không ngờ tới, không chỉ có sư đệ Lục Phái của Tần Kiên bị nhốt trong địa lao, mà ngay cả hoàng thúc của Tây Minh hoàng cũng rơi vào tay Hắc Giao Bang, bên ngoài vậy mà chẳng có chút tin tức nào lọt ra.”
Đối với vị Lê hoàng thúc này, tình hình mà hai người biết rõ ràng là nhiều hơn Phong Minh rất nhiều, quanh đây cũng chẳng có gian phân các nào của Lưu Dương Các để Phong Minh có thể tới tra cứu tài liệu thông tin về người này.
Thu Dịch nói: “Quái thai của Tây Minh hoàng thất đúng là nhiều thật, vị Lê hoàng thúc này cứ thích phiêu bạt ở bên ngoài.”
Kỷ Viễn khẽ cười một tiếng: “Nói là phiêu bạt, chẳng thà nói là lãng đãng, đây chính là một tay lãng tử. Ta bảo sao mấy năm gần đây chỉ thấy tin tức của Ngũ công chúa truyền ra ngoài, hóa ra là lão ấy bị nhốt trong địa lao của Hắc Ngục Lĩnh, bên ngoài mới không có mấy chuyện bát quái về lão ấy.”
Thu Dịch bật cười: “Vị Lê hoàng thúc này tuy rằng có vài hồng nhan tri kỷ, nhưng chung quy so với hạng người như Trạm Sinh thì vẫn có điểm khác biệt.”
Kỷ Viễn đồng tình: “Đúng thế, Trạm Sinh là gặp một người yêu một người, tất thảy đều muốn thu vào hậu cung,” cái từ hậu cung này gã cũng là nghe được từ chỗ Phong Minh, “Còn Lê hoàng thúc người này, những nữ nhân khác yêu lão ấy đến mức chết đi sống lại, nhưng lão ấy vừa quay người liền có thể phất tay tiêu sái bỏ đi, ta thấy lão ấy chẳng yêu ai cả.”
Kỷ Viễn bỗng nhiên nảy ra một tia linh quang, nghe người khác nói Lê hoàng thúc là bị người ta tính kế mới rơi vào tay Hắc Hổ, gã liền nói: “Lê hoàng thúc này không phải là vì bị vị hồng nhan tri kỷ nào sinh hận vì yêu nên mới bán đứng đấy chứ?”
Kỷ Viễn càng nghĩ càng thấy có khả năng: “Chưa nói tới thực lực của lão ấy đã là Nguyên Đan cảnh đỉnh phong, chỉ riêng thân phận kia thôi, trong tay lão ấy kiểu gì chẳng có vài món bảo vật phòng thân đỉnh cấp, không thể dễ dàng rơi vào tay Hắc Hổ như vậy được. Mà kẻ có thể dễ dàng ám toán được lão ấy, e rằng chính là nữ nhân đi lại thân cận với lão ấy rồi.”
Khóe miệng Thu Dịch giật giật, sau đó gật đầu đồng ý: “Ta cũng cảm thấy Kỷ sư huynh huynh nói rất có đạo lý, đợi ngày nào đó gặp được Phong Minh, chúng ta phải hỏi hắn xem sao.”
Do chịu ảnh hưởng của Phong Minh, Thu Dịch cũng trở nên thích hóng chuyện bát quái hơn nhiều, đặc biệt là chuyện bát quái của Lê hoàng thúc này lại càng có tính giải trí cao.
Muốn có được một câu chuyện bát quái hoàn chỉnh thì vẫn phải để Phong Minh ra tay mới được.
Phong Minh một khi đã tu luyện thì sẽ vô cùng chuyên tâm, sau khi kết thúc tu luyện cũng sẽ hoàn toàn thả lỏng bản thân, lấy linh tửu linh quả ra cùng ăn cùng uống với Bạch Kiều Mặc, Lục Phái thì ghé vào ăn chực uống chực.
Phong Minh hoàn toàn không có ý định mời Lê Cẩm Xuyên, nhưng người sau lại dày mặt tự mình sán lại gần, một tay giật lấy vò rượu tự rót cho mình, một tay lầm bầm: “Dẫu sao ta cũng là một con nợ lớn như thế này, mà ngươi cũng chẳng biết đối tốt với ta một chút.”
Phong Minh không khách khí đáp: “Đối tốt với ngươi một chút, có thể khiến ngươi nợ thêm mấy ức nguyên tinh nữa không?”
Lê Cẩm Xuyên lại bị nghẹn họng, không thể nợ thêm nữa rồi, nợ tiếp nữa thì lão thật sự sẽ biến thành một tên nghèo kiết xác mất thôi.
Lê Cẩm Xuyên vừa uống thứ linh tửu đã lâu không được nếm qua — nói thật thì mùi vị của thứ linh tửu này không tệ chút nào — vừa nói chuyện với Phong Minh: “Đứa nhỏ này, cái tính nết này của ngươi sao có thể lấy lòng được trưởng bối chứ?”
Phong Minh ha ha cười lớn, đắc ý dạt dào nói: “Phương Bạch ca, huynh nói xem những vị trưởng bối bên cạnh ta có ai là không thích ta không?”
Bạch Kiều Mặc đương nhiên là nói lời thật lòng rồi: “Không có một ai là không thích cả, Phong đệ chính là người đáng yêu như thế.”
Lục Phái cũng liên tục gật đầu phụ họa, theo như hắn biết thì Dư Tiêu đại sư đối với vị tiểu đệ tử Phong Minh này thương yêu vô cùng.
Chưa nói tới chuyện khác, hồi ở Đông Mộc hoàng thành, Dư Tiêu đại sư còn kéo cả Tổng điện trưởng của Dược Điện đi cùng để giúp hắn lĩnh nguyên tinh đặt cược về kìa, nuông chiều đến mức không có giới hạn.
Phong Minh lại khinh bỉ Lê Cẩm Xuyên: “Ngươi lại không phải là trưởng bối nhà ta, ta mắc mớ gì phải lấy lòng ngươi? Ngươi có thích ta hay không thì có liên quan một viên nguyên tinh nào tới ta sao? Cho dù có không thích đi chăng nữa, số nguyên tinh đáng phải đưa thì cũng chẳng thiếu một viên.”
Lục Phái suýt chút nữa bị ngụm rượu làm cho sặc sụa.
Lê Cẩm Xuyên uất ức đem rượu trong ly uống cạn sạch, lão xem như đã nhận ra rồi, đừng hòng chiếm được chút lợi lộc nào trên đầu môi chót lưỡi với tiểu hỗn đản này.
Hơn nữa lão cũng nhìn ra rồi, nếu hắn thực sự muốn lấy lòng vị trưởng bối nào thì e là có thể dễ dàng làm được, nhìn biểu cảm của Lục Phái là biết ngay.
Hóa ra là chỉ nhắm vào một mình lão thôi sao.
Bạch Kiều Mặc mỉm cười nhạt nhìn tất cả chuyện này, Lê Cẩm Xuyên vẫn còn có chút tác dụng nhỏ, giữ lại để cho Minh đệ giải sầu mua vui cũng tốt.
Ăn uống thả lỏng xong xuôi, Phong Minh lại đi luyện chế Hắc Tinh Đan, Bạch Kiều Mặc không tu luyện thì cũng nghiên cứu trận pháp.
Phong Minh còn giao cho Lục Phái một nhiệm vụ, chính là bảo hắn liên hệ với các thương gia bên ngoài, thu thập thêm nhiều phụ liệu luyện chế Hắc Tinh Đan của các phẩm cấp khác nhau, Lục Phái vui vẻ nhận lời.
Không còn Hắc Tinh Thảo hai trăm năm tuổi nữa, Phong Minh cũng rất dứt khoát ngay trước mặt Lê Cẩm Xuyên bắt đầu thử luyện chế Hắc Tinh Đan tứ phẩm.
Lò thứ nhất hắn đã thành công ngay lập tức, Lục Phái chẳng có chút kinh ngạc nào, nếu thất bại thì mới khiến hắn có chút kinh ngạc đấy chứ.
Lê Cẩm Xuyên vẫn luôn âm thầm quan sát, đặc biệt là khi nhìn thấy biểu hiện của Lục Phái, trong lòng thầm suy đoán, thiên phú luyện dược của tiểu hỗn đản này e là còn cao hơn nhiều so với những gì lão hằng tưởng tượng.
Duy chỉ có bản thân Phong Minh là có chút không quá hài lòng, lò đan đầu tiên chỉ luyện ra được một viên cực phẩm đan, số còn lại đều là thượng phẩm.
Bạch Kiều Mặc lúc này mở mắt ra nói: “Luyện đan trong môi trường của Hắc Ngục Lĩnh thì độ khó cũng sẽ lớn hơn bên ngoài một chút, tương tự cũng phải chịu ảnh hưởng của môi trường.”
Phong Minh đã hiểu, có chút suy nghĩ mà gật gật đầu: “Hóa ra là vậy, thế thì ta biết phải điều chỉnh thế nào rồi.”
Lê Cẩm Xuyên nhịn không được chen ngang: “Đây là lần đầu tiên luyện chế Hắc Tinh Đan tứ phẩm đúng không, thành tích này đã vô cùng tốt rồi, ngươi đừng có quá kén chọn.”
Lời này của lão là nhắm thẳng vào Bạch Kiều Mặc mà nói, một vị luyện dược sư như thế này, cho dù là Tây Minh hoàng thất cũng phải cung phụng lên như tổ tông, thế mà tiểu tử này cư nhiên còn cảm thấy chưa đủ.
Đáng tiếc Phong Minh chẳng thèm đón nhận chút hảo ý này của lão, hắn trừng mắt nhìn Lê Cẩm Xuyên nói: “Ai bảo Phương Bạch ca kén chọn hả? Con người của ngươi sao lại không cầu tiến như vậy chứ?”
Lục Phái cúi đầu cười thầm, hóa ra không luyện ra được một lò toàn cực phẩm đan thì chính là không cầu tiến.
Lê Cẩm Xuyên á khẩu không trả lời được, chỉ đành quay người đi sinh hờn dỗi.
Phong Minh tràn đầy tự tin nói: “Phương Bạch ca huynh cứ chờ xem, rất nhanh thôi sẽ để huynh được dùng tới Hắc Tinh Đan tứ phẩm cực phẩm.”
Bạch Kiều Mặc cười đáp: “Được, ta chờ đệ.”
Lê Cẩm Xuyên đỏ mắt ghen tị, thế này là có ý gì? Không phải cực phẩm đan thì còn không thèm nuốt vào miệng nữa sao?
Lão ném ánh mắt soi mói và chê bai về phía Bạch Kiều Mặc, tiểu tử này chính là chuyên môn ăn cơm mềm đúng không, ăn cơm mềm đã đành, lại còn muốn kén chọn đòi ăn thứ tốt nhất, tiểu hỗn đản kia vậy mà còn dung túng cho được.
Hai gia hỏa này quả nhiên không phải là huynh đệ gì cả, mối quan hệ đã rõ ràng đến mức kia rồi, tiểu hỗn đản rõ ràng còn là người chủ động dâng hiến, cái tên tiểu tử kia rốt cuộc có biết xấu hổ là gì không hả?
Bạch Kiều Mặc dường như đã nghiền ngẫm ra được ý vị trong ánh mắt chê bai kia của Lê Cẩm Xuyên, không những không giận mà ngược lại còn nhướng nhướng mày, lộ ra chút ý cười nhàn nhạt.
Nụ cười kia vậy mà cũng mang theo chút phong thái y hệt như Phong Minh, chính xác, đó chính là đắc ý.
Hắn có thể ăn được cơm mềm của Phong Minh thì hắn đắc ý đấy, ngoài hắn ra, còn có kẻ nào khác có thể ăn được nữa không?
Lê Cẩm Xuyên cũng muốn ăn cơ đấy, đáng tiếc là Minh đệ đến một cái liếc mắt cũng chẳng buồn bố thí cho lão.
Lê Cẩm Xuyên nhìn ra được ý vị của tiếu dung kia rồi, tức đến hộc máu, tiểu tử này cũng là một con sói đuôi lớn giấu đuôi kỹ càng, tiểu hỗn đản kia rốt cuộc có nhìn ra được hay không chứ?
Sau khi điều chỉnh xong, lò đan thứ hai của Phong Minh quả nhiên số lượng cực phẩm đan tăng lên rất nhiều, đạt tới bốn viên; đến lò thứ ba thì đã đạt tới cảnh giới mãn đan cực phẩm.
Những viên thượng phẩm đều đem cho Lục Phái, Lục Phái chẳng chê bai một chút nào, khắp cái Hắc Ngục Lĩnh này, ngoại trừ nơi này ra thì đố có tìm đâu ra được một viên Hắc Tinh Đan tứ phẩm thượng phẩm nào đấy.
Trong khoảng thời gian này, Lục Phái thường xuyên chạy ra ngoài, hai bên thương gia rốt cuộc cũng không dám nuốt trôi đồ vật của Phong Minh, trước tiên đã sai người gửi tới một đợt nguyên tinh, số lượng đạt tới gần một ức, phần còn lại sẽ bổ sung sau.
Lúc này Lục Phái nói cần một đợt linh thảo, tu giả của hai bên thương gia là vui mừng nhất, số linh thảo này không cần phải đặc biệt thu thập, trên tay bọn họ đều có sẵn, lập tức điều một đợt linh thảo từ trên trấn tới, giao vào trong tay Lục Phái.
Lục Phái chạy đôn chạy đáo bên trong bên ngoài trận pháp, cũng mang theo không ít tin tức từ bên ngoài vào.
Ví như tin tức Hắc Giao Bang ở Hắc Ngục Lĩnh bị diệt đã truyền ra ngoài, hiện tại trên Hắc Ngục trấn đã có tu giả từ phương xa chạy tới, đều ôm thái độ bán tín bán nghi mà đến.
Không ngờ sau khi tới nơi mới phát hiện Hắc Giao Bang thực sự đã trở thành lịch sử, còn Hắc Hổ và Hạ Huyết Đao cư nhiên đã bị người ta làm thịt ngay trong Hắc Ngục Lĩnh rồi.
Kẻ làm thịt bọn họ lại là một cặp huynh đệ họ Phương chưa từng nghe danh bao giờ.
—