Chương 335: Bắc Minh Võ Đức Sung Bái
Tu giả Bắc Minh không chỉ tràn đầy võ đức, mà còn đặc biệt bài ngoại, luôn giữ cảnh giác cao độ với tu giả từ nơi khác đến.
Cũng chính vì vậy, khi bọn người Phong Minh biết mình đã bước vào địa giới Bắc Minh, liền cố ý cải trang diện mạo bên ngoài cho gần gũi với phong cách của tu giả bản địa. Nhờ vào lớp ngụy trang này, lúc Phong Minh bắt chuyện với các tu giả khác mới không khiến họ sinh lòng đề phòng, trái lại còn nhiệt tình lôi kéo hắn cùng buôn chuyện bát quái, sẵn tiện chửi bới sự vô năng của hoàng thất Tây Minh.
Phong Minh ghé tai nói nhỏ với Bạch Kiều Mặc: “Hình như tu giả Bắc Minh đặc biệt gay gắt với phía Tây Minh ta nhỉ, ở Tây Minh đâu thấy tình trạng này.”
Bạch Kiều Mặc cười đáp: “Đó là vì chúng ta chưa đến vùng biên cảnh, tình hình nơi đó khác hẳn.”
Cũng đúng, Phong Minh nhớ lại vị trí của Dung Thành, cách biên giới Bắc Minh còn xa lắm.
Trong lúc nghe tu giả Bắc Minh nhạo báng tu giả Tây Minh bất tài, đến mức Hỏa Linh nhà mình cũng bị người ngoài cướp mất, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đã thuận lợi tiến vào Võ Tường Thành.
Đi trên đường lớn, có thể nhận thấy phong cách kiến trúc ở đây khác biệt rất lớn so với các vương triều khác, cao lớn và thô ráp hơn nhiều, vóc dáng của các tu giả nơi này cũng vạm vỡ vượt trội so với những nơi khác.
Đi chưa được bao xa, liền thấy phía trước đường có một đám tu giả tụ tập một chỗ gào thét náo động gì đó.
Phong Minh đang tính tiến lại gần xem có trò vui gì để hóng, thì thấy một bóng người từ giữa đám đông bị đánh bay ra ngoài, vừa vặn rơi ngay trước mặt Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, chấn động đến mức mặt đất cũng khẽ rung lên.
Vị tu giả này toàn thân be bét máu, vừa tiếp đất liền hộc thêm một ngụm máu tươi, gương mặt bị đánh tới mức biến dạng, Phong Minh có nhìn kỹ cũng chẳng ra dung mạo ban đầu của hắn thế nào.
“Ào” một tiếng, đám người tụ tập phía trước lập tức giải tán, đang định ùa về phía Phong Minh thì từ phía sau lại có một đội tu giả mặc đồng phục tiến tới, khí thế hung hãn, trực tiếp xông vào đám đông bắt người.
Có người quát lớn: “Lại tụ tập gây rối, bắt hết thảy tống vào hầm mỏ đào khoáng cho ta, tu giả ở đây bắt sạch không chừa một ai!”
Nếu không nhờ Bạch Kiều Mặc thấy tình hình bất ổn, kéo phắt Phong Minh nhanh chóng lùi về hướng ngược lại, thì e là cả hai bọn hắn cũng đã bị bắt đi rồi.
Phong Minh nhìn mà há hốc mồm, chỉ vì muốn hóng hớt chút trò vui, kết quả trò vui chưa kịp xem đã suýt chút nữa rơi vào cảnh bị bắt đi đào mỏ.
Hắn còn thấy có mấy người qua đường giống như bọn hắn, vừa hay đi ngang qua khu vực này liền bị đội tu giả kia tóm cổ, có lớn tiếng kháng nghị cũng vô dụng, cứ thế bị cưỡng chế áp giải đi ngay trước mắt mọi người.
Phong Minh ngơ ngác quay đầu nhìn Bạch Kiều Mặc: “Phong cách hành sự của Bắc Minh đều thế này sao? Thô bạo man rợ vậy à?”
Cảnh tượng vừa rồi mang lại đả kích quá lớn cho hắn, không phải là đánh người ngay trên phố đến mức mặt mũi biến dạng, hộc máu trọng thương, thì là man rợ bắt người đi làm phu mỏ, hắn có nên ăn mừng vì mình không sinh ra ở Bắc Minh hoàng triều không đây?
Bạch Kiều Mặc vì từng có kinh nghiệm từ trước, nên vừa thấy thời cơ bất ổn liền lập tức mang Phong Minh chuồn lẹ, hắn đỡ trán nói: “Cũng không phải nơi nào tình hình cũng như vậy, nhưng có một số chỗ thì khá là nghiêm trọng.”
Mặt Phong Minh thộn ra một cục: “Môi trường Bắc Minh này quả thực không mấy thân thiện, đặc biệt là đối với tu giả như ta, thế này thì còn đâu lạc thú đường đời nữa chứ.”
Đến Bắc Minh rồi, liệu hắn có thể tùy hứng đi hóng hớt náo nhiệt nữa không đây? Sơ sẩy một cái là bị bắt đi làm khổ sai, ngày tháng thế này ai mà chịu cho thấu.
Bạch Kiều Mặc vội vàng an ủi: “Không sao đâu, Minh đệ muốn xem thì cứ xem, cùng lắm thì lúc đó chúng ta trực tiếp đánh ra ngoài là được, mấy kẻ đó sao có thể là đối thủ của chúng ta?”
Phong Minh vẫn không nhấc nổi tinh thần, hắn chẳng muốn vì xem một trận náo nhiệt mà phải đánh một trận nha, hóng hớt kiểu đó mệt mỏi lắm.
“Bỏ đi, chúng ta trước tiên đi nghe ngóng chút tin tức vậy, hy vọng mỹ thực nơi này có thể an ủi ta phần nào.”
Tiếp sau đó, Phong Minh đã được mở rộng tầm mắt về dân phong bưu hãn của địa giới Bắc Minh. Từ cổng thành đi đến trung tâm thành phố, hắn và Bạch Kiều Mặc tổng cộng đã chứng kiến tới bảy vụ ẩu đả, toàn là loại đánh đến mức máu chảy đầu rơi. Trong đó đội vệ binh thành bắt người năm lần, còn hai lần khác, chưa đợi đội vệ binh xuất hiện bắt người thì kẻ đánh nhau đã chạy mất dạng.
Vì có sự cố đầu tiên làm gương, Phong Minh sau đó có thấy chuyện tương tự cũng không còn nghĩ tới chuyện sà vào vây xem nữa, mà đứng từ xa tránh thật xa.
Không biết Thu Dịch và Kỷ Viễn đã vào thành chưa, Phong Minh nghĩ bụng phải nhắc nhở để tránh cho bọn họ gặp vạ lây, liền đem tình hình gặp phải miêu tả chi tiết một lượt gửi cho họ.
Thu Dịch và Kỷ Viễn quả thực vẫn chưa vào thành, nhận được truyền tấn của Phong Minh, hai người xem xong mà ngây người. Ở bên ngoài bọn họ đã đụng phải vài vụ tranh đấu rồi, không ngờ ngay trong thành trì cũng loạn lạc như vậy.
Kỷ Viễn bỗng nhiên cười trên nỗi đau của người khác: “Tình huống này đối với Phong Minh mà nói có lẽ là rất khó chịu đựng. Tính tình hắn vốn thích hóng hớt náo nhiệt, thấy có người gây sự tuyệt đối sẽ là người đầu tiên chạy tới vây xem, nhưng nếu đội vệ binh thành cứ bắt bừa người đi làm phu mỏ thế này, cái giá phải trả cho việc hóng hớt xem ra là quá lớn rồi.”
Thu Dịch đấm cho hắn một cú: “Đừng có cười nhạo Phong Minh như thế, còn nữa, phải ghi nhớ kỹ điều này, kẻo chúng ta lại bị đám người Phong Minh xem trò cười trước.”
Bọn họ chịu ảnh hưởng từ Phong Minh không nhỏ, trong tình huống không biết chuyện, nói không chừng cũng sẽ là những người đầu tiên lao lên vây xem. Vạn nhất rơi vào tay đội vệ binh thành, Thu Dịch có thể tưởng tượng ra cảnh Phong Minh tuyệt đối sẽ cười nhạo một trận vô cùng vô lương tâm, rồi mới tính đến chuyện giải cứu bọn họ.
Kỷ Viễn nén cười gật đầu: “Ta nhớ rồi, đi thôi, chúng ta cũng vào Võ Tường Thành phía trước xem thử.”
Ở một bên khác, Phong Minh và Bạch Kiều Mặc tìm một tửu lâu tương đối tốt, gọi vài món ăn đặc sản cùng rượu ngon.
Tu giả nơi này thích ăn thịt miếng lớn, uống rượu bát to, thế nên các món dọn lên cơ bản đều là những đĩa thịt đầy ắp, rượu cũng thiên về loại rượu mạnh. Tuy nhìn không được tinh tế như thức ăn vùng khác, nhưng lần đầu nếm thử, Phong Minh cũng thấy phong vị khá độc đáo. Chỉ có điều rượu uống hơi ít, vị quá nồng gắt, hắn uống không quen lắm, Bạch Kiều Mặc cũng vậy.
Bạch Kiều Mặc nói: “Bắc Minh không phải là không có rượu ngon, có điều Võ Tường Thành không có mà thôi, đợi có cơ hội, chúng ta mua về nếm thử.”
“Được, nhất định rồi.”
Đánh chén một bữa no nê, phần nào xoa dịu cõi lòng có chút tổn thương của Phong Minh, bấy giờ hắn mới cùng Bạch Kiều Mặc thong thả đi tới Lưu Dương Các của thành này.
Bắc Minh tuy khá bài ngoại, nhưng Lưu Dương Các lại có thể cắm rễ ở đây, chứng tỏ phương thức kinh doanh của Lưu Dương Các quả thực có điểm độc đáo.
Hai người cũng không vừa đến đã phơi bày thân phận để nghe ngóng tin tức, mà trước tiên đi dạo một vòng quanh các, thấy có vật phẩm đặc sản bản địa nào hứng thú liền ra tay mua xuống, đặc biệt là những gốc linh thảo kia.
Cả hai bày ra dáng vẻ hững hờ lơ đễnh, nhưng cuối cùng tính gộp lại đã tiêu tốn tới mấy chục vạn nguyên tinh, đây đối với Võ Tường Thành mà nói là một mức tiêu dùng cực kỳ cao rồi.
Còn chưa ra khỏi Lưu Dương Các, hai người đã cảm nhận được những ánh mắt dòm ngó vô cùng rõ ràng.
Ồ, tràn đầy võ đức, chắc cũng bao gồm cả việc cướp bóc chứ gì, Phong Minh hiểu ra ngay, nhưng hắn và Bạch Kiều Mặc đều chẳng thèm để tâm.
Nhân viên của Lưu Dương Các còn rất tốt bụng nhắc nhở họ, bảo họ cẩn thận với những tu giả đang nhìn chằm chằm kia.
Phong Minh liền giơ lệnh bài Khách khanh đặc biệt ra, lần này người tiếp đón bọn họ lập tức đổi thành vị Quản sự có chức vụ cao nhất trong các, cung kính mời bọn họ lên phòng quý tân trên lầu.
Trong phòng quý tân trên lầu, Phong Minh tung hứng lệnh bài trong tay: “Quản sự biết thân phận của chúng ta?”
Quản sự gật đầu rồi lại lắc đầu: “Đây là lệnh bài Khách khanh đặc biệt của Lưu Dương Các chúng ta, nhưng lệnh bài cấp bậc thế này thuộc hạ cũng là lần đầu tiên được thấy. Tổng các truyền tới tin tức bảo Lưu Dương Các có thêm một vị Khách khanh đặc biệt, nhưng cũng chỉ biết có thế. Không ngờ thuộc hạ lại có vinh hạnh được tiếp đón hai vị, hai vị muốn biết điều gì, thuộc hạ sẽ dốc hết sức thỏa mãn.”
Điều này có nghĩa là, các phân các của Lưu Dương Các đều biết tổng các có thêm một vị Khách khanh đặc biệt, nhưng vị khách khanh này rốt cuộc có lai lịch thế nào thì họ hoàn toàn không biết gì cả.
Phong Minh thầm nghĩ Lưu Dương Các quả nhiên biết cách làm việc, chuyện này rất hợp ý hắn.
Phong Minh nói: “Vậy thì hãy mang cho chúng ta một bản về những chuyện mới mẻ xảy ra trên đại lục gần đây, cùng với những nơi nào ở Bắc Minh đáng để đi.”
Quản sự lập tức đáp: “Không thành vấn đề.”
Chẳng mấy chốc, Quản sự đã mang đến không ít ngọc giản tin tức, chia làm hai đống. Một đống là những chuyện xảy ra trên đại lục thời gian gần đây, gã còn giới thiệu rằng chuyện đáng chú ý nhất chính là sự kiện ở Dung Thành. Còn một đống nữa là các địa điểm lịch luyện mà tu giả đến Bắc Minh hoàng triều thường hay lui tới.
Lưu Dương Các vì thường xuyên làm loại mua bán tin tức này, nên không cần chuẩn bị cũng có thể dọn ra một đống ngọc giản tin tức loại này.
Phong Minh và Bạch Kiều Mặc cũng không rời đi, cứ thế ở trong phòng quý tân xem những ngọc giản tin tức này. Quản sự sau khi dâng lên linh trà và linh quả thượng hạng thì liền trả lại không gian riêng cho hai người bọn hắn. Tuy tò mò về thân phận lai lịch của họ, nhưng là Quản sự một thành của Lưu Dương Các, gã vẫn có thể khắc chế được tính hiếu kỳ của mình, không vượt quá giới hạn.
Không có người bên cạnh, Phong Minh liền thả lỏng tự tại tựa hẳn vào người Bạch Kiều Mặc, một tay bưng trà uống giải ngấy, một tay vớ lấy một chiếc ngọc giản tin tức lên xem.
Bạch Kiều Mặc xoa xoa đầu hắn, còn giúp hắn chỉnh lại tư thế để hắn dựa vào được thoải mái hơn.
Trong phòng quý tân một mảnh ấm áp, thỉnh thoảng lại vang lên tiếng nói chuyện của Phong Minh.
“Oa, mau nhìn bảng xếp hạng do tu giả Dung Thành làm ra này, đại danh của chúng ta vậy mà chễm chệ ở vị trí đầu tiên luôn kìa.”
Phong Minh cũng kinh ngạc không thôi: “Ta còn tưởng thân phận của chúng ta sẽ bị đám gia hỏa Thánh Nguyên Tông lột trần đầu tiên cơ, kết quả không phải à? Mà là bị một đám quần chúng thích hóng hớt ăn dưa bóc ra?”
Bạch Kiều Mặc xem xong cũng có chút dở khóc dở cười, hắn cũng không ngờ nhịp điệu phát triển lại thành ra thế này, hơn nữa nội tình bị phơi bày nhanh đến vậy.
Bạch Kiều Mặc cười nói: “Tuy có chút ngoài dự liệu, nhưng phải thừa nhận, phương pháp họ dùng là hiệu quả và nhanh chóng nhất.”
Phong Minh hừ hừ: “Lão già của Thánh Nguyên Tông còn bắn tin ra đòi treo thưởng truy nã chúng ta khắp đại lục cơ đấy, giờ thì sao? Họ treo thưởng chưa?”
Bạch Kiều Mặc: “Treo thưởng ngoài mặt chắc chắn sẽ không có, nhưng lén lút sau lưng thì khẳng định là có. Hiện tại kẻ tìm kiếm chúng ta cũng không phải chỉ có mỗi phía Thánh Nguyên Tông.”
Phong Minh sờ sờ cánh tay mình, quái khiếu kêu lên: “Ta sợ quá đi à nha.”
Bạch Kiều Mặc gõ nhẹ lên đầu Phong Minh đang làm trò, đây đâu phải là sợ, rõ ràng là đang hưng phấn thì có.
“Huynh nhìn chỗ này xem, sự kiện Dung Thành đã thu hút tới ba vị cường giả Khai Hồn Cảnh, trong ngọc giản tin tức có nói tới Thái thượng Trưởng lão của Thánh Nguyên Tông và Tây Minh, thế còn người thứ ba? Sao không nói rõ thân phận người thứ ba là ai?”
Bạch Kiều Mặc khẳng định: “Người thứ ba là Liễu Các chủ của Lưu Dương Các, có điều tin tức nhà mình thì họ không cần thiết phải đem bán ra ngoài, nhưng ai mua tin tức này chắc chắn cũng đều đoán được người thứ ba là ai, việc này đại biểu cho việc Liễu Các chủ cũng đã ra ngoài hoạt động rồi.”
—