← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 334: Hoàng thất Tây Minh thật vô dụng

27 min read 29.08.2026

 

Người của Thánh Nguyên Tông vẫn đang thông qua mạng lưới tình báo nội bộ của tông môn để truy tra thân phận của bốn vị tu giả kia, nào ngờ đâu chỉ mới qua một ngày, khắp Dung Thành đã lan truyền chóng mặt cái bảng xếp hạng kia rồi.

Đệ tử Thánh Nguyên Tông đương nhiên không kìm nén nổi lòng hiếu kỳ, liền đi kiếm một tấm bảng danh sách về xem thử. Nhìn thấy cái tên của bốn người kia chễm chệ ở vị trí cao nhất, phản ứng đầu tiên của bọn hắn chính là kêu to lên: “Chuyện này tuyệt đối không có khả năng!”

Các đệ tử khác phụ họa: “Đúng thế, Thánh Nguyên Tông chúng ta còn chưa có bản sự tra ra thân phận của bọn hắn trong thời gian ngắn ngủi như vậy, đám tu giả bên ngoài làm sao mà biết được?”

Trưởng lão của Thánh Nguyên Tông cũng đã hay biết chuyện này, đồng dạng tỏ ý hoài nghi, liền phái đệ tử ra ngoài nghe ngóng xem cái bảng xếp hạng này từ đâu mà có. Kết quả thăm dò được khiến cằm của đám người này muốn rớt lộp bộp xuống đất, vậy mà lại đơn giản đến thế sao?

Thực chất, Thánh Nguyên Tông và đám tu giả ở Dung Thành đã lựa chọn hai hướng đi hoàn toàn trái ngược nhau. Phía trước thì phức tạp hóa vấn đề, còn phía sau thì đi theo con đường tối giản nhất, hơn nữa còn xem đó là điều hiển nhiên, việc gì phải phức tạp hóa lên làm gì cho mệt? Nhưng cái logic trong đó lại hợp lý một cách đáng chết, cuối cùng người của Thánh Nguyên Tông cũng không thể không thừa nhận rằng, bảng xếp hạng này quả thực có giá trị tham khảo vô cùng lớn.

Tra tới tra lui, bọn hắn cũng đem ánh mắt hoài nghi khóa chặt lên người bốn người Phong Minh đứng đầu bảng xếp hạng, thậm chí ngay cả những chuyện xảy ra trên Ngân Phượng Đảo cũng rất có thể là do bốn tên này bày ra.

Bao gồm cả vị luyện khí trưởng lão kia của Thánh Nguyên Tông, lão hận đến mức suýt chút nữa nhai nát một hàm răng bạc, đám khốn kiếp đáng chết, dám cả gan tác oai tác quái ngay dưới mí mắt của Thánh Nguyên Tông bọn hắn, biết trước như vậy thì đã sớm băm vằm bọn chúng ra rồi. Giờ đây lại còn để cho bọn chúng nắm giữ được cả truyền tống trận pháp.

Một vị trưởng lão khác am hiểu trận pháp thì sắc mặt âm trầm đến cực điểm: “Chắc chắn là bọn chúng không sai vào đâu được. Tại sao tên tu giả gọi là Bạch Kiều Mặc kia lại có thể bố trí ra truyền tống trận, ta nghi ngờ khi hắn tiến vào Thiên La Bí Cảnh đã đạt được truyền thừa trận pháp của Thiên La Tông bên trong Truyền Thừa Điện.”

Phần quan trọng nhất trong truyền thừa trận pháp của Thiên La Tông là gì? Chưa bàn tới cái khác, khẳng định chắc chắn phải có không gian trận pháp, hơn nữa còn là một phần cốt lõi vô cùng trọng yếu, bằng không tên Bạch Kiều Mặc kia làm sao có thể lĩnh ngộ được trận pháp này?

Mặt khác, điều này cũng chứng minh thiên phú trận pháp của hắn kinh người đến nhường nào, ngay cả Thánh Nguyên Tông bọn họ, số lượng trận pháp sư có thể hoàn toàn nắm vững truyền tống trận, bố trí ra một tòa trận pháp y hệt như trong Địa Hỏa Phòng kia cũng chẳng có được bao nhiêu người.

Mấy tin tức này lấy tốc độ phi phong truyền thẳng về Thánh Nguyên Tông, đồng thời, hết thảy mọi chuyện xảy ra trong Dung Thành, bao gồm cả tình hình của bốn người Phong Minh — đối tượng bị tình nghi lớn nhất — cũng đồng dạng như mọc thêm cánh, nhanh chóng lan truyền ra khắp bốn phương tám hướng.

Lê Thái thượng Trưởng lão của Tây Minh trong lòng cũng vô cùng khó chịu, lão gần như đã nhận định việc cuỗm đi Hỏa Linh chính là do bốn người Phong Minh làm. Đáng tiếc là hiện tại không một ai có thể xác định được khoảng cách truyền tống cũng như phương hướng truyền tống của tòa trận pháp kia, những thứ mang tính then chốt đều đã tự hủy ngay sau khi quá trình truyền tống kết thúc. Đây không nghi ngờ gì chính là thủ bút của Bạch Kiều Mặc, thế nên bọn họ không cách nào từ trong tàn trận phân tích ra được bất kỳ manh mối hữu dụng nào.

Tòa Dung Thành của Tây Minh bọn hắn, rốt cuộc lại làm bàn đạp thành toàn cho bốn tên thiên tài tu giả đến từ Đông Mộc Hoàng Triều.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, danh tự của bốn người Phong Minh, đặc biệt là Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc, đã vang dội khắp toàn bộ Phi Hồng Đại Lục, cái danh đầu lần này xuất ra còn lớn hơn gấp bội.

Đám trận pháp sư của Thánh Nguyên Tông là những kẻ không phục nhất, Bạch Kiều Mặc chỉ vì một chuyện truyền tống trận mà trong nháy mắt đã nhảy vọt lên thành vị trận pháp sư thiên tài nhất trên toàn bộ Phi Hồng Đại Lục, cái kiểu “vô nhị” không có người thứ hai luôn ấy. Một mình đứng trên đỉnh vinh quang, đè đầu cưỡi cổ tất cả các thiên tài trận pháp sư khác, thử hỏi có tức chết người ta không? Ai có thể tâm bình khí hòa mà nhìn nhận chuyện này cho nổi?

Bên trong lẫn bên ngoài Thánh Nguyên Tông nổ ra những cuộc tranh luận vô cùng kịch liệt:

“Chuyện này tuyệt đối không có khả năng! Năm đó tên Bạch Kiều Mặc kia đâu có tiến vào Thiên La Bí Cảnh với tư cách là một trận pháp sư, hắn làm sao có thể có bản sự lớn đến như vậy được!”

“Đúng thế! Trận pháp sư xuất sắc nhất đều tề tựu tại Thánh Nguyên Tông chúng ta, ai mà biết được tên họ Bạch kia đang dở cái trò trống gì, muốn giẫm lên đầu trận pháp sư của Thánh Nguyên Tông chúng ta để dương danh lập vạn chắc? Hắn đang mơ tưởng hão huyền cái gì thế không biết!”

Trong cơn phẫn nộ, có kẻ thậm chí đã thốt ra cả những lời thô tục.

Dấu vết tàn trận kia đã được dập khuôn lại rồi gửi thẳng về Thánh Nguyên Tông, không một trận pháp sư nào có thể phủ nhận việc đây chính là tàn tích của một tòa truyền tống trận. Tuy nhiên, có lẽ chính vì biết rõ đây là sự thật hiển nhiên nhưng lại quá khó để chấp nhận, thế nên đám trận pháp sư của Thánh Nguyên Tông mới điên cuồng phủ nhận mọi thứ, dường như làm như vậy thì mới có thể duy trì được vị thế cao cao tại thượng của bọn họ.

Nhắc tới hai vị luyện dược sư Phong Minh và Thu Dịch, đám luyện dược sư của Thánh Nguyên Tông cũng hận đến mức ngứa hết cả răng. Cứ ngỡ bọn chúng bấy lâu nay chỉ dám co rụt đuôi trốn tránh trong lãnh thổ Đông Mộc Hoàng Triều, nào ngờ đâu đã sớm mò ra ngoài khuấy động phong vân, lại còn nẫng tay trên mang đi mất Hỏa Linh. Đó chính là Hỏa Linh nha, có vị luyện dược sư nào mà không khao khát có được cơ chứ.

Thậm chí có lời đồn đại rằng, kẻ gây rối trên Ngân Phượng Đảo chính là bốn người bọn họ, điều này càng khiến đệ tử Thánh Nguyên Tông thêm phần căm hận. Có lẽ điều duy nhất có thể an ủi đám luyện dược sư của Thánh Nguyên Tông lúc này chính là, viên đan dược mà hai người này luyện chế tại Dung Thành chỉ là Tam phẩm Đan mà thôi. Có lẽ là do bọn chúng quá ham hố gây chuyện thị phi, thế nên ngần ấy thời gian trôi qua mà luyện dược thuật vẫn không có tiến triển gì quá lớn.

Còn về phần viên Cực phẩm Hàn Sương Đan xuất hiện trong buổi đấu giá của Lưu Dương Các tại Dung Thành, không một ai đem viên đan dược này liên hệ tới Phong Minh cùng Thu Dịch cả. Đây khẳng định chắc chắn phải là kiệt tác của một vị Luyện dược Đại sư nào đó đến từ giới ngoại, làm sao có thể có liên quan tới hai tên tiến bộ chẳng được bao nhiêu như Phong Minh và Thu Dịch cho được.

Bọn họ đã vô tình bỏ qua mối quan hệ mật thiết giữa Lưu Dương Các và bốn người Phong Minh. Chuyện xảy ra trên Ngân Phượng Đảo rõ ràng là Lưu Dương Các đã đứng về phía bốn người bọn họ, hai bên đã bắt tay nhau để cùng gây rối.

Ngoại trừ việc đó ra, Thánh Nguyên Tông còn có không ít cốt lõi đệ tử được phái xuất động, bọn họ tiến thẳng về các nơi trên Phi Hồng Đại Lục để lùng sục tung tích của bốn người Phong Minh, dụng ý trong đó tự khắc rõ ràng không cần nói ra. Một là vì trận pháp truyền thừa trên người Bạch Kiều Mặc, hai là vì Hỏa Linh đang nằm trong tay bốn người bọn họ. Hơn thế nữa, bốn kẻ này chính là tội khôi họa thủ trong sự kiện Ngân Phượng Đảo, làm sao có thể để mặc cho bọn chúng ung dung tự tại ở bên ngoài được.

Tuy nhiên, những mục đích này bọn họ đều không thể bộc lộ ra ngoài miệng, dù sao thì đứng sau lưng Phong Minh chính là vị Luyện dược Đại sư Dư Tiêu kia, còn Thu Dịch lại là cháu ngoại ruột của Đông Mộc Hoàng. Nếu như hành động quá mức trắng trợn, đó chẳng khác nào là đang vỗ thẳng vào thể diện của toàn bộ Đông Mộc Hoàng Triều.

Tin tức truyền đến Đông Mộc Hoàng Thành, tất thảy các tu giả có quen biết danh tự của Phong Minh và Bạch Kiều Mặc đều một phen chấn kinh. Một bộ phận tu giả có mối quan hệ khá thân cận với Phong Minh, ví dụ như Ngô Lệ Nhạn, thì chẳng chút hoài nghi, kẻ gây bão tại Dung Thành đích thị là cái tên Phong Minh gia hỏa kia rồi, hơn nữa còn là do hắn cầm đầu dẫn dắt ba người khác bày trò ra. Kẻ khác thì không làm nổi, chứ riêng hắn thì chắc chắn có thể, cái tính khí này quả thực chẳng thay đổi chút nào.

Chỉ có điều theo đà tăng trưởng thực lực của hắn, cái năng lực gây họa này cũng tăng lên theo cấp số nhân rồi, cái động tĩnh náo loạn ở Dung Thành lần này trực tiếp giúp hắn vang danh khắp toàn bộ Phi Hồng Đại Lục luôn. Đến cả Kỷ Viễn và Thu Dịch cũng bị hắn dạy hư mất rồi, Ngô Lệ Nhạn trong nhất thời không biết nên hâm mộ hay là đố kỵ với hai người bọn họ nữa đây.

Thân phụ ruột của Thu Dịch thì âm thầm điều động lực lượng trong tay, muốn nhanh chân đi trước một bước tìm kiếm được nhi tử cùng với đồng bạn của nhi tử để tiên phong bảo hộ bọn họ lại. Đồng thời, sâu trong lòng lão còn kỳ quái dâng lên một cỗ cảm xúc vô cùng tự hào, có thể làm đến bước đường này thì đó cũng được coi là một loại bản sự rồi.

Tin tức truyền đến Tứ Hồng Thư Viện, Dư Tiêu cùng Bùi viện trưởng đang ngồi uống trà cùng nhau suýt chút nữa là đồng thời sặc nước trà ra ngoài, đây thực sự là chuyện do hai tên đồ đệ của bọn họ gây ra sao?

Dư Tiêu dở khóc dở cười: “Chính là hai đứa nó rồi, không cần nghi ngờ gì nữa. Trước đó viên Cực phẩm Thanh Sương Đan kia chính là kiệt tác của Minh nhi, không ngờ tới ngay cả Hỏa Linh của Dung Thành mà nó cũng có thể kiếm về tay được.”

Bùi viện trưởng cũng đắc ý không kém: “Đồ đệ của ta đến cả truyền tống trận mà cũng bố trí ra được, phóng mắt nhìn khắp Phi Hồng Đại Lục này, có mấy tên trận pháp sư có thể sánh bằng?”

Dư Tiêu ném cho lão một ánh mắt khinh bỉ: “Là do ngươi dạy chắc? Luyện dược thuật của đồ đệ ta, dầu gì cũng là do một tay ta chỉ dạy đấy nhé.”

Bùi viện trưởng cứng họng không nói được lời nào, nhưng điều đó cũng chẳng ngăn nổi việc lão tiếp tục nghênh mặt tự hào: “Ta tuy rằng không dạy nổi hắn, nhưng điều này chẳng phải càng chứng minh đồ đệ của ta lợi hại hay sao?”

Bùi Ứng Mẫn nhận được tin tức vội vội vàng vàng chạy tới đây, vừa vặn nghe thấy nội dung tranh chấp của hai vị sư phụ, suýt chút nữa là lảo đảo trượt chân, hóa ra bấy lâu nay chỉ có một mình hắn là cuống cuồng lo lắng sốt ruột thôi sao?

Các vị cao tầng khác của Tứ Hồng Thư Viện thì lại muốn thúc giục Bùi viện trưởng mau chóng triệu hồi Bạch Kiều Mặc trở về. Đó chính là truyền tống trận nha, nếu như Tứ Hồng Thư Viện có thể nắm giữ được truyền tống trận, vị thế chắc chắn sẽ càng thêm tiến xa một bước. Thậm chí là bước chân ra khỏi Đông Mộc Hoàng Triều, chiếm giữ một vị trí nhất định trên toàn bộ Phi Hồng Đại Lục cũng là điều hoàn toàn có khả năng.

Các tu giả khác của Đông Mộc có quen biết Phong Minh và Bạch Kiều Mặc, sau khi nghe được tin tức này thì da mặt đều đã trở nên tê dại rồi.

Ồ, lại mới làm thêm được một vố lớn nữa à.

Ồ, lại ra ngoài khuấy động phong vân nữa rồi kìa.

Bắc Minh Hoàng Triều, Võ Tường Thành.

Có hai vị tu giả đang đứng ngoài cổng thành ngước nhìn cái tên của tòa thành trì này một chút, sau đó liền cùng với các tu giả khác xếp hàng tiến vào trong thành. Hai vị tu giả này chính là Phong Minh cùng Bạch Kiều Mặc, bởi vì những chuyện xảy ra ở Dung Thành nên bọn họ cùng với Kỷ Viễn, Thu Dịch lại một lần nữa tách nhau ra mà đi, bởi mục tiêu bốn người đi chung là quá mức bắt mắt.

Tòa truyền tống trận đầu tiên mà Bạch Kiều Mặc tự tay bố trí kia uy lực vô cùng cường đại, vậy mà lại trực tiếp đem bọn họ từ Tây Minh truyền tống thẳng tới Bắc Minh này luôn.

Khi từ chỗ một ngôi làng nhỏ nghe ngóng được nơi đây thuộc về địa giới Bắc Minh, Phong Minh suýt chút nữa là nhảy cẫng lên vì vui sướng, truyền tống tốt lắm, truyền đi càng xa càng tốt nha. Hắn có trực giác rằng lần này thân phận của bốn người bọn họ định sẵn là sẽ bị người ta đào bới đến tận gốc rễ rồi.

Sau khi dò hỏi được vị trí đặt chân, bốn người liền tách nhau ra mà đi, tùy thời giữ liên lạc, tạm thời chưa có việc gì cần thiết phải hội hợp lại với nhau cả. Bởi vì lần này không chỉ riêng một phía Thánh Nguyên Tông nhìn chằm chằm bọn họ, mà trên mảnh đại lục này, có thế lực tu giả nào mà không thèm khát Hỏa Linh cơ chứ? Chưa kể đến cái trận pháp truyền thừa trên người Bạch Kiều Mặc nữa.

Lần này hai người cải trang thành hai vị tu giả trung niên tầm ba mươi mấy tuổi có tướng mạo vô cùng bình thường, ngoại hình khá phù hợp với hình tượng của các tu giả Bắc Minh, thuộc kiểu người khá cao lớn và thô tráng.

Lúc này cách thời điểm bọn họ bị truyền tống tới Bắc Minh đã trôi qua năm ngày rồi, trên đường đi vừa đi vừa nghỉ, tìm hiểu tình hình bản địa, sau đó mới tìm đến tòa thành trì gần nhất này. Muốn nghe ngóng thêm những tin tức chuyên sâu hơn thì vẫn phải tiến vào trong thành mới được, nội thành mới là nơi quần tụ và lan truyền của các luồng tin tức.

Phong Minh với bản tính quen thân liền chủ động tiến lên chào hỏi các tu giả khác: “Đều đang đợi vào thành cả sao, gần đây trong thành có chuyện gì tươi mới náo nhiệt không huynh đệ?”

Quả thực có tu giả tiến lại bắt chuyện với hắn: “Vị huynh đệ này đã bao lâu rồi chưa tiến vào trong thành thế? Hiện tại chuyện tươi mới trong thành đang náo nhiệt lắm đấy, ha ha, Tây Minh Hoàng Triều biết không? Cái tòa hoàng triều của bọn chúng vất vả dựng nuôi ra được một đoá Hỏa Linh, vậy mà lại bị mấy tên tu giả của Đông Mộc Hoàng Triều nẫng tay trên cướp mất rồi, ha ha, hoàng thất Tây Minh quả nhiên là ngày càng vô dụng rồi.”

Thật là khéo, tin tức vậy mà lại truyền đi nhanh chóng đến như vậy, đã lan tận tới Bắc Minh này rồi, hơn nữa theo như tin tức bọn họ dò hỏi được thì tòa Võ Tường Thành này hoàn toàn không phải là một tòa đại thành trì trọng yếu gì cho cam.

Hơn thế nữa, làm sao mà câu chuyện lại chuyển biến thành hoàng thất Tây Minh vô dụng rồi, ha ha, trong bụng Phong Minh cười đến nở hoa, hắn hoàn toàn không ngờ tới lại có cái kiểu nói như thế này, đem cả hoàng thất Tây Minh kéo xuống nước chịu vạ lây cùng luôn.

Phong Minh hướng về phía Bạch Kiều Mặc nháy mắt một cái, sau đó bày ra một bộ dạng vô cùng hứng thú, gặng hỏi thêm: “Rốt cuộc là có chuyện như thế nào vậy, ta hoàn toàn không hay biết gì cả.”

Bên cạnh còn có mấy vị tu giả cũng đang đứng đợi vào thành, lúc này cũng không kìm nén nổi lòng hiếu kỳ, liền xúm lại một chỗ cùng nhau hóng hớt cái chuyện náo nhiệt này, nghe tới mức Phong Minh phải trợn tròn cả mắt lên.

“Thực sự là do mấy tên tu giả của Đông Mộc làm sao? Trận pháp sư của Đông Mộc đến cả truyền tống trận mà cũng bố trí ra được, lợi hại đến như vậy cơ à?”

“Ai mà biết được là thật hay giả,” ngay lập tức có tu giả Bắc Minh lên tiếng phủ nhận, “Tin tức truyền từ Tây Minh tới Bắc Minh của chúng ta, biết đâu chừng cái đám gia hỏa Tây Minh kia đang nói láo nói xiên thì sao, tu giả Tây Minh không tránh khỏi quá mức vô năng, nếu đổi lại là Bắc Minh chúng ta, hừ, bảo đảm sẽ khiến mấy tên tu giả ngoại lai kia một đi không trở lại.”