Chương 429: Hai vị gia gia rời khỏi Tinh tế
“Tiểu Tà, ngươi làm cái gì vậy?” Vũ Văn Thần Vũ không ngờ Sở Thần Tà lại nhéo một cái như thế, cư nhiên khiến linh hồn hắn cũng cảm thấy đau đớn.
“Ngài nói ngài không cần ăn cơm, ta chính là muốn xem xem ngài và chúng ta có gì khác biệt. Hóa ra cũng biết đau như vậy, chắc vẫn là người.” Nói xong, Sở Thần Tà còn rất tán đồng mà gật gật đầu.
Vũ Văn Thần Vũ bỗng nhiên cảm thấy nắm đấm của mình có chút ngứa ngáy, Sở Thần Tà – cái thằng tôn tử này là đang gián tiếp mắng hắn không phải người.
Quả nhiên là một đứa tôn tử khiến người ta thương tâm.
“Nếu ngươi không ăn cơm thì ra một bên mà ngồi.” Nói đoạn, Sở Nghi An chỉ chỉ về phía ghế sô pha.
Vũ Văn Thần Vũ: “Nhưng ta muốn nhìn ngươi.”
Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đều có chút cạn lời, hai người sống sờ sờ còn đang ở đây, Vũ Văn Thần Vũ rõ ràng là xem bọn họ như không khí rồi.
Sở Nghi An nghẹn lời, hắn nhận ra mình vốn không nên mở miệng nói chuyện.
Không thèm để ý đến Vũ Văn Thần Vũ nữa, ba người bắt đầu dùng bữa.
Bỗng nhiên mũi của Vũ Văn Thần Vũ động đậy, hắn luôn cảm thấy thức ăn trên bàn có mùi vị hơi khác thường, liền đưa tay bưng một đĩa lên đặt dưới mũi ngửi ngửi.
Thấy hành kính này của Vũ Văn Thần Vũ, Sở Nghi An có chút cạn lời, nhưng hắn vẫn nói: “Ngươi làm gì vậy? Không ăn thì đừng có động vào.”
Vũ Văn Thần Vũ: “Ta ngửi thấy trong những món này có một mùi vị kỳ lạ.”
Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ không để lại dấu vết mà nhìn nhau một cái.
“Ngươi thì biết cái gì, đây là dược thiện, ăn vào có thể giải trừ mệt mỏi cho cơ thể.” Nói xong, Sở Nghi An còn tặng cho Vũ Văn Thần Vũ một ánh mắt kiểu ‘ngươi thật thiếu kiến thức’.
“Thật sự là dược thiện sao?”
Vũ Văn Thần Vũ hồ nghi nhìn về phía hai người Sở Thần Tà, cơm canh chắc hẳn là do hai đứa tôn tử làm. Sao hắn thấy thần sắc hai người này không đúng lắm, hai đứa tôn tử nhất định có chuyện giấu giếm hắn.
“Tự nhiên là dược thiện.” Sở Thần Tà mặt không đỏ, tim không loạn mà đáp lời.
Vũ Văn Thần Vũ phát ra một tiếng “Ồ” đầy thâm ý, rồi đứng dậy đi về phía ghế sô pha bên cạnh. Hắn cảm thấy cái ghế đó ngồi khá thoải mái, vừa nãy mải đuổi theo Sở Nghi An nên chưa kịp cảm nhận kỹ càng.
Mười lăm phút sau.
Thấy Sở Nghi An đã dùng bữa xong, Vũ Văn Thần Vũ không đợi hắn lên tiếng đã tiên phát chế nhân: “Nghi An, ngươi lên lầu trước đi, ta có vài lời muốn nói với hai đứa Tiểu Tà.”
Sở Nghi An hồ nghi nhìn hắn, lại quay đầu nhìn hai người Sở Thần Tà. Ba người này cư nhiên có chuyện muốn nói riêng, sao hắn cứ thấy chuyện này có chút cổ quái?
Thấy Sở Nghi An vẫn đứng yên không nhúc nhích, Vũ Văn Thần Vũ tiếp lời: “Ta chỉ là muốn hỏi một chút về trải nghiệm của hai đứa Tà nhi những năm qua thôi.”
Sở Nghi An gật gật đầu, không hỏi thêm gì nữa, xoay người đi lên lầu.
Đợi hai người Sở Thần Tà ngồi xuống, Vũ Văn Thần Vũ đi thẳng vào vấn đề: “Nói đi, chuyện dược thiện đó là thế nào?”
Lúc nãy không chú ý, giờ đây khi nhìn lại Sở Thần Tà, lông mày hắn không nhịn được mà giật giật, đứa tôn tử này của hắn lai lịch phi phàm.
Sở Thần Tà cười gượng gạo: “Chỉ là một ít thuốc bồi bổ cơ thể thôi.”
Biết ngay là Sở Thần Tà sẽ không nói thật, Vũ Văn Thần Vũ phóng tầm mắt về phía Tiết Tử Kỳ: “Tiểu Kỳ, ngươi nói đi.”
Tiết Tử Kỳ nghiêng đầu nhìn Sở Thần Tà, có nói hay không vẫn phải do Sở Thần Tà quyết định.
Vũ Văn Thần Vũ: “…”
Hắn coi như hỏi không công rồi.
Suy nghĩ một chút, Sở Thần Tà cảm thấy nói cho Vũ Văn Thần Vũ cũng tốt, biết đâu hắn có linh đan diệu dược gì có thể trị khỏi cho Sở Nghi An.
Nghe xong lời tự sự của hai người, Vũ Văn Thần Vũ lập tức ngồi không yên, cũng không thèm chào hỏi hai người một tiếng, vội vàng hấp tấp chạy lên lầu.
Sở Nghi An đang trầm tư, cửa phòng đột nhiên bị người từ bên ngoài đẩy ra. Không đợi hắn kịp trách mắng, Vũ Văn Thần Vũ đã tiến sát đến trước mặt.
Không quản được nhiều như vậy, Vũ Văn Thần Vũ chộp lấy tay Sở Nghi An, thần thức liền thâm nhập vào trong cơ thể hắn.
Nhìn thấy cơ thể chồng chất vết thương của hắn, trong lòng Vũ Văn Thần Vũ đau xót. Hắn cũng đã hiểu tại sao lúc nãy khi trắc thí linh căn, thủy cầu lại không hiển thị ra.
Linh căn của hắn sớm đã bị hủy rồi.
Thủy cầu làm sao mà đo ra được?
Sở Nghi An còn chưa nhìn thấu Vũ Văn Thần Vũ đang diễn vở kịch nào, thì cả người đã bị đối phương ôm vào lòng.
Gã này lúc nãy không phải còn rất thận trọng sao?
Sao đột nhiên lại động tay động chân rồi?
Cảm nhận được sự giãy giụa của người trong lòng, Vũ Văn Thần Vũ nghẹn ngào nói: “Đừng cử động Nghi An, để ta ôm một lát.”
Sở Nghi An: “…”
Rất lâu sau, Vũ Văn Thần Vũ mới buông Sở Nghi An ra, thâm tình ngưng thị hắn, Vũ Văn Thần Vũ khẩn cầu: “Nghi An, đi cùng ta có được không?”
Trong lòng Sở Nghi An đầy nghi hoặc.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Tại sao Vũ Văn Thần Vũ vẫn chưa từ bỏ?
“Cơ thể này của ngươi đã không chống đỡ được bao lâu nữa, còn nhớ cơ thể của ngươi ở trong Thế giới trong sách không? Lúc ta rời khỏi nơi đó đã mang nó theo rồi. Đợi rời khỏi đây, ta sẽ để linh hồn ngươi trở về trong cơ thể đó.”
Hiện tại Vũ Văn Thần Vũ vô cùng khánh hạnh, thuở đó khi rời khỏi Thế giới trong sách, ma xui quỷ khiến thế nào mà hắn lại mang theo cơ thể của Sở Nghi An.
Nếu phải tìm một cơ thể mới để đoạt xá, không nói đến chuyện trái với thiên lý, mà chưa chắc đã tìm được cái nào phù hợp. Cơ thể ở Thế giới trong sách vốn dĩ là của Sở Nghi An, tin rằng sẽ rất khế hợp với hắn.
Sở Nghi An thở dài: “Ngươi đều biết cả rồi sao?”
Nói xong, sắc mặt hắn khẽ biến, Vũ Văn Thần Vũ vừa lên đã kiểm tra cơ thể hắn, rõ ràng là hai đứa Tà nhi đã nói gì đó. Nói như vậy không phải hai đứa Tà nhi sớm đã biết tình trạng cơ thể của hắn rồi sao.
Thấy sắc mặt hắn có chút trắng bệch, trái tim Vũ Văn Thần Vũ như bị ai đó nhéo mạnh một cái.
“Nghi An, trước đây ngươi không chịu rời đi cùng ta, có phải là vì cơ thể của ngươi không? Ngươi yên tâm, cơ thể đó ta bảo quản rất tốt. Đợi linh hồn ngươi quy vị, thích ứng một thời gian là có thể tu luyện.”
“Ngươi để ta suy nghĩ đã.” Tâm trí Sở Nghi An có chút rối loạn.
Vũ Văn Thần Vũ rất muốn bế thốc Sở Nghi An lên rồi đi luôn, còn nghĩ với ngợi cái gì nữa, đây chẳng phải là lựa chọn tốt nhất sao?
“Vậy ngươi muốn nghĩ bao lâu?”
Hiện tại Vũ Văn Thần Vũ chỉ là một luồng linh hồn thể, căn bản không thể ở lại thế giới này lâu được. Nếu Sở Nghi An cân nhắc chừng ba năm tháng, luồng linh hồn này của hắn chắc chắn sẽ tiêu tán.
“Nửa năm đi!”
Dù thật sự phải rời đi, Sở Nghi An cũng dự định giải quyết xong Trùng hậu rồi mới đi.
“Tại sao phải lâu như vậy?”
Ngay sau đó, Sở Nghi An đem chuyện Trùng tộc kể cho Vũ Văn Thần Vũ nghe.
Vũ Văn Thần Vũ nghe xong liền nhíu mày.
Nhớ tới Sở Thần Tà mà mình vừa nhìn thấy lúc nãy, Vũ Văn Thần Vũ đề nghị: “Chuyện Trùng tộc cứ giao cho tiểu phu phu Tà nhi đi làm, bọn chúng sẽ xử lý được Trùng hậu thôi.”
“Ngươi không định đưa hai đứa nó cùng rời đi sao?” Sở Nghi An lập tức sa sầm mặt mũi.
Vũ Văn Thần Vũ vội vàng giải thích: “Không phải ta không nguyện ý đưa bọn chúng đi, mà là ta không cách nào đưa đi được. Tiểu Tà dường như là đại năng chuyển thế, con đường của hắn chúng ta không thể can thiệp, chỉ có thể làm chỗ dựa cho hắn vào lúc thích hợp mà thôi.”
Chỉ việc Sở Thần Tà chạm vào hắn một cái lúc trước đã khiến linh hồn hắn cảm thấy đau đớn. Điều này chứng minh Sở Thần Tà đến từ một vị diện cấp bậc cao hơn hẳn thế giới mà hắn đang ở.
“Ngươi đã nhìn thấy gì?” Sở Nghi An tuy sớm đã đoán được tôn tử mình lai lịch bất phàm, nhưng hắn vẫn ích kỷ hy vọng Sở Thần Tà chỉ là tôn tử của hắn, là người thân có huyết mạch tương liên với hắn.
“Ta chỉ thấy linh hồn của Tiểu Tà có thương tích, hắn dường như đang dùng công đức để tu dưỡng linh hồn.”
Có thể nhìn thấy những thứ này, cũng là vì Sở Thần Tà không đề phòng hắn, cộng thêm việc hắn đang là linh hồn thể, và Sở Thần Tà vẫn chưa bắt đầu tu luyện.
Ngay sau đó Vũ Văn Thần Vũ lại phổ cập kiến thức cho Sở Nghi An một chút về những chuyện liên quan đến công đức.
Biết được giết chết Trùng hậu là chuyện tốt đối với Sở Thần Tà, nhưng Sở Nghi An vẫn có chút lo âu.
“Tà nhi, hắn có thể đối phó được Trùng hậu không?”
“Ngươi đừng xem thường thiên phú của tiểu tử đó, một con Trùng hậu mà thôi, hắn nhất định có thể đối phó được. Hơn nữa ta đoán thế giới tiếp theo của bọn chúng chắc chắn là đi Tu Chân giới, nhưng Tu Chân giới không có khiên dẫn, bọn chúng muốn đi e là có chút khó khăn.”
Sở Nghi An lập tức hiểu ra hàm ý trong lời nói của Vũ Văn Thần Vũ: “Ý của ngươi là nói, ta đi qua đó để làm khiên dẫn cho bọn chúng.”
“Chính xác, cơ thể đó của ngươi có quan hệ huyết mạch chí thân với Tiểu Tà.”
“Vậy chúng ta có thể đợi hai đứa Tà nhi giết chết Trùng tộc rồi mới rời đi được không?”
Sở Nghi An vẫn có chút không yên tâm, dù sao thực lực của Trùng hậu hắn rất rõ ràng. Sở Thần Tà là do một tay hắn nuôi lớn, không giống với đứa con trai Sở Bác Minh kia. Nếu Sở Bác Minh trong lòng hắn là một ngọn cỏ, thì Sở Thần Tà trong lòng hắn chính là một khối bảo bối.
Sở Bác Minh: Thật không hiểu ra sao lại bị mẫu phụ ghét bỏ rồi.
Vũ Văn Thần Vũ lắc đầu: “Không đợi được lâu như vậy đâu, luồng linh hồn này của ta hiện tại chỉ có thể dừng lại ở thế giới này mười ngày.”
Thấy Sở Nghi An vẫn nhíu chặt mày, Vũ Văn Thần Vũ thở dài nói: “Nếu ngươi không cùng ta đến Tu Chân giới, cho dù cuối cùng hai đứa Tà nhi có chiến thắng Trùng tộc, nếu không có khiên dẫn cũng không cách nào rời khỏi Tinh tế.”
“Ở lại Tinh tế, dù thiên phú của bọn chúng có tốt đến đâu thì cũng chỉ có vài trăm năm thọ mệnh. Tiểu Tà có con đường của riêng hắn phải đi, chúng ta không thể can dự, chỉ có thể giúp đỡ hắn từ bên cạnh.”
Cuối cùng Sở Nghi An vẫn bị Vũ Văn Thần Vũ thuyết phục.
Tuy nhiên chuyện sắp rời đi bọn họ không lập tức nói cho hai người Sở Thần Tà, định bụng chờ đến lúc đi mới nói.
Hai ngày thoáng chốc trôi qua.
Biết được không lâu sau Trùng tộc sẽ xâm chiếm tinh cầu với quy mô lớn, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ từ sớm đã đến tinh cảng.
Thấy hai người xuất hiện, Vạn Cao Nghị lập tức vẫy tay với họ, hắn thật sự sợ hai người không đến.
Tinh hạm nhanh chóng biến mất tại tinh cảng của La Nạp tinh.
Trở lại Đệ tam quân đoàn, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ lại bước vào đợt huấn luyện ma quỷ.
Năm ngày sau.
Ngày hôm đó, Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ vừa bước xuống chiến hạm, đang định về phòng tắm rửa, nào ngờ vừa mở cửa đã thấy Sở Nghi An và Vũ Văn Thần Vũ ở trong phòng của mình.
Tiết Tử Kỳ: “Gia gia, tổ phụ.”
Câu hỏi của Sở Thần Tà thốt ra theo bản năng: “Gia gia, tổ phụ, sao hai người lại tới đây?”
Vũ Văn Thần Vũ tự nhiên tiếp lời: “Tất nhiên là tới xem các ngươi có lười biếng hay không rồi.”
Sở Thần Tà mới không tin lời của Vũ Văn Thần Vũ: “Vạn thượng tướng hẳn là có báo cáo tình hình huấn luyện của chúng ta cho gia gia mà.”
Vũ Văn Thần Vũ: “Nghi An hắn không biết đâu, vì mấy ngày nay hắn đều ở bên cạnh ta.”
Đánh giá Vũ Văn Thần Vũ một lượt, Sở Thần Tà trêu chọc: “Tổ phụ, ngài cũng đâu phải đứa trẻ ba tuổi, còn cần gia gia ở bên cạnh sao?”
“Thằng ranh con, ta dù sao cũng là tổ phụ của ngươi, có ai lại nói chuyện với tổ phụ như thế không?” Nói đoạn, Vũ Văn Thần Vũ định giơ tay vỗ một phát lên vai Sở Thần Tà, bỗng nhiên nhớ tới chuyện lần trước, hắn vội vàng thu tay lại.
Sở Nghi An khẽ ho một tiếng, ngắt lời hai ông cháu cứ mỗi lần gặp mặt là lại muốn đấu khẩu này.
“Tà nhi, gia gia có thứ muốn đưa cho ngươi.”
Nói xong, Sở Nghi An lấy ra một cái không gian nữu đã chuẩn bị sẵn, đặt lên chiếc bàn bên cạnh.
“Là thứ gì vậy?” Sở Thần Tà tò mò tiến lên phía trước, định cầm lấy xem thử.
Sở Nghi An đưa tay giữ lấy không gian nữu, dặn dò: “Bây giờ vẫn chưa được xem, đợi khi nào các ngươi gặp phải vấn đề nan giải thì hãy xem.”
Thấy gia gia nhà mình vẻ mặt nghiêm túc, Sở Thần Tà đã đoán được trong không gian nữu đựng thứ gì rồi.
Hắn hỏi: “Hai người sắp rời khỏi Tinh tế rồi sao?”
Vũ Văn Thần Vũ không suy nghĩ mà thốt ra luôn: “Nghi An, ta đã nói với ngươi rồi mà, không giấu nổi tiểu tử này đâu, ngươi còn không tin.”
“Thật sự phải đi rồi sao?” Sở Thần Tà có chút thất lạc lặp lại một lần.
Vũ Văn Thần Vũ: “…”
Thì ra nãy giờ Sở Thần Tà là đang thăm dò hắn.
Sợ Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ hiểu lầm người tổ phụ này không chịu đưa bọn họ đi, Vũ Văn Thần Vũ còn đặc biệt giải thích cho hai người một lượt.
Vũ Văn Thần Vũ: “Tiểu Tà, Tiểu Kỳ, ta và Nghi An ở thế giới bên kia đợi các ngươi, chớ có mềm lòng mà chết yểu giữa đường đấy.”
Sở Nghi An lườm hắn một cái: “Không biết nói chuyện thì câm miệng lại.”
Cuối cùng Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ ngồi lên chiến hạm do hai người Sở Nghi An lái đến để đi tới một tinh cầu khác.
Sau khi tiễn Sở Nghi An và Vũ Văn Thần Vũ đi, hai người mới trở lại tinh cầu nơi Đệ tam quân đoàn đóng quân.
—