← Dị Thế Trọng Sinh Chi Tà Thiếu Nghịch Tập

Chương 428: Không có linh căn

21 min read 03.09.2026

Thấy hắn đứng ở cửa, nửa ngày cũng không gõ cửa, cũng không đi vào, hai người đều thay hắn phát sốt ruột.

Chỉ nhìn thân trang phục kia của hắn là biết hắn đến từ thế giới khác. Khoảng cách băng qua cả tinh hà đều đã tìm tới được rồi, người ngay trước mắt, vậy mà lại không gõ cửa.

Tiết Tử Kỳ: “Tổ phụ đây là gần nhà mới thấy khiếp đảm.”

Tròng mắt xoay chuyển, Sở Thần Tà nảy ra ý hay: “Ta thấy ta nên giúp tổ phụ một tay.”

Tiết Tử Kỳ trong lòng nghi hoặc: “Ngươi thật sự muốn giúp tổ phụ?”

Dựa vào tình cảnh chung sống của hai ông cháu bọn họ, đối với lời của Sở Thần Tà, hắn có chút không tin nổi!

“Thật đến không thể thật hơn.” Nói đoạn, Sở Thần Tà đưa tay búng nhẹ vào trán Tiết Tử Kỳ một cái.

Tức phụ nhi cư nhiên không tin tưởng hắn!

Ngay sau đó hắn mở quang não, phát một cuộc gọi video cho Sở Nghi An.

Sở Nghi An đang ở trong thư phòng phê duyệt văn kiện, thấy trên quang não hiện yêu cầu video của Sở Thần Tà. Hắn đầy mặt khó hiểu và nghi hoặc, tôn tử rõ ràng đang ở trong nhà, sao còn phát video qua cho hắn?

Kết nối cuộc gọi, Sở Nghi An đầu cũng không ngẩng lên mà hỏi: “Tà nhi, ngươi tìm ta có việc?”

“Gia gia, trong nhà có một người tự ý xông vào dân trạch, hiện tại người nọ đang ở ngay ngoài thư phòng của ngài.”

“Tà nhi, gia gia đang bận, không có việc gì đừng có mang gia gia ra làm trò đùa.” Nói xong, Sở Nghi An liền định tắt cuộc gọi video.

Sở Thần Tà vội vàng nói: “Gia gia, ngài đi mở cửa ra xem là biết tôn nhi có nói dối hay không. Người nọ rất lợi hại, ta và Tử Kỳ đều không phải đối thủ của hắn.”

“Ngươi không đùa đấy chứ?”

Sở Nghi An vẫn có chút không tin.

Với chiến lực hiện tại của Sở Thần Tà, ngoại trừ chính mình và mấy vị thượng tướng, ở trong tinh tế ước chừng không có ai là đối thủ của hắn.

Sở Thần Tà nghẹn khuất, hắn ở trong lòng gia gia nhà mình, cư nhiên trở thành một kẻ miệng đầy lời nói dối. Việc này khiến hắn có chút muốn đấm ngực giậm chân: “Gia gia, ngài không tin ta, có thể hỏi Tử Kỳ.”

Sở Nghi An dời tầm mắt lên người Tiết Tử Kỳ.

Tiết Tử Kỳ vội vàng gật đầu: “Thần Tà nói là thật đó, gia gia, ngài đi mở cửa xem thử là biết ngay.”

Kết thúc cuộc gọi video, Sở Nghi An đứng dậy đi về phía cửa.

Cửa vừa mở ra, Sở Nghi An liền sững sờ tại chỗ.

Người đứng bên ngoài cửa, là người mà hắn tưởng rằng cả đời này cũng không thể gặp lại được nữa. Đưa tay ra, hắn muốn chạm vào đối phương, nhưng lại sợ tất cả chỉ là ảo giác của mình.

Ngoại hình hiện tại của Sở Nghi An giống hệt như trong thế giới trong sách, Vũ Văn Thần Vũ rốt cuộc cũng thấy được người mình ngày đêm mong nhớ, tham lam nhìn chằm chằm đối phương, nhất thời quên cả ngôn ngữ.

Tại đại sảnh tầng một, hai người tựa đầu vào ghế sofa, ghé sát lại cùng nhau quan sát cảnh tượng trên lầu.

“Tử Kỳ, ngươi nói xem gia gia và tổ phụ sao đều đứng yên không nhúc nhích vậy?”

“Chắc là quá kích động rồi.”

“Kích động không phải nên lao tới ôm lấy đối phương sao?”

“Có lẽ là gia gia và tổ phụ đều tương đối rụt rè.”

“Ta thấy tổ phụ bình thường rất hung dữ, sao đến trước mặt gia gia lại nhát thế kia?”

“Đây chính là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.”

“…”

Qua một hồi lâu, Vũ Văn Thần Vũ mới khàn giọng gọi: “Nghi An.”

Sở Nghi An vẫn luôn không nhúc nhích, chính là sợ bóng người trước mắt đột nhiên biến mất. Nghe thấy âm thanh, hắn toàn thân run rẩy, đây không phải ảo giác của hắn, người ngoài cửa thực sự tồn tại.

Trong lòng xúc động, nghĩ đến thân thể của gia đình mình, lời hắn nói ra lại rất lạnh lùng: “Ngươi thật sự tìm tới đây rồi.”

“Ngươi ở đây, ta đương nhiên phải tới.”

“Ngươi làm vậy lại hà tất chứ.”

Sở Nghi An trong lòng thở dài.

Hắn có thể cảm nhận được sự cường đại của Vũ Văn Thần Vũ, Vũ Văn Thần Vũ và hắn không phải cùng một loại người, đó là lĩnh vực mà hắn không thể chạm tới được.

“Nghi An, ngươi từng nói qua, chỉ cần ta có thể tìm được ngươi, ngươi liền sẽ cho ta thêm một cơ hội nữa.” Vũ Văn Thần Vũ hốc mắt đỏ bừng, hắn từ trong lời nói của Sở Nghi An nghe ra được, đối phương vẫn không chịu tiếp nhận hắn.

Sở Nghi An có chút ngẩn ngơ, hắn còn chưa từng thấy Vũ Văn Thần Vũ có thần tình như vậy bao giờ. Trong ấn tượng của hắn, Vũ Văn Thần Vũ luôn luôn lãnh mạc, cường đại, còn có chút vô tình.

“Tổ phụ cũng nhát quá rồi, đổi lại là ta, trực tiếp ôm lấy, gặm một cái luôn.”

Lời của Sở Thần Tà lọt vào tai hai người ở cửa thư phòng, hai người đồng thời nhìn xuống lầu. Chỉ thấy dưới lầu Sở Thần Tà và Tiết Tử Kỳ đang ngồi ngay ngắn trên sofa, đang xem phim truyền hình.

Lần nói vừa rồi dường như không phải thốt ra từ miệng Sở Thần Tà.

Sở Nghi An và Vũ Văn Thần Vũ đều có chút lúng túng, Sở Thần Tà tên tôn tử này nhất định là cố ý, vừa rồi hai đứa tôn tử nhất định là ở dưới lầu nhìn trộm bọn họ.

Vũ Văn Thần Vũ vốn dĩ muốn tiến lên ôm lấy Sở Nghi An, nhưng hắn không dám, Sở Nghi An hiện tại rõ ràng có chút kháng cự đối với hắn. Sở Thần Tà nói không sai, hắn quả thực có chút nhát.

“Ngươi vào trước rồi nói sau.” Để không bị hai đứa nhỏ nhìn trộm, Sở Nghi An đứng sang một bên, để Vũ Văn Thần Vũ vào nhà.

Sau khi đóng cửa phòng, Sở Nghi An liền cảm thấy tầm mắt của Vũ Văn Thần Vũ khóa chặt lấy mình, hắn bực mình nói: “Ngươi nhìn ta làm cái gì, tự tìm ghế mà ngồi.”

Quét mắt nhìn thư phòng một lượt, Vũ Văn Thần Vũ tùy ý tìm một cái ghế ngồi xuống, nhưng tầm mắt của hắn vẫn không hề rời khỏi Sở Nghi An.

Bị nhìn chằm chằm như vậy, mặt già của Sở Nghi An không khỏi đỏ lên, nhẹ khẽ ho một tiếng: “Ngươi cứ nhìn không như vậy, không có lời nào muốn nói với ta sao?”

Vũ Văn Thần Vũ vội vàng mở miệng giải thích: “Nghi An, ta sở dĩ bây giờ mới tới tìm ngươi, là bởi vì sau khi ta quy vị phải độ kiếp. Hơn nữa tới đây tìm ngươi, còn cần thần khí đặc thù. Vả lại ta qua đây chỉ là một luồng phân hồn.”

Sở Nghi An: “?”

Tách riêng ra, những chữ này hắn đều biết, nhưng gộp lại với nhau, hắn làm sao cũng nghe không hiểu Vũ Văn Thần Vũ nói là ý gì.

Thấy trên mặt Sở Nghi An đều là vẻ mờ mịt, Vũ Văn Thần Vũ lập tức lại giải thích chi tiết cho hắn.

Nghe xong lời kể của Vũ Văn Thần Vũ, Sở Nghi An dùng ngôn ngữ mình có thể hiểu được để thuật lại.

“Ý của ngươi là nói, ngươi xuyên tới thế giới trong sách, là bởi vì ngươi đang lịch kiếp. Rời khỏi thế giới trong sách, ngươi công đức viên mãn, tu vi đại thành, sau đó liền cần độ kiếp?”

Vũ Văn Thần Vũ gật đầu: “Phải.”

Sở Nghi An lại hỏi: “Một luồng phân hồn, lại là ý gì?”

“Phân hồn chính là một luồng được tách ra từ linh hồn. Bởi vì tu vi của ta quá thấp, thân thể không thể băng qua vũ trụ, cho nên tới đây chỉ là một luồng phân hồn. Hơn nữa còn dùng thần khí đặc thù hỗ trợ, ta mới có thể thuận lợi đến được thế giới của ngươi.”

Dừng một chút, Vũ Văn Thần Vũ tiếp tục đạo: “Năm đó khi ta lịch kiếp, tiến vào thế giới trong sách cũng là một luồng phân hồn.”

“Cỡ như tu vi của ngươi mà còn thấp?”

Sở Nghi An không tưởng tượng nổi đó là một cảnh giới như thế nào, nhưng có thể khẳng định là, cường giả của thế giới đó so với Linh Thánh ở trong thế giới trong sách của bọn họ còn mạnh hơn rất nhiều lần.

Cỡ như tu vi cảnh giới này còn thấp, vậy muốn băng qua vũ trụ thì cần đến cảnh giới gì?

Trên đời này có người có thể băng qua vũ trụ sao?

Vũ Văn Thần Vũ cười khổ một tiếng, thực lực của hắn nếu mà cao thì đã không đợi đến tận bây giờ mới tìm tới. “Ở trên thế giới của chúng ta còn có vị diện cao cấp hơn, ngay cả người sống ở trên đó cũng không thể băng qua vũ trụ.”

Từ đôi ba lời của Vũ Văn Thần Vũ, Sở Nghi An có thể tưởng tượng ra đó nhất định là một thế giới rực rỡ muôn màu, trong mắt hắn không khỏi lộ ra một tia hướng vọng, nhưng rất nhanh ánh mắt hắn lại ảm đạm xuống.

Thấy Sở Nghi An cúi đầu không nói lời nào, Vũ Văn Thần Vũ lên tiếng gọi: “Nghi An.”

Sở Nghi An ngẩng đầu nhìn hắn, ra hiệu hắn có lời thì cứ nói.

Ngập ngừng một lát, Vũ Văn Thần Vũ mới nói: “Ta muốn mang ngươi đi.”

“Đi đâu?”

“Đi tới một thế giới có thể khiến chúng ta mãi mãi ở bên nhau.”

“Thế giới nơi ngươi ở sao?”

“Không phải, thế giới nơi ta ở hiện tại ngươi chưa đi được, chỉ có tu vi đạt tới cảnh giới nhất định mới có thể tới thế giới của ta.”

Vũ Văn Thần Vũ đến từ Tiên giới, sở dĩ không mang Sở Nghi An trực tiếp về Tiên giới, là bởi vì Sở Nghi An không phải người bản địa Tiên giới, tới Tiên giới sẽ bị Thiên đạo của Tiên giới bài xích.

Nếu đi Tu Chân giới, với thực lực của hắn có thể dựa vào thần khí trên người để che giấu thiên cơ, từ đó khiến Sở Nghi An không bị Thiên đạo của Tu Chân giới bài xích.

Hắn dự định trước tiên mang Sở Nghi An tới Tu Chân giới, để Sở Nghi An tu luyện ở Tu Chân giới, đến lúc đó lại phi thăng lên Tiên giới.

Sở Nghi An: “Ngươi là định để ta cũng tu luyện?”

“Phải.”

Sở Nghi An lắc đầu cười khổ: “Nếu như ta không muốn rời đi thì sao?”

Vũ Văn Thần Vũ không hiểu: “Tại sao?”

Hắn nhớ trước kia ở trong thế giới trong sách Sở Nghi An thích tu luyện nhất, hễ nghe nói ở đâu có bảo vật tăng tiến tu vi, chắc chắn sẽ tới góp vui.

Chẳng lẽ Sở Nghi An là không muốn ở bên cạnh hắn?

Đây là đang từ chối khéo hắn sao?

Càng nghĩ, trong lòng Vũ Văn Thần Vũ càng thêm bất an.

Ngay lúc tim hắn sắp chìm xuống đáy cốc, lại nghe Sở Nghi An nói tiếp.

“Muốn tu luyện chắc hẳn phải có điều kiện đặc thù chứ?”

“Chỉ cần có linh căn là có thể tu luyện.”

“Nếu như ta không có linh căn thì sao?”

“Không thể nào, ngươi ở trong thế giới trong sách là phong hệ linh mạch, nghĩ lại ngươi hẳn là phong linh căn.”

“Vạn sự không có gì là tuyệt đối.”

“Ngươi không tin, chúng ta có thể trắc nghiệm một chút.”

Nói xong, Vũ Văn Thần Vũ đứng dậy, ngay sau đó trong tay hắn xuất hiện thêm một khối thủy tinh cầu. Đặt thủy tinh cầu lên bàn trước mặt Sở Nghi An, “Đây là thủy tinh cầu trắc nghiệm linh căn, chỉ cần đặt tay lên trên là được.”

Ánh mắt phức tạp nhìn Vũ Văn Thần Vũ một cái, Sở Nghi An biết mình hẳn là có linh căn. Thế nhưng bao nhiêu năm như vậy, linh căn của hắn chắc hẳn đã sớm bị độc tố phá hủy rồi.

Hắn và Vũ Văn Thần Vũ vốn dĩ không phải người cùng một thế giới, đối phương hôm nay phiêu dật thoát tục đứng trước mặt hắn, khiến trong lòng hắn quýnh quáng đồng thời lại khiến hắn có cảm giác như đang đối mặt với một vị tiên nhân không thể chạm tới.

Cũng được.

Để Vũ Văn Thần Vũ hết hy vọng cũng tốt.

Nghĩ như vậy, Sở Nghi An bèn đặt tay lên thủy tinh cầu.

Đợi một hồi lâu, thủy tinh cầu đều không sáng lên màu xanh, lông mày Vũ Văn Thần Vũ nhíu chặt, không chỉ là màu xanh, các màu sắc khác cũng không có.

Màu xanh tương ứng chính là phong linh căn.

“Không đúng chứ!” Hắn lẩm bẩm tự nhủ: “Sao lại có thể như vậy?”

Thấy thần tình này của Vũ Văn Thần Vũ, Sở Nghi An liền biết mình không đoán sai, linh căn của hắn quả nhiên đã không còn nữa.

Tuy rằng đã biết đáp án, nhưng Sở Nghi An vẫn mở miệng hỏi: “Ta có linh căn không?”

Nhìn hắn, Vũ Văn Thần Vũ há miệng, vậy mà không nói ra được một câu nào.

Thấy hắn không muốn nói ra sự thật, Sở Nghi An lần nữa mở miệng: “Nếu đã ngươi có thể mang người rời đi, chi bằng mang Tà nhi và Tiểu Kỳ tới thế giới mà ngươi nói đi.”

Hai đứa tôn tử nhất định có linh căn, dựa vào tư chất của bọn chúng nhất định có thể đi rất xa. Hơn nữa vận khí của hai đứa luôn rất tốt, ở lại tinh tế chỉ khiến hai đứa bị chậm trễ. Vừa vặn bọn chúng không biết làm sao để rời đi, Vũ Văn Thần Vũ cũng không tính là đến không công.

Mà Vũ Văn Thần Vũ lại là nhíu chặt lông mày, hắn vốn dĩ muốn mang hai người Sở Thần Tà đi, nhưng hắn không mang đi được.

Thấy hắn lại không nói lời nào, một mực trầm mặc, Sở Nghi An lửa giận liền bốc lên: “Có muốn hay không ngươi cũng nên cho một câu dứt khoát chứ?”

Vũ Văn Thần Vũ đang định nói ra nguyên nhân, phòng môn lại vào lúc này bị gõ vang.

“Cộc cộc cộc.”

“Lát nữa sẽ nói với ngươi.” Đè nén lửa giận trong lòng xuống, Sở Nghi An đứng dậy đi mở cửa.

Thấy cửa mở, Tiết Tử Kỳ lập tức chào hỏi: “Gia gia, ăn cơm tối thôi.”

Trong lúc nói chuyện, hắn còn thò đầu nhìn vào sau lưng Sở Nghi An. Sắc mặt Sở Nghi An không tốt, xem chừng hẳn là bị Vũ Văn Thần Vũ chọc giận rồi.

Không lâu sau, bốn người liền ngồi xuống bên bàn.

Nhìn thoáng qua thức ăn trên bàn, trong mắt Vũ Văn Thần Vũ xẹt qua một tia ghét bỏ, toàn là tạp chất. Ăn những cơm canh này, chỉ khiến tạp chất tích tụ trong cơ thể.

Nhận ra không khí giữa hai vị gia gia không đúng, Sở Thần Tà hỏi Vũ Văn Thần Vũ đang không hề động đũa: “Tổ phụ, ngài không ăn cơm sao?”