Chương 22: Tàn hồn tự bế luôn rồi
Tàn hồn im lặng một lát, khi mở miệng lần nữa liền chủ động chuyển đổi đề tài, chứ không đòi so bì xem ai có thể làm chết đối phương nhanh hơn: “Nơi này là đại lục Phi Hồng? Nhóc con ngươi lại biết đến đại lục Võ Nguyên?”
Bạch Kiều Mặc: “Chẳng phải vừa rồi lão quái ngươi tự nói đó sao.”
Tàn hồn suýt chút nữa tức đến hộc máu, gã hoài nghi hỏi: “Nhóc con ngươi không phải là bị lão quái vật nào đoạt xá sống lại trong cái xác này đấy chứ?”
Bạch Kiều Mặc: “Ngươi nói sao thì là vậy đi.”
Tàn hồn càng thêm tức giận, nhưng dựa theo quan sát trước đó của gã, gã không hề phát hiện thân thể này có bất kỳ dấu vết đoạt xá nào. Cho nên rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?
Gã biết bên dưới đại lục Võ Nguyên có không ít tiểu thế giới, nhưng gã từ nhỏ đã sinh ra ở đại thế giới Võ Nguyên này, tuy từng đi qua vài tiểu thế giới, nhưng chưa từng nghe nói qua tiểu thế giới đại lục Phi Hồng này bao giờ, phen này phiền phức rồi đây.
Thế nhưng gã không tin bản thân không trị nổi thằng nhóc bên ngoài kia, chỉ cần hắn không phải là lão quái vật đoạt xá nào đó: “Nhóc con, hay là chúng ta giảng hòa đi. Lão quái ta tuy rằng chỉ còn lại tàn hồn, nhưng tác dụng lại lớn lắm đấy. Đại lục Võ Nguyên là thế giới cao cấp hơn đại lục Phi Hồng của các ngươi rất nhiều, lão quái ta ở đó đã tu luyện tới Niết Bàn cảnh, sau này có thể chỉ điểm cho ngươi tu luyện. Ví như cái đan điền bị phế này, lão quái ta biết không dưới mười phương pháp để tu phục.”
“Chúng ta hợp tác, ta chỉ dẫn ngươi tu phục đan điền và tu luyện, có thể khiến ngươi tinh tiến nhanh hơn. Tương lai rời khỏi đại lục Phi Hồng, tiến vào thế giới cao cấp hơn là đại lục Võ Nguyên, đó là đại thế giới có cả Niết Bàn cảnh và Tạo Hóa cảnh tồn tại, há có phải là thứ mà tiểu thế giới đại lục Phi Hồng nho nhỏ có thể so sánh được.”
Giọng nói này tràn ngập sự mê hoặc, tu giả nào từ trước đến nay chỉ biết tới đại lục Phi Hồng nhất định sẽ tâm động khôn cùng. Ngặt nỗi Bạch Kiều Mặc đã từng đi qua đại lục Võ Nguyên một vòng rồi mới chết trở về, cho nên sau khi nghe xong, trong lòng hắn vẫn bình lặng không một gợn sóng. Điều này khiến tàn hồn nhìn mà kinh ngạc không thôi, con quái vật nhỏ này rốt cuộc có lai lịch thế nào?
Bạch Kiều Mặc lạnh lùng nói: “Không có ngươi chỉ điểm, ta cũng có thể tu phục đan điền, chuyện nhỏ nhặt này không làm khó được tại hạ. Còn về tương lai, chỉ cần tu vi đủ, ta có thể dựa vào thực lực của chính mình để rời khỏi đại lục Phi Hồng, tiến đến đại lục Võ Nguyên. Có ngươi hay không có ngươi, đối với ta chẳng có gì khác biệt.”
Tàn hồn giận dữ: “Ngươi thử nói xem ngươi muốn tu phục đan điền bằng cách nào?”
Đại lục Võ Nguyên là một đại thế giới có nền tu luyện cực kỳ phát triển, gã đã thấy nhiều rồi, tu giả của tiểu thế giới khi đến đại thế giới thì chẳng khác nào kẻ nhà quê lần đầu lên tỉnh.
Rất nhiều chuyện tu giả tiểu thế giới không làm được, nhưng ở đại thế giới lại là chuyện vô cùng tầm thường. Đơn cử như việc đan điền bị phế, gã biết rất nhiều tu giả tiểu thế giới đều bó tay hết cách, vật phẩm tu phục đan điền ở đó vô cùng hiếm hoi.
Tàn hồn trước đó đã quan sát thấy nguyên khí của tiểu thế giới này vô cùng loãng, thứ dùng để tu phục đan điền lại càng thêm khan hiếm.
Bạch Kiều Mặc: “Chỉ cần ba tháng nữa, sẽ có Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy được đem ra đấu giá, phụ trợ thêm một vài linh dược khác là có thể tu phục đan điền. Nếu vẫn không được thì còn có Huyết Nguyệt Liên, nhóc con ta nói có đúng không?”
Thực ra đây đều là những điều tàn hồn kiếp trước đã nói cho hắn biết, hiện tại nói ra lại khiến tàn hồn nghẹn họng trân trối, một lần nữa hoài nghi thằng nhóc bên ngoài là do một lão quái vật nào đó lấy chỗ thay thế.
Tàn hồn ở một mức độ nào đó đoán không hề sai, Bạch Kiều Mặc há chẳng phải tương đương với lão quái vật chuyển thế trùng sinh sao, điểm khác biệt duy nhất là hắn trùng sinh trở lại chính thân thể của mình, cho nên tàn hồn không cách nào nhìn ra sơ hở gì.
Tàn hồn suýt chút nữa rơi vào trạng thái tự bế, sau đó một phát hiện khác lại càng khiến gã tự bế hơn: “Dưỡng Nguyên Kinh? Ngươi vậy mà lại tu luyện Dưỡng Nguyên Kinh?”
Gã vừa rồi còn nghĩ đến chuyện tung ra miếng mồi Dưỡng Nguyên Kinh này để lấy lòng tin từ thằng nhóc này, thế mà trên người hắn lại có dấu vết tu luyện Dưỡng Nguyên Kinh.
Khóe môi Bạch Kiều Mặc khẽ nhếch: “Thì ra tiền bối cũng biết Dưỡng Nguyên Kinh à.”
Tàn hồn triệt để tự bế, không muốn nói năng gì nữa.
Bạch Kiều Mặc đợi một lát, thấy không còn âm thanh nào truyền ra nữa cũng không để tâm. Hắn tìm một sợi dây thừng bện thành cái túi lưới, bọc lấy Thanh Uẩn Châu rồi treo trước ngực.
Tâm niệm vừa động, liền có từng luồng nguyên khí từ trong Thanh Uẩn Châu cuồn cuộn chảy ra. Bạch Kiều Mặc lập tức vận chuyển Dưỡng Nguyên Kinh. Có nguyên khí sung túc cung ứng, thương thế trên người hồi phục càng thêm nhanh chóng.
Đạo tàn hồn đang không muốn nói chuyện thấy cảnh này, dứt khoát phong bế luôn cả cảm tri của chính mình.
Thực ra, nếu không phải vì muốn giải quyết đạo tàn hồn này, một bảo vật như Thanh Uẩn Châu đối với Bạch Kiều Mặc trùng sinh trở về mà nói cũng không còn quá mức quan trọng nữa, thuộc loại có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Thanh Uẩn Châu hiện tại đối với hắn chỉ có một tác dụng duy nhất, chính là cung cấp nguyên khí.
Mà nguyên khí thì có rất nhiều phương pháp để đạt được, ví dụ như số nguyên tinh mà Phong Minh đã chia cho hắn cũng đủ để sử dụng trong một khoảng thời gian.
Đối với Bạch Kiều Mặc, điểm đáng quý hơn của Thanh Uẩn Châu nằm ở chỗ, viên châu này đã đồng hành cùng hắn đi qua trọn vẹn một đời. Giờ đây sống lại bên cạnh mình, cõi lòng hắn cũng an định hơn rất nhiều.
—