← Xuyên việt chi gia hữu chuế tế

Chương 23: Sự bất thường của Phong Minh

12 min read 28.08.2026

Phong Minh ở trong phòng luyện dược một đêm, cũng tu luyện suốt một đêm, ngày thứ hai khi trở ra, tuy rằng khắp người đều là mùi dược hương, nhưng thần thanh khí sảng.

Sau bữa sớm, Phong Minh đang định vào thư phòng, vừa đọc sách vừa dẫn động hồn lực, thì Bạch Kiều Mặc gọi hắn lại.

Phong Minh đã quẳng chuyện ngày hôm qua ra sau đầu, ném luôn bàn tay vàng của Bạch Kiều Mặc sang một bên chẳng thèm quản nữa. Hắn nghĩ rất thoáng, chỉ cần Bạch Kiều Mặc còn ở lại Phong gia, hắn sẽ vui vui vẻ vẻ mà đối đãi với đối phương như huynh đệ.

Bạch Kiều Mặc nâng một viên ngọc thạch màu thanh thúy trong tay, đưa tới trước mặt Phong Minh, nói: “Tặng ngươi, đây là Thanh Nguyên Châu hạ phẩm, món đồ tốt đạt được hôm qua.”

Trong không gian Thanh Uẩn Châu có không ít Thanh Nguyên Châu hạ phẩm, Bạch Kiều Mặc nghĩ, hiện tại Thanh Nguyên Châu có ích lợi rất lớn cho thân thể của Phong Minh, coi như là thù lao cảm tạ Phong Minh ngày hôm qua đã bồi mình đi một chuyến, lại không truy cứu nguyên nhân trong đó.

“Ái chà?” Phong Minh hiếu kỳ cầm lấy viên ngọc châu màu thanh thúy, thì ra đây chính là Thanh Nguyên Châu sao. Thứ này hắn đương nhiên biết, cha hắn từng nghĩ hết cách tìm kiếm cho hắn, cũng có vài lần xuất hiện, nhưng mỗi lần đều kém một chút vận khí để đạt được, không ngờ lần này Thanh Nguyên Châu lại tự đưa tới trước mắt mình.

Quả nhiên là đãi ngộ của nam chính, Phong Minh chỉ là hiếu kỳ, mảy may không có ý định chiếm làm của riêng: “Bạch đại ca, còn chính huynh thì sao? Tình trạng thân thể hiện tại của huynh, so với ta càng cần bảo vật này hơn.”

Bạch Kiều Mặc nhìn ánh mắt thản đãng thanh triệt của Phong Minh, mỉm cười lấy ra viên châu tử treo trước ngực: “Ta cũng có một hạt, hôm qua mổ ra từ trong khối hắc thạch kia, người thấy đều có phần.”

Trong lòng Phong Minh dâng lên một tia quái dị, tâm tri bàn tay vàng của nhân vật chính tuyệt đối không thể chỉ đơn giản là Thanh Nguyên Châu như vậy, bởi vì hắn biết thứ này tuy tốt, nhưng cũng chỉ thích hợp cho Thối Thể cảnh và Khai Mạch cảnh, tiến lên cao hơn nữa thì không có tác dụng quá lớn. Thanh Nguyên Châu đối với người khác là tốt, nhưng đối với nhân vật chính mà nói thì có chút gân gà.

Nhưng hắn đã sớm quyết định không quản chuyện Bạch Kiều Mặc đạt được bàn tay vàng gì rồi, thế là hì hì cười nói: “Vậy ta dính quang của Bạch đại ca rồi, viên Thanh Nguyên Châu này ta xin nhận vậy. Xem ra ta không có cái mạng nhặt hời khi tìm bảo vật, lần tới đi dạo phố đào bảo, nhất định phải gọi Bạch đại ca theo mới được.”

“Được chứ, ta bồi Minh đệ đi.”

Bởi vì Thanh Nguyên Châu quả thực có lợi cho mình, hơn nữa bản thân Bạch Kiều Mặc cũng có một viên, cho nên Phong Minh không đẩy nhường nữa mà thu lấy, thầm nghĩ sẽ để cha hắn bù đắp cho Bạch Kiều Mặc từ phương diện khác.

Đợi Bạch Kiều Mặc vào thư phòng của y, Phong Minh xoay người liền đi tìm cha mình, đem chuyện Thanh Nguyên Châu nói cho cha biết.

Phong Kim Lâm vô cùng cao hứng, phất tay nói: “Sắp tới tại Cao Dương quận đấu giá Thanh Sương Kỳ Tuyền Thủy, cha nhất định nghĩ cách giúp hắn đấu giá được.”

Hơn nữa sau khi đấu giá được cũng để Bạch Kiều Mặc sử dụng trước, có thừa thì mình mới dùng, không thừa, ông sẽ đi tìm vật phụ trợ tiến cấp khác. Dẫu cho Bạch Kiều Mặc không tặng, nếu biết trong tay y có thứ tốt bực này, Phong Kim Lâm cũng sẽ nghĩ cách trả giá đắt để mua về cho Phong Minh.

Ở một bên khác, tàn hồn nán lại trong Thanh Uẩn Châu kêu gào lên: “Tiểu tử ngươi làm sao biết trong Thanh Uẩn Châu có Thanh Nguyên Châu? Còn đem đi tặng người nữa, không lẽ đó là người trong lòng của ngươi?”

Bạch Kiều Mặc ngồi trước bàn đọc sách: “Biết trong Thanh Uẩn Châu có Thanh Nguyên Châu có gì tốt mà kỳ quái? Thanh Uẩn Châu vốn chính là Thanh Nguyên Châu, là Thanh Nguyên Châu cực phẩm. Còn nữa, Minh đệ không phải người trong lòng của ta.”

Tàn hồn trong lòng nghẹn khuất vì tiểu tử bên ngoài chẳng thèm chào hỏi một tiếng đã lấy vật phẩm bên trong Thanh Uẩn Châu ra, đặt vị tiền bối có giá trị lớn nhất là lão đây vào thế không thèm đoái hoài, lão cư nhiên ngay cả một viên Thanh Nguyên Châu hạ phẩm cũng không bằng, có tức người không cơ chứ?

Tàn hồn tâm tri mình và tiểu tử bên ngoài, chỉ có một người có thể chiếm thượng phong, mình không áp chế được tiểu tử bên ngoài xuống, những ngày tháng sau này còn phải uất ức, thế là nỗ lực tìm kiếm nhược điểm của Bạch Kiều Mặc.

Tàn hồn âm dương quái khí nói: “Chậc chậc, đã không phải người trong lòng, vậy sự bất thường của tên song nhi kia, lão quái ta đây không cần thiết phải nói ra rồi.”

Chân mày Bạch Kiều Mặc khẽ động: “Ồ? Tiền bối muốn nói thì vẫn có thể nói ra mà.”

“Hừ, ta thiên không nói, trừ phi ngươi cầu ta.”

“Ồ.”

Bạch Kiều Mặc “ồ” một tiếng liền không còn động tĩnh gì nữa, Thương Tẩu lão quái đợi tới đợi lui, cũng không đợi được lời hồi đáp của Bạch Kiều Mặc, tức tới mức một tàn hồn như lão phải nhảy dựng lên trong không gian hạt châu của Thanh Uẩn Châu, tức chết lão quái rồi. Nhưng lão lại không cam lòng nói ra sự bất thường của Phong Minh, dứt khoát lại tự bế đi.

Bạch Kiều Mặc chăm chú nhìn vào một trang giấy trước mắt hơi lâu một chút, một hồi lâu sau mới lật qua. Tuy rằng y rất muốn biết Thương Tẩu lão quái đã nhìn ra tình huống gì của Phong Minh, nhưng cũng không thể nhanh như vậy đã trúng kế của lão, y có thể trầm được khí.

Nếu nói trên người Phong Minh có cái gì bất thường, Bạch Kiều Mặc ít nhiều cũng đoán được một phần, có lẽ có liên quan tới hồn hải của hắn. Hồn hải vốn bị phán tử hình, đột nhiên lại thức tỉnh ra hồn lực, trong này không thể nào không có nguyên nhân, thông thường mà nói chia làm hai loại tình huống:

Một là ngoại vật kích phát, có thể Phong Minh đã phục dụng thiên tài địa bảo gì đó, từ đó kích phát ra hồn lực.

Cái còn lại chính là nội nhân rồi, hồn hải của Phong Minh vốn dĩ đặc thù, nhưng thủ đoạn khảo hạch của Khánh Vân thành quá mức lạc hậu, cho nên không kiểm tra ra được tình huống gì, nhưng hiện tại điểm đặc thù trong hồn hải của Phong Minh đã bắt đầu chầm chậm thức tỉnh, cho nên Phong Minh mới sở hữu hồn lực.

Tuy thời gian sống chung không dài, nhưng Bạch Kiều Mặc có hảo cảm rất lớn đối với Phong Minh, tính khí của hắn khá hợp khẩu vị của Bạch Kiều Mặc, Phong Minh lại tôn trọng y, khiến y không cần nhọc lòng những ngày tháng sau khi vào Phong gia phải trải qua thế nào, cũng không cần lo âu việc chung đụng với Phong Minh ra sao. Thuận theo tâm ý, y ở Phong gia sẽ nán lại một cách nhẹ nhõm hơn Bạch gia nhiều.

Cho nên y hy vọng Phong Minh có thể đột phá hạn chế của thể chất, có được tiến triển trên con đường tu luyện, chứ không phải cả đời bị vây khốn ở Khai Mạch cảnh.